Miền Đất Lạ

Lượt đọc: 206 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xi. Nhánh Hoa Hồng

❊ ❊ ❊

Chỉ còn vài ngày nữa Bảo Trung sẽ lên đường, đi dự huấn luyện tại Nhật. Hôm nay, theo lời hẹn, anh đến nơi liên lạc để nhận những chỉ thị cần thiết trước khi rời Hà Nội.

Khi bước chân vào quán Bồng Lai, Bảo Trung gấp chéo chiếc mùi xoa gài vào túi ngực làm ám hiệu, đoạn tìm một bàn khuất mé trong ngồi, gọi một fin cafe

Gần đến giờ hẹn, chờ những giọt cafe thánh thót rơi, trái hẳn với sự mong ngóng trong lòng, anh để ý những khách mới bước vào nhưng không thấy ai quen mặt.

Mấy phút sau có một thiếu nữ tóc uốn cao, mặc chiếc áo dài mỏng dán chặt vào thân hình kiều diễm óng ả, tay cầm chiếc ví đầm, đôi găng tay bằng nylon trong suốt để lộ những móng tay tô son đỏ chót. Cô ta bước thẳng vào trước bàn Bảo Trung, đôi mắt đen láy trên khuôn mặt trái xoan nhìn anh rồi nói với một giọng dễ ưa:

- Xin lỗi ông, tôi có thể ngồi đây được không?

Bảo Trung ngước nhìn cô ta, anh niềm nở:

- Xin mời cô cứ tự nhiên, tôi đi có một mình.

Rồi anh gọi người phục vụ:

- Cho tôi thêm một fin nữa.

Thiếu nữ mạnh dạn kéo ghế ngồi, với một cử chỉ tự nhiên, nàng mở ví đầm lấy ra một chiếc gương nhỏ đặt lên bàn, rút găng tay sửa lại hai mái tóc. Bảo Trung nhìn thấy mặt sau chiếc gương của thiếu nữ có gài lồng một cánh hoa hồng, anh mừng rỡ, rút khăn mùi xoa ở ngực ra lau tay rồi cũng đặt chiếc khăn lên bàn, anh cố ý chìa mặt có thêu hoa cho thiếu nữ nhìn thấy. Nàng vui vẻ cất gương vào ví rồi nói với Bảo Trung:

- Em vừa mới uốn lại tóc. Chắc anh chờ lâu rồi phải không?

- Không, mới chậm khoảng 5 phút, cô đến rất đúng hẹn.

Bảo Trung ngắm nhìn thiếu nữ. Cô ta trạc mười chín, đôi mươi, dáng nhanh nhẹn sắc sảo, đôi mắt ánh lên vẻ lạc qụan và tinh nghịch. Hai người uống cafe, chuyện phiếm với nhau. Lát sau thiếu nữ bảo:

- Ở đây không tiện, anh theo tôi ra ngoài đi!

Bảo Trung gọi hầu bàn tính tiền rồi theo thiếu nữ ra ngoài. Cô khoác tay Bảo Trung đi sang một phố vắng. Ánh trăng chênh chếch chiếu sáng những lùm cây như dải lụa trắng đang nhảy múa. Thiếu nữ ghé sát tai Bảo Trung:

- Ở ngoài, các đồng chí đã được tin anh sắp phải đi xa. Hôm nay tôi truyền đạt lại chỉ thị cho anh:

“... Điều tra gấp tên đầu sỏ của tổ chức nội gián tại trung đoàn X... qua quan hệ liên lạc giữa chúng và bọn phòng nhì Pháp.

- Khai thác tài liệu về kế hoạch ZFI để đặt phương hướng phá hoại.

- Khi theo học tại Nhật, phải tìm cách liên lạc với các đồng chí cộng sản Nhật Bản hoặc tranh thủ những phần tử tiến bộ để giành sự giúp đỡ của họ.

- Phải giữ liên lạc chặt chẽ với cơ sở trong mọi hoàn cảnh khó khăn.”

Mặt trận rất tin cậy ở đồng chí. Chúc đồng chí thu nhiều thắng lợi.

Lời nói của thiếu nữ cũng là mệnh lệnh của cấp trên, Bảo Trung hồi hộp hứa:

- Tôi sẽ cố gắng đem hết sức mình để làm tròn nhiệm vụ.

Thiếu nữ nhìn sâu vào khóe mắt Bảo Trung, rồi lại ngước nhìn lên trời:

“Nhiệm vụ khó khăn đấy, nhưng sẽ có những đồng chí luôn luôn giúp đỡ anh, miễn là mỗi người chúng ta phải thật vững tinh thần! Người ta gần ánh sáng đèn thì dễ quên mất mặt trăng. Nhưng chúng ta sẽ không bao giờ như thế".

Bảo Trung không ngờ thiếu nữ đi bên anh lại có thể nói lên những câu sâu sắc như vậy. Anh nhìn kỹ cô ta, ánh sáng điện chiếu rõ khuôn mặt trái soan mịn màng với cặp mắt long lanh. Con gái Việt Nam đâu phải là hèn yếu! Từ Tâm, Tuyết Trinh đến người này. Ôi, những thanh niên thời đại! Lòng yêu nước của con người thật không gì sánh nổi. Con người trở thành phi thường khi đã được rèn luyện trong cách mạng, trong kháng chiến. Cái cao quý nhất là tinh thần hy sinh vô điều kiện.

Bảo Trung nắm chặt tay thiếu nữ im lặng không nói. Một điều gì đó đang xâm chiếm tâm hồn. Anh muốn mình trở thành những cánh tay rộng lớn, có sức mạnh thần kỳ bóp chết lũ giặc tàn bạo để che chở cho mọi người, cho cả thiếu nữ yếu ớt đi cạnh anh bây giờ.

Một chiếc xe nhà binh Pháp nổ máy rú ga chạy qua. Sắp đến khu vực đường cấm.

Thiếu nữ bảo:

- Thế nhé! Chúc anh mọi sự may mắn.

- Cô về, giữ mình cẩn thận đấy!

Hai người sắp chia tay thì từ góc đường, một bọn lê dương đi tuần tra, đang nện giày đinh cồm cộp. Bảo Trung vội giữ tay thiếu nữ lại khi bọn chúng đi quа.

Thiếu nữ liền ngả đầu vào vai Bảo Trung nũng nịu:

- Thôi, em về đây!

Bảo Trung cũng quàng tay âu yếm:

- Ừ, anh đưa em về nhé! Tối thứ bảy lại nhớ đến đón anh.

Bọn lính nhìn họ rồi cười hí hố. Một tên bỗng cất giọng lè nhè hát một bài tình ca ngộ nghĩnh:

“Anh yêu em nhất trên đời!

Yêu em hơn cả những người thân yêu

Lương anh có được bao nhiêu

Sáng đưa tất cả để chiều gặp em...”

XII. RA ÁNH SÁNG

Sau khi ném lựu đạn vào những chiến sĩ tuần tra, Hùng và một tên tay sai của địa chủ Lý Cường nhảy xuống sông, bơi sang bờ bên kia dưới sự yểm trợ của súng cối tại một tháp canh trên đê.

Hai tên gian bơi được đến bờ thì mệt nhoài, bọn chúng nằm vật xuống bãi cát để thở cho đỡ mệt. Khi đã định thần, tên Hùng gọi bạn:

- Này Nhạ! Mày có làm sao không?

Tên cùng đi với Hùng trả lời:

- Không, tao chỉ mệt thôi, mày có sao không?

- Tao dẫm phải mảnh sành, thủng chân nhưng không hề gì, mày có chắc là có người đón không?

Chắc chứ! Bọn mình bị trôi xa mất một quãng không thì đã gặp họ rồi! À quên, Tao bắn pháo hiệu lên nhé!

- Ừ bắn đi! Nhưng đạn có bị ướt không?

- Tao đã bọc nylon cẩn thận, không sao đâu.

Nói xong hắn rút khẩu súng đã bọc kín nylon ở bụng ra chĩa lên trời nổ hai phát.

Hai chiếc pháo hiệu, một xanh, một đỏ lóa sáng vạch lên nền trời xanh sẫm như hai nét chì màu rồi lại tắt ngay khiến cho người ta có cảm giác trời bị tối thêm. Bắn xong, hai tên kéo nhau lần bước lên mặt đê. Cùng lúc đó từ tháp canh gần đấy có pháo hiện bắn trả lời.

10 phút sau bọn chúng đã được lính trên tháp canh đến đón.

Ngày hôm sau, một chiếc xe jeep chở chúng về Hà Nội. Rồi những tài liệu mật được trao đến tận tay tên trung tá hiến binh La-voa-dê.

La-voa-dê mừng rỡ, hạ lệnh ban thưởng cho chúng và để chúng nghỉ ngơi tại trạm tiếp đón của Sở Hiến binh.

Bảo Trung lấy cớ đi thăm bệnh để được gặp A.45 bàn cách điều tra tên gián điệp mới vào, A.45 nói:

- Thường thường, mỗi khi bọn chúng công tác ở ngoài về, lần nào cũng qua bệnh viện để khám sức khỏe và lấy phiếu bồi dưỡng, nhưng lần này chưa thấy tên nào đến.

Bảo Trung lo lắng hỏi:

- Những bệnh nhân vào đây có giấy giới thiệu không?

- Có chứ! Vì vậy tôi nắm được hết thành phần của chúng!

- Tìm mục tiêu lần này hơi khó, chúng ta sẽ cố gắng! Tôi chỉ còn vài ngày nữa thôi, thời gian ngắn ngủi quá. Đồng chí lưu ý nếu thấy hiện tượng gì thì báo ngay cho tôi.

A.45 nắm chặt tay Bảo Trung:

- Vì cách mạng, chúng ta phải phấn đấu để chiến thắng! Tôi sẽ không bỏ sót một cơ hội nào cả. Mai đồng chí vào đây khám lại nhé.

Cầm giấy hẹn, Bảo Trung ra về, lòng rất lo lắng vì chỉ còn ít ngày nữa, anh phải làm sao hoàn thành nhiệm vụ điều tra để giúp cơ sở phát hiện tên đầu sỏ phản động.

Hôm sau anh vào bệnh viện, A.45 mừng rỡ bảo anh:

- Có triển vọng tốt! Chiều qua “dơ-bê” giới thiệu một tên sang chích vết thương ở bàn chân. Hắn ta lội sông giẫm phải mảnh sành, bị nhiễm trùng, sưng đau.

Bảo Trung vui mừng, một tia sáng lóe lên trong đầu, anh bảo A.45:

- Cần phải khai thác hắn, việc này phải nhờ thủ thuật của anh đấy.

- Chiều mai anh vào đây khám lần cuối, hy vọng sẽ kết quả.

Bảo Trung lại cầm giấy hẹn mai đến chụp điện, vì nghi đau xương.

Hôm sau, bác sĩ dẫn anh vào một phòng bệnh bảo nằm nghỉ rồi lấy đưa cho anh một bản bệnh án.

Bảo Trung cầm lấy xem thấy ghi như sau:

Tên bệnh nhân: “Vích-to” Út

Tuổi: 23

Đơn vị: Đội Đặc biệt!

Căn bệnh: Nhiễm trùng bàn chân phải. Sưng đau.

Điều trị:

Ngày thứ 4: Chích vết thương.

Sáng ngày thứ 5: Bệnh nhân lên cơn sốt, nóng 40 độ, nói mê nhiều. Chiều ngày thứ 5: Cơn sốt dứt, đã ăn được cơm.

Và có một tờ giấy nhỏ kẹp giữa bản bệnh án ghi vắn tắt những lời nói mê của bệnh nhân:

- Anh cả! Anh cả! Bị lộ rồi, nó bắt tôi mất!

- Anh cả! Thằng Dần lừng khừng, giết quách nó đi!

Xem kỹ những lời nói mê của “Vích-to” Út, Bảo Trung vò nát tờ giấy đưa lên mồm nhai mủn ra. Anh tự hỏi: “Anh cả” là ai? Chắc là tên đầu sỏ hiện nằm tại trung đoàn bộ. Còn tên Dần chắc là một tên cũng nằm trong nội bộ, nhưng không tích cực lắm, bọn chúng định thủ tiêu cho đỡ vướng.

Vậy thì “Vích-to” Út là một tên mới trốn về đây. Tên Dần là bạn cùng đơn vị và “anh cả” là tên đầu sỏ quan trọng nhất. Tìm tên Dần khai thác sẽ ra tất cả.

*

* *

7 giờ rưỡi tối thứ bảy.

Một thiếu nữ ăn mặc lịch sự, tay cầm ví đầm đến đón tình nhân ở vườn hoa trước nhà Bác cổ.

Đôi trai gái khoác tay nhau đi chơi dạo quanh các đường phố vắng mãi gần đến giờ thiết quân luật mới chia tay nhau.

Và cũng đêm hôm đó, tên trung tá hiến binh La-voa-dê loay hoay xem xét kỹ tấm ảnh mà nhân viên của hắn mới chụp được bằng tia “tử ngoại”.

Trong ảnh hiện lên bóng hai người, một trai một gái, đứng ở dưới gốc cây trước cửa khu nhà kho Đồn Thủy, đang ôm nhau thắm thiết!

Người thanh niên trông hao hao giống Bảo Trung, còn thiếu nữ không rõ mặt vì mớ tóc phi dê lòa xòa che kín má.

La-voa-dê ngắm nghía kỹ rồi lầm bầm:

Nếu phải là hắn thì rồi thằng cha cũng có thể chết vì gái như Giăng Đuyboa mất!

*

* *

Tại vùng đóng quân của Trung đoàn bộ X...

Sáng sớm, Trưởng ban nhân sự Tuấn Dương gọi người thư ký đánh máy lên khiển trách:

- Tại sao hôm qua đồng chí không chấp hành mệnh lệnh của tôi.

Người thư ký trả lời:

- Báo cáo đồng chí: Tôi bị mệt nên đưa nhờ đồng chí khác báo cáo với anh rồi!

Tuấn Dương cau mày:

- Mệnh lệnh quân sự, trong giai đoạn này, nhất thiết phục tùng, không vì lý do nào cả. Đồng chí không biết rằng trung đoàn bộ chúng ta bị động luôn à?

- Tôi biết rõ nhưng... vì sức khoẻ không bảo đảm nên đã phải báo cáo với anh trước rồi!

Chăm chú nhìn nét mặt băn khoăn của người thư ký, Tuấn Dương khó chịu nói nhát gừng:

- Tối nay, đúng 8 giờ, đồng chí đến gặp tôi, cần giao cho đồng chí một việc khác, phải đến đúng giờ quy định nghe không?

- Rõ!

- Người thư ký giơ tay chào rồi đi ra với nét mặt đăm chiêu đượm buồn.

Về đến chỗ làm việc, bạn anh ta vồn vã hỏi:

- Ông ấy gọi mày lên làm gì thế?

- Ông ấy chỉnh tớ về việc hôm qua tớ không chạy công văn cho ông ấy.

- Vô lý thật! Cậu là thư ký chứ có phải là liên lạc đâu!

- Ờ đúng rồi! Nhưng... (gã nói lảng) kể ra ông ta cũng rất tốt với mình nên mình nể, cậu đừng bận tâm, Thọ ạ!

Thọ, người thư ký, bạn anh ta góp ý:

- Tới thân với cậu, có gì cậu cứ nói với tớ, tới sẽ giúp cậu, cậu đừng sợ ai cả.

Gã ngập ngừng:

- Để rồi tớ cũng sẽ nói cho cậu rõ.

Thọ thắc mắc nhưng thấy gã cố giấu giếm cũng không ép nữa.

Hết giờ làm việc. Đến lúc đi ăn cơm, gã bảo Thọ ra chỗ vắng và với giọng đầy lo lắng, nói:

- Thọ ạ! Mình nhờ cậu một việc nhé! Tối nay lúc nào mình gọi thì cậu đi với mình một lúc, rất cần, có được không?

- Ờ tớ, sẵn sàng, nhưng cậu nói rõ cho tớ biết có việc gì thế?

- Chưa nói được, Thọ ạ! Sau cậu sẽ biết, thế này nhé: tối cậu chỉ đi theo sau mình chừng mười thước nhưng đừng để ai biết, hễ thấy mình đi cùng với ai thì cậu cứ theo sát nếu chẳng may có хảу га chuyện gì thì cậu... cậu có thể cứu tớ được.

Gã hồi hộp và sợ sệt nói đứt quãng. Thọ cảm thấy có một điều gì quan trọng đến với người bạn đồng nghiệp, anh liền an ủi gã và cả buổi chiều anh cố gắng thuyết phục để gã bộc lộ những điều bí ẩn ở trong lòng, nhưng gã vẫn do dự không nói dứt khoát ra sao.

Khoảng 8 giờ tối, người bạn thư ký khẽ gọi Thọ, Thọ bước theo và làm đúng như lời dặn của gã. Anh đi cách xa gã khoảng chục thước.

Tới đầu làng, Thọ nhìn thấy một người đứng chờ sẵn ở gốc đa, thấy gã đến, người đó khoác tay gã đi ra phía đồi sim.

Thọ chưa nhận ra người đó là ai, nhưng anh cảm thấy có sự gì sắp xảy đến với người bạn của mình, anh theo gót.

Lên đến chân đồi, anh trông thấy hình như người kia cố kéo tay gã đi, gã dùng dằng đứng lại rồi bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh “Ối giời ơi! Cứu tôi với”, vang lên.

Quên cả nguy hiểm, Thọ quát lên một tiếng chạy xổ tới, người kia vội buông người thư ký ra rồi chạy vụt vào những hàng cây um tùm.

Giữa lúc ấy một tiếng còi rúc lên, rồi những tiếng chân chạy rầm rập dưới chân đồi. Trần Toàn đã dẫn một tiểu đội trinh sát tới nơi, anh soi đèn pin vào mặt người thư ký nằm sóng soài dưới đất, một mũi dao đâm vào bụng, máu đang rỉ trào ra. Thọ vội vàng lấy băng buộc cho bạn rồi chỉ tay theo hướng tên gian.

Trần Toàn cho tiểu đội đi lùng bắt, còn anh cúi xuống gần người bị nạn lay gọi:

- Dần! Dần! Tỉnh chưa?

Người bị nạn mở mắt rồi ôm bụng rên rỉ.

*

* *

Giữa lúc ấy tên gian đã luồn qua đồi sim, chạy vội vào làng về chỗ ở, hắn vào buồng riêng thay quần áo rồi vơ vội những thứ cần thiết nhét vào chiếc ba lô đoạn thò tay lên mái nhà lấy một gói nhỏ bọc ni lông nhét vào túi áo, xong xuôi, hắn tra thêm đạn vào khẩu súng lục rồi khoác ba lô lên vai, thận trọng lẻn ra khỏi nhà bằng lối của vườn.

Hắn vừa lách khỏi hàng rào ra đường cái thì đã thấy sừng sững mấy người đang đứng chắn lối đi. Hắn lúng túng định quay trở lại thì có tiếng quát:

- Ai! Đứng lại!

Hắn hoảng hốt, nhưng rồi cũng trấn tĩnh nói:

- Tôi đây mà! Đi công tác mới về.

- Sao lại chui hàng rào ra?

- À, đi tắt cho gần mà.

Nhưng một giọng nói quen quen khiến hắn phải giật mình:

- Quay đằng sau, bỏ vũ khí xuống.

Biết rằng việc đã bại lộ, tên gian tính nước liều, hắn vung khẩu súng lục lên nhắm vào những người đứng phía trước.

Đoàng!... Một phát súng nổ. Viên đạn từ phía trước đã nhanh hơn bắn trúng cánh tay hắn làm hắn kêu rú lên và buông rơi khẩu súng, tiếp theo là ánh đèn pin lóe sáng. Đã nhận rõ giọng nói của người đứng trước, hắn vội kêu lên:

- Văn Tường! Anh bắn nhầm tôi rồi! Tôi là cán bộ tiểu đoàn, trưởng ban...- Hắn chưa nói hết thì đã bị ngắt lời:

- Thôi đủ rồi! Anh đóng kịch cũng khá lắm! Tuấn Dương ạ! Anh đã bị bắt về tội giết người hay nói một cách khác, trưởng ban nhân sự Tuấn Dương đã bị bắt về tội làm Việt gian phản quốc!

Lời nói rắn chắc như tuyên án. Tuấn Dương run lẩy bẩy nhưng hắn cố làm già:

- Các anh hiểu nhầm tôi, tôi không làm gì có hại cả, tôi là cán bộ tiểu đoàn! Là...

- Thôi im đi! Cũng may là chúng tôi đã cứu sống thằng Dần! Đừng lý sự nữa!

Tuấn Dương tuyệt vọng, hắn cắn chặt răng ôm cánh tay trúng đạn đau nhức nhối, thất thiểu bước đi trên đường về trụ sở trung đoàn, những giọt máu từ vết thương rỏ xuống bàn chân, hắn đã đổ máu! Và chẳng biểu hắn đang đổ máu vì cái gì? Mấy ngày sau, trong Hà Nội, Bảo Trung nhận được một bức điện mật:

“Đã thanh toán xong toàn bộ tổ chức phản động ở trung đoàn X.... và khu vực BB. Cảm ơn đồng chí. Chúc đồng chí thu nhiều thắng lợi mới.

Hoa Hồng Đỏ

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nguyễn Sơn Tùng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.