Bảo Trung thức giấc thì đã 8 giờ sáng, nhìn sang giường Ngọc Mùi, không thấy ả đâu, anh trở dậy vào phòng rửa mặt, khi lấy quần áo mặc thì chợt nhìn thấy mảnh giấy để trên chiếc bàn con, bèn cầm lên xem:
“Anh Quản Kỉnh Hoa thân mến!
Ngọc Mùi phải lên phố trên có chút việc cần, 11 giờ mới về, vậy báo để anh rõ, chờ Ngọc Mùi về rồi hãy đi ăn cơm, chớ đi đâu một mình, nguy hiểm đấy! Phải nghe lời “phu nhân” nhé, đừng bướng bỉnh mà hỏng việc.
Chúc anh chàng đẹp trai được vừa ý!
Ngọc Mùi"
Xem thư xong, Bảo Trung ngẫm nghĩ “Ả dọa ta đây thôi! Chẳng lẽ ta cứ như thằng tù giam lỏng ở đây sao? Không, không thể chịu được, hôm nay nhất định phải đi quanh đây đó để tìm hiểu sinh hoạt ở xứ này ra sao chứ! Sợ quái gì”. Nghĩ vậy, anh cả quyết ra khỏi khách sạn chơi. Trước khi đi, Bảo Trung mở vali lấy một khẩu súng ám sát có hãm thanh và chiếc máy ảnh tối tân gắn dưới chiếc đồng hồ đeo tay, điểm lấy một ít tiền rồi khóa phòng đi xuống.
Ra khỏi khách sạn, một quang cảnh ồn ào tấp nập hiện ra, ô tô xếp hàng, nối đuôi nhau trên đường hai chiều. Ban ngày mà trong các cửa hàng đèn nê ông cũng bật sáng chói lọi: Quảng cáo cáo màu nhấp nháy, tiếng ô tô, tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng còi cảnh binh rúc từng hồi. Tất cả hợp lại thành một bản giao hưởng hỗn loạn. Nhạc “gia” tử trong các tiệm vọng ra rậm rịch, khách khứa ra vào tấp nập.
Bảo Trung thọc hai tay vào túi bơ-lu-đông lững thững nện gót giầy Uy-ních trên hè đá hoa hào nhoáng, chen vai thích cánh với những người qua lại giống hệt như một chàng công tử bột ở địa phương. Anh được biết ở thành phố này cũng có một số cơ sở Việt kiều yêu nước mà anh cần liên lạc.
Xanh-ga-po quả là một thành phố đông đúc, có tới trên một triệu dân ở đây, tuy bề ngoài, nó là một khu vực tự trị trong khối liên hiệp Anh nhưng thực tế thì mọi quyền hành đều nằm trong tay bọn đế quốc Anh Mỹ. Mỹ đã thọc sâu vào đây, xây dựng các căn cứ quân sự, trường bay, kho dầu, quân cảng vv...
Bảo Trung hờ hững liếc nhìn những cửa hàng, những tiệm nhảy, không mảy may xúc cảm, anh rảo bước ra bờ biển.
Hải cảng Xanh-ga-po quả là quan trọng vô cùng. Nó án ngữ trên đường đi từ Âu châu sang Viễn đông, mỗi năm có hàng vạn tàu bè cập bến nơi đây. Nó là một trung tâm thương mại, một thị trường lớn của thế giới.
Bảo Trung nhìn thấy những tàu lớn của các nước đậu san sát ngoài cảng. Những cần trục tới tấp bốc dỡ hàng. Những tên đốc công người Anh, Pháp, Trung Hoa, Ấn Độ đang hò hét thúc giục công nhân khuân vào những bao hàng lớn như cà phê, hồ tiêu và các sản phẩm khác từ các kho ra xe goòng để chuyển vận xuống tàu.
Khung cảnh hấp dẫn này cũng cần ghi lại vài tấm ảnh, Bảo Trung vờ đóng lại chiếc khuy áo rồi vặn kim đồng hồ, thế là đã chụp xong.
Cùng lúc ấy nếu Bảo Trung để ý nhìn về phía sau thì sẽ thấy, hai người lạ mặt núp sau một chiếc xe, một trẻ, một đứng tuổi đang chăm chú nhìn anh. Bọn chúng đã bám sát anh từ lúc vừa ra khỏi khách sạn. Nhưng Bảo Trung không hề hay biết, anh còn mải ngắm nhìn những chiếc tàu lạ mắt cùng sự sinh hoạt ồn ào ở đây.
Một lúc sau. Bảo Trung quay trở lại, rời khỏi cảng, bước theo một đường phố vắng, anh chợt nhìn thấy ánh điện sáng chói từ trên một căn nhà nhiều tầng. Hàng chữ Pháp khổng lồ: “Ô-ten Ô-lanh-pich”. Bảo Trung chợt nảy ra một ý định “Cần phải thuê riêng một chỗ ngủ để khỏi bị quấy rầy”.
Anh cả quyết bước vào khách sạn, hỏi thuê buồոց, Người Quán lý trả lời anh bằng tiếng Pháp rất thông thạo:
- Thưa quý khách, khách sạn chúng tôi có rất nhiều buồng, đầy đủ tiện nghi, giá phải chăng, đây những số buồng còn trống tùy ngài chọn.
Lão đưa cho Bảo Trung một bản sơ đồ các phòng kèm theo cả giá tiền thuê, Bảo Trung chọn một buồng ở tầng cao nhất, anh đặt tiền cho lão quản lý và bảo:
- Tôi thuê buồng này và chỉ đêm đêm tôi mới về đây ngủ thôi.
Lão Quán lý xé cho anh một tờ biên lai rồi bảo:
- Cầm giấy này, ông có thể ra vào khách sạn bất kỳ giờ nào cũng được. Bảo Trung nhận giấy rồi quay ra, lão quản lý bỗng gọi giật anh lại nháy mắt:
- Này cậu, nếu có muốn dùng “đào” thì phải hẹn trước lão nhé, nhiều món tuyệt lắm!
Bảo Trung cắn môi, cố nhịn cười, cũng làm ra vẻ dân ăn chơi, anh gật đầu:
- Tốt, cảm ơn! Sẽ nói chuyện với bác sau.
Lão Quán lý híp mắt cười tống khách.
Ra ngoài phố, nhìn đồng hồ đã 10 giờ, Bảo Trung rảo bước quay về, anh nhủ thầm cần phải về khách sạn trước 11 giờ đừng cho Ngọc Mùi biết rằng mình đā đi đâu.
Lên đến phòng, Bảo Trung yên tâm ngay vì thấy cửa vẫn khóa, ả chưa về. Một buổi sáng êm đềm trôi qua, anh nhảy lên giường, rút quyển sách tự học tiếng Trung Hoa ra nghiền ngẫm. Đến giờ Ngọc Mùi về, cô ả bước vào thấy anh mầm yên đọc sách nên rất hài lòng nhưng vẫn cứ hỏi:
- Thế nào tân lang? Anh không ra khỏi khách sạn chứ.
Bảo Trung nói dối:
- Đấy chị xem, từ lúc chị đi đến giờ tôi đều nằm đây ngốn cái ngôn ngữ này đến phát ngấy!
Ngọc Mùi vui lòng cười:
- Biết điều đấу, ông chồng ạ! Tôi mua quà “thưởng” cho anh đây!
Nói mở gói lấy ra mấy quả táo, rồi thân mật ngồi xuống giường, gọt cho Bảo Trung ăn.
Nhìn vẻ mặt phấn khởi của ả, anh đoán chắc có điều gì vui mừng, liền hỏi:
- Ngọc Mùi! Chị đã thấy có chút hy vọng nào chưa?
Ngọc Mùi cầm quả táo đưa Bảo Trung:
- Ăn táo đi đã, rồi tôi cho anh xem cái này.
Bảo Trung miễn cưỡng cầm táo ăn, anh nóng lòng hỏi:
- “Cơ” hay “bich”?
- “Cơ”!
Ả trả lời một cách hồ hởi. Ăn hết quả táo, Bảo Trung ngồi dậy, giục:
- Chị lấy cho tôi xem đi nào!
Ngọc Mùi làm ra vẻ khó khăn:
- Khoan nào, ăn xong đã.
Bảo Trung nóng nảy với tay lấy chiếc ví đầm của Ngọc Mùi. Ả vội cản lại, cầm lấy tay anh bảo:
- Không phải ở đấy, đây cơ mà!
Nói xong ả đặt tay lên trên lồng ngực, nhoẻn miệng cười rồi thản nhiên rút ở trong áo lót một mảnh giấy trắng đưa anh và nói:
- Anh xem trong này chúng viết những gì?
Bảo Trung mừng rỡ, đón lấy mảnh giấy trắng khen:
- Khá lắm! Để tôi soi thử xem, chị ra khóa cửa lại đi.
Ngọc Mùi ra khóa cửa xong, lại bàn ngồi, châm một điếu thuốc lá thơm hút, mắt đăm chiêu nhìn Bảo Trung đang lấy những dụng cụ hóa học ra bàn và không nén nổi thắc mắc, ả hỏi:
- Này, đại úy! Tôi thấy người ta nói về anh, trong những ngày còn ở Pa-ri anh không đến nỗi ngốc nghếch lắm về cách đối xử với phụ nữ, thế mà tại sao tôi thấy anh hoàn toàn không như người ta nόi.
Bảo Trung cau mày, một phản ứng nhạy bén hiện lên, anh đáp :
- Ngọc Mùi ạ! Không phải là tôi ngốc đâu, nhưng trước khi đi, đại tá có căn dặn tôi trước. Tôi đã hứa với đại tá rồi! Vả lại, đây, tôi lấy cái này chị xem để chị hiểu tôi hơn!
Nói đoạn, Bảo Trung mở va li rút ra một tập thư của Giát-manh, đưa cho Ngọc Mùi...
Cầm tập thư, ả thở dài:
- Anh Trung! Tiếc rằng tôi gặp anh quá muộn. Phải nói thật với anh rằng, nếu được một người “chồng thật” như anh, là một diễm phúc!
Bảo Trung vừa nhúng mảnh giấy vào nước thuốc vừa nói:
- Chớ nói vậy, tôi thấy rằng nhiều người còn hơn tôi vẫn đang theo đuổi chị, chị hãy quay lại chọn một người vừa ý, tôi chắc rằng chị sẽ có hạnh phúc!
Ngọc Mùi chua chát:
- Hạnh phúc ư? Đối với tôi nó sẽ không bao giờ đến nữa, trái tim tôi cũng đã khô héo từ lâu! Tất cả những yêu thương nồng cháy chỉ còn là những kỷ niệm mà thời gian đã chôn vùi trong quá khứ! - Rồi bỗng dưng ả đứng phắt dậy, mắt quắc lên - Không! Tôi sẽ không bao giờ yêu nữa cả! Bảo Trung ạ! Kể cả anh nữa... Tôi sẽ dẹp tất cả tình cảm lại để đạt tới một mục đích cuối cùng, có thể tôi sẽ trở thành một mụ đàn bà độc ác và con người đối với tôi chỉ là những kẻ thù!
Rồi như người mất trí, ả vùng chạy lại giường, gục đầu xuống gối nức nở.
Cái gì đã giày vò, khiến ả xúc động vậy? Đau khổ ư? Hay cuộc đời giang hồ của ả đã làm cho ả phải hối tiếc! Để phá tan bầu không khí căng thẳng, Bảo Trung cầm mảnh giấy đến bên ả, vui mừng gọi:
- Ngọc Mùi, dậy mà xem, chữ hiện lên đây rồi!
Ngọc Mùi lau nước mắt ngồi dậy, bàng hoàng đón lấy tờ giấy xem: mảnh giấy trắng đã hiện lên những hàng chữ số và những dấu chấm phầy lạ lùng:
- Thế này là thế nào? Anh có hiểu không?
Bảo Trung vận dụng trí xét đoán, anh để ý đến một ký hiệu ghi ở đầu, anh bỗng reo lên:
- Nắm được chìa khóa rồi! Có thể dịch ra được!
Ngọc Mùi quên hết cả nỗi buồn riêng, ả mừng rỡ ôm chầm lấy Bảo Trung khen ngợi:
- Anh khá lắm! Bảo Trung ạ, may ra công việc của chúng ta chóng hoàn thành đấy, liệu dịch mất bao lâu!
- Khoảng hai tiếng.
- Được rồi, hãy để đấy, đi ăn sáng đã!
Bảo Trung phấn khởi trong lòng, anh trở nên dễ tính với ả, bữa cơm sáng ăn rất ngon miệng.
Cả buổi chiều, Ngọc Mùi không đi đâu nữa, ả nằm nhà, chờ Bảo Trung dịch những con số bí mật ấy, tới khi Bảo Trung báo cho ả biết là đã dịch xong ả choàng dậy đến bên anh:
- Thế nào? Đọc lên đi.
Bảo Trung khẽ đọc:
“Hoàng đại ca. Hàng đã cập bến, sửa soạn kho để chứa, cần gửi gấp “bạch đậu” cho tiểu muội.
Ký tên
C. W. 125"
Ngọc Mùi tươi hẳn lên, ả lấy giọng cấp trên khen:
- Anh được việc lắm! Đáng khen thưởng.
Đoạn ả nghiêm nghị:
- Tối nay, anh có thể đi chơi một lúc, khoảng 9 giờ tối tôi về, anh sẽ đi nhảy với tôi!
Bảo Trung đã có chủ định riêng, anh ừ hử cho ả vừa lòng.
- Rất hân hạnh, tôi sẽ chờ “tân nương” cứ đi lùng thêm tài liệu đi! May ra có gì mới chăng.
Cơm chiều xong, Ngọc Mùi lại hấp tấp xách ví đầm ra đi. Chờ ả đi khỏi chừng nửa giờ, Bảo Trung mặc quần áo rồi viết một mảnh giấy để lại:
“Ngọc Mùi!
Anh đi xem chiếu bóng, có lẽ khuya mới về, cứ ngủ trước đi, đừng chờ.
Quán Kính Hoa”
Anh khóa cửa phòng, xuống gửi chìa khóa lão quản lý rồi ra khỏi khách sạn. Bảo Trung dự định đi chơi quanh phố, tới khuya sẽ về khách sạn “Ô-lanh-pích” ngủ, nên anh lững thững bước trên những phố phường đông đúc, cảm thấy lòng khoan khoái khi nhìn những ánh đèn rực rỡ vui mắt, những cặp trai gái khoác tay nhau, với những bộ quần áo lòe loẹt đắt tiền, những tà váy hoa tha thướt. Và vẫn có những cảnh quen mắt như Hà Nội, Sài Gòn. Cao bồi nam, nữ ăn mặc nhố nhăng từ những góc phố huýt sáo gọi nhau, nhiều ả, má phấn môi son, xách ví đầm, xức nước hoa thơm ngát, lượn quanh các cửa hàng, các rạp hát, chài khách bằng những khóe mắt đưa tình trơ trẽn.
Đây đó vang lên tiếng nhạc “gia” giật gân, từng tiệm, từng tiệm đếm không xiết. Phim ảnh Mỹ với những biển quảng cáo vẽ phụ nữ khỏa thân, kích thích sự tò mò, thèm muốn của xác thịt.
Trong cái “thế giới tự do” này, ở đâu cũng vậy, nền văn minh Huê Kỳ được truyền bá rộng rãi, tiêu biểu nhất là những lớp người trụy lạc, phóng đãng, lưu manh đứng hàng đầu ở con số thanh niên.
Bên cạnh cuộc sống ồn ào hỗn độn, trác táng say mê của những lớp người vô công rồi nghề ở tầng lớp trên thì giai cấp công nhân đang phải sống một cuộc đời bị bóc lột thậm tệ vô cùng khổ cực. Những con người mặt mày nhem nhuốc, lam lũ từ những nhà máy lọc dầu, cao su, hoa quả và hương liệu ùn ùn kéo nhau về những khu lao động, chui rúc trong những túp lều rách nát với những dáng điệu mệt mỏі, сặp mắt đờ đẫn nhìn cuộc sống một cách chán chường.
Nhưng không, nhân dân Mã Lai không phải cứ khoanh tay mà nhìn nhận sự bảo hộ của bọn đế quốc một cách bất hợp pháр ở mảnh đất Xanh-ga-po này mãi. Đã có những tổ chức đấu tranh đòi thống nhất, đòi tống cổ đế quốc Anh - Mỹ ra khỏi tổ quốc. Những hoạt động yêu nước ấy đã làm cho bọn thống trị ở đây điên đầu, chúng luôn luôn đàn áp thẳng tay, khủng bố dã man, nhưng không thể khuất phục nổi nhân dân ở đây, ngọn lửa cách mạng đang âm ỉ cháy chờ dịp sẽ bùng lên. Theo thói quen, Bảo Trung lại bước ra phía bờ kè ngoài cảng, phong cảnh thật hấp dẫn, tàu bè ra vào tấp nập, xe cộ huyên náo, anh không ngờ tới phía sau mình, từ một góc đường có ba tên ngồi trong một chiếc xe tắc xi vẫn dán mắt theo dõi từng bước đi của anh, chúng đã bám sát từ lâu và không bỏ qua một cử chỉ nhỏ của người chúng đang theo dõi. Tên lái xe hỏi hai tên ngồi sau:
- Có chắc đúng hắn không?
Một tên đáp:
- Đúng rồi! Tao nhận không lầm đâu, nó sắp quay về đấy, liệu mà bám chắc.
Tên lái xe nói:
- Đến ngã tư, tao sẽ cho xe đỗ đón đầu nó, còn chúng mày phải hành động, thật mau nghe không! Chớ để nó kêu một tiếng!
- Cứ yên chí! Không trượt được đâu.
Dạo quanh bờ cảng một lúc, Bảo Trung xem đồng hồ đã gần 9 giờ, anh bèn quay lại, ghé vào một quầy giải khát nghỉ chân.
Một cô phục vụ người Hoa kiều, mặc váy mỏng áo trễ cổ để lộ phần trên bộ ngực nở nang, bước tới bên anh:
- Quý ngài xơi gì ạ!
- Cho tôi một chai bia nhỏ và một gói Phi-líp Mo-ri. Anh nói bằng tiếng Quảng Đông.
Người phục vụ vội mang bia và thuốc lá đến, đặt lên bàn, cô liếc trộm người khách lạ sang trọng, bỗng cô hỏi:
– Quý ngài có phải ở Đài Bắc tới không ạ?
Bảo Trung ngạc nhiên:
- Sao cô biết?
- Dạ! Em xem y phục của ngài nên em biết, vì Đài Bắc chính là quê hương em.
- Ồ thế thì rất may mắn, chúng ta là đồng hương.
Nhưng cô phục vụ không thể đứng nói chuyện với anh lâu được vì rất nhiều khách mới bước vào.
Khung cảnh bờ kè này cũng vui mắt, những quán hàng giăng nhiều đèn xanh đỏ kết hoa, những bộ bàn ghế lưu động có thể xếp gọn, bày la liệt choán gần hết lối đi và những đôi trai gái phóng đãng ngồi thủ thỉ bên nhau, cùng những bóng áo xanh, đỏ chạy lăng xăng phục vụ tới từng bàn với những nụ cười duyên dáng.
Bỗng có thêm hai người khách mới, họ kéo ghế ngồi ở chiếc bàn kề bên. Bảo Trung đưa mắt nhìn, bắt gặp hai cặp mắt cùng liếc trộm anh. Một cảm giác khó chịu dâng lên trong người. Anh chú ý nhìn: Một tên cao lớn, lông mày rậm và một tên béo lùn mặt phị, cả hai cùng mặc quần chẽn ống và đều khoác bơ-lu-dông côm-ba của Mỹ với những cái túi rộng thùng thình. Bất giác Bảo Trung nhớ đến khẩu súng giảm thanh dưới dạng chiếc bút máy, gài trong túi ngực, anh thấy yên tâm. Hai người khách lạ cũng uống bia, nhưng vẫn liếc trộm anh, thỉnh thoảng lại nói với nhau bằng tiếng lóng.
Thấy ngồi lâu không lợi, Bảo Trung gọi cô gái tới tính tiền. Anh vừa rời khỏi chỗ ngồi vài bước thì hai tên lạ mặt cũng vội xô ghế đứng lên bước theo anh, một tên thọc tay vào túi áo còn một tên bước vội vượt lên phía trước anh. Thấy khác ý, Bảo Trung chuẩn bị đối phó, quả nhiên tên cao lớn đi trước bỗng quay phắt lại chắn lối, cặp mắt sắc lạnh của hắn nhìn anh trừng trừng rồi hạ lệnh:
- Ngài cho mượn chiếc đồng hồ đeo tay!
Cùng lúc tên đứng sau rút ở túi áo ra một con dao tự động, hắn bấm nút, lưỡi dao nhọn bật ra sáng loáng kề sát mạng sườn anh và nói thêm:
- Biết điều phải tuân theo không toi mạng!
Tình thế vô cùng hiểm nghèo. Người chiến sĩ tình báo phải luôn luôn chuẩn bị cho mình đối phó với mọi trường hợp bất trắc bằng sự phản ứng linh hoạt. Một đức tính cần thiết phải có là sự nhạy cảm do tác động ngoại hình, đó là “linh tính” hay “giác quan thứ sáu”. Ở Bảo Trung cũng vậy, anh đang chờ đón điều hiểm nghèo đến với mình bằng một sự bình tĩnh vững vàng. Làm ra vẻ ngoan ngoãn, Bảo Trung cởi chiếc đồng hồ đeo tay đặt vào lòng bàn tay trái, chìa ra phía trước tên cao lớn, hắn mỉm cười hài lòng rồi vội đưa tay ra đón lấy chiếc đồng hồ. Anh chỉ chờ có thế, khi tên cao lớn vừa đưa tay ra, bằng một động tác nhanh kỳ lạ, anh bước chân phải lên một bước, xoay nghiêng người rồi vung tay chộp lấy cánh tay tên cao lớn như một gọng kìm sắt, anh vặn ngược tay hắn rồi bằng thế võ điêu luyện, quật lộn ngửa tên cao lớn văng vào người tên béo lùn, khiến tên này vội vàng rụt tay dao lại, chỉ chậm một chút thì chính hắn lại giết đồng bọn. Chưa kịp hoàn hồn thì hắn lại nhận luôn một cú đá vào mạng sườn. Hắn, vội ôm bụng nhắn nhó quay đầu chạy bỏ mặc tên cao lớn nằm sóng soài trên nền đá.
Thấy ồn ào, mọi người đổ xô nhau lại. Có tiếng còi rúc của cảnh binh. Bảo Trung chưa kịp phân trần thì bỗng có một người kéo tay anh và nói:
- Mời ngài theo tôi ra khỏi nơi đây, không cảnh binh đến lại rầy rà.
Nhìn người lạ mặt đã đứng tuổi, ăn mặc đứng đắn đang cầm tay kéo đi, anh nghĩ ông ta nói phải bèn đi theo. Một chiếc xe du lịch đỗ sát lề đường, người đứng tuổi mời anh lên và nói:
- Xin mời ngài lên xe, tôi sẽ đưa ngài về, nhà ngài ở phố nào ạ?
Cảm động trước sự ân cần của người lạ mặt và cũng muốn rút khỏi nơi đây một cách nhẹ nhàng nên anh vui lòng:
- Rất cảm ơn ngài, cho tôi về khách sạn “Ô-lanh-pich”.
Người lạ mặt mở cửa sau xe mời anh bước lên, trong xe cũng đã có một vị khách ngồi sẵn, hắn nhìn anh khẽ nhếch mép cười. Anh bước lên ngồi giữa hai người khách lạ. Xe rú máy chuyển bánh, bờ cảng xa dần, xe tăng tốc độ chạy quảng trường Rây-phơ-lít, qua những nhà hàng rực rỡ đèn xanh đỏ, những hàng chữ quảng cáo nhấp nháy.
Xe chạy mãi, Bảo Trung lấy làm lạ, anh nhắc lại:
- Cho tôi về khách sạn “Ô-lanh-pich”.
- Sắp tới nơi rồi quý ngài ạ!
Con người lịch sự đã mời anh lên xe và vừa nói “quý ngài” ấy bỗng bật cười khanh khách, anh ngạc nhiên quay nhìn, thì đã thấy ông ta thản nhiên cầm khẩu súng ngắn, hướng nòng về ngực anh nói:
- Mong ngài im lặng cho.
Một cái chém tay của Bảo Trung làm khẩu súng của hắn văng ra ngoài, tiếp theo là một đòn “ác tê mi” vào cổ, hắn vội cúi đầu né tránh, trong khi đó vị khách ngồi sẵn trên xe từ trước bỗng vung trong tay một chiếc khăn đập vào mặt anh, một mùi hăng hắc xông ra. Bảo Trung choáng váng tức thở, mắt anh hoa lên, liền lúc đó có đôi bàn tay cứng như cùm ấn đầu anh xuống.
Hoàn toàn mất hết cảm giác, anh bị ngất đi vì thuốc mê!
Hai tên lạ mặt liền trói chặt tay anh lại, lấy khăn đen bịt mắt sau đó người khách ngồi sẵn trên xe lại rút ra một lọ thuốc nhỏ, mở nút đặt vào mũi Bảo Trung, anh hắt hơi liên tiếp mấy cái rồi dần tỉnh. Bọn chúng lại để anh ngồi chỗ cũ. Thất thế, anh đành im lặng.
Xe rú ga lao với một tốc độ khủng khiếp, những lúc rẽ ngoặt người anh bị chao đi chao lại bên cánh tay những tên gian.
Tiếng ồn ào của phố phường đã giảm bớt, xe đang chạy trên đường vắng, Bảo Trung cảm thấy chúng dẫn anh tới một vùng hẻo lánh ngoài thành phố.
Bọn này là ai? Chúng bắt cóc anh với mục đích gì? Chúng cần gì ở anh? Bảo Trung vô cùng lo ngại, anh ân hận vì đã không nghe lời khuyên của Ngọc Mùi. Khoảng 15 phút sau, ô tô giảm tốc độ dừng lại trước một cổng sắt. Cổng mở, xe lại từ từ chạy vào. Bảo Trung nghe rõ, tiếng bánh xe lăn trên sỏi lạo xạo, tiếng lá cây gió thổi rì rào, hình như đã vào trong một khu vườn nào đó.
Khi xe đã dừng hẳn, một tên gian mở của đầy Bảo Trung xuống, dẫn anh bước lên một cầu thang.
Tới lúc mảnh vải đen bịt mắt được tháo ra thì Bảo Trung phải nhắm lại trong vài giây vì ánh điện nê ông sáng chói. Bảo Trung đang đứng trong một căn phòng rộng, bây giờ có thể nhìn thấy rõ đây là một phòng khách. Một bộ xa lông kê giữa phòng, xế phía trong, một chiếc bàn giấy to quá khổ đặt không đúng chỗ thành ra có vẻ kệch cỡm chướng mắt. Một chiếc tủ nhỏ đứng sát tường, trong để sách vở giấy má ngổn ngang. Trên tường treo một số khung ảnh khá đẹp, nhưng chủ nhân hoặc vì dễ tính hoặc vì không có óc thẩm mỹ nên đã treo lung tung, tùy tiện, tương xứng với những đồ vật bày biện trong phòng.
Một người mặt sần sùi khoảng 40 tuổi, ngồi sau chiếc bàn giấy, hắn đang ngửa mặt lên trần hút thuốc lá, vẻ đắc ý. Hắn chỉ đảo mắt nhìn Bảo Trung khi anh cất tiếng hỏi bằng tiếng Pháp:
- Các ông là ai? Bắt tôi để làm gì?
Tới lúc này hắn mới sửng sốt chăm chú nhìn anh rồi cũng trả lời bằng tiếng Pháp:
- Xin mời ngài ngồi đã, chúng tôi cần nói chuyện với ngài một cách đứng đắn.
Rồi hắn quát mấy tên tay sai:
- Hãy cởi trói cho ngài chúng bay! Đồ ngu! Để ngài đứng mãi thế?
Sau khi được cởi trói, Bảo Trung lớn tiếng:
- Các ông cần gì ở tôi? Tôi sẽ không trả lời nếu các ông không nói rõ mục đích việc làm mờ ám này.
Tên chủ điềm đạm chìa tay mời:
- Xin lỗi ngài, các nhân viên của tôi đã quá tay xúc phạm tới ngài, mong ngài bỏ qua cho, mời ngài ngồi xuống đã. Vâng, xin thưa. Với ngài, vì chúng tôi có chút việc cần nên mới phải mời ngài đến đây một cách không được lịch sự cho lắm, mong ngài hiểu cho. Chúng tôi mới được biết ngài cùng quý phu nhân vừa từ Đài Bắc tới đây vài hôm...
Bảo Trung thấy vững tâm, anh đoán mình đang bị rơi vào ổ côn đồ lưu manh, chúng không biết anh từ Hà Nội đến đây, như vậy bí mật vẫn bảo toàn. Anh quắc mắt nhìn tên chủ, khiến hắn phải tránh ánh mắt của anh, hắn lúng búng, nói tiếp:
- Thưa ngài! Chúng tôi được biết rằng ngài có mang theo một số tiền để mua hàng, chắc rằng chưa dùng đến và … công ty của chúng tôi đang cần một số tiền mặt để xây dựng một công trình, vì vậy phiền tới ngài cho chúng tôi vay tạm một ít, khoảng nửa số vốn của ngài, đó là yêu cầu của chúng tôi.
Biết rõ bọn này giở thủ đoạn tống tiền, Bảo Trung cố làm vẻ ngạc nhiên:
- Các ông nhầm rồi! Tôi chỉ là một khách du lịch bình thường, có tiền của gì đâu.
Tên chủ cười nhạt:
- Thưa ngài Quán Kính Hoa! Chắc ngài cho rằng các nhân viên của tôi quá tồi chăng, nên đã bắt nhầm ngài? Xin thưa rằng những hạng nhà giàu các ngài đi tới đâu đều có người của chúng tôi theo sát đến đấy và khi chúng tôi đã muốn thì không ai thoát được đâu.
Bảo Trung vờ lắc đầu, anh liếc nhanh ra phía cửa. Hai tên lưu manh hồi nãy đang khoanh tay đứng án ngữ, còn tên lái xe thì ngồi trên chiếc ghế đẩu sau anh, tay lăm lăm khẩu súng ngắn. Bảo Trung lấy vẻ tự nhiên, với tay rút một điếu thuốc trên bàn, châm lửa hút và bằng một giọng cả quyết anh nói:
- Thưa, ngài chủ nhân, tôi cam đoan với ngài rằng các nhân viên của ngài đã nhầm lẫn vì bắt հụt một đối tượng, xin thú thật với ngài, tôi chỉ là một người du lịch, một nghệ sĩ nghèo nàn mà thôi. Chẳng tin xin ngài hãy đưa tôi mượn một chiếc đàn ghi ta tôi sẽ hát để ngài nghe.
Tên chủ bỗng cười khanh khách:
- Tôi cũng tin như vậy đó! Ngài là một nghệ sĩ, một kịch sĩ có tài, thật vậy! Nhưng thôi đủ rồi, để cho cuộc hội đàm của chúng ta chóng vánh, buộc lòng tôi phải để ngài xem vật quý này - nói đoạn hắn rút túi, chìa ra một tấm ảnh, tấm ảnh chụp một cặp vợ chồng vừa bước xuống sân bay, chính là anh với Ngọc Mùi. Hắn đắc ý:
- Phải chăng đây không phải là ông bà Quán Kinh Hoa.
Bảo Trung làm ra vẻ không chú ý đến tấm ảnh chụp trộm, anh lắc đầu:
- Có thể đây là một sự ngẫu nhiên, chẳng may cho tôi mà các nhân viên của ngài đã ngộ nhận.
Tên chủ nghiêm sắc mặt, những nét bực dọc không kiềm chế được đã hiện trên đôi mày cau có, hắn ném tấm ảnh xuống mặt bàn và đứng vùng dậy nói xẵng:
- Thôi tùy ngài, ngài không nên làm mất thì giờ của chúng tôi. Bây giờ chỉ có hai điều kiện: Một là chịu chuộc mạng năm chục nghìn đô la, hai là sẽ vĩnh viễn không bao giờ trở về! Tôi cho ngài 5 phút để suy nghĩ.
Bảo Trung thở dài, không ngờ lại xảy ra cơ sự thế này. Anh tự trách mình không theo lời dặn của Ngọc Mùi. Trước mặt anh là một tên cướp đáng sợ, chúng đã nói là làm. Nghĩ đến khẩu súng tự động dưới dạng chiếc bút máy vẫn còn nguyên trong túi ngực, Bảo Trung liều tính một nước cờ... Được lắm, nếu cần hãy xử trí với tên đầu sỏ này!
Nhưng, liệu anh có thoát khỏi nơi này không? Thân cô thế cô, không có người yểm trợ? Không, cần phải bảo vệ an toàn để hoàn thành nhiệm vụ to tát hơn. Bảo Trung nén lòng dành nói:
- Thôi được, nếu các ngài đã cố tình ức hiếp chúng tôi, chúng tôi đành chịu, nhưng các ngài lấy đủ 50 nghìn thì quả thật các ngài đã triệt hết đường sinh sống của chúng tôi.
Tên chủ tươi hẳn nét mặt, hắn gật gù:
- Ngài biết điều lắm! Như thế có phải đỡ mất thì giờ không?
Nói đoạn, hắn rút khăn bàn lấy một mảnh giấy và cây bút đưa anh rồi bảo:
- Ngài hãy viết đi! Ghi theo lời tôi đọc…
Miễn cưỡng, Bảo Trung cầm bút, hắn đọc với một giọng trịnh trọng và thỏa mãn:
Gửi Quán phu nhân!
Hồi 22 giờ ngày...
Nhận được giấy này, em đem ngân phiếu ra ngân hàng lĩnh 50 nghìn đô la, đem lại đường Lanh-côn giao cho một người lái xe tắc xi, số hiệu xe WB.420, đậu ở góc vườn hoa.
Rất cần! Anh sẽ được về với em ngay. Thời gian không quá 10 giờ sáng ngày,...
Quán Kinh Hoa
Viết xong, hắn bắt Bảo Trung ký tên rồi trao tối hậu thư cho tên tay sai đem lại khách sạn giao cho Ngọc Mùi, đoạn hắn vui vẻ bảo Bảo Trung:
- Nếu yêu cầu của chúng tôi thỏa mãn, thì ngài sẽ được tự do, ngược lại, như ngài đã biết đấy không việc gì ở trên đời này mà chúng tôi không làm nổi!
Rồi hắn quay bảo tay sai:
- Sửa soạn phòng cho tiên sinh nghỉ đi bay! Phải săn sóc ngài tử tế nghe!
Một tên hầu mời anh sang phòng bên, Bảo Trung buồn rầu bước theo nó, lòng rối bời như mớ bòng bong
*
* *
Về tới phòng ngủ, Ngọc Mùi không thấy Bảo Trung đâu, ả hốt hoảng cất tiếng gọi, không ai đáp lại, chợt ả nhìn thấy một mảnh giấy để trên bàn, vội cầm lên xem.
Đọc xong thư của Bảo Trung, Ngọc Mùi cáu kỉnh vò nát ném xuống sàn, ả bực mình vì anh chàng bướng bỉnh dám tự ý bỏ đi chơi khuya.
Bỗng một tiếng chuông, cửa phòng hé mở, một người phục vụ cầm lên một lá thư dán kín đưa cho ả, Ngọc Mùi xé ra xem và thất sắc. Đó là bức thư tống tiền mà tên trùm găng tơ đã đọc cho Bảo Trung viết. Vừa giận, vừa lo, ả lặng người đi, tự trách mình đã không có những biện pháp quyết liệt để ngăn cản nổi Bảo Trung, nên mới xảy ra chuyện rắc rối này. 50 nghìn đô la! Cả số tiền Ô-buy giao cho để chi phí vào khoản mua tài liệu, nay bỗng nhiên bị mất trắng chỉ vì tính ngang ngạnh của anh chàng khó bảo. Ngọc Mùi nghĩ càng thấy căm ghét. Bảo Trung. Thôi kệ xác hắn. Chẳng hơi đâu mà chuốc lấy cái vạ vào thân, cứ báo cáo về cho đại tá và xin người khác sang giúp việc.
Nghĩ vậy, song Ngọc Mùi lại thấy lòng không nỡ, ả thấy không thể làm như thế được, một cái gì day dứt tâm hồn. Không, phải tìm cách cứu hắn mới được. Ngọc Mùi lấy lại bình tĩnh, sau khi lấy vài thứ cần thiết, ả vội xuống tìm người quản lý khách sạn hỏi rõ tình hình về lá thư do ai mang lại, đoạn thuê xe đến trụ sở cảnh sát địa phương nhờ họ can thiệp việc này. Nhưng suy nghĩ kỹ, Ngọc Mùi thấy rằng có nhờ họ cũng chẳng ích gì mà còn nguy hiểm cho tính mạng Bảo Trung, ả bèn thay đổi ý kiến, quyết định đến cầu cứu tên tình nhân họ Hoàng.
Thấy Ngọc Mùi đến, Hoàng mừng rỡ hỏi ngay:
- Em đồng ý lại với anh đấy chứ?
Ngọc Mùi buồn rầu ngồi xuống ghế, chậm rãi nói:
- Hoàng huynh! Nhờ anh giúp em một việc, cần lắm! Em hy vọng vào anh đấy!
Hoàng ngạc nhiên đến bên Ngọc Mùi cầm tay hỏi:
- Có việc gì vậy? Với em thì anh không tiếc gì cả đâu!
- Em cần một số tiền, trong khoảng 10 ngày sẽ trả lại anh.
- Để làm gì thế? Cần nhiều không?
- Để dùng vào một việc rất cần, sau này sẽ nói cho anh biết! Anh cho em vay 50 nghìn đô la.
Hoàng cắn môi, kinh ngạc:
- Trời ơi! Nhiều thế cơ ư?
- Vâng 50 nghin, chỉ 10 ngày sau sẽ trả lại anh thôi.
Hoàng chần chừ:
- Anh không tiếc em đâu, nhưng hiện nay anh cũng đang dùng vào việc quan trọng... để anh nghĩ xem cô cách gì giúp em không?
Ngọc Mùi thất vọng:
- Anh hứa rằng anh không tiếc gì kia mà, nếu không thì nguy mất!
- Sao vậy? Có thể cho anh biết qua sự việc được không?
Ngọc Mùi lắc đầu:
- Cần tiền để đặt một món hàng, thế thôi nếu anh có thể giúp được thì tốt, còn không thì cũng chẳng cần.
Ngọc Mùi giả bộ giận dỗi, quả nhiên tên Hoàng bỗng trở nên ngoan ngoãn, hắn vội ngồi xuống cầm chặt lấy cánh tay Mùi:
- Thôi được, vì em tất cả, anh sẽ gắng thu xếp giúp em, nhưng... hôm nay ở lại đây với anh nhé!
Ngọc Mùi gỡ tay hắn ra rồi ngọt ngào:
- Hoàng huynh! Anh là người rất tốt, em biết lắm, nhưng hôm nay, em chưa thể ở lại đây với anh được, vì công việc còn bề bộn, anh tha lỗi cho... còn số tiền kia thì em cần có ngay sáng mai, anh chuẩn bị cho em và chắc chắn đấy nhé!
Hoàng cắn môi, chép miệng:
- Anh đã hứa giúp là giúp, không ngại, miễn là em hiểu cho lòng anh. Vậy sáng mai em cứ lại đây sớm mà lấy.
Ngọc Mùi vui vẻ đứng dậy, ả bá cổ Hoàng đặt một chiếc hôn.
- Cảm ơn anh, rất cảm ơn anh!
Hoàng tiễn chân Mùi ra tận cổng, lòng băn khoăn vì yêu cầu quá đột ngột của người yêu, đối với hắn, số tiền 50 nghìn không phải là to, nhưng hắn cũng không phải là cái mỏ dễ đào. Bỗng chợt nhớ ra điều gì quan trọng, hắn hỏi Ngọc Mùi:
- À, còn chỗ ở của em? Có thể cho anh biết được không? Để có thể anh mang tiền lại sớm cho em.
- Thôi, không phiền anh đến nữa, em sẽ lại nhà anh, còn chỗ ở của em hiện nay khách sạn Thế giới, buồng số 6, gác hai.
- Ồ, thế ư?
Hoàng khẽ kêu lên kinh ngạc.
Ngọc Mùi không chú ý đến sự ngạc nhiên của hắn, ả chào tạm biệt rồi cắm đầu bước nhanh về chỗ ở, lòng tràn ngập một sự hờn giận pha lẫn lo âu. Sự việc sẽ đi đến đâu? Nếu không giải quyết trọn vẹn chuyến này thì tan nát cả ước mơ.
*
* *
Sau khi biết được chỗ ở của Ngọc Mùi, tên Hoàng vội trở về phòng làm việc quay điện thoại.
Cầm ống nghe, Hoàng băn khoăn, một nét nhăn hiện trên vầng trán bóng nhoáng sáp thơm. Từ đầu dây bên kia có tiếng nói:
- A lô! Ai đấy?
- Hoàng đây! A lô!
Tiếng nói ở đầu dây bên kia trở nên cung kính:
- À, Hoàng chủ nhân đấy à? Ngài vẫn khỏe chứ?
Hoàng ngắt lời:
- Anh Lã đấy phải không? Thế nào, công việc tiến hành đến đâu rồi? Sao các anh không báo cáo về cho tôi biết tin?
- Dạ! Thưa Hoàng huynh: Mọi việc đều tiến hành tốt đẹp, chúng tôi định báo cáo sớm mai vì sợ ngài mất giấc ngủ. A lô! Thưa chủ nhân, xin báo cáo với ngài, chúng tôi đã tóm được con bò sữa một cách dễ dàng và êm thấm. Hắn đã chấp thuận yêu cầu của ta sáng mai sẽ nộp đủ số tiền mua hàng.
- Các anh đặt giá bao nhiêu đấy?
- Dạ, thưa chủ nhân, 50 nghìn đô la đấy ạ! Ngài nghĩ thế nào, xin cho thêm ý kiến?
50 nghìn đô la, con số sao khớp với yêu cầu của Ngọc Mùi? Hoàng giật mình, cau mày hỏi tiếp:
- A lô! Các chú khá lắm! Nhưng này, cho tôi biết con bò ấy ở đâu thế?
- Một tên mập ở Đài Bắc đấy ạ!
Hoàng ngắt lời:
- Tôi biết rồi! Nhưng muốn hồi hắn trọ ở đâu cơ chứ?
- Dạ bẩm ông chủ, bọn chúng ở khách sạn Thế giới đấy ạ!
Không còn nghi ngờ gì nữa, Hoàng chặc lưỡi: Thôi đúng rồi, phải chăng người đã cùng đi với Ngọc Mùi tới đây mà cô ta đã nói dối mình là cùng đi với bà chị họ, vậy thì gã là thế nào với Mùi? Nghĩ vậy hắn bèn hạ lệnh:
- Này chú Lã, chú hãy dẫn người đó lại đây ngay để tôi xem mặt ngay chưa? Và chớ làm gì mất lòng hẳn nhé!
- Dạ, xin tuân lệnh, tôi sẽ bảo chú Dương nó dẫn đến ngay cho ông chủ, à mà cả tôi nữa.
- Được!
Đặt ống nói xuống, Hoàng bóp trán rồi đi lại quanh phòng. Các nhân viên của hắn đã bắt cóc một người mà người đó lại có quan hệ với Mùi. “Vợ chồng nhà kinh doanh trẻ tuổi Quán Kinh Hoa từ Đài Bắc vừa tới”. Hừ! Cái tên mới lạ tai chứ! Ngọc Mùi đã lấy chồng ư? Không có lẽ, thì chẳng phải bọn tay chân đã báo cáo trước là có một cặp vợ chồng? Nhưng tại sao Quán Kinh Hoa phải đi thuê riêng buồng ngủ ở khách sạn “Ô-lanh-pich”? Thế là thế nào, hay là người này là chồng của bà chị họ cô ta?
Những ước đoán cứ xáo trộn trên đầu Hoàng, hắn chợt nhớ đến một tấm ảnh mà bọn tay sai gửi đến bữa trước mà trong lúc bận việc hắn chỉ liếc qua, hắn vội mở ngăn bàn ra tìm. Hắn rất kinh ngạc khi nhận rõ trong ảnh Ngọc Mùi đang khoác tay một thanh niên trẻ tuổi từ sân bay đi ra…
Lòng ghen tức ngấm ngầm nổi dậy, mặt hắn nóng bừng đầu nhức nhối khó chịu, hắn bèn rót một cốc rượu mạnh.
Bỗng có tiếng chuông báo, cánh cửa phòng hé mở, tên Lã bước vào nghiêm trang baо сáо:
- Thưa ông chủ, chúng tôi đã dẫn anh ta đến.
- Cho mời vào.
Tên Lã giơ tay ra hiệu. Hai tên tay sai dẫn Bảo Trung bước vào.
Thoáng nhìn, Hoàng nhận ngay ra người trong ảnh, hắn hằn học hất hàm:
- Mời ngài ngồi!
Bảo Trung bước tới chiếc ghế. Hắn mở hộp thuốc lá đầy tới trước mặt anh
- Dám hỏi Quán tiên sinh: Ngài cùng quý phu nhân mới ở Đài Bắc tới đây?
- Các ngài đã biết cả rồi, hà tất phải hỏi!
Tên Hoàng lắc đầu:
- Không thưa ngài, theo tôi dự đoán thì ngoài không phải là người Đài Bắc.
- Vâng, ngài đoán rất đúng, tôi là Hoa kiều mới ở Pháp về.
- Ngài lập gia đình lâu chưa?
- Vàі năm nау.
Tên Hoàng sửng sốt, mới cách đây 6 tháng Ngọc Mùi còn gặp hắn ở Hồng Kông và cô ta hãy còn là một thiếu nữ vậy mà anh ta lại nói là lập gia đình đã vài năm. Việc này chắc có gì uẩn khúc. Lòng của hắn bỗng xẹp xuống, hắn ôn tồn hỏi tiếp
- Xin lỗi ngài, tôi quá tò mò nhưng vì một điều cần biết nên phải hỏi ngài, vậy quý phu nhân cũng cùng ở Pháp về?
- Lẽ tất nhiên.
Bảo Trung cũng lấy làm lạ về thái độ dò xét của Hoàng, tuy nhiên anh vẫn trả lời dứt khoát.
Một phút im lặng, tên Hoàng nhíu đôi mày, hắn ra hiệu cho bọn tay chân lui ra ngoài rồi tự tay rót rượu mời Bảo Trung
- Quán tiên sinh! Theo tôi hiểu thì những lời ngài vừa nói đây đều là không đúng, tôi mong ngài thành thực hơn.
Bảo Trung cả quyết:
- Nếu ngài không tin thì... điều đó tùy ngài, các ngài còn muốn gì ở tôi nữa? Bao nhiêu tài sản của chúng tôi ngài cướp trắng cả rồi, các ngài còn muốn xoay xở cái gì nữa? Chẳng còn gì đâu!
Tên Hoàng bỗng cười nhạt:
- Tôi không cần đến tiền, mà chỉ cần ngài nói cho tôi rõ một điều: quan hệ giữa ngài và Νgọc Mùi thế nào? Theo tôi hiểu thì hai người chưa hẳn đã là vợ chồng.
Đến lượt Bảo Trung ngạc nhiên, tên trùm găng tơ ma quái này cần biết chuyện đó để làm gì? Hay là hắn quen biết Ngọc Mùi, để thí nghiệm xem ước đoán của mình đúng hay sai, anh trả lời:
- Thưa chủ nhân, ngài quá tò mò đấy! Đó là chuyện riêng của gia đình chúng tôi, tôi nghĩ rằng không liên quan gì đến các ngài. Các ngài đã bắt chúng tôi nộp 50 nghìn, thì vâng ngày kia sẽ có 50 nghìn, thế là đủ rồi hà tất phải hỏi chuyện lôi thôi.
Giọng tên Hoàng trở nên tha thiết:
- Quán tiên sinh! Mặc dù ngài là một nhân vật thế nào đi nữa, thì những điều tôi yêu cầu ngài cũng không nên từ chối, vì không có lợi cho ngài. Tôi xin hứa sẽ không làm gì hại đến công việc của ngài nếu ngài mới rõ cho tôi biết giữa ngài và Ngọc Mùi quan hệ thế nào? Không nên làm mất thì giờ chung của chúng ta.
- Ngài chỉ cần biết thế thôi chứ?
- Vâng, xin nhắc lại: “Tôi chỉ cần biết rõ quan hệ giữa hai người?”
Bảo Trung đã khẳng định ước đoán của mình đúng. Sau một vài giây suy nghĩ, anh đáp:
- Vâng, tôi xin nói thật: Chúng tôi không phải là vợ chồng. Tôi chỉ là người thư ký giúp việc cho bà ấy trong thời gian buôn bán ở đây. Và tôi nhận làm chồng bà ấy tạm thời chỉ là để dễ dàng giao dịch với các công ty ngoại quốc mà thôi.
Mặt tên Hoàng bỗng tươi tỉnh hơn, hắn sốt sắng hỏi:
- Ngài nói thật đấy chứ?
- Vâng, đúng như thế, vì vậy tôi phải thuê riêng buồng ngủ.
Tên Hoàng thở phào, hắn đã trút được hết những thắc mắc ghen tuông, hắn sôi nổi nói:
- Quán tiên sinh ạ! Tôi biết lắm, tôi nghi là vì anh còn quá trẻ, so tuổi anh với cô ta ngang nhau. Nhưng thôi chuyện đó không có liên quan gì đến tôi cả, anh có muốn đề nghị chúng tôi giảm bớt số tiền chuộc đi không? Hoặc là nếu các nhân viên của tôi quá bất lịch sự với anh thì tôi sẽ bảo chúng đối xử cho tử tế.
Tôi hứa với anh là chúng tôi sẽ chỉ nhận 10 nghìn thôi, thế cũng tạm đủ rồi và mai thì anh sẽ được tự do.
Nói xong hắn bấm chuông gọi bọn tay chân rồi nói:
- Thôi đã khuya rồi, mời anh về địa điểm nghỉ. Cứ yên tâm, đừng ngại.
Đoạn hắn quay bảo tên Lã:
- Chú đưa tiên sinh về nghỉ, bảo chúng nó tiếp đãi ngài thật tử tế và ngày mai chỉ nhận 10 nghìn thôi nghe không?
Ra khỏi biệt thự “Tùng Lâm”. Bảo Trung lấy làm lạ về sự đối xử của tên Hoàng, trí xét đoán và sự nhạy cảm của anh đã giúp nhiều thuận lợi bỗng nhiên được giảm 40 nghìn đô la tiền chuộc. Giữa tên trùm và Ngọc Mùi ắt hẳn có sự quan hệ gì phức tạp. Dù sao mặc lòng, Bảo Trung vẫn thấy mình đáng trách. 10 nghìn đô la không phải là nhỏ, còn cả danh dự của mình nữa.
Không, không thể để mất không 10 nghìn một cách dễ dàng, phải thoát khỏi tay chúng, phải cho chúng biết rằng chúng đã gặp một đối thủ lợi hại! Với lòng quyết tâm tin tưởng vào tài trí của mình, của chính nghĩa, Bảo Trung vững dạ, anh tự nhủ: sẽ không mất một xu nhỏ nào cho tụi găng tơ đồ đệ của Hoa Kỳ này.
*
* *
Khoảng 9 giờ sáng hôm sau: Ngọc Mùi đến nhà Hoàng với hy vọng tên Hoàng giúp đỡ số tiền hắn hứa, nên vừa gặp, ả hỏi ngay:
- Thế nào Hoàng huynh! Anh đã thu xếp cho em chưa?
Hoàng nhìn ả bằng con mắt xoi mói rồi thủng thỉnh nói:
- Tiền thì đã sẵn có đây rồi, nhưng anh muốn biết rõ em sử dụng vào việc gì đã?
Ngọc Mùi tươi tỉnh đáp:
- Hoàng huynh! Anh là người rất tốt, cảm ơn anh. Còn số tiền, sử dụng vào việc gì kệ em, anh hỏi làm gì? Đây là một công việc riêng của em, không liên quan gì đến anh, đừng hỏi nữa nhé!
Hoàng nhếch mép cười kín đáo, hắn rút ngăn bàn lấy ra tấm ảnh ném xuống trước mặt Mùi:
- Em đã nói dối anh, thế ai đây? Nhìn tấm ảnh bị chụp trộm hôm ở sân bay.
Ngọc Mùi hốt hoảng, biết không thể giấu nổi hắn nữa, ả cắn môi và không giữ nổi điềm tĩnh, ả buột miệng:
- Thế là anh biết cả rồi! Thằng ngốc, chỉ vì cái thằng ngốc này nên xảy ra lắm chuyện lôi thôi!
Tên Hoàng phá lên cười khanh khách:
- Chết thật, sao lại nỡ mắng đức lang quân là thằng ngốc! Cô em?
Ngọc Mùi giận dữ hét to:
- Chồng con gì cái thằng mất dạy ấy! Thôi Hoàng huynh, anh đừng làm khổ tôi nữa!
Nói xong, thuận tay ả xé vụn tấm ảnh.
Tên Hoàng đắc ý, hắn thấy lòng vui vẻ hẳn lên, như vậy là Quán Kinh Hoa đã nói đúng, sự ghen tuông tiêu tán hết, hắn bước đến vỗ về an ủi Mùi:
- Thôi đi em, đừng bực mình nữa, việc này anh đã rõ cả rồi, có một điều là cô em tôi vẫn không thay đổi tính nết, hay chơi trò mạo hiểm, bạt mạng quá xá! Ở cái xứ hỗn loạn này mà không tìm đến một chỗ dựa vững chắc thì nguy hiểm lắm! Thôi cứ yên tâm anh sẽ giúp cô.
- Anh lấy đâu ra tấm ảnh này, và tại sao anh lại biết rõ chuyện chúng tôi, hay là chính bọn anh nhúng tay vào vụ này đấy?
Tên Hoàng hơi lúng túng, nhưng hắn điềm tĩnh đáp:
- Không đâu! Anh có bao giờ làm những chuyện tầm bậy như thế! Còn tấm ảnh thì có gì khó hiểu, ở đây bất cứ chỗ nào cũng có nhân viên của anh công tác, vì vậy có chuyện gì xảy ra mà anh chẳng biết! Cái anh chàng cùng đi với em lúc bị bắt cóc chắc có nhân viên của anh trông thấy nhưng không cứu được. Cái bọn lưu manh ấy ở đây khá đông, chưa trị nổi! À mà bọn chúng hẹn đến bao giờ thì phải nộp tiền?
- Trước 10 giờ sáng mai, trao cho một tên lái xe tắc xi.
- À ra thế! Em có ý định nhờ nhà chức trách địa phương đây can thiệp không?
Có nhờ họ thì cũng công toi, mà rồi nguy hiểm cho anh ta, vì vậy em không nhờ.
Tên Hoàng thâm hiểm hỏi:
- Thế em quí hắn ta lắm sao?
Ngọc Mùi cau mày đáp:
- Sao anh lại nói thế? Không phải là quý nhưng nó là người giúp việc rất tốt của em, dù sao cũng phải cứu nó. Thôi anh lấy tiền cho em đi!
Tên Hoàng chần chừ:
- Tận 10 giờ sáng mai mới phải nộp kia mà, vội gì, anh sẽ bàn với em những biện pháp đối phó may ra có cách gì gỡ được không, tội gì mà mất không 50 nghìn đô la!
- Anh bảo nên làm thế nào bây giờ? Hay là anh có quen bọn chúng thì anh điều đình giúp em vậy.
Tên Hoàng làm ra vẻ ái ngại, con cáo già đất nhiều thủ đoạn lừa bịp, thật không hổ danh một bên trùm găng tơ, hắn nói:
- Ngọc Mùi ạ! Anh sẽ sẵn lòng vì em tất cả. Cả sự nghiệp lẫn thân thế của anh, việc này rất quan trọng nhưng anh hứa là sẽ giúp em trọn vẹn chỉ cần em hiểu rõ lòng anh là đủ.
Ngọc Mùi cảm động:
- Hoàng huynh! Anh là người đáng quý mến nhất của em, xin cảm ơn anh nhiều.
- Em còn khách sáo lắm, sao không thể là người đáng yêu nhất được? Thế này nhé, hôm nay em cứ ở lại đây với anh, ta bàn kỹ kế hoạch đối phó việc này, cùng lắm thì tiền đây anh đã sẵn rồi, đừng lo gì cả. Đồng ý không? Có thể anh sẽ điều đình với bọn chúng. . .
Ngọc Mùi chép miệng:
- Thế cũng được, nhưng anh phải để cho em được yên tĩnh nhé!
Tên Hoàng mừng rơn, hắn cười xảo quyệt:
- Tùy ý em, bà chủ tương lai của tôi ạ!