Chiếc xe Tôyôta cao lênh khênh vừa dừng bánh trước biệt thự xinh xắn, người quản lý vội chạy từ cầu thang hành lang xuống, kính cẩn đến bên xe mở cửa để một người béo lùn ăn mặc sang trọng bước xuống, đó là Yô-shi-ca chủ một xưởng máy chế biến cao su tại Phi-líp-pin.
Yô-shi-ca tuổi trạc 40, sinh trưởng tại Đông Kinh Nhật Bản, nhưng lại nhập quốc tịch Hoa Kỳ. Hắn có một thân hình vạm vỡ cùng cặp mắt sắc sảo, Yô-shi-ca hất hàm về phía chiếc Vơ-đét bóng nhoáng đỗ ở bên đường hỏi người quản lý:
- Xe của ai kia?
Người quản lý lễ phép:
- Thưa ông chủ, đó là xe của ngài Cơ-lin-tơn, hiện ngài đang ngồi chờ ông chủ trên phòng khách.
Yô-shi-ca khẽ nhíu đôi mày:
- Ông ta đến lâu chưa?
- Dạ, thưa ông chủ, ông ta vừa đến được 5 phút thôi ạ.
Yô-shi-ca ra hiệu cho tài xế cho xe vào ga-ra rồi hắn xách chiếc cặp da, thong thả bước lên bậc thang vào phòng khách, lúc đó một người Mỹ cao lớn đầu chải bóng cũng vừa buông tờ báo đứng lên, vẻ mừng rỡ: - Chào ngài Yô-shi-ca, ngài vẫn mạnh chứ?
Yô-shi-ca cũng dang tay niềm nở:
- A! Xin chào ngài Cơ-lin-tơn! Rất hân hạnh được đón tiếp ngài. Xin mời ngồi.
Sau khi cất chiếc cặp da vào ngăn kéo, Yô-shi-ca ra hiệu cho người quản lý lấy rượu rồi bước đến xa-lông ngồi đối diện với Cơ-lin-tơn, hắn móc túi lấy hộp thuốc lá đặt lên bàn nói:
- Xin mời ngài, ta cùng uống một tí nhé.
- Xin cảm ơn.
Người Mỹ rút một điếu, châm lửa hút rồi vui vẻ nói:
- Tôi có mang tới làm quà cho ngài một hộp xì gà La-ha-van, loại hảo hạng, chắc ngài ưa dùng loại đó?
Yô-shi-ca mỉm cười:
- Ô! Rất cám ơn! Ngài thật là một người tế nhị!
- Một chút quà mọn, có gì đâu đáng giá – nói đoạn hắn mở cặp lấy ra hộp xì gà rất đẹp đặt lên bàn đồng thời rút thêm một hộp nhỏ nữa để bên hộp xì gà. Yô-shi-ca ngạc nhiên:
- Gì vậy thưa ngài?
Cơ-lin-tơn tươi cười:
- Một thứ “Phơ-lơ-đa-mua” nhờ ngài chuyển giùm cho Sa-kư-ra, cô cháu gái đáng mến của ngài. Và xin ngài cho biết Sa-kư-ra hiện nay sống ra sao ?
- Xin cảm ơn sự săn sóc của ngài. Cháu gái tôi vẫn mạnh, cháu cùng mẹ cháu trong nom, cửa tiệm ở trên phố. Còn ngài, chuyến về Mỹ của ngài vừa qua có gì mới lạ không, xin ngài thuật lại cho nghe, thưa ngài Cơ-lin-tơn.
Cơ-lin-tơn gật gù vẻ khoái trí:
- Ô! Tất nhiên có nhiều điều mới lạ, tôi sẽ nói để ngài hay. Nhiều việc có liên quan đến ngài và nhà máy của ngài đó Yô-shi-ca ạ! Thôi chúng ta đi ngay vào đề nhé! Người Mỹ chúng ta là những người theo chủ nghĩa thực dụng, tôi xin nói ngay. Trước hết là xin chuyển tới ngài lời thăm hỏi của ngài Lan-đên. Cấp trên có nhận xét về công việc của chúng ta trong thời gian gần đây, mặc dù đã đạt được một số kết quả khả quan nhưng thực ra thì họ chưa hài lòng cho lắm, thậm chí còn khiển trách chúng ta là triển khai công việc quá ư chậm chạp. Ngài Lan-đên có thúc tôi là phải nhanh chóng hoàn tất điệp vụ VK.2. Thời hạn họ cho là còn 60 ngày tới, vì vậy với thời gian ngắn ngủi đó tôi nghĩ rằng ngài phải gắng sức mới có thể hoàn thành sứ mạng được. Vậy xin ngài cho biết đã có thêm tin tức gì sáng sủa về vụ VK.2 chưa?
Yô-shi-ca lấy tay bóp vầng trán hói trả lời một cách nặng nhọc:
- Thưa ngài Cơ-lin-tơn, quả thật là chúng tôi đang gặp khó khăn về vụ này. Sau khi kỹ sư Ma-tes-ta-ni ông anh rể của tôi chết đi có để lại là chúc thư, người em trai ông ta đem nộp cho chính phủ như chúng ta được biết thì trong chúc thư có nói đến một tấm bản đồ bí mật được trao lại cho một kỹ sư người Phi-líp-pin. Cũng cộng tác làm sân bay với ông ta. Theo nguồn tin chính xác của chúng tôi thì viên kỹ sư Phi-líp-pin kia cũng đã chết rồi. Vì vậy công việc bị bế tắc từ khâu ấy, mong ngài thông cảm cho.
Cơ-lin-tơn nhếch mép mỉa mai.
- Ngài định bó tay sao thưa ngài thiếu tá Kêm-pêi-tai? - (Cơ-lin-tơn cố tình nói móc Yê-shi-ca vì hắn nguyên là “thiếu tá hiến binh” của quân đội Nhật hoàng).
Bị chạm tự ái, Yô-shi-ca đỏ mặt lắc đầu giận dữ:
- Ngài Cơ-lin-tơn, không đâu! Không hẳn là chúng tôi phải bó tay đâu, tuy nhiên chúng tôi đã có cách và sẽ tìm thấy con trai viên kỹ sư Phi-líp-pin, chắc chắn rằng tấm bản đồ ấy còn nằm trong tay con trai ông ta. Chúng tôi đang tìm và đã thấy vết chân.
Cơ-lin-ten gật gù tự tay rót hai cốc rượu rồi nâng lên ngang mặt:
- Vậy thì xin chúc mừng ngài! Chúng tôi hy vọng trong 60 ngày tới, ngài sẽ thành công.
Yô-shi-ca tự đắc, giọng nói đầy tin tưởng:
- Có thể sẽ rút ngắn thời hạn xuống 30 ngày. Vâng chỉ 30 ngày nữa thôi. Chính Sa-kư-ra, cháu gái tôi sẽ hoàn tất điệp vụ này.
- Ô! Xin chúc mừng tài năng của Sa-kư-ra và tôi hy vọng, rất hy vọng vào cô cháu gái của ông!
Giữa lúc hai tên đang hào hứng tâng bốc nhau thì viên quản lý lại bước vào kính cẩn thưa:
- Thưa ông chủ, có ngài quản đốc nhà máy cần gặp ngài báo cáo việc khẩn cấp ạ!
Yô-shi-ca hơi sửng sốt, hắn bảo người quản lý:
- Bảo với ông ấy là tôi đang có khách, chờ cho một lát.
Viên quản lý rụt rè:
- Dạ thưa, tôi đã có nói nhưng ông ta yêu cầu gặp ngay ông chủ vì việc rất quan trọng ạ!
Yô-shi-ca liếc nhìn Cơ-lin-tơn đắn đo, nhưng sau hắn ra lệnh cho viên quản lý:
- Thôi được, cứ cho ông ta vào đây.
Một người Nhật khoảng 30 tuổi, nước da hơi tái bước vào cúi gập người chào: Yô-shi-ca ra hiệu cho gã ngồi xuống rồi nói bằng tiếng Nhật:
- Đây là ngài Cơ-lin-tơm khách quý của tôi, ông có thể cứ báo cáo, có sự gì xảy ra ở nhà máy?
Viên quản đốc liếc nhìn Cơ-lin-tơn rồi nói nhỏ với Yô-shi-ca:
- Dạ thưa ông chủ, khi ông vừa về khỏi thì công nhân ở phân xưởng chế biến họ cũng bỏ việc để phản đối lệnh bắt làm thêm giờ của ông. Chúng tôi có nói là sẽ trừ lương thì họ làm rầm lên là nếu không thanh toán đầy đủ, họ sẽ phá hỏng hết máy móc. Vì vậy tôi vội chạy về đây báo cáo với ông chủ ngay.
Yô-shi-ca trợn tròn mắt, hắn nghiến chặt hai hàm răng lại rít to:
- A , Bọn công nhân bây giờ lại dám hỗn thế à? Thế còn ngài Yô-shi-đa, em trai tôi đâu?
Viên quản đốc sợ sệt:
- Dạ thưa, ngài kỹ sư trưởng lúc ấy cũng có mặt nhưng họ cũng không sợ, họ còn dám nói là “anh em nhà ông phải bỏ ngay cái thói bóc lột ấy đi!” và ngài kỹ sư trưởng bảo tôi đi xe gắn máy về đây mời ông tới nhà máy ngay không thì lộn xộn lắm, bọn chúng đồng tình với nhau gây rối.
Yô-shi-ca giận dữ hạ lệnh:
- Anh về nhà máy báo cho công nhân ở lại, tôi sẽ đến ngay nói chuyện với họ.
Viên quản đốc cúi đầu chào kính cần bước ra, Yô-shi-ca quay lại nói với Cơlin-tơn:
- Xin lỗi ngài Cơ-lin-tơn, tôi phải xuống ngay nhà máy không bọn công nhân nó sẽ làm loạn bây giờ, xin hẹn gặp ngài hôm khác ta bàn tiếp vậy:
Cơ-lin-tơn giơ tay cản lại:
- Hãy khoan đã ngài Yô-shi-ca, ngài đừng nóng nảy, tôi xin góp ý với ngài đôi chút, tôi biết vấn đề này phải giải quyết có kế hoạch thì mới ổn, vội vàng không được đâu!
Yô-shi-ca vẻ nghi ngờ hỏi:
- Vậy theo ý ngài tôi phải làm gì với bọn công nhân bất trị ấy?
Cơ-lin-tơn thò ngón tay út vào ngoáy lỗ mũi rồi bằng một giọng cấp trên, hắn hỏi Yô-shi-ca
- Trước hết hãy cho tôi biết số lượng công nhân trong nhà máy của ngài?
- Dạ gần 3000 người
Trong đó có bao nhiêu nữ?
- Khoảng 500 nữa, còn lại nam tất.
- Tuổi trung bình?
- Từ 18 đến 40.
- Bao nhiêu người chưa có gia đình?
- Khoảng một nửa.
- Thành phần dân tộc.
- 50%, Hoa kiều, 20% Việt kiều còn 30% người bản xứ.
- Những cán bộ kỹ thuật của ông ?
- Hầu hết là người Nhật Bản.
- Những đốc công?
- Phần lớn là người Hoa và một vài người Việt và Phi.
- Thôi rõ rồi.
Сơ-lin-tơn gật gù, hắn lấy tay gõ nhẹ lên mặt bàn rồi phán:
- Bây giờ trước hết ngài phải tăng lương cho bọn đốc công, cai thầu để tạo cho xung quanh mình có một vành đai cận vệ trung thành, tiếp tới ngài phải tổ chức ra một nghiệp đoàn công nhân, chọn những người đáng tin cậy cho làm lãnh đạo, phân biệt đối xử với các tầng lớp, các dân tộc khác nhau, như vậy sẽ khơi sâu mối hận thù để chia rẽ họ, họ chỉ còn lo cắn xé nhau suốt ngày, còn thì giờ đâu nghĩ đến chuyện đấu tranh với ông thủ. Mặt khác ngài cũng phải làm ra vẻ chăm nom săn sóc đến đời sống công nhân như lập phòng phát thuốc cho người ốm, trợ cấp cho gia đình công nhân nghèo vv... Nếu ngài thực hiện được đúng như vậy thì tôi tin rằng sau này ngài chẳng cần bắt họ làm thêm giờ, họ cũng tự nguyện làm cho ngài do chính nghiệp đoàn vận động, và ngài khỏi lo có chuyện họ phá máy móc nữa.... và ngài lúc bấy giờ sẽ có nhiều thì giờ rảnh rang để thực hiện nhiệm vụ cao cả mà cơ quan CIA đã tin cậy giao cho ngài.
Yô-shi-ca sáng mắt lên, hắn nhìn Cơ-lin-tơn thám phục:
- Xin thành thực cám ơn ngài “trung tá Cơ-lin-tơn”, không có ngài hôm nay chắc rằng tôi sẽ phạm phải sai lầm rồi. Cầu chúa ban phước lành cho ngài.
Nói xong Yô-shi-ca rót rượu mạnh ra cốc mời.
- Xin mời ngài! Những ý kiến của ngài thật quý giá, ngàn vàng còn chưa đáng.
Cơ-lin-ton nghiêm nghị:
- Thiếu tá, tôi chờ một lời hứa hẹn của ngài!
Yô-shi-ca với vẻ mặt trịnh trọng:
- Xin hứa với trung tá phái viên, tôi, Yô-shi-ca sẽ quyết tâm thực hiện những điều mà cấp trên đã chỉ thị, tôi sẽ cố gắng hoàn tất nhiệm vụ.
Cơ-lin-tơn đứng dậy chìa tay bắt và nói:
- Tôi tin tưởng và hy vọng. Chúc thiếu tá thành công tốt đẹp, tạm biệt!
Yô-shi-ca, cúi đầu chào:
- Thành thật cám ơn ngài, tạm biệt!
Yô-shi-ta tiễn chân Cơ-lin-tơn xuống hết bậc thang rồi hắn quay lên nhà sửa soạn một vài thứ. Đọan hắn gọi tài xế chuẩn bị xe để xuống nhà máy giải quyết công việc. Hắn dặn viên quản lý:
- Nếu cô Sa-kư-ra có đến thì bảo cô ngồi chờ, tôi cần gặp có việc rất quan trọng!
Viên quản lý cúi đầu vâng dạ.
*
* *
Lã Cố Trân không sao nhắm mắt nổi từ lúc Quán Kinh Hoa trốn thoát, gã hậm hực tự trách mình quá ngu xuẩn đến nỗi miếng thịt béo đã cầm ở trong tay rồi mà lại để rơi mất. Không những thế, còn điều làm gã đau đớn hơn là: Tấm bản đồ bí mật mà gã giấu sau bức chân dung cũng bị anh chàng láu cá ấy tước mất! Gã không dám hé răng ra nói cho đồng bọn biết chuyện này, ngay cả với chủ nhân Hoàng Tử Khả. Gã đã giấu giếm bí mật tấm bản đồ kỳ dị ấy. Xem chừng gã có ý đồ gì mờ ám uẩn khúc ở trong mà chỉ riêng gã biết.
Lã Cố Trân cũng không phải là một tay khờ dại gì! Từ ngày bắt tay cộng tác với Hoàng, tên trùm “găng tơ” nổi tiếng, ngoài những món hàng hành động chung cho công ty, Lã vẫn có những mưu đồ cá nhân để chuẩn bị điều kiện cho mình một địa bàn hoạt động độc lập, gã đã tiến hành một cách bí mật riêng gã và một người thứ hai, rất trung thành được biết mà thôi.
Theo quy định của công ty thì tất cả những hoạt động của nhân viên đều phải chịu sự kiểm soát của một ban đặc biệt do Hoàng Tứ Khả trực tiếp chỉ huy. Tất cả những mưu đồ, hành động riêng lẻ đều bị coi như phản bội và sẽ bị trừng trị nghiêm khắc. Vì khi gia nhập công ty này mọi người đã có lời thề: “Phải tuyệt đối trung thành với công ty không được tính toán đến lợi ích cá nhân phải hành động có tổ chức, nếu không sẽ bị xử tử như những tên phản bội”.
Đối với Lã, lời thề đó chẳng qua như một sợi chỉ mỏng manh, ràng buộc Lã với Hoàng mà thôi, vì đứng về mặt bản lĩnh mà nói thì gã có thể là một cánh tay phải của Hoàng, một người tham mưu hoặc phó đảng... Cho nên mưu đồ của gã không phải là ngẫu nhiên.
Vậy thì gã có mưu đồ gì đây? Tấm bản đồ bị mất ở sau bức chân dung chỉ cái gì? Tại sao gã không cất giấu vào một nơi cẩn thận hơn? Ta cũng nên biết rằng, tại nhà riêng của Lã có một chiếc tủ đặc biệt để cất giấu tài liệu mật giống như tủ của Hoàng. Vậy thì phải có lý do chứ? Đúng! Để tỏ rằng mình rất trung thành với Hoàng Tứ Khả, Lã đã giao cho Hoàng một chiếc chìa khóa riêng, nếu cần thì Hoàng có thể đến nhà Lã tự do mở tủ như ở nhà mình vậy. Thêm nữa, Lã còn có ý ngăn ngừa sự tò mò của bọn tay chân vì những thứ càng quan trọng bao nhiêu thì lại càng bị người ta chú ý bấy nhiêu. Bởi thế, Lã đã cất tấm bản đồ bí mật vào sau bức chân dung, nơi mà không ai có thể ngờ đến, nhất là nơi đó đôi khi dùng để giam giữ những “khách hàng lịch sự”.
Thế nhưng, lần này Lã Cố Trân đã mắc phải sai lầm tai hại vì quá chủ quan. Bị khích động quá đột ngột, gã thấy người mỏi nhừ, thiếu ngủ mà không sao ngủ được. Tấm bản đồ quý giá ấy cứ ám ảnh gã. Làm thế nào để lấy lại được bây giờ? Lại tổ chức bắt cóc Quán Kinh Hoa lần nữa chăng? Không thể tái diễn cái trò ấy được nữa rồi! Con chim đã sổ lồng bay bổng.
Anh chàng kinh doanh trẻ tuổi ấy là hạng người thế nào? Một nhà buôn thuần túy hay một nhà hoạt động bí mật?
Còn tấm bản đồ? Hắn chiếm của ta để làm gì? Không! Không thể khoanh tay mà nhìn những bất hạnh đến với mình, phải đòi lại bằng được, bất kỳ giá nào... Tài sản của ta, xương máu của ta là ở đấy!
Lã Cố Trân cố nhắm mắt tĩnh dưỡng, những hình ảnh của một thời quá khứ cứ hiện lên như một cuốn phim thời sự...
Ngày ấy... phía Tây nam thành phố Xanh-ga-po có một ngôi nhà đồ sộ dựng trên khu đất số 420. Trong những năm cuối của cuộc chiến tranh thế giới lần thứ hai, ngôi nhà này do một viên cựu sĩ quan Nhật tên là Ma-tsư-ta-ni ở. Lão là một kỹ sư thầu khoán nhà binh. Lão chịu trách nhiệm thiết kế xây dựng sân bay cho quân đội Nhật hoàng ở khu vực này, nhân dân quanh vùng thường quen gọi ngôi nhà này là nhà quan hai thầu khoán.
Ma-tsư-ta-ni có một người vợ Trung Hoa, lão lấy mụ từ năm chiếm đóng Thượng Hải và đem vợ sang Xanh-ga-po làm việc.
Không rõ hồi còn ở Nhật lão đã có vợ con chưa nhưng từ khi đi viễn chinh, lấy vợ lão không có con đẻ mà chỉ nuôi một đứa con trai người Trung Hoa, thằng nhỏ rất kháu khỉnh.
Ma-tsư-ta-ni còn có người bạn thân là kỹ sư Cao Tường Điệp, người Phi-líp-pin. Trong thời gian làm sân bay ở Xanh-ga-po, Cao Tường Điệp đã cộng tác chặt chẽ với Ma-tsư-ta-ni tiến hành công việc mộ phu xây dựng sân bay. Đại chiến thứ hai kết thúc, phát xít Nhật đầu hàng đồng minh vô điều kiện, quân đội của Nhật hoàng ở khắp Đông Nam Á đều bị giải giáp hồi hương, Ma-tsư-ta-ni cũng nằm trong diện này, lão rất chán nản, buồn rầu thu xếp cuốn gói lên đường, lão không thể đem theo vợ về Nhật được, mà chỉ mang theo đứa con nuôi. Lão đã để lại cho mụ vợ ngôi nhà và cả gia tài gồm cả chiếc xe du lịch của lão thường dùng.
Sau khi lão đi khỏi thì mụ vợ cũng đem bán tất cả đồ đạc lẫn chiếc xe lấy một số tiền lớn, rồi mụ bỏ căn nhà, rời khỏi thành phố Xanh-ga-po này đi đâu ở đâu không ai rõ.
Chính phủ Xanh-ga-po đã tịch thu ngôi nhà ấy và đặt ở đây một bệnh viện chữa mắt.
Ba năm sau, có một bác sĩ trẻ tuổi được cử đến làm việc tại bệnh viện này, tên là Cao Hồng Phấn.
Bác sĩ Cao Hồng Phấn về làm việc chẳng được bao lâu thì bị chết một cách đột ngột ở ngay phòng làm việc vì “cảm bất thường”.
Cái chết của Cao Hồng Phấn thật kỳ lạ, theo các nhân viên ở bệnh viện cho biết thì sau giờ làm việc buổi sáng, vì trời nóng bức bác sĩ vào phòng tắm tắm rửa xong về phòng làm việc ngồi nghỉ rồi bị cảm, lên cơn sốt rồi chết ngay!
Người ta phải cử y sĩ Lý Ngọ tạm thời lên thay thế bác sĩ trông nom bệnh viện.
Được ít ngày sau, y sĩ Lý Ngọ cũng lại bị mất tích.
Cái chết của bác sĩ Cao Hồng Phấn và sự mất tích của y sĩ Lý Ngọ có liên quan gì với nhau không? Về phần này, các nhà chức trách địa phương cũng đang đặt vấn đề điều tra nghiên cứu, nhưng sự việc vẫn chìm dần vào bóng tối. Nhưng Lã Trân thì biết rõ sự việc như đếm trên đầu ngón tay, vì chính y sĩ Lý Ngọ với Lã Cố Trân chỉ là một, chính y lại là em ruột của vợ hai Ma-sư-ta-ni.
Sau khi ám hại Cao Hồng Phấn, con trai của kỹ sư Cao Tường Điệp để chiếm đoạt tấm bản đồ mật của Ma-tsư-ta-ni, Lã Cố Trân hy vọng sẽ tìm thấy một kho tàng quý báu của tên sĩ quan Nhật để lại. Lã Cố Trân đã mất rất nhiều công sức để dò tìm một nơi cất giấu, nhưng vì trình độ thông hiểu của gã chỉ có hạn nên những đường ngang nét dọc trên tấm bản đồ kia đối với gã chỉ là những con toán hóc búa, mà một tên học trò dốt nát không thể làm nổi. Vì vậy gã đành tạm thời cất giấu để chờ đợi thời cơ.
Nhưng, dường như oan hồn của Cao Hồng Phấn luôn luôn ám ảnh gã, đem lại cho gã những chuyện không may. Tấm bản đồ đã bị tước đoạt mất rồi! Lã Cố Trân rất hối tiếc, cái kho tàng vô giá của Ma-tsư-ta-ni sẽ vĩnh viễn vẫy chào lòng tham lam, tàn ác của gã, gã đau xót và hờn căm.
Đồng hồ đã điểm 3 giờ sáng, vạn vật sắp đón chào bình minh tươi sáng, nhưng Lã Cố Trân vẫn không hề nhắm mắt, gã thấy sắp phải đón chờ những ngày tối tăm đầy tuyệt vọng.
*
* *
Cách quảng trường Rây-phơ-lít không xa có một tiệm giải khát mang tên “Nashihana”, tiệm mở cửa hàng ngày từ 10 giờ sáng đến 12 giờ khuya; khách khứa ra vào tấp nập. Ở đây không những hấp dẫn du khách bằng món kem hạnh nhân Nhật Bản, mà còn lôi cuốn mọi người vì những cô gái phục vụ trẻ đẹp đưa từ Nhật sang, các cô gái duyên dáng và biết chiều khách, thêm nữa có những chỗ ngồi chạy dọc hành lang với những chiếc phô tơi bằng mây êm ái, khiến cho khách cảm thấy rất thoải mái khi ngồi đây thưởng thức cốc kem hay ly rượu sa kê đặc biệt.
Nhạc đĩa mở suốt ngày, toàn những bài ca êm ái du dương như “Đêm Trung Hoa”, “Hà nhật quân tái lai”, “Hoa Bắc Kinh” vv... khi nghe, người ta hoài cảm đến một thời oanh liệt của quân đội Nhật hoàng đã từng lê gót viễn chinh khắp vùng Đông Nam Á.
Chủ nhân, bà Suguri là một góa phụ Nhật Bản chị ruột của anh em Yô-shi-ca và Yô-shi-đa chủ nhà máy chế biến cao su. Suguri có một gương mặt dịu dàng và đôi mắt tối âm thầm, người phụ nữ Nhật này đã từng chịu đựng quá nhiều đau khổ chăng?
Ngọc Mùi dẫn Bảo Trung tới đây từ chập tối, hai người ngồi khuất phía trong gần lối cửa vào phòng tiếp khách của chủ nhân. Bảo Trung đưa mắt quan sát xung quanh, khách tới đây đủ mọi thành phần giai cấp, dân tộc khác nhau nhưng phần lớn là Hoa kiều và Nhật kiều làm việc ở các nhà máy. Bảo Trung thầm nghĩ: “Thật là một địa điểm giao lưu rất thuận tiện”. Anh chú ý đến hai người khách ngồi bàn gần đấy đang tranh luận với nhau một vấn đề gì đó rất sôi nổi bằng tiếng Nhật.
Ngọc Mùi thông thạo tiếng Nhật nên ả giải thích:
- Hai tay này là kỹ sư làm việc ở Nhà máy chế biến cao su.
- Họ tranh luận gì vậy?
Họ nói chuyện tình hình công nhân ở nhà máy của họ. Hình như có cuộc đình công gì đó để phản đối ông chủ bắt làm thêm giờ. Viên kỹ sư trẻ thì bênh vực đám công nhân; còn viên nhiều tuổi thì bênh vực chủ nhà máy. Họ đang tranh luận với nhau về những biên pháp mà chủ nhân thực hiện, Bảo Trung thẩm nghĩ: “ở đâu cũng vậy, có bóc lột là có đấu tranh, và giai cấp công nhân bao giờ cũng là người đi đầu trong những cuộc chiến đấu”. Song anh nói với Ngọc Mùi:
- Các ngài công nhận là hay yêu sách, lắm chuyện lắm!
Ngọc Mùi phụ họa:
- Đình công để mà đói nhăn răng ra mấy nhau á!
Giữa lúc ấy từ trong phòng khách của chủ nhân có tiếng chân bước. Tấm màn trúc dao động. Một người đàn ông đứng tuổi bước ra, theo sau là một thiếu nữ Nhật Bản. Bảo Trung liếc mắt nhìn, sắc đẹp của thiếu nữ thật là lộng lẫy, cô ta ăn mặc theo lối tân trang, chiếc giuýt serê màu nước biển, áo sơ mi trắng bông vai cắt bó sát thân hình mở mang cân đối. Cô tiễn chân người đàn ông ra khỏi phòng vài bước rồi nói:
- Cậu cứ yên tâm, cháu sẽ gắng hoàn tất nhiệm vụ đúng thời hạn. Cậu Yô-shi-da ạ!
Yô-shi-da đặt tay lên vai cô gái:
- Sakưra! Cậu rất tin tưởng ở cháu. Chúc cháu thành công. Tạm biệt cháu, cậu Yôshica bận không lại thăm cháu được nên cậu đến thay, cháu hiểu rồi chứ?
- Dạ cháu hiểu.
Yô-shi-đa bước ra khỏi tiệm. Sakưra định quay vào nhưng cô chợt nhìn thấy Ngọc Mùi ngồi gần đấy, cô chăm chú nhìn, vẻ sửng sốt. Ngọc Mùi cũng đã nhận ra Sakura, ả ngạc nhiên đứng dậy và khẽ reo:
- Sakưra đấy ư? Sao bạn lại ở đây?
Sakưra cũng vui mừng bước tới nằm lấy tay Ngọc Mùi:
- Ồ Ngọc Mùi! Cô đến đây hồi nào? Đây là nhà mình, bà Suguri là mẹ mình đấy!
Ngọc Mùi kéo Sakura ngồi xuống ghế rồi giới thiệu:
- Đây là Quán Kinh Hoa chồng mình, còn đây là Sakưra bạn học của em.
Bảo Trung niềm nở giơ tay:
- Rất hân hạnh được làm quen với cô.
Bảo Trung nổi tiếng Trung Hoa, Ngọc Mai phải phiên dịch lại cho Sakưra nghe, Bảo Trung chăm chú nhìn Sakưra, cô ta có khuôn mặt trái xoan, da trắng mịn màng; đôi mắt bồ câu đen lánh và cặp môi rất tươi khi cười có sức quyến rũ lạ lùng. Sakưra hỏi Ngọc Mùi:
- Bạn thành lập gia đình từ bao giờ?
Ngọc Mùi vui vẻ cười:
- Chúng tôi đang hưởng tuần trăng mật ở đây.
Sakura vẻ thành thật:
- Chúc mừng hai bạn nhiều hạnh phúc.
Sakưra liếc nhìn Bảo Trung, thoáng có một nhận xét và đánh giá về anh, Sakura hỏi Ngọc Mùi:
- Quê hương anh ấy ở đâu?
- Ở Đài Bắc!
Sakura tỏ vẻ ngạc nhiên rồi cô ta nói chuyện ríu rít với Ngọc Mùi, thỉnh thoảng liếc nhìn Bảo Trung với đôi mắt đầy thiện cảm. Một lúc sau, Sakưra đứng dậy cáo lỗi:
- Xin lỗi hai bạn, mình phải vào để giúp mẹ mình chút việc, hẹn gặp nhau lúc khác nhé. Mời hai bạn luôn đến đây thăm mình.
Ngọc Mùi cũng lịch sự trả lời:
- Bọn mình sẽ đến luôn thăm bạn, người đẹp Phù-tang ạ!
Bảo Trung cũng nắm chặt tay Sakura:
- Xin hẹn gặp cô dịp khác, tạm biệt!
Sau khi Sakưra lui vào rồi, Ngọc Mùi nói nhỏ với Bảo Trung:
- Điệp viên xuất sắc của Nhật đấy, người “Shô kai jô”(1), hắn cùng học với tôi một lớp ở Đông Kinh, đúng như mình dự đoán!
Bảo Trung tiếp lời:
- Như vậy có nghĩa là ở đây là “nơi thu nhặt tình báo của Nhật”. Sakưra sang đây hẳn là phải có mục đích gì to tát?
Ngọc Mùi gật đầu:
- Hắn đang đề nghị tôi hợp tác để tiến hành một công việc theo hắn nói chỉ là để tìm kiếm một người bị mất tích, khi tôi hỏi cô ta sang đây tiến hành công việc gì.
- Ngọc Mùi có nhận lời không?
- Tôi trả lời là chúng tôi đang hưởng tuần trăng mật nên cần được nghỉ ngơi, hắn cứ nài nỉ.
Bảo Trung bảo Ngọc Mùi:
- Ta nên tránh xa nơi này thì hơn, biết đâu bọn chúng chẳng đánh hơi thấy gì ở ta. Và biết đâu Sakưra chẳng có nhiệm vụ sang tìm kiếm tìm bản đồ bí mật?
Ngọc Mùi cũng tán thành ý kiến của anh:
- Anh nhận xét rất đúng. Xem chừng họ đang chú ý tìm kiếm một người nào đó và cũng có thể liên quan đến tấm bản đồ mật của viên kỹ sư Nhật.
Nói xong Ngọc Mùi gọi cô phục vụ đến thanh toán tiền rồi kéo tay Bảo Trung ra về
Và đúng như dự đoán của Bảo Trung, khi anh và Ngọc Mùi vừa bước ra khỏi tiệm, Sakưra từ một góc phòng trên lầu đang gọi điện sang căn nhà đối diện cho một người đàn ông ngồi thường trực.
Bằng một giọng trong trẻo nhưng đầy quyền lực, Sakưra hạ lệnh:
- Hirata ! Anh có nhìn thấy cặp vợ chồng trẻ vừa đi ra không? Ừ, cử người bám sát xem họ ở đâu rồi báo cáo ngay cho tôi, rõ chưa?
Từ đầu dây bên kia Hirata ngoan ngoãn vâng lời.
(1). Tình báo sở.