Miền Đất Lạ

Lượt đọc: 206 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xvi. Những Chuyện Bực Mình

❊ ❊ ❊

Bảo Trung đáp chuyến máy bay thứ nhất trở về Hà Nội, khi hạ cánh xuống sân bay, đã thấy có chiếc xe của Bộ tham mưu chờ sẵn đón anh về ngay trụ sở. Ngồi trên xe, Bảo Trung rất lo lắng, không hiểu lành dữ ra sao. Những khi thấy Ô-buy ra tận cửa phòng đón với nét mặt vui mừng, anh thấy yên tâm, liền hỏi ngay:

- Báo cáo đại tá! Nhận được điện ngài, tôi trở về ngay. Có điều gì cần thiết thưa đại tá?

Ô-buy ra hiệu bảo anh vào phòng rồi niềm nở:

- Đại úy! Ngồi xuống đã, Có một việc rất hệ trọng đến chúng ta, nên tôi phải gọi anh về ngay, điều này chắc làm anh sửng sốt phải không? Không sao, với công tác đặc biệt này chắc anh còn thú vị hơn là đi học, anh lại đây!

Ô-buy kéo Bảo Trung ra trước tấm bản đồ lớn, cầm thước kẻ, chỉ vào một điểm rồi nói:

- Đấy! Một sự kiện quan trọng vừa xảy ra ở khu vực này, anh sẽ phải tới đó trong ngày mai để điều tra và tìm cách đoạt lấy tập “hồ sơ mật”. Công việc khó khăn lắm đấy. Hiện nay tình báo của một nước đồng minh đã chiếm tập hồ sơ này từ tay một sĩ quan đặc vụ Quốc dân đảng Trung Hoa. Mà cái đó chúng ta đang cần nó vì có liên quan đến tình hình quân đội ở Đông Dương. Bởi vậy Bộ tổng tham mưu có chỉ thị cho chúng ta phải tìm cách lấy cho bằng được, dù bằng một giá nào đi nữa cũng phải làm.

Ô-buy nhìn thẳng vào cặp mắt của Bảo Trung, nghiêm nghị tiếp:

- Xét khả năng của anh nên tôi quyết định gọi anh về giao cho trọng trách đó, anh nghĩ thế nào?

Bảo Trung thoáng nghĩ: Phải chăng tập hồ sơ mật ấy là kế hoạch ZFI mà chúng ta cũng đang cần?! Hãy nhận lấy nhiệm vụ ấy đi. Tuy vậy anh cũng khiêm tốn nói:

- Thưa đại tá, nếu ngài xét khả năng của tôi có thể làm nổi thì xin cứ giao phó. Tôi sẽ cố gắng làm tròn.

Ô-buy hài lòng khen:

- Tôi biết là anh sẽ không từ chối một công việc gì, khá lắm! Chiến vụ này ta đặt tên là “Miền đất lạ” anh nhớ nhé!

Bảo Trung chỉ vào bản đồ nói:

- Thưa đại tá! Như vậy là tôi sẽ phải tới Xanh-ga-po ngay?

- Đúng, công việc rất khẩn trương, đi sớm ngày nào lợi ngày ấy, đáng lẽ anh phải đi ngay hôm nay nhưng chưa kịp chuẩn bị mọi phương tiện nên đành phải để mai thôi.

- Nhưng, thưa đại tá, có một điều khó khăn là tôi chưa thông thạo xứ này và ngôn ngữ khi giao dich ra sao?

- Đại úy! Anh không ngại, tôi sẽ cử thêm một người cộng tác với anh để làm việc cho chóng kết quả. Tôi nói qua tình hình ở đấy để anh nắm vững: Tại đó, đa số là kiều dân Trung Hoa nói tiếng Quảng Đông, còn các nhà chức trách địa phương họ nói tiếng Anh hoặc tiếng Pháp, không khó khăn gì lắm. Tôi tin rằng anh sẽ làm được việc.

Bảo Trung vui lòng hứa:

- Xin hứa với đại tá, tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ để khỏi phụ lòng tin cậy của ngài.

- Tốt lắm! À đây, người nhà vừa gửi sang cho anh cái này.

Ô-buy mở tủ lấy đưa Bảo Trung một bọc lớn kèm theo lá thư từ Pháp sang. Bảo Trung mừng rỡ đón lấy cảm ơn. Ô-buy dặn anh:

- 6 giờ sáng mai, anh sẽ lên đây nhận lệnh, rõ chưa?

- Dạ, đã rõ!

Trở về phòng nghỉ, Bảo Trung bóc thư ra xem, ông bà Ứng Lại gửi quà sang cho anh và nói rằng trong vòng một tháng nữa thì sẽ sang thăm nhưng chưa nói rõ là ông, bà hay Ngọc Mai. Tin đó đến với Bảo Trung, khiến anh lo lắng thêm.

Bảo Trung được một buổi chiều và tối thảnh thơi, anh báo tin cho trạm liên lạc biết về tình hình và công việc đột xuất của mình để xin chỉ thị, anh được trả lời “cứ đi, chúc thành công, sẽ có người hỗ trợ”.

Sớm hôm sau, bước chân vào phòng Ô-buy, Bảo Trung hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy lão đại tá đang nói chuyện với một phụ nữ Hoa kiều. Ả trạc tuổi anh, có một thân hình xinh xắn nhưng vẻ mặt có chiều già dặn va đanh đá.

Thấy anh vào, Ô-buy chìa tay giới thiệu:

- Đây là Ngọc Mùi, người sẽ cộng tác với anh để cùng làm việc trong chiến vụ ”Miền đất lạ”.

Ngọc Mùi đứng dậy lễ phép cúi chào. Bảo Trung đáp lễ nói:

- Rất hân hạnh làm việc cùng chị.

Rồi thốt nhiên, anh đưa tay lên nắn lại chiếc ca vát khiến Ô-buy không bỏ sót cử chỉ ấy, lão nhìn anh, tủm tỉm cười nói với Ngọc Mùi:

- Đại úy đây là một sĩ quan rất có tài khám phá tài liệu mật. Một sĩ quan trẻ đã được Bộ chỉ huy tín nhiệm, tôi mong rằng cô hãy đem hết nhiệt tình ra cộng tác với anh ấy.

Ngọc Mùi nhìn chằm chằm Bảo Trung với con mắt của một người từng trải, ả hơi nhíu đôi mày, có lẽ chưa tin hẳn vào lời giới thiệu của Ô-buy, nhưng rồi ả cũng vui vẻ đứng dậy với dáng điệu kiêu kỳ, ả chìa tay cho Bảo Trung bắt.

Chờ hai người làm quen với nhau хоng. Ô-buу bảo họ vào buồng trong để nhận kế hoạch.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nguyễn Sơn Tùng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.