Quyền Môn Quý Giá

Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
Không Lộ

❊ ❊ ❊

Đây chẳng qua chỉ là một đứa trẻ chín tuổi.

Chu Đình Xuyên ngồi xổm xuống, vươn tay dò xét cổ của Chu Cảnh Tiên.

Cẩm Thường theo bản năng muốn ngăn cản, nhưng không hiểu sao cuối cùng cũng không nói ra, ngược lại còn kéo Thư Lâm – người đang định khuyên can – lại. Người khác có lẽ chưa nhận ra, nhưng hắn lại biết thói quen của Điện hạ. Điện hạ vốn là người rất ưa sạch sẽ, thế mà lúc này lại chẳng hề bận tâm việc Chu Cảnh Tiên vừa được kéo ra từ đống bùn đất, trên người toàn là bùn nhão.

Trên người Chu Cảnh Tiên vẫn còn hơi ấm, nhưng mạch đập đã ngừng hẳn.

Chu Đình Xuyên khẽ nhíu mày.

Hồ thái y đã rạp người xuống nghe ngóng động tĩnh nơi lồng ngực Chu Cảnh Tiên, lông mày càng nhíu càng chặt, không kịp trả lời lời Cẩm Thường và Thư Lâm, vội vàng bắt mạch cho Chu Cảnh Tiên.

"Không ổn rồi..." Ông thử lật mi mắt Chu Cảnh Tiên lên, vẻ mặt nghiêm trọng lắc đầu đầy chán nản: "Ngạt thở quá lâu, người không qua khỏi rồi..."

Cẩm Thường và Thư Lâm nhìn nhau.

Nếu Chu Cảnh Tiên chết...

Chu tiểu thư chắc sẽ bắt tất cả người nhà họ Chu phải chôn cùng nhỉ?

Nhưng vấn đề là, liệu Ngũ hoàng tử có vì chuyện này mà kết thù với Chu Nguyên hay không?

Chu Nguyên kết minh với Ngũ hoàng tử, chuyện từng nhờ vả Ngũ hoàng tử trước đó chính là việc này. Họ tuy đã dốc hết sức, nhưng cuối cùng Chu Cảnh Tiên vẫn chết, Chu Nguyên liệu có nghĩ rằng họ chưa nỗ lực hết mình?

Vương Nhị và Chu Nhị lại không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm.

Tin tức bọn họ đã gửi đi ngay sau khi phát hiện có người tìm đến. Bây giờ tuy Chu Cảnh Tiên đã chết, nhưng mà...

Họ đều là người nhà họ Chu, gia đình cũng đều ở nhà họ Chu, xảy ra chuyện, bọn họ không tránh khỏi việc phải gánh thay cho chủ nhân.

Mưu sát ấu tử của chủ nhân, đây là tội danh rất lớn, nhưng vẫn còn hơn là cả nhà già trẻ đều xong đời.

Chết thì cũng chết rồi, ít nhất người nhà có thể được bảo toàn.

Hồ thái y bận rộn một hồi, nhưng Chu Cảnh Tiên vẫn không chút động tĩnh, ông không khỏi chán nản thất vọng: "Hết cứu rồi, ta có lỗi với Chu đại tiểu thư, Chu đại tiểu thư đã đem y thư quý giá của nàng trao cho ta, vậy mà ta lại không cứu được đệ đệ của nàng..."

Tiểu cô nương ấy hẳn là sẽ đau lòng biết bao? Hồ thái y không khỏi thấy xót xa trong lòng.

"Đợi đã!" Chu Đình Xuyên bỗng lên tiếng ngăn ông lại, mắt không chớp nhìn chằm chằm Chu Cảnh Tiên trước mặt: "Cậu bé vừa cử động."

Cái gì!?

Hồ thái y nửa tin nửa ngờ: "Sao có thể chứ? Ta vừa kiểm tra rồi, không còn hơi thở nữa mà!"

Ông vừa nói vừa lật mắt Chu Cảnh Tiên kiểm tra, không khỏi nghi hoặc: "Điện hạ, có phải ngài nhìn nhầm rồi không..."

Lời còn chưa dứt, Chu Đình Xuyên đã ra hiệu cho Cẩm Thường và Thư Lâm vươn tay đón lấy Chu Cảnh Tiên, đỡ cậu ngồi dậy, còn bản thân thì vươn một tay nắm lấy tay trái của Chu Cảnh Tiên.

"Mệnh môn, Định kinh!" Hồ thái y có chút ngỡ ngàng: "Điện hạ, ngài đây là muốn..."

Chu Đình Xuyên không nói gì, bảo Hồ thái y ấn giữ huyệt Tứ bạch, Thần đình của Chu Cảnh Tiên, còn bản thân thì nắm quyền, liên tiếp vỗ mấy cái vào vị trí dưới lồng ngực Chu Cảnh Tiên ba tấc.

Chu Cảnh Tiên vốn không chút động tĩnh bỗng co giật dữ dội.

"Mau! Đặt cậu bé nằm nghiêng, đừng để dị vật chặn đường hô hấp!" Chu Đình Xuyên vừa đứng dậy vừa ra lệnh: "Lấy nước lại đây!"

Thừa Lam vừa xuống ngựa không một chút chậm trễ, lập tức lấy bầu nước đưa cho ngài. Chu Đình Xuyên đích thân lấy nước rửa sạch dị vật nơi mũi miệng cho Chu Cảnh Tiên. Thấy đồng tử đang giãn ra của cậu bắt đầu có tiêu cự, ngài điềm nhiên thở phào nhẹ nhõm, dặn dò bọn họ: "Đi tìm một bộ y phục sạch sẽ thay cho cậu bé."

Vừa mới được vớt lên từ dưới nước, trên người đầy bùn cát, Thừa Lam không nhịn được mà nhíu mày, nhưng rồi lập tức khựng lại. Phải rồi, Chu thiếu gia bây giờ người bẩn như khỉ dính bùn, Điện hạ của bọn họ vậy mà không hề chê bai?

Lúc này hắn mới để ý, trên người Ngũ hoàng tử cũng đã dính đầy bùn đất, vội vàng xoay người đi tìm thêm một bộ y phục thay thế cho Ngũ hoàng tử.

Chu Nhị và Vương Nhị bên cạnh đã tái mét mặt mày. Chuyện gì thế này?

Chỉ nghe nói Ngũ hoàng tử ốm đau lâu ngày nên sức khỏe không tốt, chứ chưa từng nghe nói Ngũ hoàng tử ốm lâu thành lương y, lại còn biết cả y thuật.

Ngay cả thái y cũng bó tay rồi, tại sao ngài ấy lại có thể cứu sống người được chứ?!

Chẳng lẽ người ở cạnh Chu Nguyên cuối cùng đều có thể trở thành thần y?

"Chiêu này thật sự quá tuyệt!" Hồ thái y hưng phấn đến mức mặt đỏ bừng: "Điện hạ, ngài còn có tuyệt kỹ này cơ à?"

"Trước đây từng đặc biệt thỉnh giáo Chu cô nương." Chu Đình Xuyên thản nhiên nhìn Chu Cảnh Tiên đang ngồi dậy nhưng vẫn còn chút lơ mơ, không mấy bận tâm nói: "Xem ra vẫn dùng được."

Nghĩ đến những lời này của Ngũ hoàng tử, Hồ thái y nhớ lại chuyện năm xưa, lòng run lên, không nói thêm gì nữa.

Chuyện lúc trước thôi bỏ đi, đừng nhắc lại nữa.

Chu Cảnh Tiên ho dữ dội một hồi, trên quần áo và cơ thể đều là bùn cát cùng chất nôn. Cậu cảm thấy lồng ngực đau nhói, thở dốc một hồi lâu mới hồi phục lại, lơ mơ nhìn thoáng qua Chu Đình Xuyên.

Hồ thái y tiến lên bắt mạch kê đơn cho cậu, không nhịn được cảm thán: "Thằng nhóc nhà cậu, vẫn là nhờ phúc của tỷ tỷ cậu đấy. Cũng may tỷ tỷ cậu có phương pháp độc đáo như vậy mà không hề giấu nghề, bằng không thì cậu chết chắc rồi."

Ông vừa nói vừa nháy mắt với Chu Cảnh Tiên: "Còn không mau cảm ơn Điện hạ, nếu không phải Điện hạ thì ngươi đã không sống nổi rồi."

Kiếp nạn vừa qua, đầu óc Chu Cảnh Tiên vẫn còn chút hỗn loạn.

Việc cậu không phải là con ruột của Thịnh thị thì không cần phải nghi ngờ nữa, nhưng Chu Chính Tùng dù sao cũng là cha ruột của cậu. Hổ dữ còn không ăn thịt con, vậy mà Chu Chính Tùng vừa ra tay đã muốn lấy mạng cậu.

Chu Đình Xuyên vươn tay đỡ lấy cậu vững vàng, trên mặt còn mang chút ý cười: "Không cần cảm ơn, thù lao tỷ tỷ ngươi đã trả rồi."

Ba chữ này lọt vào tai Chu Cảnh Tiên, cậu có chút xúc động lại có chút muốn khóc.

Cậu còn chưa kịp gọi Chu Nguyên một tiếng tỷ tỷ, còn chưa kịp hỏi rõ chân tướng thân thế của mình, vậy mà cậu suýt chút nữa đã chết, chết trong tay người cha ruột mà cậu vẫn luôn tin tưởng và kính trọng.

Người trước đây từng hận đến thấu xương nay lại thành tỷ tỷ ruột thịt, trưởng bối mình kính trọng tin tưởng lại muốn lấy mạng mình, nhân sinh đúng là vô thường.

Cậu mím mím môi.

Chu Đình Xuyên nháy mắt với Cẩm Thường, Cẩm Thường liền bước tới mời Chu Cảnh Tiên đi thay y phục: "Ngài đừng vội, những kẻ này một tên cũng không chạy thoát, chắc chắn sẽ có quả đắng để ăn. Ngài cứ đi thay y phục trước đi, chúng ta cũng phải vào cung rồi."

Vào cung?!

Chu Cảnh Tiên nuốt nước bọt.

Tuy trước đây Thịnh Quý phi coi như là dì của cậu, nhưng cậu thân là nam đinh không tước vị, vốn không có tư cách vào cung. Thế mà bây giờ lại phải theo Ngũ hoàng tử vào cung sao?

Vương Nhị và Chu Nhị nhìn nhau, vẻ mặt trên gương mặt bọn họ gần như không thể chỉ dùng hai chữ kinh hoàng để hình dung.

Nếu Chu Cảnh Tiên bị đưa vào cung, vậy thì Chu Nguyên nàng...

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.