Quyền Môn Quý Giá

Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30
Lời Mời

❊ ❊ ❊

Việc bên ngoài đã thu xếp ổn thỏa, Chu Nguyên cuối cùng cũng đưa Tô Phó thị và Chu Cảnh Tiên trở về dinh thự của Chu gia tại kinh thành.

Thịnh thị vốn đã không còn ở lại Chu gia, dù sao con cái cũng đã gửi về nhà mẹ đẻ từ sớm, Chu Chính Tùng giờ lại đang bị giam trong đại lao, bà ta ở lại Chu gia cũng chỉ là chuốc thêm phiền muộn. Nhưng Thịnh Các lão lại cứ nhất quyết muốn bà ta quay về, không còn cách nào khác, bà ta đành phải gật đầu. Đến khi nghe tin Chu Nguyên trở về, bà ta không nhịn được mà hừ lạnh một tiếng, mặt vênh lên trời đầy vẻ khinh miệt. Vừa nhìn thấy Chu Cảnh Tiên, bà ta đã dựng ngược lông mày, giọng điệu có chút chua ngoa hỏi: "Sao nào? Chẳng phải từng làm ra bộ dạng không đội trời chung với cái nhà này sao? Đã có thể vì lương tâm bị chó ăn mà tống cả cha ruột vào ngục, giờ còn quay về đây làm gì?"

Cơn giận tích tụ bao ngày của Thịnh thị cuối cùng đã tìm được nơi xả ra, nhìn Chu Nguyên và Chu Cảnh Tiên chỉ thấy chướng mắt vô cùng, bà ta không chút kiêng nể mà chỉ tay vào họ mắng nhiếc: "Một mặt thì nói không phải người nhà họ Chu, nói nhà họ Chu bạc đãi các ngươi, mặt khác thì sau khi tống cha mình vào ngục lại còn mặt dày mày dạn quay về. Các ngươi còn cần mặt mũi nữa không? Có biết hai chữ "cốt khí" viết thế nào không? Loài súc vật còn biết ơn nghĩa phản bồi, hai kẻ các ngươi quả thực còn không bằng súc vật!"

Chu Cảnh Tiên dù sao cũng còn trẻ, da mặt mỏng, đối mặt với sự đay nghiến đầy khí thế bức người của Thịnh thị, nhất thời không tìm được lời nào để phản bác.

Những ngày này dù cậu không ra ngoài, nhưng cũng biết phong ba ở kinh thành đối với hai chị em họ không hề thân thiện. Những người dân sau khi nghe tin về thân phận của họ đều nhổ nước bọt, nói họ đại bất hiếu. Quan niệm "thân thể tóc da là do cha mẹ ban cho" đã ăn sâu vào lòng người, khắc cốt ghi tâm. Huống hồ không phải ai cũng biết rõ những gì họ từng trải qua, người ngoài chỉ nghe được sự đanh đá cay nghiệt của Chu Nguyên khi đối mặt với Chu Chính Tùng và Thịnh thị.

Thịnh thị làm càn như vậy, chẳng qua là ỷ vào thân phận bề trên, muốn kích động họ, khiến họ làm ra những chuyện thiếu suy nghĩ.

Chu Cảnh Tiên kìm nén, liếc nhìn Chu Nguyên một cái, chỉ nhàn nhạt hừ lạnh một tiếng.

Ngược lại, Tô Phó thị đã thay đổi hẳn tính khí dễ nói chuyện ngày thường, bà liếc Thịnh thị một cái rồi cười lạnh: "Thay vì ở đây chó cậy gần nhà, gà bới rác, chi bằng vào ngục xem người chồng được bà nuông chiều từ bé của bà có chịu nổi khổ cực đó không! Ở đây mà hoành hành cái gì?!"

Thịnh thị nghẹn một hơi trong lồng ngực, nuốt không trôi nhả không ra, mím môi nhìn Chu Cảnh Tiên: "Ta nuôi nấng ngươi bấy lâu, tục ngữ nói ơn sinh không bằng ơn dưỡng, ngươi lại đối xử với ta như vậy, ngươi sẽ không được chết tử tế đâu!"

Tiếng chửi bới này nghe thật chướng tai, Chu Đại tức nơm nớp lo sợ nhìn Chu Nguyên đang nhíu mày, theo bản năng đưa tay muốn ngăn Thịnh thị lại, nhưng tay vừa đưa ra thì đã muộn. Không biết vì sao, có lẽ là do cảm xúc quá kích động, Thịnh thị vô tình bước tới một bước, chân mềm nhũn rồi đặt mông ngồi bệt xuống đất.

Chu Đại tức trợn tròn mắt, trong ánh mắt vừa có sự kinh hãi, vừa có cảm giác cam chịu "quả nhiên là thế". Vừa rồi Thịnh thị trong lúc tức giận đã ném vỡ tung tóe chai lọ đầy đất, giờ đây tiếng gào thét của bà ta vang lên chấn động cả đất trời, e là lần này cái mông bị thương không nhẹ.

Chu Đại tức cảm thấy đau lây, định đưa tay xoa mông mình, nhưng tay còn nhanh hơn não, vội vàng đỡ Thịnh thị dậy, chân tay luống cuống sai người đi tìm đại phu.

Chu Nguyên đã thản nhiên lướt qua Thịnh thị đang ngồi dưới đất mà đi vào trong: "Chu phu nhân đừng vội, ta ở lại không lâu đâu, nhanh thôi."

Thịnh thị không nghe rõ Chu Nguyên nói gì, cơn đau từ mông nhói lên tận óc, bà ta khóc lóc thảm thiết.

Bao nhiêu mặt mũi, thể diện mấy đời tích góp đều vứt sạch trong mấy tháng nay rồi!

Chu Cảnh Tiên mím môi, muốn cười nhưng lại thôi, im lặng nắm lấy tay Chu Nguyên, ánh mắt dần trở nên kiên định.

Tô Phó thị vẫn còn chút không hiểu, xoa đầu Chu Cảnh Tiên, thay đứa nhỏ này thấy tủi thân: "Nguyên Nguyên, mấy ngày nay ở khách sạn cũng rất tốt, tại sao phải quay về chịu cái không khí này?"

Họ đâu còn là kẻ phải cầu xin, nhìn sắc mặt người khác mà sống như trước nữa.

Chu Nguyên chưa kịp trả lời, Chu Đại tức từ bên ngoài đã hớt hải chạy vào, nhìn Chu Nguyên rồi lại nhìn Chu Cảnh Tiên, miệng ấp úng, khó khăn nói: "Đại tiểu thư, bên ngoài có người tìm cô!"

Có người tìm?

Người của nàng tuyệt đối sẽ không tìm đến tận cửa, vậy thì là người khác.

Người của Ngũ hoàng tử cũng sẽ không, họ có cách liên lạc riêng.

Vậy là ai?

Thịnh thị cũng đang hỏi: "Đứa nào không có mắt thế? Giờ này còn đưa thiệp cho nó?"

Chu Đại tức dụi dụi mắt, nhìn lại tấm thiệp một lần nữa, cung kính lại thận trọng đưa cho Chu Nguyên: "Là người nhà Cố Thượng thư mời cô qua ạ."

Sắc mặt Chu Nguyên lạnh đi.

Cố Truyền Giới.

Bận rộn quá mức, nàng đã quên mất kẻ này.

Nhưng nàng quên người ta, rõ ràng người ta không quên nàng.

Chắc hẳn là những ngày này đã xem đủ kịch hay, cảm thấy có thể đặt cược rồi chăng?

Nàng thản nhiên đặt tấm thiệp sang một bên, vốn định từ chối, nhưng đầu ngón tay vừa rời khỏi thiệp lại phủ lên lần nữa. Suy tính hồi lâu, nàng mới gật đầu bảo Chu Đại tức: "Bảo họ đợi một lát."

Chu Cảnh Tiên đè tấm thiệp xuống, nhìn Chu Nguyên mở to mắt: "Tỷ tỷ, trước đây Dương đại ca chẳng phải từng nói, nhóm tử sĩ mà tỷ dẫn dụ đến chỗ Chu Đại kia, rất có thể là do Cố gia phái tới sao? Cố gia chắc chắn không có ý tốt, sao tỷ lại..."

"Phải đi một chuyến." Chu Nguyên cụp mắt, nhìn cậu mỉm cười: "Đừng quên, người giám sát vụ án này là Cố Thượng thư. Đã đích thân người ta tới mời, tất nhiên phải nể mặt họ, nếu không thì chẳng phải không thỏa đáng sao?"

Cố Truyền Giới dù sao cũng là người sống lại một đời, nhiều chuyện nàng có thể tính toán chính xác, nhưng nhiều chuyện hơn nữa nàng cũng không dám đảm bảo là biết tường tận. Giống như việc Cố Truyền Giới đã thu phục Lý Danh Giác từ trước, ai mà biết hắn có chuẩn bị gì khác hay không.

Hiện giờ chuyện nàng muốn lật đổ Thịnh Các lão đang ở ngay trước mắt, nàng không thể mạo hiểm.

An ủi Chu Cảnh Tiên và Tô Phó thị vài câu, Chu Nguyên gặp người hầu mà Cố gia phái tới đón mình, một thân một mình đi đến Cố gia.

Cửa Cố gia không phải muốn vào là vào được.

Kiếp trước, nàng cả đời không bước chân vào cửa Cố gia.

Nhưng kiếp này, người Cố gia lại đích thân tới mời nàng.

Chu Nguyên không biết mình có nên cảm thán thế sự vô thường hay không, ngước mắt lên đã nhìn thấy Cố Thụy Ái đang đứng ở cửa nhị môn chờ đón mình.

Ánh mắt chạm nhau, cả hai đều từ xa khẽ gật đầu với đối phương, rồi lại đồng loạt cụp mắt xuống.

Thì ra đây là Chu đại tiểu thư. Cố Thụy Ái khóe môi mỉm cười, bước nhanh tới đón: "Chu tỷ tỷ, mời vào, đường đột đến mời, thật sự là thất lễ, mong Chu tỷ tỷ đừng trách tội."

Chu Nguyên né tránh bàn tay nàng ta, lẳng lặng nhìn vào mắt nàng ta: "Không biết phủ đệ mời ta tới đây là có việc gì?"

Giờ giấc không đúng, bình thường người ta mời khách, ít nhất cũng phải là buổi sáng, đến tận chiều tối mới mời thì đó là sự xem thường đối với khách. Người đến nhà người khác làm khách, bản thân cũng thường tuân thủ quy tắc này, sẽ không chạy đến nhà người ta vào buổi chiều để gây hiềm khích.

Người Cố gia làm bộ làm tịch rất đầy đủ, nhưng lại chọn sai thời điểm.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.