Tiết trời vào thu, khí lạnh dần dần kéo đến, Tô Phó thị đã sớm tính toán trước, cho người chuẩn bị từ sớm, mời thợ may vào phủ để đo may y phục cho Chu Cảnh Tiên và Chu Nguyên.
Vốn dĩ khi còn ở kinh thành, bọn họ không mấy chú trọng chuyện này, thường ngày cũng không chuyên môn mời người làm kim chỉ, chỉ là mua y phục may sẵn ở cửa tiệm hoặc là đặt thợ may làm.
Huống hồ Chu Nguyên và Chu Cảnh Tiên đang ở độ tuổi lớn nhanh như thổi, mỗi ngày một khác, số y phục mang từ kinh thành tới vốn dĩ đã chẳng còn lại bao nhiêu. Sau khi thấy thái độ của Mã thị, Tô Phó thị cũng không muốn tiếp tục hạ mình nữa.
Thái độ vênh váo tự đắc của Mã thị khiến người ta thấy khó chịu, cứ như đang xem họ là gánh nặng chạy nạn đến, mang vẻ bố thí ban ơn. Tuy rằng hiện giờ còn phải ở lại đây, nhưng việc gì có thể tự lo liệu được, Tô Phó thị cũng không định làm phiền tới Mã thị.
Ngược lại, Mã thị nghe tin có người sắp vào viện của Chu Nguyên, không khỏi nhíu mày lộ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Đây đâu phải phủ đệ của bọn họ ở kinh thành, nơi này là có nữ chủ nhân, có bậc bề trên, có người dạy dỗ hẳn hoi, cứ để người ngoài tùy ý ra vào thế này thì ra thể thống gì? Đây đâu phải là nhà đại gia vọng tộc? Đây rõ ràng là...!"
Trần ma ma biết bà ta là do mấy ngày nay bận rộn quá nhiều việc, lại thêm thái độ của Tô Phó thị lạnh nhạt hơn trước nên mới vậy, bèn ho nhẹ một tiếng, vừa rót trà cho bà ta vừa khẽ khàng khuyên nhủ: "Phu nhân cũng biết đấy, dù sao cô ta cũng lớn lên ở vùng quê, ở kinh thành cũng nổi tiếng là hạng chua ngoa vô lễ, làm gì có quy tắc nào đâu ạ? Cô ta không hiểu chuyện, phu nhân việc gì phải chấp nhặt với cô ta, cũng chẳng làm phiền chúng ta được bao lâu nữa đâu..."
Bà ta nhìn sắc mặt Mã thị, thấy bà ta đã tiếp lấy chén trà, liền cười nói: "Chưa từng nghe lý lẽ nhà ngoại nuôi cháu ngoại cả đời bao giờ! Lão thái gia và lão gia rồi sớm muộn gì cũng sẽ nghĩ thông suốt thôi. Ngay trước mắt đây thì không thương yêu, chăm sóc các cô nương họ Phó nhà mình, lại cứ đi đặt những đứa cháu ngoại dòng dõi xa lắc xa lơ ấy trong lòng, cũng chẳng trách phu nhân tức giận."
Mấu chốt vấn đề chính là ở đây.
Mã thị tự hỏi từ khi gả về đây cũng đã dốc hết lòng hết sức vì nhà họ Phó. Đàn ông nhà họ Phó người nào người nấy đều không biết tốt xấu. Phó Thanh tuy nói lập được chiến công không tệ, nhưng lại là một tên đầu bò cứng đầu, giả thanh cao, cực kỳ không biết cách tạo dựng mối quan hệ với cấp trên, dẫn đến việc mãi không được trọng dụng. Có đôi khi rõ ràng là đánh thắng trận, vậy mà luận công ban thưởng cũng chẳng có phần của ông ta.
Bao nhiêu năm cứ sống dở chết dở như vậy, chớp mắt đã ngoài năm mươi tuổi, mới vất vả lắm mới có được cái ghế tham tướng, vậy mà ngoảnh đi ngoảnh lại đã xảy ra chuyện.
Phó Thái thì khỏi phải nói, tính tình y hệt cha mình.
Hai người này ngay cả tiền đồ của con gái nhà mình còn chẳng lo nổi, vậy mà lại còn dư hơi sức đi lo lắng chuyện của Chu Nguyên, từng người một đều coi Chu Nguyên như bảo bối.
Nghĩ đến chuyện này, Mã thị lại thấy bực mình.
Ngày trước khi Phó Thái lên kinh thành, bà ta đã căn dặn đủ điều, bảo Phó Thái phải cảnh cáo Chu Nguyên đừng gây ra chuyện gì nữa, kẻo làm hỏng chuyện hôn nhân của con gái trong nhà.
Nhưng kết quả thì sao?
Kết quả là hôn sự của đám trẻ vẫn bị nó gây ảnh hưởng.
Bà ta vừa nhìn thấy Chu Nguyên liền biết tại sao con bé này lại không được ưa thích. Đã đến nhà họ Phó rồi mà ngay cả chút tự giác của kẻ ăn nhờ ở đậu cũng không có, còn thực sự tưởng mình cao quý lắm sao.
Nó thì sướng rồi, giành được phong hiệu Huyện chúa, nhưng có từng nghĩ tới các cô nương nhà họ Phó không?
Chỉ cần nghĩ đến mấy chuyện này, Mã thị cảm thấy trong lòng nóng ran như lửa đốt.
Bà ta hừ lạnh một tiếng, mỉa mai nói: "Chẳng phải sao, bây giờ sắp rơi vào cảnh nhà tan cửa nát rồi, nếu không có ta ở đây gồng gánh, bọn họ còn có thể mời thợ may vào nhà làm y phục hay sao?! Sớm đã phải ra trước mộ lão thái gia mà khóc lóc rồi!"
Vậy mà vào lúc này còn rảnh rỗi mời thợ may về làm y phục.
Bỏ qua bà chủ mẫu là bà ta, làm vậy là có ý gì?
Đây rõ ràng là đang vả mặt bà chủ mẫu này! Chê bai bà làm mợ không làm tròn bổn phận, không tiếp đãi khách khứa chu đáo, đến nỗi y phục mà khách cũng phải tự đi đặt may.
Cả đời Mã thị coi trọng nhất chính là lễ nghi và danh tiếng.
Bà gả vào nhà họ Phó bao nhiêu năm nay, chưa từng bị ai chê trách nửa lời, đó đều là công lao bà vất vả chắt chiu mấy chục năm trời. Tô Phó thị làm như vậy, rõ ràng là đang tới cửa trách cứ chủ nhà...
Bà day day huyệt thái dương, sau khi gặp thợ may xong liền dặn dò Trần ma ma: "Ngươi đi theo qua đó, đợi khi đo thân hình xong, chọn lấy vải vóc rồi thì bảo thợ may đến phòng kế toán mà thanh toán. Nếu bọn họ từ chối thì ngươi cứ bảo là lời ta nói. Để khách tự trả tiền thì còn ra thể thống gì, lại thành ra chúng ta không biết cách đối nhân xử thế. Bảo cô tổ mẫu cũng hãy thương lấy chúng ta một chút, đừng để người ngoài chỉ trỏ bảo chúng ta không biết làm người."
Lời này thực ra đã nói khá nặng, thoang thoảng ý tứ xé mặt nhau ra. Trần ma ma biết đây là do Mã thị càng ngày càng nóng nảy, cũng không dám khuyên nhủ nhiều, vâng dạ đáp lời rồi xoay người đi theo ra ngoài.
Bà ta vừa đi khỏi, thì Mã ma ma - người tâm phúc thực sự của Mã thị, thường xuyên thay bà ta đi lại bên ngoài - liền trở về, vừa nhìn thấy Mã thị đã quỳ xuống.
Đây là vú nuôi của Mã thị, vì từng cùng gia đình trải qua chiến loạn, chạy nạn, vào lúc gian nan nhất đã thà bán thân mình để bảo vệ mẹ của Mã thị, nên ở nhà họ Mã vô cùng được trọng vọng. Sau này được ban cho họ Mã, lại để cả nhà bà ta theo về làm của hồi môn tới nhà họ Phó. Mã thị cực kỳ dựa dẫm vào bà ta, thấy bà quỳ xuống liền vội vã đưa tay đỡ dậy: "Ma ma mau đứng lên đi, lần nào cũng nói với bà là đừng như vậy, thế mà bà chẳng bao giờ nghe."
Giọng điệu này tuy là trách móc nhưng lại mang chút nũng nịu. Mã ma ma mỉm cười lắc đầu: "Lễ không thể bỏ, thái thái yêu thương tôi, thì tôi càng phải biết chừng mực."
Mã thị không nhịn được mà gật đầu trong lòng.
Đây mới là hạ nhân bước ra từ đại gia vọng tộc thực sự, so với đám yêu ma quỷ quái bên cạnh Chu Nguyên vốn chẳng biết quy tắc là gì thì mới thấy rõ cao thấp.
Cũng chẳng trách, dù sao "thượng bất chính, hạ tắc loạn" mà.
Bà chán ghét nhíu mày lại, lúc này mới dịu dàng nhìn sang Mã ma ma: "Ma ma, lần này bên kia nói sao? Đã có tin tức gì chưa? Ta... trong lòng ta thực sự sợ lắm. Mặc dù nói là A Trang không sao, nhưng dù gì cũng bị thương, ta làm mẹ mà không thể ở bên chăm sóc, làm sao có thể yên tâm cho được?"
Bà sinh ba cô con gái, chỉ có một mụn con trai, cậu con trai này là chỗ dựa tương lai, hơn nữa từ nhỏ đã theo cha và ông nội ra chiến trường, là đứa biết thương người, hoàn toàn khác hẳn đám công tử bột phá gia chi tử kia. Trong lòng bà, bà thương nhất đứa con trai này.
Sự điềm nhiên lúc trước khi ở trước mặt Chu Nguyên và Tô Phó thị sao có thể là thật được?
Chỉ là không muốn bộc lộ ra trước mặt bọn họ mà thôi.
Mã ma ma cũng biết nỗi lo lắng của bà, vội vã an ủi: "Thái thái yên tâm đi, ca nhi ổn cả rồi, thêm vài ngày nữa là có thể ngồi dậy được. Đến lúc đó sẽ để ca nhi viết thư gửi về cho người, để người yên tâm."
Mã thị thở dài nhẹ nhõm: "A Di Đà Phật, chỉ cần nó khỏe là tốt rồi, có gửi tin hay không thì có hề gì?"