Con báo nhanh chóng bị một tên thái giám thuần thú khác chạy tới khống chế. Gia Bình Đế lạnh lùng nhìn người của Báo Phòng tới xử lý hậu quả, mới hỏi Chu Nguyên, trước đó nàng đã làm cách nào khiến con báo tùy ý vồ người.
"Chỉ cần muốn làm, thì luôn có cách." Chu Nguyên bình tĩnh tự giữ, biết lúc này tâm trạng Gia Bình Đế chắc chắn cực kỳ tệ, không dám giấu giếm mà nói thật: "Thần nữ là một đại phu, là đại phu thì trên người tự nhiên thường sẽ mang theo một ít dược liệu, không khéo, vừa hay cũng có thứ khiến động vật phát điên, thần nữ đã nhân cơ hội bôi lên người Thịnh Các lão."
Thịnh Các lão đã hoàn hồn, lúc này thấy Chu Nguyên, thực sự muốn bắt đầu chửi bới. Bôn ba quan trường nhiều năm như vậy, ông ta cũng coi như là đã thấy qua đủ loại người, thế nhưng như kiểu Chu Nguyên này...
Ông ta nhanh chóng thu xếp lại suy nghĩ, chắp tay nói với Gia Bình Đế: "Thánh thượng, nữ tử này hành vi quỷ dị, cử chỉ đặc biệt, rõ ràng không phải người thường, không thể lấy lẽ thường mà đối đãi. Thần cho rằng, nên điều tra lai lịch của nàng!"
Gia Bình Đế không bày tỏ thái độ, liếc nhìn Chu Nguyên hỏi nàng: "Nói sao?"
Chu Nguyên liền không nhịn được cười.
"Lai lịch của con người khác không rõ, lẽ nào Các lão cũng không rõ sao? Con gái của ông và Chu Chính Tùng cùng mưu hại chết mẫu thân của con, con vừa mới dâng ngự trạng xong, Thịnh Các lão là trí nhớ quá kém hay là cố tình làm vẻ, đến cả lai lịch của con cũng không biết?" Nàng cười lạnh một tiếng, mỉa mai nói: "Đổi cách hỏi khác đi, Các lão rốt cuộc là coi con là kẻ ngốc, hay là coi Thánh thượng là kẻ ngốc để lừa gạt?"
Đồ tiện nhân này!
Thịnh Các lão tức giận đến ngẩn người, đời này lần đầu tiên có chút không khống chế nổi cảm xúc của mình, giận dữ chỉ vào Chu Nguyên mà mắng thành tiếng: "Đồ tiện nhân này! Nói năng nhảm nhí cái gì?! Dám vu khống lão phu!"
Người làm quan, xưa nay chưa từng có ai trực tính như vậy, thông thường dù có hận đến nghiến răng nghiến lợi, trên mặt vẫn phải tỏ ra hòa nhã, xoay lưng lại mới đâm đối phương một nhát, thế nhưng Chu Nguyên này, nàng khác với tất cả những người cần giữ thể diện, nên nói hay không nên nói, nàng căn bản không biết chừng mực!
Thường Ứng vẫn chưa nghĩ thông suốt rốt cuộc mình lộ sơ hở ở đâu, nếu không tại sao Chu Nguyên lại đối phó cả hắn? Thế nhưng dù nghĩ thế nào, hắn cũng không nghĩ ra mình sai sót ở đâu, đến mức Chu Nguyên lại nhìn thấu ý đồ của hắn.
Đáng lẽ không nên như vậy...
Thế nhưng bây giờ nghĩ những cái này cũng vô ích, mấu chốt là nên ứng phó thế nào.
Cái miệng của Chu Nguyên là không quản được, thế nhưng Thánh thượng sủng tín Thịnh gia nhiều năm như vậy, cũng không thể thực sự chỉ dựa vào ba lời hai câu của Chu Nguyên mà định tội Thịnh gia, chắc chắn vẫn phải tra lại.
Phương Thiên Sĩ hiện tại đang bị giam ở Chiêu ngục, do Cẩm y vệ canh giữ.
Vậy thì chuyện thuận tiện rồi.
Giết Phương Thiên Sĩ, hoặc là khiến Cẩm y vệ làm một phần văn thư có thể tách biệt Thịnh gia và bản thân mình...
Trong đầu hắn suy nghĩ đang rối bời, thì nghe thấy Gia Bình Đế hỏi Chu Nguyên: "Vu khống đại thần triều đình, có biết hậu quả thế nào không?"
"Thần nữ dám chịu trách nhiệm cho việc mình làm." Chu Nguyên không chút do dự quỳ trên mặt đất, không né không tránh nhìn Thịnh Các lão, từng chữ từng chữ lạnh lùng cười nói: "Thánh thượng, thánh minh sáng tỏ, lẽ nào không nhìn ra trò đùa mà họ bày ra dưới mí mắt người hôm nay sao? Ở trước mặt người, họ còn không biết kiêng kị như thế, không hề che giấu, có thể tưởng tượng sau lưng họ có thể làm ra những chuyện táng tâm bệnh cuồng đến mức nào. Cái gọi là thiên sát cô tinh, cái gọi là mệnh cách đại hung... Nếu hôm nay thần nữ không mang trong mình y thuật, phá giải cục này, thì thứ đón chờ thần nữ chỉ sợ chính là Nam Trấn Phủ Ti rồi?"
Vương Thái phó đúng lúc chen lời: "Thánh thượng, Chu cô nương tuy trực tính, nhưng những lời nói ra cũng không phải không có đạo lý. Tiểu thái giám này có hành vi như vậy, chắc chắn là có người đứng sau xúi giục. Chu cô nương là do Thái hậu và Thánh thượng triệu vào cung để chữa bệnh cho Thái hậu, rốt cuộc là kẻ nào không muốn nhìn Chu cô nương tốt, đến mức không tiếc cấu kết với nội thị, làm ra hành vi như vậy, thực sự không thể không tra!"
Ông là Đế sư, Gia Bình Đế "ừ" một tiếng, quay đầu nhìn Thường Ứng đầy suy tư, điểm danh Từ Anh ở bên cạnh mình: "Đi Nam Trấn Phủ Ti một chuyến, truyền khẩu dụ của trẫm, chuyện này nhất định phải có một kết quả rõ ràng!"
Ông nhìn quanh những người có mặt, thần tình lạnh nhạt: "Thịnh Các lão, vì Chu Nguyên chỉ thẳng là kẻ đứng sau màn, vậy thì về nhà tĩnh dưỡng mấy ngày đi."
Tĩnh dưỡng mấy ngày?! Thánh thượng vậy mà lại thực sự nghi ngờ ông ta?!
Thường Ứng cũng không nhịn được mà lộ vẻ khác thường, không ngờ Gia Bình Đế lại thực sự trực tiếp để Thịnh Các lão về nhà tĩnh dưỡng.
Vương Thái phó không chút biến sắc thở phào nhẹ nhõm. Thuận buồm xuôi gió quá lâu, đến mức Thịnh Các lão gần như đã quên mất trước kia mình đã run sợ, không dám thở mạnh, cẩn thận từng li từng tí bước đến ngày hôm nay.
Ông ta đã quên, đạo lý "bạn quân như bạn hổ".
Trước kia, dưới sự mặc nhận của Thịnh Các lão, những tấu chương tham tấu Chu Nguyên bay tới trước mắt Gia Bình Đế như bông tuyết.
Chỉ là một vụ án tố cáo cha mưu sát mẹ, tuy rằng tố cáo là quan viên triều đình, nhưng trận thế làm ầm ĩ lớn như vậy, đâu phải là vụ án bình thường có thể gặp?
Ai cũng không phải kẻ ngốc, Gia Bình Đế đăng cơ từ thiếu niên, sớm thân chính lại càng không phải.
Chẳng lẽ ông không nhìn ra, tại sao nhiều lão thần lại gần như đổ xô đi tìm rắc rối của Chu Nguyên?
Thế nhưng Gia Bình Đế nhẫn nhịn không phát tác.
Điều này không phải vì ông không coi trọng, mà vì là Các lão triều đình, có bản lĩnh này cũng không có gì lạ, liên quan đến lợi ích bản thân, phản kích cũng không đáng trách.
Nước trong quá thì không có cá, cho dù là Thái tổ tiền triều năm đó hở chút là lột da người, cũng không thể thực sự ngăn chặn được quan tham.
Chu Nguyên sớm biết tố cáo Chu Chính Tùng và Thịnh gia, dù chỉ bằng nước bọt cũng đủ dìm chết nàng, thế nhưng nàng không những không sợ, mà còn cầu xin ông, khiến ông cũng thêm một mồi lửa.
Vương Thái phó thầm chép miệng trong lòng, không nhịn được mà tán thán sự táo bạo của Chu Nguyên. Nàng khiến ông tìm vài ngôn quan ngự sử, hung hăng tấn công việc nàng không giữ bổn phận con cái, đại bất hiếu các loại tội danh, yêu cầu Gia Bình Đế xử tử nàng để chính lại thịnh thính.
Mấy ngày nay, trong mắt Gia Bình Đế, Chu Nguyên thực tế chỉ là một cô bé tay trói gà không chặt.
Bây giờ cô bé vốn không có sức phản kích này, lại còn bị bày mưu tính kế khổ tâm như vậy, thì điều đó nói lên cái gì?
Đó nói lên rằng, hiện tại Thịnh Các lão đã đến mức duy ngã độc tôn, thuận ta thì sống nghịch ta thì chết.
Vậy thì nói lên cái gì nữa?
Nói lên Thịnh Các lão đã không coi Gia Bình Đế là hoàng đế ra gì nữa, trong mắt ông ta, hoàng đế chính là một con dao trong tay ông ta, dựa theo hỉ nộ và lợi ích của ông ta mà quyết định con dao này chĩa vào ai.
Không có hoàng đế nào lại dung nhẫn điều này.
Chu Nguyên thực sự quá hiểu cách tính kế lòng người, hơn nữa còn chưa bao giờ kiêu ngạo tự đại, có thể lợi dụng cái gì thì nhất định phải lợi dụng đến cùng. Vương Thái phó không nhịn được mà thổn thức trong lòng, nếu như Chu Nguyên là nam nhi... Nếu như Chu Nguyên là nam nhi, thiên hạ này nhất định sẽ có một chỗ đứng của nàng!