Quyền Môn Quý Giá

Lượt đọc: 63 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40
Giao Dịch

❊ ❊ ❊

“Cô nương cảm thấy phương thuốc này bán bao nhiêu tiền thì được, cứ việc ra giá đi. Nếu giá cả hợp lý, chúng ta coi như kết bạn với nhau, chẳng phải rất tốt sao?” Chưởng quầy cười hì hì, gõ gõ mặt bàn rồi giơ hai ngón tay lên: “Ta có thể cho cô cái giá này, cô thấy thế nào?”

Hai ngàn lượng.

Đây không phải là một con số nhỏ.

Thế nhưng Lâm đại trù lại lắc đầu, không nhịn được mà cười khổ.

Hắn là người thông minh, tất cả những gì Chu Nguyên làm hôm nay, chẳng qua là muốn dựa vào trận tỷ thí với hắn để dương danh, mà tại sao lại phải dương danh?

Tất nhiên là vì lợi ích lớn hơn rồi.

Người sở hữu thủ nghệ cùng phương thuốc của Hoa Nhụy phu nhân như thế này, làm sao có thể chỉ để tâm đến hai ngàn lượng cỏn con kia chứ?

Quả nhiên, Chu Nguyên lắc đầu, cười trấn định tự nhiên: “Ngại quá, chưởng quầy, thực đơn này, ta không thể bán.”

Tô Phó thị cũng nghĩ như vậy.

Có thủ nghệ tốt như thế, đương nhiên phải tự mình giấu đi. Nếu bán mất phương thuốc, chẳng khác nào uống rượu độc giải khát, sau này lấy gì để cạnh tranh với Sư Tử Lâu đây?

Biểu cảm của chưởng quầy liền trở nên khó coi. Chu Nguyên hôm nay là mượn địa điểm của ông ta để thành danh.

Thế mà chẳng lẽ nàng chỉ định dẫm lên đại trù của cửa tiệm họ để dương danh, mà lại không muốn đưa ra bất kỳ lợi ích nào sao?

Làm gì có đạo lý đó chứ?!

Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội.

Cô nương này rốt cuộc vẫn còn quá nhỏ, chưa hiểu được đạo lý trong đó.

Sắc mặt ông ta trở nên lạnh lùng, đang định mở miệng thì nghe thấy Chu Nguyên nói: “Phương thuốc này, ta muốn tặng lại cho Sư Tử Lâu.”

Cái gì!?

Lời vừa ra khỏi miệng, Lục Y khẽ kinh hô một tiếng, còn Tô Phó thị cũng không nhịn được kinh ngạc.

Phương thuốc như vậy có thể xem là chỗ dựa lớn nhất để Chu Nguyên mở tửu lâu, vậy mà bây giờ Chu Nguyên lại muốn đem tặng cho Sư Tử Lâu sao?!

Chưởng quầy cũng không dám tin, gương mặt lộ rõ vẻ như vừa gặp quỷ.

Chuyện này là sao cơ chứ? Cô nương nhỏ trước mắt này rốt cuộc là thật ngốc hay giả ngốc, nàng tốn bao tâm tư dựa vào phương thuốc này để nổi danh, kết quả lại đem phương thuốc tặng cho bọn họ, còn chẳng lấy một xu.

Chẳng lẽ nàng thực sự chỉ vì muốn có chút danh tiếng thôi sao?

Thần tình ông ta trở nên quái dị.

Lâm đại trù cũng vô cùng mờ mịt, không nắm bắt được Chu Nguyên người này rốt cuộc là thế nào, lại đang nghĩ gì.

Ngược lại, Chu Nguyên vẫn tiếp lời trước đó: “Không chỉ là phương thuốc Phi Dương Thủ này, để tỏ rõ thành ý của mình, ta còn một tờ thực phổ khác do Hoa Nhụy phu nhân chế biến, tên là Nguyệt Nhất Bàn. Nếu chưởng quầy không chê, ta cũng có thể dâng tặng.”

Chưởng quầy mừng rỡ hớn hở.

Không chê, ông ta đương nhiên không chê. Phương thuốc thế này, có bao nhiêu tới bấy nhiêu, ông ta đều có thể nhận tất!

Nhưng dù sao ông ta cũng là kẻ lăn lộn lâu năm trong nghề, nheo mắt nhìn Chu Nguyên hỏi: “Vậy chúng ta có thể giúp gì được cho Chu cô nương đây?”

Ông ta không tin có người lại khờ khạo đến mức chạy đến Sư Tử Lâu chỉ để tặng cho họ món lợi lớn nhường này, chắc chắn là còn có mục đích khác.

Chu Nguyên cũng không do dự, nàng giơ tay chỉ vào Lâm đại trù, thản nhiên nói: “Ta muốn Lâm đại trù.”

Lâm đại trù kêu “a” một tiếng, sắc mặt kỳ quặc nhìn Chu Nguyên, không hoàn hồn lại được.

Mà chưởng quầy cũng há hốc mồm.

Chu Nguyên này là sao đây? Vừa tới đã khiêu khích Lâm đại trù, sau khi đánh bại Lâm đại trù rồi, lại dùng hai tờ thực phổ quý giá hiếm thấy trên đời để đổi lấy hắn.

Chẳng lẽ thực sự là nhắm vào Lâm đại trù mà tới?

Ông ta nhất thời không chuyển được suy nghĩ này, cũng không dám quyết định ngay, do dự một lát rồi mới nói: “Chu cô nương, chuyện này ta không thể lập tức đồng ý với cô được...”

Phải về thương lượng với đông gia đã.

Chu Nguyên cười cười, ngón tay gõ nhẹ trên bàn, gật đầu rất dứt khoát: “Không sao, ta có thời gian. Chưởng quầy cứ hỏi rõ ràng rồi hãy trả lời ta cũng được, ta sẽ ở nhà chờ tin tốt.”

Chưởng quầy gật đầu, đối với vị Chu cô nương này, ông ta cảm thấy bất lực vì chẳng thể nắm bắt được suy nghĩ của nàng. Tiễn nàng ra cửa xong, ông không trì hoãn thêm, vội vã đưa tin cho đông gia.

Còn Tô Phó thị lên xe ngựa rồi thì không nhịn được nữa, nắm lấy tay Chu Nguyên hỏi nàng: “Nguyên Nguyên, rốt cuộc con đang nghĩ gì thế?”

Tại sao lại đem phương thuốc quan trọng như vậy đi đổi lấy Lâm đại trù chứ?

Chu Nguyên mỉm cười, tựa vào gối thở ra một hơi, lúc này mới giải thích với Tô Phó thị: “Phương thuốc đó không giữ nổi đâu, dựa vào năng lực hiện tại của con, nó chỉ mang đến tai họa vô cùng vô tận mà thôi. Còn xét ở một góc độ nào đó, con tặng nó cho Sư Tử Lâu chính là kết quả tốt nhất.”

Tô Phó thị như có điều suy nghĩ, nhưng vẫn chưa hiểu lắm: “Vậy tại sao con không đợi đến khi tự mở tửu lâu rồi hãy dùng phương thuốc này để một bước nổi danh?”

“Bởi vì con không định làm đầu bếp ạ.” Chu Nguyên mỉm cười: “Hơn nữa, đợi đến lúc đó mới dùng ra, hiệu quả thực ra cũng vậy thôi. Đến lúc đó mấy đại tửu lâu nổi tiếng kinh thành này sẽ nhòm ngó, ngược lại được chẳng bù mất, có khi còn mang lại phiền phức cho tửu lâu. Nhưng bây giờ thì khác, con lợi dụng phương thuốc này đã dương danh rồi, ai cũng biết con nấu ăn rất ngon. Còn con tặng phương thuốc cho Sư Tử Lâu, lại đổi lấy Lâm đại trù từ Sư Tử Lâu, tửu lâu của chúng ta vừa có đại trù độc đương nhất diện, lại vừa có thể duy trì sự cân bằng với Sư Tử Lâu.”

Tâm tư thật sâu xa.

Tô Phó thị không nhịn được cảm thán, không biết cái đầu nhỏ này của Chu Nguyên mọc kiểu gì nữa, thở dài nói: “Con đó, tâm tư đúng là chín khúc mười tám vòng, khiến người ta chẳng thể nắm bắt được mạch suy nghĩ của con.”

Chu Nguyên chỉ cười cười.

Đang ở thế yếu, mỗi bước đi đương nhiên đều phải tính toán cho thật rõ ràng.

Bận rộn cả ngày, vừa về đến nhà Thủy Hạc liền đón lên, cười hỏi họ đã ăn cơm chưa, lại bận rộn đi đun nước cho họ rửa mặt súc miệng.

Tiểu Táo Nhi bọn họ cũng đã chạy ra, kêu gào muốn tìm Chu Nguyên chơi.

Chu Nguyên cười đùa với bọn họ vài câu rồi hỏi Thủy Hạc: “Thái Hoa đâu?”

“Cô nương đừng nhắc nữa.” Nhắc đến chuyện này, Thủy Hạc vốn dĩ rất ôn hòa liền bĩu môi: “Vị Dương công tử kia đến, không biết làm sao lại đụng mặt Thái Hoa cô nương...”

Chu Nguyên lúc này đã dừng chân, ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía cô, dường như đang xác nhận: “Dương công tử nào?”

Thủy Hạc sững người, nhưng biết Chu Nguyên chắc chắn là không vui, liền vội vàng nói: “Chính là vị Dương công tử mà trước đây Hướng đại ca quen biết đó ạ... Huynh ấy nói sau khi xuất thành gặp chút phiền phức, nên lại quay về kinh thành, đến chỗ chúng ta để tạ ơn người.”

Chu Nguyên sắc mặt trầm xuống như nước, “ừ” một tiếng rồi hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó Hướng đại ca về, quở trách Dương công tử tự ý xông vào đây, rồi đưa huynh ta ra ngoài. Thái Hoa cô nương đang ở trong phòng thu dọn hành lý ạ.” Thủy Hạc nói rất nhanh: “Vị Dương công tử kia bây giờ vẫn còn ở bên ngoài.”

Tô Phó thị đối với Dương công tử này thực ra cũng không có thiện cảm gì, vì trước đó hắn đã bộc lộ lòng công lợi cực mạnh, mà bà đối với loại đàn ông này vô thức có cảm giác bài xích.

Bây giờ nghe Thủy Hạc nói vậy, bà liền nhíu mày: “Cũng thật quá không biết quy củ rồi.”

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.