Lúc Chu Đình Xuyên rời đi đã là chập tối, Chu Nguyên trằn trọc, cả đêm không hề chợp mắt, sáng hôm sau khi tỉnh dậy liền có chút buồn ngủ.
Nhưng hôm nay nàng nhất định phải tới tửu lâu một chuyến, rời đi quá lâu, trở về kinh thành mà không đi xem thử thì không được.
Mà khi hay tin nàng trở về, Vương Thương cùng Hưng Bình Vương phủ, Vũ Ninh Bá phủ và Khánh Hòa Bá phủ đều cho người đưa thiệp tới, mời nàng tới chơi. Những nhà khác không mấy thân quen nàng đều từ chối, nhưng mấy nhà này quan hệ không tầm thường, vẫn là phải tới.
Nàng bèn cho người đi hồi đáp thiệp, định thời gian qua đó.
Chờ sau khi bận rộn xong xuôi những việc này, lại tới tửu lâu tuần tra một lượt, tăng tiền công và phát tiền thưởng cho đám công nhân, khi Chu Nguyên quay về Chu gia thì đã là buổi trưa.
Đúng lúc Phạm gia lúc này cũng phái người tới cửa.
Mối quan hệ giữa Chu Nguyên và Phạm phu nhân vốn rất tốt, thấy là Triệu ma ma bên cạnh Phạm phu nhân đích thân tới, liền gặp Triệu ma ma ở tiền sảnh.
Triệu ma ma lễ tiết chu toàn, cười cười liền nói: "Trên trang viên mới gửi tới chút tỳ bà và mận, năm nay ăn thấy chua ngọt vừa miệng, phu nhân nhà chúng tôi liền nghĩ muốn đưa tới cho người một ít, để người nếm thử chút hương vị mới."
Chu Nguyên nói lời cảm ơn, lại mời Triệu ma ma ngồi: "Đa tạ phu nhân đã nhớ tới, phiền ma ma quay về thay ta gửi lời cảm ơn và thăm hỏi tới phu nhân."
Triệu ma ma mặt đầy ý cười: "Vâng, Huyện chủ cứ yên tâm. Phu nhân nhà chúng tôi còn vì một chuyện mà đặc biệt sai tôi tới nói với Chu cô nương, kỳ thi bổ sung của Hà Đông thư viện vừa vặn là vào ngày hai mươi bảy tháng này, phu nhân nói, sợ cô nương vừa mới trở về không biết, nên để tôi chạy một chuyến, tránh để người lỡ mất."
Chu Nguyên vốn đang định đi hỏi Trương Hiển Lân chuyện này, nghe Triệu ma ma nói vậy, liền cảm động nói: "Phu nhân đã nghĩ cho ta và đệ đệ như vậy, ta thật sự vô cùng cảm kích, xin nhờ ma ma thay ta nói lời cảm ơn!"
Điều nàng lo lắng, chẳng qua cũng chỉ là Chu Cảnh Tiên mà thôi.
Cho dù sau này nàng có trở thành Vương phi, Thái tử phi, Chu Cảnh Tiên vẫn là điểm yếu của nàng.
Làm thế nào để Chu Cảnh Tiên nhanh chóng trưởng thành, tự lập dựa vào chính mình, Chu Nguyên trước kia không có kinh nghiệm, nay vẫn còn đang mò mẫm.
Nhưng có một điều nàng biết, đọc sách là con đường để hầu hết nam nhân trong thiên hạ này có thể làm nên sự nghiệp.
Chu Cảnh Tiên trước đây luôn bị chính đạo từ chối chỉ vì thân phận của nàng và sự tàn nhẫn của nàng đối với Chu gia.
Nàng đã tốn rất nhiều tâm huyết.
Nhưng có những việc không phải cứ trả giá là có hồi báo, có những người không phải cứ uy bức lợi dụ là có thể khuất phục.
Cho dù sau khi Phạm đại nho thay nàng viết "Cứu mẫu ký", thì những thư viện và sư phụ không chịu thu nhận Chu Cảnh Tiên vẫn rất nhiều, mặc dù có Vương tiên sinh dạy bảo, chung quy vẫn là điều đáng tiếc.
Bây giờ Phạm gia đã thay họ mở ra con đường này.
Có thể chấp nhận cho Chu Cảnh Tiên đi thi, chứng tỏ họ đã mở cho Chu Cảnh Tiên một cánh cửa.
Điều này vô cùng trân quý, chắc chắn là do Phạm đại nho đã tốn không ít công sức.
Triệu ma ma rất ít khi thấy Chu Nguyên bộc lộ cảm xúc như vậy, nhất thời có chút thụ sủng nhược kinh, vội vàng xua tay: "Huyện chủ thật quá khách khí, ừm, phu nhân nhà chúng tôi dặn đi dặn lại, nói rằng hiểu rõ tính cách của cô nương, để cô nương tuyệt đối đừng bận lòng. Hai nhà chúng ta tuy chưa đến mức thân như một nhà, nhưng phu nhân nhà chúng tôi thực sự coi cô nương là người nhà mà đối đãi, hy vọng cô nương cũng đừng khách sáo với chúng tôi mới tốt."
Phạm gia thật là những người tuyệt vời.
Chu Nguyên mỉm cười, rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh trầm ổn thường ngày, thản nhiên nói với Triệu ma ma: "Đa tạ ma ma nhắc nhở, ma ma cũng xin hãy về nói với phu nhân, ta đều đã biết rồi, đa tạ ý tốt của phu nhân, hôm khác ta nhất định sẽ đích thân tới cửa cảm ơn."
Đã là Phạm gia tặng nàng đại lễ như vậy, thì nàng cũng nên có chút hồi báo.
Đợi sau khi Triệu ma ma đi rồi, Chu Nguyên liền gọi Dương Ngọc Thanh tới, suy nghĩ một chút liền nói: "Phạm Doanh thế nào rồi?"
Dương Ngọc Thanh nhất thời không nhớ ra, sau đó mới phản ứng lại Chu Nguyên đang nói tới Phạm Doanh từng bị Phạm gia đưa đi trước đó, y nói: "Đã định thân sự, vẫn chưa thành hôn, đang ở trên trang viên."
Đây là cái giá cho việc Phạm Doanh từng đắc tội Chu Nguyên quá đáng trước đó.
Chu Nguyên không hề yêu cầu Phạm gia làm như vậy, nhưng Phạm gia vẫn làm thế.
Chu Nguyên bèn gật đầu, nói: "Để cô ấy trở về đi, con gái Phạm gia, dù sao cũng nên phong phong quang quang gả từ Phạm gia, chuyện này để ngươi đi làm."
Ném quả đào, đáp quả mận. Nàng vốn dĩ không để ai làm ăn thua lỗ. Dương Ngọc Thanh vâng lời.
Đợi sau khi bận rộn xong xuôi những việc vặt trong nhà này, Chu Nguyên liền chính thức tiến cung bái kiến Thái hậu và Hoàng hậu nương nương.
Ông Cô sớm đã đích thân chờ nàng, thấy nàng chẳng những không gầy đi, ngược lại còn cao hơn và xinh đẹp hơn, liền cười trêu chọc: "Cô nương thật đúng là mỗi ngày một khác, làm tôi cũng không nhận ra nổi nữa rồi."
Sự thay đổi của con gái luôn rất lớn, nhất là Chu Nguyên sau gần nửa năm trời mới trở về. Chu Nguyên bèn cười rộ lên, hàn huyên với Ông Cô vài câu, liền hỏi về sức khỏe của Thái hậu.
Ý cười trên mặt Ông Cô dần nhạt đi, thở dài một tiếng: "Chung quy cũng chỉ như vậy thôi, người già rồi, sao có thể so với lúc còn trẻ được chứ? Trước kia vì... lo lắng sợ hãi, bệnh đau đầu lại tái phát..."
Chu Nguyên có thể tưởng tượng ra được. Con trai và đứa cháu cưng chiều nhất đều không có bất kỳ tin tức gì, Thái hậu phải gánh vác trọng trách, áp lực lớn biết nhường nào. Nàng mím mím môi.
Chờ sau khi vào cung của Thái hậu, còn chưa nhìn rõ Thái hậu, đã quỳ xuống đất dập đầu thỉnh an Thái hậu một cách nghiêm chỉnh.
Tiểu nha đầu này... Thái hậu nhìn nàng thật sâu một cái, bảo Ông Cô: "Mau đỡ dậy, lâu như vậy không gặp, nhìn so với lúc đi lại có chỗ khác biệt rồi."
Lại bảo Chu Nguyên tiến lên phía trước, nắm chặt lấy tay Chu Nguyên, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt, trong mắt hơi chút chua xót nói: "Bây giờ mới thật sự có vài phần giống dáng vẻ mẫu thân con rồi."
Nhắc mới nhớ, ngay cả người bên ngoại cũng rất ít khi nhắc tới mẫu thân nàng với nàng. Người thường xuyên nhớ tới mẫu thân nàng, Thái hậu là người duy nhất.
Chu Nguyên trong lòng cảm khái, thấy hai bên thái dương của Thái hậu lại thêm nhiều tóc bạc, liền không kìm lòng được mà thấy buồn: "Nương nương cần phải bảo trọng thân thể cho tốt..."
Nàng nói lời này, Thái hậu liền cười nàng ngốc nghếch: "Thật là đứa trẻ ngốc, người ta đều nói con thông minh, sao cứ nói lời ngốc nghếch thế, đã đến tuổi này rồi, thân thể ngày càng kém là tất nhiên, đâu thể thật sự sống tới nghìn tuổi vạn tuổi, hơn nữa ai gia cũng chẳng có chỗ nào không khỏe cả."
Bà nói, vuốt ve mái tóc của Chu Nguyên: "Lần này trở về, không đi cùng dì của con sao?"
Chu Nguyên vâng một tiếng, kể với Thái hậu chuyện Tô Phó thị và Dương Ái Nhiên thành thân: "Dì con phải muộn chút nữa mới về."
Thái hậu gật đầu, suy nghĩ một chút liền dặn dò Ông Cô: "Vậy ngươi nhớ kỹ, đến lúc đó ban thưởng chút đồ cho Tô Phó thị, ai gia cũng không biết bà ta lại có kỳ ngộ như vậy."
Đời người phụ nữ vốn dĩ đã đặc biệt gian nan, nếu gả nhầm, cơ bản đều là nhẫn nhục chịu đựng cả đời. Tô Phó thị có thể sau khi hòa ly lại gặp được người tốt, thật sự khó có được, đáng để chúc mừng. Ông Cô cười nhìn Chu Nguyên một cái, vội vàng đáp ứng. Thái hậu đối với Chu Nguyên thực sự rất quan tâm, đến cả dì của Chu Nguyên mà bà cũng có thể để tâm tới.