Từ Du nghỉ ngơi không được bao lâu đã không ngồi yên được, khó khăn lắm mới chờ được Từ Đại phu nhân đến thăm mình, vội vàng kéo bà lại gọi một tiếng mẫu thân: "Sao tổ phụ tổ mẫu lại không động tĩnh gì nữa rồi? Chu Nguyên đáng ghét như thế, chẳng lẽ chúng ta cứ tính như vậy sao?"
Nghe con gái nhắc đến Chu Nguyên, Từ Đại phu nhân cảm thấy trong đầu như có tiếng sấm vang dội, đau đầu vô cùng. Bà đưa tay véo mũi con gái, không nhịn được mà thở dài: "Chẳng biết đã nói với con bao nhiêu lần rồi, tổ phụ con đối với nó tự có sắp đặt, không cần con phải nhọc lòng, sao con cứ không chịu nghe lọt tai vậy?"
Nói đoạn, nhớ đến việc con gái từng sai người ra ngoài, Từ Đại phu nhân lại hỏi nó: "Con hãy nói thật với ta, con sai nha đầu của con ra ngoài rốt cuộc là đi đâu?! Đừng có gây ra tai họa gì nữa."
Bà thật sự sợ rồi.
Mắt thấy sắp sửa được đón một cái Tết yên ổn, bà không muốn xảy ra chuyện gì nữa.
Từ Du không kìm được tức giận.
Nửa năm nay, chuyện gì cô làm cũng đều ổn thỏa, có bao giờ gây họa cho gia đình đâu. Vậy mà mẫu thân cứ luôn nghĩ cô sẽ gây rắc rối, thật là không cam tâm.
Thấy mẫu thân cứ hỏi mãi không thôi, Từ Du đang định lên tiếng thì nghe thấy nha đầu bên ngoài gõ cửa, nói là Từ lão thái thái cho gọi hai mẹ con đến nói chuyện.
Từ Đại phu nhân lập tức không hỏi nữa, vội nhìn con gái một cái, bảo nha đầu hầu hạ thay y phục, rồi dẫn nó cùng đến chỗ lão thái thái.
Từ lão thái thái đang nói chuyện với một mụ quản sự, nghe thấy họ đến liền bảo người kia lui ra trước. Ánh mắt lướt qua Từ Du, bà dừng lại một chút rồi nói: "Du nhi hôm qua sai người đưa thiệp ra ngoài sao?"
Từ khi trong nhà liên tiếp xảy ra chuyện, nhân thủ vốn do Từ Đại phu nhân sắp xếp đã có nhiều người bị người của Từ lão thái thái thay thế, cho nên việc Từ Du sai người ra ngoài, căn bản không thể gạt được tai mắt của lão thái thái.
Nghe lão thái thái hỏi vậy, Từ Đại phu nhân có chút căng thẳng.
Quyền hành trong nhà hiện giờ đều nằm trong tay lão thái gia và lão thái thái. Sau khi lão thái gia lập công trở về, lại không có Chu Nguyên gây rối, gia đình đâu ra đấy, ngày càng hưng thịnh, từ đó lão thái gia và lão thái thái lại càng nắm chặt quyền lực trong tay hơn.
So với trước đây, bà giờ càng ít quyền phát ngôn hơn, nay nghe lão thái thái hỏi thế, lại không đoán được hỉ nộ của bà, nên hơi căng thẳng nhìn con gái một cái, ra hiệu cho con trả lời cẩn thận.
Từ Du cũng thấy hơi căng thẳng.
Nhìn ánh mắt sắc bén của Từ lão thái thái, cô có chút không dám trả lời, do dự một lát mới hạ giọng nói: "Tổ mẫu, con gửi thiệp cho Vương cô nương."
Vương cô nương?
Từ lão thái thái thoáng nghĩ ngợi liền biết Vương cô nương mà Từ Du nhắc tới là người nào. Bà nhìn Từ Du, trầm giọng hỏi: "Từ trước tới nay chưa từng nghe nói con với Vương cô nương có giao tình gì, đang yên đang lành, cũng chẳng phải dịp lễ lạt vui vẻ gì, con gửi thiệp cho người ta làm gì?"
Từ Du vốn rất sợ Từ lão thái thái, thấy bà truy hỏi gắt gao, không dám giấu giếm nữa, có chút thấp thỏm nói: "Nghe nói khi ở Chiết Giang, Vương cô nương và Chu Nguyên vì chuyện của Điện hạ mà nảy sinh chút không vui, cho nên..."
Cho nên cô muốn nghe ngóng xem, rốt cuộc không vui như thế nào.
Kẻ địch của kẻ địch chính là bạn.
Cô muốn đối phó với Chu Nguyên, cũng không cần tự mình ra tay nữa.
Từ lão thái thái trầm mặt xuống, thấy Từ Du cúi đầu không dám nói lời nào, bà hừ lạnh một tiếng rồi nói: "Con cũng chỉ có chút tiền đồ đó thôi sao! Nghe được tin này đã khiến con ăn không ngon ngủ không yên rồi?"
Chẳng qua chỉ là Chu Nguyên được Khổng phu nhân nhận làm nghĩa nữ mà thôi.
Tầm nhìn của Từ Du dù có ở trong cung cũng không thấy được mở mang thêm chút nào, thật là quá mức đáng lo. Phải biết rằng, Chu Nguyên của những năm trước đây đã nhạy bén hơn Từ Du bây giờ không biết bao nhiêu lần rồi.
Việc lần này trọng tâm có phải là Chu Nguyên không?
Tuyệt đối không phải, trọng tâm nằm ở trên người Chu Đình Xuyên.
Nếu Chu Đình Xuyên thực sự được lập làm thái tử, đó sẽ là cơn ác mộng của Quốc công phủ.
Chuyện này không phải giết hay chỉnh đốn một mình Chu Nguyên là giải quyết được.
Đây là chuyện có khả năng dẫn đến diệt tộc.
Từ lão thái thái giọng điệu càng thêm lạnh nhạt cay nghiệt: "Ngoài việc canh cánh trong lòng chút oán hận cá nhân đó, trong đầu con còn nghĩ được chuyện gì khác không?! Tổ phụ con hiện giờ nơm nớp lo sợ, chỉ sợ đâu đó làm sai bước nào gây chuyện, để người ta dị nghị, để Điện hạ trở về nắm thóp được, vậy mà con lại ở ngay thời điểm này tự ý làm bậy gây chuyện! Con sợ gia đình chưa bị các con liên lụy đủ sao?!"
Bà giọng điệu nghiêm khắc, thái độ cũng lạnh lùng cứng rắn hơn trước nhiều, Từ Du dù có phạm đại họa cũng chưa từng bị quở trách không chừa đường lui như vậy, cả người tức thì ngẩn ngơ, nhìn Từ lão thái thái nhất thời không xoay chuyển được tâm trí.
Vẫn là Từ Đại phu nhân phản ứng trước, vội kéo con gái quỳ xuống thỉnh tội: "Nương! Tiểu Du sao có thể làm vậy?! Nó chỉ là nhất thời nóng vội, người cũng biết tính khí nó mà, nó đã sửa đổi nhiều rồi, những ngày này nó chưa từng xảy ra sai sót gì, trong cung ngay cả Thái hậu và Hoàng hậu nương nương cũng khen nó cẩn trọng, người nể tình nó dạo này nghe lời mà đừng so đo với nó."
Từ Đại phu nhân sợ đến mức này, phần lớn vẫn là sợ lão thái thái đem chuyện này nói với Từ lão thái gia.
Từ Đông Anh bây giờ ngày càng nóng nảy, lần trước chỉ vì một hạ nhân làm vỡ chén trà, ông ta đã đánh chết người.
Cuối cùng cầm thiệp tới Thuận Thiên phủ, nói là nô tài trộm cắp bị phát hiện, nên bị ngộ sát.
Chuyện này tạo thành bóng ma tâm lý cực lớn cho Từ Đại phu nhân.
Kể từ đó, bà rất sợ công công.
Từ lão thái thái cũng biết nỗi sợ của Từ Đại phu nhân, bà hừ lạnh một tiếng kiểu "giận quá hóa thương", lúc này mới bảo hai người đứng dậy, đoạn không nhịn được giận dữ nói: "Các người thật quá không hiểu chuyện, đúng thời điểm nhạy cảm này, bớt một chuyện vẫn hơn thêm một chuyện, vậy mà các người cứ nhất quyết đâm đầu vào! Nếu không phải tin tức bên ta nắm bắt nhanh, không chừng các người lại làm ra chuyện ngu xuẩn nữa rồi!"
Từ Du cuối cùng cũng chậm rãi xoay chuyển được tâm trí, không thể tin nổi mình vậy mà trong tình trạng Chu Nguyên còn chưa trở về đã bị chuyện của nàng ta làm cho liên lụy. Trong lòng cô vừa xấu hổ vừa khó xử, cắn chặt răng đến mức gần như ngửi thấy mùi máu tanh trong miệng, sau khi được Từ Đại phu nhân kéo đứng dậy thì không nói một lời.
Vẫn là Từ lão thái thái thấy cô cắn chặt hàm răng, sắc mặt tái nhợt, rất phiền não cau mày nói: "Con cũng đừng thấy ấm ức, chẳng có gì đáng ấm ức cả. Hiện giờ tổ phụ con đang là lúc như đi trên băng mỏng, nếu ông ấy biết con gây thêm chuyện, thì không chỉ là quở trách hai câu đâu. Qua chiều nay, con về cung đi. Đã là bạn đọc, cho dù Điện hạ có ân sủng con, con cũng nên biết chừng mực, bầu bạn cùng Điện hạ chăm chỉ đọc sách mới là bổn phận của con, những chuyện khác con đừng quản nữa, đừng tự rước họa vào thân!"
Từ Du không ngờ mình mới về nhà chưa đầy một ngày đã bị đuổi đi, ngơ ngác nhìn Từ Đại phu nhân, lại thấy Từ Đại phu nhân sốt sắng nháy mắt ra hiệu cho cô đồng ý, đành buồn bực đồng ý.
Đợi đến khi ra ngoài, Từ Du nắm lấy tay Từ Đại phu nhân không nhịn được mà bật khóc: "Nương! Lão thái thái cũng quá nghiêm khắc rồi!"