Người tiên sinh đang cư ngụ tại Kim Môn:
Ông không để lại tên, trên phong thư chỉ có một số hòm thư. Lá thư làm bằng giấy da bò, viền được khâu bằng chỉ tơ đỏ, có một nút thắt hoa hình đĩa màu đỏ thắm, bên trái đề một chữ "Xuân", đó là vẻ ngoài của lá thư.
Phía trên dòng chữ "Nhâm Tuất tuế mạt", có một con dấu màu đỏ nhạt, cũng không nhìn ra là chữ gì. Sắc đỏ nhàn nhạt; ông cố tình đóng nhạt như vậy, tấm lòng khiêm nhường dường ấy đã hiển hiện rõ mồn một trong một con dấu.
Tôi không dám nhận sự tỉ mỉ công phu đến nhường này, cũng không dám nhận lời chúc phúc trong ba chữ đó. Ông, người bạn không để lại tên, tên của ông và màu sắc của ông—cứ gọi là Trung Quốc đi.
Món bảo vật này là một cực phẩm trong số những lá thư tôi từng nhận. Hai tay nâng niu nó, chẳng biết trân trọng thế nào cho đủ, cũng như chẳng biết phải yêu Trung Quốc thế nào mới thỏa được lòng nguyện của một con người. Tôi phải tự răn mình, đối đãi với bản thân thật tốt, sống sao cho ra dáng một người phụ nữ Đường nhân, để báo đáp cha mẹ chung của chúng ta. Tên của họ, cũng gọi là Trung Quốc, y như tôi và ông vậy.
Ngoài ra, tôi cũng chiếu theo địa chỉ không tên đó mà gửi lại ông một lá thư. Một tờ giấy trắng, trên đó không có chữ đen nào, chỉ đóng một con dấu, cũng chỉ là một con dấu mà tôi yêu đến cuồng si. Vụng về thô kệch, khắc bốn chữ, coi như đó là thư hồi âm của tôi. Chắc hẳn ông cũng đã nhận được rồi.
Không cần nói thêm gì nữa, những người có tâm, chúng ta hãy cứ nỗ lực trên cương vị của chính mình, đó đã xem như là sự khích lệ dành cho nhau rồi.
Ông hiểu, và tôi cũng đã hiểu.
Tam Mao kính thư