Khi Già Jack trở về nhà tối khuya hôm đó, ông cầm lấy tờ The Times mà Harry đã để lại cho ông cách đây mấy hôm. Ông chưa bao giờ để tâm tới các mục quảng cáo cá nhân trên trang đầu vì ông không hề cần một cái mũ quả dưa mới, một cặp đai đeo quần hay một bản in lần đầu tiên của cuốn tiểu thuyết Đồi gió hú[1].
Ông lật trang và thấy một bức ảnh của vua Edward đệ Bát, lúc ấy đang tận hưởng kỳ nghỉ trên du thuyền ở bờ biển Địa Trung Hải. Đứng bên nhà vua là một phụ nữ Mỹ được gọi là bà Simpson. Bài báo đầy ắp những cách diễn đạt lấp lửng, song ngay cả Thunderer[2] cũng thấy khó lòng ủng hộ nổi ông vua trẻ với mong ước kết hôn với một phụ nữ đã ly dị của nhà vua. Điều này làm Già Jack thấy buồn, vì ông vốn ngưỡng mộ Edward, nhất là sau chuyến đi thăm các thợ mỏ xứ Wales, khi nhà vua rõ ràng đã rất xúc động trước tình cảnh khó khăn của họ. Nhưng như bà vú già của ông từng nói, lúc nào chả có nước mắt trong câu chuyện kể trước giờ ngủ.
Sau đó Già Jack bỏ ra khá nhiều thời gian đọc một bài báo viết về dự luật cải cách thuế suất, dự luật này vừa mới vượt qua được lần xem xét thứ hai tại Hạ viện, bất chấp một Winston Churchill cay độc tuyên bố rằng nó là một thứ “nửa dơi nửa chuột”, và đến kỳ bầu cử thì sẽ chẳng có ai được hưởng lợi gì từ nó, bao gồm cả chính phủ. Ông thực sự nóng lòng muốn được nghe quan điểm không chút nhân nhượng của Sir Walter về chủ đề đặc biệt này.
Ông lật thêm một trang và biết được Tập đoàn Phát thanh Anh quốc[3]đã thực hiện buổi phát truyền hình đầu tiên của họ từ cung điện Alexandra. Đây là một khái niệm ông không tài nào hiểu nổi. Làm cách nào người ta có thể truyền một bức ảnh tới tận nhà bạn? Ông thậm chí còn không có nổi một cái radio, và không thể mong muốn có một cái máy thu hình rồi.
Ông lật tiếp sang các trang thể thao, và thấy một bức ảnh chụp Fred Perry ăn mặc lịch sự dưới tiêu đề, Tay vợt ba lần vô địch Wimbledon hướng tới chiến thắng tại Giải Mỹ mở rộng. Phóng viên phụ trách chuyên trang về tennis tiếp tục với việc bản tin về khả năng một số tay vợt nước ngoài sẽ mặc quần soóc thi đấu tại Forest Hills, lại là một khái niệm nữa mà Jack chẳng thể nào hiểu nổi.
Như ông vẫn làm mỗi khi đọc The Times, Già Jack dành phần cáo phó lại cuối cùng. Ông đã đến tuổi có những người trẻ hơn ông dần qua đời, và không chỉ trong chiến tranh.
Khi ông lật trang, khuôn mặt ông tái nhợt đi, và một nỗi buồn vô biên trào dâng trong lòng. Jack từ tốn đọc bản cáo phó của Mục sư Thomas Alexander Tarrant, giáo sĩ quản hạt tại nhà thờ lớn xứ Wells, được mô tả như một con người thánh thiện. Khi Già Jack đọc xong cáo phó của cha mình, ông bỗng cảm thấy hổ thẹn.
*
“Bảy bảng và bốn shiling?” Già Jack lặp lại. “Nhưng tôi nghĩ là bà nhận được một tấm séc trị giá sáu trăm bảng từ Công ty bảo hiểm Bristol và Tây Anh, “cho việc đền bù trọn gói và dứt điểm”, nếu như tôi nhớ chính xác từng từ”.
“Đúng thế”, Maisie nói, “nhưng sau khi tôi trả lại khoản vay ban đầu, cùng với tổng số tiền lãi dồn của khoản vay đó, cũng như phần phí ngân hàng, tôi chỉ còn lại bảy bảng và bốn shiling”.
“Tôi thật ngây thơ”, Già Jack nói. “Và thử nghĩ xem trong một khoảnh khắc, chỉ một khoảnh khắc thôi, tôi từng nghĩ là Barrington đang cố giúp đỡ bà”.
“Ông vẫn chưa ngây thơ bằng tôi rồi”, Maisie nói. “Vì nếu tôi từng nghi ngờ, cho dù chỉ trong một khoảnh khắc thôi, rằng người đàn ông kia có nhúng tay vào, tôi đã không đời nào động đến dù chỉ một cắc tiền của ông ta, và chính vì làm thế, giờ đây tôi mất mọi thứ. Ngay cả việc làm của tôi ở khách sạn cũng mất”.
“Nhưng tại sao?” Già Jack hỏi. “Ông Frampton vẫn luôn nói bà là người không thể thay thế được”.
“À, giờ thì có vẻ không còn là thế nữa. Khi tôi hỏi tại sao tôi lại bị sa thải, ông ấy từ chối đưa ra một lý do cụ thể mà chỉ nói rằng ông ấy nhận được một lời than phiền về tôi từ một ‘nguồn không thể chê trách được’. Không thể có chuyện trùng hợp ngẫu nhiên khi tôi bị sa thải chỉ một ngày sau khi cái ‘nguồn không thể chê trách được’ kia ghé vào khách sạn Royal để nói chuyện với giám đốc điều hành”.
“Bà có thấy Barrington đi vào khách sạn không?” Già Jack hỏi. “Không, tôi không thấy, nhưng tôi thấy ông ta đi ra. Ông đừng quên lúc đó tôi đang nấp trong xe của ông ta để chờ chính ông ta”.
“Phải rồi”, Già Jack nói. “Vậy chuyện gì xảy ra khi bà mặt đối mặt với ông ta về chuyện của Harry?”
“Trong khi chúng tôi ở trong xe”. Maisie nói, “ông ta gần như đã thừa nhận mình có trách nhiệm với cái chết của Arthur”.
“Cuối cùng ông ta cũng đã nói trắng ra sau ngần ấy năm ư?” Già Jack nói với vẻ không tin nổi.
“Không hẳn là thế”, Maisie nói. “Mà là lỡ lời thì đúng hơn, nhưng khi tôi để chiếc phong bì có hóa đơn chi phí của nhà trường cho học kỳ tới lên ghế trước xe của ông ta, ông ta đã nhét nó vào túi áo và nói rằng ông ta sẽ xem có thể làm gì để giúp tôi không”.
“Và bà đã mắc câu à?”
“Tin sái cổ”, Maisie thừa nhận, “vì khi ông ta dừng xe lại, thậm chí ông ta còn ra mở cửa sau cho tôi. Nhưng ngay khi tôi bước ra khỏi xe, ông ta đã đấm tôi ngã khuỵu xuống đất, xé vụn phong bì và lái xe đi”.
“Và đó là nguyên do mắt bà tím bầm thế kia?”
Maisie gật đầu. “Và ông ta còn dọa sẽ tống tôi vào trại thương điên nếu tôi dám nghĩ tới chuyện liên lạc với vợ ông ta”.
“Đó chỉ là một lời hù dọa suông thôi”, Già Jack nói, “vì nếu làm thế ông ta cũng không thể yên thân được”.
“Có thể ông nói đúng”, Maisie nói, “nhưng tôi sẽ không mạo hiểm với chuyện đó”.
“Và ngay cả khi bà có nói với phu nhân Barrington rằng chồng bà ấy là kẻ phải chịu trách nhiệm về cái chết của Arthur”, Già Jack nói, “thì tất cả những gì ông ta phải làm là cho vợ biết rằng bà là em gái Stan Tancock, và vợ ông ta sẽ phủ nhận lập tức những gì bà nói”.
“Có thể lắm”. Maisie nói. “Nhưng rất có thể bà ấy sẽ không phủ nhận lập tức nếu tôi cho bà ấy biết chồng bà ấy rất có thể là bố của Harry...”
Già Jack chìm trong im lặng trong lúc ông lão ngẫm nghĩ về hệ lụy của những lời Maisie vừa nói. “Tôi không chỉ ngây thơ”, cuối cùng ông cố gắng lên tiếng, “mà tôi còn ngu ngốc đến khốn khổ. Hugo Barrington sẽ chẳng buồn bận tâm tới chuyện vợ ông ta có tin hay không việc ông ta can dự tới cái chết của chồng bà. Nỗi sợ lớn nhất của ông ta là có lúc nào đó Harry biết được ông ta là bố nó...”
“Nhưng tôi sẽ không bao giờ nói cho Harry biết”, Maisie nói. “Điều cuối cùng tôi muốn là để thằng bé phải trải qua phần còn lại của cuộc đời băn khoăn tự hỏi bố nó là ai”.
“Đó cũng chính là điều Barrington đang trông cậy vào. Và giờ đây, khi ông ta đã đánh gục được bà, ông ta sẽ tìm mọi cách để hủy hoại Harry”.
“Nhưng tại sao?” Maisie hỏi. “Harry chưa từng làm gì có hại cho ông ta cả”.
“Tất nhiên là không rồi, nhưng nếu Harry có thể chứng minh được cậu ấy là con trai cả của Hugo Barrington, con trai bà rất có thể ở vào vị thế được thừa kế không chỉ tước hiệu, mà cả mọi thứ đi kèm với nó, và trong lúc đó Giles sẽ tay trắng”.
Lúc này đến lượt Maisie không nói nên lời.
“Vậy là bây giờ chúng ta đã biết được lý do thật sự khiến Barrington bằng mọi giá tìm cách đẩy Harry ra khỏi trường học, tôi nghĩ đã đến lúc tôi cần tới gặp Sir Walter và nói cho ông ấy biết vài sự thật chẳng hay ho gì về con trai ông ấy”.
“Không, làm ơn đừng làm thế”, Maisie van nài.
“Tại sao không? Đó có thể là cơ hội duy nhất của chúng ta để Harry được ở lại Bristol Grammar School”.
“Có thể lắm, nhưng điều đó cũng đảm bảo anh trai Stan của tôi sẽ bị sa thải, và có Chúa mới biết Barrington còn có thể làm được những gì nữa”.
Một hồi lâu Già Jack không trả lời. Sau cùng ông nói, “Nếu bà không cho phép tôi nói với Sir Walter sự thật, tôi sẽ phải bắt đầu tìm cách lần mò vào trong chốn cống rãnh nơi mà Hugo Barrington đang ngự trị”.
❀ ❀ ❀
[1] * Tiểu thuyết nổi tiếng của Emily Bronte.
[2] * Biệt danh của tờ The Times.
[3] * British Broadcasting Corporation (BBC)