Đứa Con Gái Hoang Đàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Abel quá bận rộn với việc xây dựng đế chế của mình nên không có nhiều thời gian suy nghĩ về vị trí xã hội của bản thân hoặc bất kì vấn đề gì mà cô giáo Tredgold có thể đang phải đối mặt. Tập đoàn đang thể hiện sự phát triển vững chắc, và Abel cảm thấy tự tin rằng anh có thể trả được khoản vay của mình cho người hậu thuẫn vào năm 1939. Thật sự thì Abel dự tính có thể thu được lợi nhuận vào khoảng hai trăm năm mươi ngàn đô cho năm nay, dù cho có một hạng mục xây dựng khổng lồ.

Mối bận tâm thực sự của Abel không đặt ở trường mẫu giáo, hay là với chuỗi khách sạn của mình, mà là cách đó hơn bốn ngàn dặm ở nơi quê nhà dấu yêu. Nỗi sợ hãi tồi tệ nhất của anh đã trở thành hiện thực vào ngày 1 tháng Chín năm 1939, khi Hitler hành quân tiến vào Ba Lan, và hai ngày sau đó, Anh Quốc tuyên chiến Đức. Cùng với sự bùng nổ của một cuộc chiến tranh thế giới nữa, anh xem xét nghiêm túc việc trao quyền điều hành tập đoàn Baron cho George – người đã trở thành cánh tay phải đáng tin cậy – trong thời gian anh tới London để gia nhập trung đoàn người Ba Lan lưu vong. George và Zaphia đã xoay sở để thuyết phục anh từ bỏ ý định ấy. Thay vào đó, Abel tập trung vào việc huy động tiền mặt và gửi cho tổ chức Chữ thập đỏ Anh Quốc, đồng thời vận động các chính trị gia đảng Dân chủ tham gia cuộc chiến cùng với người Anh. FDR cần mọi người bạn mà ông ấy có thể kết thân được, Florentyna nghe cha mình tuyên bố như vậy vào một buổi sáng.

Tại sao chú gấu của cô lại cần có bạn bè, Florentyna thắc mắc.

Quý cuối năm 1939, Abel, cùng với sự trợ giúp từ một khoản vay nhỏ của Ngân hàng số một quốc gia[1] tại Chicago, đã trở thành chủ sở hữu toàn bộ tập đoàn Baron. Anh dự đoán trong bản báo cáo hàng năm của Tập đoàn rằng lợi nhuận trong năm 1940 có thể đạt mức nửa triệu đô la Mỹ.

Chú gấu Franklin D. Roosevelt với đôi mắt đỏ và bộ lông nâu rậm rạp hiếm khi tách rời Florentyna ngay cả khi cô bé lên lớp hai. Cô Tredgold cho rằng đã đến lúc FDR nên ở nhà. Trong hoàn cảnh bình thường cô sẽ cứng rắn – có thể sẽ khiến cô bé nhỏ một vài giọt nước mắt nhưng vấn đề sẽ được giải quyết – nhưng dù cho những nhận định của cô đúng đắn hơn, cô vẫn để đứa trẻ làm theo cách của nó. Đó hóa ra lại là một trong những quyết định sai lầm hiếm hoi của cô Tredgold.

Thứ Hai hàng tuần, trường Nam sinh Latinh sẽ tham gia cùng với trường nữ sinh trong giờ học tiếng Pháp của quý cô Mettinet, giáo viên môn ngôn ngữ hiện đại. Đối với mọi người, trừ Florentyna, đây là lần đầu tiên chúng được tiếp xúc với một thứ tiếng mới, tất nhiên là các cậu bé cũng vậy. Khi mà cả lớp đang tập đọc boucher, boulanger và épicier cũng với cô giáo, Florentyna, vì buồn chán nhiều hơn là tự phụ, đã bắt đầu một cuộc trò chuyện với FDR bằng tiếng Pháp. Cậu bạn hàng-xóm, một bé trai cao, khá lười biếng tên là Edward Winchester, có vẻ không thể nắm bắt được sự khác biệt giữa le và la, nghiêng người sang bảo Florentyna đừng thể hiện nữa. Cô bé đỏ mặt.

“Tớ chỉ đang cố gắng giải thích cho FDR sự khác biệt giữa giống đực và giống cái thôi mà.”

“Thật vậy sao?” Edward nói. “Được thôi, tớ sẽ chỉ cho cậu biết sự khác biệt[2] đó, thưa Quý cô Biết- tuốt.” Thằng bé nắm lấy FDR và với tất cả sức mạnh mà bản thân có thể có, bứt đứt một cánh tay của con gấu. Florentyna như mọc rễ tại chỗ vì sốc khi Edward sau đó lấy lọ mực từ bàn mình và đổ xuống đầu chú gấu bông.

Cô Mettinet, người chưa bao giờ tán thành việc để con trai học chung lớp với con gái, vội vàng chạy xuống cuối lớp nhưng đã muộn. FDR đã nhuộm một màu xanh dương từ đầu đến chân và nằm trên sàn giữa một vòng tròn từ thứ ruột nhồi bung ra khỏi cánh tay bị đứt của nó. Florentyna nắm lấy người bạn yêu quý của cô bé, nước mắt nhạt nhòa hòa vào vũng mực. Cô Mettinet dẫn Edward đến phòng hiệu trưởng và hướng dẫn những đứa trẻ khác ngồi yên cho đến khi cô quay lại.

Trong lúc cô giáo đi khỏi, Florentyna bò quanh sàn, cố gắng trong vô vọng nhét đống ruột nhồi bông trở lại vào FDR, thì một đứa con gái có mái tóc vàng nhạt mà Florentyna chưa bao giờ nói chuyện trước đây cúi xuống và rít lên “Mày đáng bị thế, đồ Polack ngu ngốc.” Cả lớp cười rúc rích trước lời nhận xét của con bé đó và một vài đứa bắt đầu nhắc đi nhắc lại “Đồ Ba Lan ngu ngốc, đồ Ba Lan ngu ngốc, con Ba Lan ngu ngốc.” Florentyna bám chặt FDR và cầu mong cô Mettinet trở lại.

Cảm giác như hàng giờ đã qua, mặc dù thực tế mới chỉ vài phút, trước khi cô giáo tiếng Pháp xuất hiện trở lại cùng với Edward theo sau, trông như đã bị trừng phạt thích đáng. Tiếng rì rầm ngưng bặt khi cô Mettinet bước vào phòng, nhưng Florentyna không thể khiến bản thân ngước nhìn lên. Tiếp theo đó là một sự im lặng bất thường, Edward bước tới chỗ Florentyna và xin lỗi với một giọng lớn đến mức thiếu thuyết phục. Thằng bé trở lại chỗ của mình và cười toe toét với đám bạn cùng lớp.

Khi cô Tredgold đón cô học trò từ trường buổi chiều hôm đó, không khó để nhận ra gương mặt đứa trẻ đỏ bừng lên vì khóc và cô bé vừa đi vừa cúi đầu, giữ chặt gương mặt xanh lè của FDR với cánh tay còn lại của nó. Cô Tredgold đã dỗ dành Florentyna kể lại toàn bộ câu chuyện trước khi họ về tới nhà. Sau đó, cô đã cho cô bé được ăn bữa tối yêu thích với bánh hamburger và kem, hai món mà bình thường cô luôn không đồng ý, rồi đưa đứa trẻ lên giường sớm, hi vọng rằng nó sẽ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Sau một tiếng đồng hồ vô ích cùng với bàn chải và xà phòng, cố gắng làm sạch con gấu bị dính vết bẩn lì lợm, cô Tredgold buộc phải thừa nhận là đã thất bại. Khi đặt con vật ẩm ướt xuống cạnh Florentyna, cô nghe một giọng nói nhỏ vang lên từ dưới tấm khăn trải giường, “Cảm ơn cô, cô Tredgold. FDR cần mọi người bạn mà nó có thể kết thân được.”

Khi Abel trở về nhà sau mười giờ tối một vài phút – anh gần đây luôn về nhà muộn mỗi đêm – cô Tredgold muốn có một cuộc nói chuyện riêng với anh. Abel rất ngạc nhiên với lời yêu cầu đó và ngay lập tức dẫn cô tới phòng đọc sách của mình. Trong suốt mười tám tháng làm việc, cô Tredgold luôn báo cáo tiến độ hàng tuần cho ông Rosnovski vào sáng Chủ nhật, từ mười giờ đến mười rưỡi, khi Zaphia dẫn Florentyna đến buổi lễ Chủ nhật[3] ở Hội truyền giáo Holy Trinity Polish. Báo cáo của cô Tredgold luôn công bằng và chính xác; nếu có gì khác thường thì đó là cô có xu hướng đánh giá thấp những thành tựu đạt được của đứa trẻ.

“Có chuyện gì vậy, cô Tredgold?” Abel hỏi, cố gắng không tỏ ra lo lắng. Với việc phá vỡ thói quen bình thường như thế, ý nghĩ đầu tiên của anh là cô sẽ nộp đơn xin nghỉ việc.

Cô Tredgold vẫn đứng một chỗ. Cô không bao giờ nghĩ đến việc sẽ ngồi trong khi trình diện chủ nhân. Cô nhắc lại chi tiết mọi việc đã diễn ra ở trường ngày hôm đó. Khuôn mặt Abel cứ đỏ dần, đỏ dần theo diễn biến của câu chuyện và trở nên đỏ bừng trước khi cô Tredgold kể hết mọi thứ.

“Không thể chấp nhận được” là điều đầu tiên anh nói. “Florentyna cần phải được chuyển trường ngay lập tức. Tôi sẽ đích thân đến gặp cô Allen ngày mai và nói với cô ấy chính xác những gì tôi nghĩ về ngôi trường đó. Tôi chắc rằng cô sẽ tán đồng quyết định của tôi, cô Tredgold.”

“Không, thưa ngài, tôi không nghĩ vậy,” đáp lại là một câu trả lời mạnh mẽ khác thường.

“Cô giáo nói sao cơ?” Abel hoang mang hỏi lại. “Tôi nghĩ rằng ngài cũng đáng trách như cha mẹ của cậu Edward Winchester vậy.”

“Tôi ư?” Abel hỏi. “Tôi đã làm gì cơ chứ?”

“Đó là bởi những gì ngài đã không làm,” cô Tredgold đáp lại. “Ngài nên nói với con gái mình từ lâu về thực tế của việc là một người Ba Lan và cách đối phó với những vấn đề có thể phát sinh do nguồn gốc của mình. Ngài cũng nên giải thích sự không tin tưởng người Ba Lan đã ăn sâu trong lòng người Mỹ, thứ định kiến mà cá nhân tôi cho rằng đáng trách giống thái độ của người Anh đối với người Ai Len, và cũng không khác lắm so với những hành vi dã man của Đức Quốc xã đối với người Do Thái.”

Abel vẫn im lặng. Đã lâu rồi mới có người bảo với anh rằng anh đã sai lầm trong chuyện gì đó.

“Cô còn điều gì khác muốn nói không?” Khi anh nghĩ rằng cô giáo đã kết thúc vấn đề.

“Có, ngài Rosnovski. Nếu ngài đưa Florentyna rời khỏi trường Nữ sinh Latinh, tôi sẽ xin nghỉ việc ngay lập tức. Nếu ngay lần đầu tiên đứa trẻ gặp những vấn đề mà ngài lại chọn cách chạy trốn, làm sao tôi có thể dạy cô bé cách đối mặt với thế giới thực? Tôi đã chứng kiến đất nước mình bị lôi kéo vào cuộc chiến bởi chúng tôi từng muốn tiếp tục tin rằng Hitler là một người đàn ông hiểu lý lẽ, dù tư tưởng có đôi chút lệch lạc. Tôi nghĩ rằng mình không thể dạy cách suy nghĩ sai lầm đó cho Florentyna. Thật sự đau khổ nếu tôi phải rời bỏ cô bé, tôi không thể yêu nó nhiều hơn nữa ngay cả khi nó là con ruột của mình, nhưng tôi cũng không thể chấp nhận việc che chắn con bé khỏi hiện thực chỉ bởi ngài có đủ tiền để dễ dàng làm điều đó thêm vài năm nữa. Tôi phải xin thứ lỗi vì sự thẳng thắn của mình, ngài Rosnovski, nhưng tôi không thể lên án định kiến của người khác đồng thời lại tán đồng với những sai lầm của ngài được.”

Abel ngồi dựa hẳn vào ghế và im lặng hồi lâu. “Cô Tredgold, đáng lý ra cô phải là một đại sứ chứ không phải là một gia sư. Tất nhiên cô có lý. Vậy cô khuyên tôi nên làm đây?”

Cô Tredgold không hề do dự. “Đứa trẻ nên dậy sớm hơn ba mươi phút mỗi ngày trong tháng tới và học về lịch sử Ba Lan. Cô bé cần phải biết vì sao Ba Lan là một dân tộc tuyệt vời và lí do gì khiến người Ba Lan sẵn sàng thách thức sức mạnh của người Đức ngay cả khi họ không hề có hi vọng chiến thắng. Và cô bé sẽ có thể đối mặt với những kẻ cứ làm phiền nó về tổ tiên của mình bằng kiến thức, chứ không phải sự thiếu hiểu biết, và không ai có thể dạy cô bé tốt hơn là chính ngài.”

Abel nhìn thẳng vào mắt cô. “Tôi đã hiểu George Bernard Shaw[4] có ý gì khi ông ấy nói rằng bạn trước tiên phải gặp một gia sư người Anh nếu bạn muốn biết vì sao nước Anh vĩ đại.”

Cả hai cùng cười.

“Tôi ngạc nhiên rằng cô không muốn làm nhiều điều hơn trong cuộc đời mình đấy, cô Tredgold ạ,” Abel nói.

“Cha tôi có sáu cô con gái. Ông rất mong muốn một cậu con trai, nhưng việc đó đã không xảy ra.”

“Thế năm người còn lại hiện nay thế nào?”

“Họ đều kết hôn rồi,” cô trả lời mà không hề tỏ ra bất mãn.

“Thế còn cô?”

“Cha từng nói với tôi rằng tôi sinh ra để làm một giáo viên, và kế hoạch của Đức Chúa đã định sẵn cho chúng ta trên chiếc la bàn của người, vì thế có lẽ cuối cùng tôi sẽ dạy cho ai đó mang trên mình một sứ mệnh lớn lao.”

“Chúng ta hãy cùng hi vọng thế, cô Tredgold.” Abel muốn gọi cô bằng tên riêng, nhưng anh không biết nó là gì. Tất cả những gì anh biết là cô ký tên mình trên thư rằng “WTredgold” nhưng nó chẳng gợi mở điều gì. Anh mỉm cười với cô.

“Cô sẽ uống với tôi một ly chứ, cô Tredgold?”

“Cảm ơn, ngài Rosnovski. Một ly sherry sẽ rất tuyệt.”

Abel rót cho cô một ly sherry không ngọt và cho mình một ly whisky lớn.

“FDR bị hỏng nặng đến mức nào?”

“Tàn tật suốt đời, tôi e là vậy, điều đó sẽ làm cho cô bé yêu những con vật bị đánh đập nhiều hơn. Trong tương lai, tôi đã quyết định FDR sẽ phải ở nhà và chỉ được đồng hành khi tôi đi cùng.”

“Cô bắt đầu giống Eleanor Roosevelt khi nói về Tổng thống rồi đấy.”

Cô Tredgold lại cười vang một lần nữa và nhấm nháp ly sherry của mình. “Tôi có thể đưa ra một gợi ý nữa liên quan đến Florentyna không?”

“Chắc chắn rồi,” Abel nói, tiếp tục chăm chú lắng nghe những gợi ý của cô Tredgold. Vào lúc họ uống hết ly rượu thứ hai, Abel gật đầu chấp thuận.

“Tốt rồi,” cô Tredgold nói. “Vậy là với sự đồng ý của ngài, tôi sẽ giải quyết vấn đề đó ngay khi có cơ hội thuận lợi đầu tiên.”

“Chắc chắn rồi,” Abel nhắc lại. “Tất nhiên, khi nói đến những giờ học buổi sáng như thế này, đối với tôi nó không thực tế để thực hiện cả tháng liên tục mà không có sự gián đoạn.” Cô Tredgold định lên tiếng thì Abel nói tiếp, “Có những cuộc hẹn mà tôi không thể sắp xếp lại trong thời gian ngắn. Tôi chắc cô giáo hiểu.”

“Ngài phải làm thế, ngài Rosnovski, hãy làm những gì mà ngài nghĩ là tốt nhất, và nếu ngài cảm thấy có điều gì đó quan trọng hơn tương lai của con gái ngài, thì tôi chắc rằng cô bé sẽ hiểu.”

Abel biết rằng mình đã bị hạ gục. Anh hủy mọi cuộc hẹn ngoài Chicago trong vòng một tháng và thức dậy mỗi ngày vào lúc sáu giờ. Lần đầu tiên, ngay cả Zaphia cũng chấp thuận đề nghị của cô Tredgold.

***

Ngày đầu tiên Abel bắt đầu bằng việc kể cho Florentyna chuyện anh đã được sinh ra như thế nào trong một cánh rừng ở Ba Lan, và được một gia đình chuyên đặt bẫy thú nhận nuôi, rồi sau đó anh trở thành bạn với một Nam tước vĩ đại, người đã đưa anh tới tòa lâu đài của ông ở Slonim, trên ranh giới Ba Lan - Nga. “Ông ấy đã đối xử với ba như chính con đẻ của mình vậy,” Abel nói với con gái.

Thời gian trôi qua, Abel kể cho con gái làm sao mà Florentyna - chị gái của anh, người mà con gái anh được mang tên, về sống cùng ở tòa lâu đài, và bằng cách nào anh phát hiện ra Nam tước chính là cha ruột của mình.

“Con biết, con biết làm sao ba phát hiện ra rồi,” Florentyna kêu lên.

“Làm sao con biết, cô gái bé nhỏ?”

“Ông ấy chỉ có một đầu vú,” Florentyna nói. “Chắc chắn là thế, chắc chắn. Con đã thấy ba trong nhà tắm. Ba cũng chỉ có một núm vú, vậy nên ba nhất định là con của ông. Tất cả những đứa con trai ở trường đều có hai…” Abel và cô Tredgold chăm chú nhìn đứa trẻ, không tin nổi những gì cô bé tiếp tục nói, “… nhưng nếu con là con gái ba, tại sao con lại có hai bên?”

“Bởi vì nó chỉ di truyền từ cha cho con trai, và gần như không ai thấy trên những cô con gái.”

“Điều đó không công bằng, con cũng muốn có một bên thôi.”

Abel bắt đầu cười. “Chà, nếu con có một cậu con trai, có lẽ nó cũng sẽ có một bên đấy.”

“Đến lúc con đi tết tóc và chuẩn bị đến trường rồi đấy,” cô Tredgold nói.

“Nhưng mọi thứ mới bắt đầu hấp dẫn mà.” “Hãy làm như con được bảo đi, bé con.” Florentyna miễn cưỡng rời xa cha mình và đi vào phòng tắm.

“Cô nghĩ điều gì sẽ diễn ra vào ngày mai, cô Tredgold?” Florentyna hỏi trên đường đến trường.

“Cô không biết, bé ạ, nhưng giống như ông Asquith[5] từng khuyên, hãy đợi mà xem.”

“Ông Asquith đã ở trong lâu đài với ba con hả cô Tredgold?”

Những ngày sau đó, Abel giải thích cuộc sống trong trại tù của Nga diễn ra như thế nào và điều gì đã khiến anh bị khập khiễng như hiện giờ. Anh tiếp tục dạy con mình những câu chuyện mà ngài Nam tước đã dạy anh trong ngục tối hơn hai mươi năm trước. Florentyna dõi theo lịch sử của vị anh hùng huyền thoại người Ba Lan – Tadeusz Kosciuszko[6], và tất cả những nhân vật vĩ đại đã theo bước ông cho đến tận ngày nay, trong lúc cô Tredgold chỉ lên một tấm bản đồ mà cô đã ghim sẵn trên tường phòng ngủ.

Abel cuối cùng cũng giải thích cho con gái điều đã dẫn anh tới việc sở hữu sợi dây bạc anh luôn đeo nơi cổ tay.

“Nó nói gì vậy ạ?” Florentyna hỏi, mắt chăm chú nhìn vào những con chữ được khắc nhỏ xíu.

“Cố gắng đọc những từ đó đi, bé con,” Abel nói. “Na-m t-ước Ab-el Ros-nov-ski,” cô bé lắp bắp.

“Nhưng đó là tên ba mà,” cô nhấn mạnh.

“Nó cũng là tên của ông nội con nữa.”

Sau một vài ngày, Florentyna có thể trả lời tất cả những câu hỏi của cha cô bé, ngay cả khi Abel không phải lúc nào cũng có thể trả lời mọi câu hỏi của cô.

Ở trường, Florentyna đợi tới lúc Edward Winchester lại gây sự với cô, nhưng dường như cậu ta đã quên đi tai nạn đó, một lần còn thậm chí đề nghị chia sẻ quả táo cho cô bé.

Tuy nhiên, không phải ai trong lớp cũng quên chuyện ấy, và đặc biệt là một con bé mập mạp, khá tối dạ, lấy làm đặc biệt vui thích khi thì thầm câu “Con Ba Lan ngu ngốc” bất cứ khi nào Florentyna ở trong phạm vi có thể nghe thấy tiếng nó.

Florentyna không trả đũa, nhưng đợi một vài tuần đến khi con bé đó đứng bét lớp trong môn Lịch sử, còn Florentyna thì đứng đầu. Con bé thì thầm đủ lớn để tất cả mọi người đều nghe thấy “Ít nhất thì tao cũng không phải là một con Ba Lan ngớ ngẩn.”

Edward Winchester cau mày, nhưng một vài đứa trong lớp thì cười khúc khích.

Florentyna đợi cho tất cả im lặng trước khi cô đáp trả. “Đúng thế. Bạn không phải là một con Ba Lan; bạn là thế hệ người Mỹ thứ ba, với một bề dày lịch sử chưa đến một trăm năm. Dân tộc của tôi có thể truy tới cả ngàn năm, đó là lí do vì sao bạn đứng chót trong môn lịch sử còn tôi thì đứng đầu.”

Không ai trong lớp còn gọi cô bé là con Ba Lan ngu ngốc nữa. Khi cô Tredgold nghe câu chuyện đó trên đường về nhà, cô đã mỉm cười với chính mình.

“Chúng ta sẽ kể cho ba nghe tối nay chứ ạ?” “Không đâu, bé yêu. Kiêu hãnh không bao giờ là một đức tính tốt. Trong một vài trường hợp, khôn ngoan đơn giản là giữ im lặng.”

Cô bé sáu tuổi gật đầu tư lự trước khi hỏi: “Cô có nghĩ một người Ba Lan có thể trở thành Tổng thống Hoa Kỳ không ạ?”

“Có thể chứ, khi mà người Mỹ có thể vượt qua được định kiến của chính họ.”

“Thế một người Công giáo thì sao ạ?”

“Điều đó không liên quan, thậm chí ngay cả ở thời kỳ của cô.”

“Một người phụ nữ thì sao ạ?” Florentyna hỏi tiếp. “Vấn đề này sẽ cần thời gian dài hơn, bé con ạ.” Tối hôm ấy, cô Tredgold báo cáo lại cho ông Rosnovski rằng những bài học của anh đã được minh chứng là đáng giá.

“Và khi nào thì cô sẽ triển khai phần thứ hai trong kế hoạch của mình, cô Tredgold?” Abel hỏi.

“Ngày mai,” cô đáp mà không giải thích gì thêm.

***

Ba rưỡi chiều hôm sau, cô Tredgold đứng ở góc phố đợi cô học trò nhỏ tan trường. Florentyna đang nói chuyện với những người bạn khi bước qua cổng, và hai cô trò đi bộ qua vài dãy nhà trước khi đứa trẻ nhận ra họ không đi con đường bình thường về nhà.

“Chúng ta đang đi đâu vậy, cô Tredgold?” “Kiễn nhẫn, cô bé, mọi việc sẽ được tiết lộ mà.” Cô Tredgold mỉm cười khi Florentyna dường như chỉ quan tâm nói về việc mình đã làm tốt như thế nào trong bài kiểm tra tiếng Anh sáng hôm đó, một cuộc độc thoại mà cô bé duy trì cho đến phố Menomonee, nơi cô Tredgold bắt đầu để ý tới những con số trên cửa hơn là những thành tựu thật hoặc tưởng tượng của Florentyna.

Cuối cùng, họ dừng lại bên ngoài một cánh cửa màu đỏ có ghi số 218. Cô Tredgold gõ vào cánh cửa hai lần bằng đốt ngón tay đang đeo găng. Florentyna đứng bên cạnh cô, lần đầu tiên im lặng kể từ khi rời trường. Một lúc trôi qua trước khi cánh cửa bật mở để lộ một người đàn ông mặc áo len xám và quần bò xanh dương.

“Tôi đến theo lời quảng cáo trên tờ The Sun,” cô Tredgold nói trước khi người đàn ông có cơ hội mở lời. “À vâng,” ông ta đáp. “Mời cô vào.”

Cô Tredgold bước vào nhà, theo sau là cô bé Florentyna đầy bối rối. Họ được dẫn qua một hành lang hẹp treo đầy ảnh và những chiếc dây nơ sặc sỡ trước khi đến cửa hậu dẫn ra một khoảnh sân.

Florentyna nhìn thấy chúng ngay lập tức. Chúng nằm trong một cái giỏ ở tít đầu kia sân và cô bé chạy nhanh về phía ấy. Sáu con chó Labrador nhỏ màu vàng rúc sát vào người mẹ. Một con trong số đó rời bỏ chỗ ấm áp trong đàn và tập tễnh trèo ra khỏi giỏ về phía Florentyna.

“Con này bị tập tễnh,” Florentyna nói, ngay lập tức nhấc cô chó nhỏ lên và xem xét chân con vật.

“Phải, ta e là như vậy,” người bán chó thừa nhận. “Nhưng vẫn còn năm con nữa trong tình trạng hoàn hảo cho cháu lựa chọn đấy.”

“Chuyện gì sẽ xảy ra nếu không ai nhận nó ạ?” “Ta e là…” ông chủ bầy chó do dự. ”… nó sẽ được tiêm trợ tử thôi.”

Florentyna tuyệt vọng nhìn chăm chăm vào cô Tredgold trong khi tay giữ chặt con chó nhỏ đang bận liếm mặt cô bé.

“Con muốn con cún này,” Florentyna nói, lo sợ phản ứng của cô Tredgold.

“Nó giá bao nhiêu vậy?” Cô Tredgold hỏi trong khi mở ví cầm tay.

“Miễn phí, thưa cô. Tôi hạnh phúc khi nó được về một gia đình tốt.”

“Cảm ơn cô, cảm ơn ông,” Florentyna nói.

Đuôi cô chó nhỏ không ngừng vẫy suốt cả chặng đường về nhà mới, trong khi trước sự ngạc nhiên của cô Tredgold, Florentyna không nói tiếng nào. Thực tế là cô bé không rời con thú cưng mới của mình cho đến tận khi nó được an toàn trong căn bếp của gia đình. Zaphia và cô Tredgold nhìn con chó Labrador non nớt tập tễnh lết đi trên sàn nhà bếp tới cái bát đựng sữa ấm.

“Nó gợi cho con nhớ tới ba,” Florentyna nói.

“Không được thiếu lễ độ thế, bé con,” cô Tredgold nhắc nhở.

Zaphia nín cười. “Chà, Florentyna, con sẽ đặt tên nó là gì?”

“Eleanor ạ.”

❀ ❀ ❀

[1] 27* First National Bank.

[2] 28* Cậu bé dùng tiếng Pháp: le difference.

[3] 29*Sunday Mass.

[4] 30*Nhà soạn kịch người Anh gốc Ai Len đoạt giải Nobel Văn học năm 1925.

[5] 31* H. H. Asquith: cựu thủ tướng Anh giai đoạn 1908 đến 1916.

[6] 32* Chỉ huy quân sự người Ba Lan.

u ăn, thể dục thể thao, chăm sóc động vật, làm đồ thủ công, sưu tầm tem, leo núi, chúng nối bước nhau rất nhanh chóng. “Sẽ dễ dàng hơn nếu con là một con bạch tuộc đấy,” cô Tredgold bình luận. Nhưng chiến thắng cuối cùng đã thuộc về cô, khi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.