Hầu Chấn Nghiệp gào lên mấy tiếng, loáng thoáng nhìn thấy kẻ đánh mình đã bỏ đi, lúc này mới sờ soạng dưới đất một hồi, nhặt chiếc kính gọng vàng vỡ nát đeo lên mặt. Mắt kính nhựa đã bị giẫm nứt, nhìn mọi thứ lờ mờ không còn lái xe được nữa, hắn lấy điện thoại ra báo cảnh sát, rồi lại gọi điện thông báo cho vợ và mấy người bạn.
Chưa đầy năm phút sau, nhân viên xuất cảnh 110 đã tới. Thấy vết thương của Hầu Chấn Nghiệp không đáng ngại, cái gọi là vụ nổ súng cũng không đúng như lời đồn, nên họ làm biên bản xong rồi rời đi. Luật sư Hầu ngồi tại chỗ đợi thêm năm phút nữa, Chân Lệ mới vội vã bắt xe tới. Nhìn thấy chồng mặt mũi đầy máu, bà ta sợ hãi hét lên. Hầu Chấn Nghiệp bị rụng hai cái răng, nói năng không rõ ràng, bèn lấy chìa khóa xe bảo vợ lái xe đưa mình đến bệnh viện.
Trong phòng cấp cứu bệnh viện, Hầu Chấn Nghiệp băng bó xong vết thương, bạn bè cũng đã tới. Một thư ký tòa án, một phóng viên báo chí, còn có một đồng nghiệp luật sư, đều là những người độ tuổi hơn ba mươi đang vào độ chín, thuộc loại trụ cột trong xã hội.
Bạn bè thấy Hầu Chấn Nghiệp bị đánh thành bộ dạng này đều rất kinh ngạc, hỏi hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Hầu Chấn Nghiệp băng gạc trên mặt, ấp úng nói: "Tao biết là đứa nào làm, tưởng mình là ai mà coi trời bằng vung à? Nằm mơ đi, tao phải kiện chết nó!"
"Chấn Nghiệp, rốt cuộc là ai làm? Chúng ta khởi kiện nó, quay về bảo bác sĩ Trần làm cho anh một cái chứng nhận thương tích nhẹ, kiện nó tội cố ý gây thương tích, ít nhất cũng bị phán ba năm tù, còn phải bồi thường dân sự nữa!" Chân Lệ khí thế hừng hực nói, bà ta là nhân viên nội chính tòa án, đối với mấy chuyện này cũng hiểu biết đôi chút.
"Còn có thể là ai, chẳng phải là gã tình nhân của cô em dâu cô đấy à? Mở cái công ty bảo an xong là muốn làm gì thì làm, mẹ kiếp, đánh nát mặt tao, để ngày mai tao ra tòa kiểu gì đây!"
Bạn bè cũng đều phẫn nộ, thi nhau đề xuất muốn giúp đỡ. Hầu Chấn Nghiệp gọi bọn họ tới tất nhiên là có mục đích, trên đường tới bệnh viện hắn đã nghĩ xong cách đối phó với Lưu Tử Quang.
"Tiểu Đỗ, chuyện này phải phiền cậu rồi, tạo dư luận trên báo chí đi, đưa tin về mấy cái tin tiêu cực của cái gọi là công ty bảo an Hồng Tinh này, cố gắng làm cho nó thối nát ra. Tiện thể nhắc luôn chuyện của Tập đoàn Chí Thành, dự án của bọn họ ở thành phố Long Dương xảy ra chuyện, đè chết mấy công nhân, chuyện này rất dễ làm bài."
Tiểu Đỗ chính là phóng viên của Giang Bắc Vãn báo, cái tay lần trước đưa tin vụ thị trưởng Chu dũng cảm cứu người, cũng là kẻ rất lanh lợi, cậu ta nhận lời ngay: "Được, anh Hầu, chuyện này cứ giao cho em."
"Lão Trương, ông Vương, sau khi tôi khởi kiện thì phải nhờ đến hai người rồi, vụ án này dân sự hình sự lẫn lộn, một mình tôi cũng xoay không nổi."
"Không vấn đề gì, lão Hầu cứ yên tâm đi."
Hôm sau, Giang Bắc Vãn báo xuất hiện một tin tức: Giữa phố thị kinh hoàng xuất hiện súng tiểu liên!
Còn có một bài báo, chỉ thẳng vào công ty bảo an Hồng Tinh, nói rằng phóng viên đến công ty bảo an này phỏng vấn, lại bị từ chối và hành hung. Phóng viên đến Cục Công thương thành phố điều tra tìm hiểu, xác nhận công ty này không hề đăng ký kinh doanh, thuộc về loại hình kinh doanh không giấy phép bất hợp pháp.
Vết thương của Hầu Chấn Nghiệp thuộc loại thương tích nhẹ, sau khi băng bó bôi thuốc là có thể xuất viện. Hắn được vợ đi cùng đến đồn cảnh sát sở tại nơi xảy ra sự việc để báo án lần nữa, khẳng định mình bị người ta trả thù hành hung, hơn nữa đối phương còn sử dụng súng đạn. Do thân phận người báo án khá đặc biệt, đều là người trong giới tư pháp, lãnh đạo đồn cảnh sát cũng rất coi trọng, chính trị viên tự mình tiếp đón vợ chồng luật sư Hầu.
"Đây là vụ án liên quan đến súng đạn, các anh phải điều tra nghiêm túc, quyết không được bỏ qua tội phạm." Hôm nay Chân Lệ cố tình mặc đồng phục làm việc của tòa án, nói chuyện lưng cũng ưỡn rất thẳng.
"Là súng đồ chơi thôi mà, không nghiêm trọng đến thế đâu." Chính trị viên nói.
"Sao có thể nói như vậy? Súng đồ chơi cũng là súng, các quy định pháp luật liên quan ghi rõ, phàm là súng mô phỏng có tỷ lệ kích thước tương tự, đều tính là súng đạn. Anh xem này, trên Vãn báo đã đăng rồi, mắt của quần chúng là sáng nhất."
Đang nói chuyện, con trai của chính trị viên cầm một khẩu AK47 nhỏ chạy vào, miệng còn giả lập tiếng súng. Chính trị viên cười ngượng ngùng nói: "Được rồi, vụ án này tôi nhất định sẽ giải quyết nhanh chóng."
---❊ ❖ ❊---
Lượng phát hành của Giang Bắc Vãn báo rất lớn, từ lãnh đạo thành phố đến dân thường đều thích đọc. Lúc này, trên bàn làm việc của Cục trưởng Công an mới nhậm chức Tống Kiếm Phong đang đặt một tờ Giang Bắc Vãn báo. Tin tức "Giữa phố thị kinh hoàng xuất hiện súng tiểu liên" làm Tống cục trưởng thấy cấn cá trong lòng. Tống Kiếm Phong là người tâm tư tinh tế, lúc này xuất hiện tin tức kiểu này, khiến ông dễ dàng liên tưởng đến việc có người không hài lòng với việc mình nhậm chức cục trưởng.
Tống Kiếm Phong cầm điện thoại nội bộ lên, bảo người bên dưới đi tra xem, tin này là ai viết, ai duyệt, cái gọi là luật sư nổi tiếng kia lại là ai.
"Mã Bá Nhân à Mã Bá Nhân, đi rồi mà ông vẫn chưa thỏa mãn à? Sai người viết tin kiểu này để bôi bẩn tôi, có ý nghĩa gì sao?" Tống cục trưởng thầm bất mãn trong lòng.
Tại chính quyền thành phố, Chu Văn cũng đang xem Giang Bắc Vãn báo. Điều thu hút ánh nhìn của anh ta không phải vụ nổ súng, mà là bài báo sai sự thật về công ty bảo an Hồng Tinh. Xem ra vẫn có người không hài lòng với thị trưởng Chu, làm một công trình vì dân mà cũng có người gây khó dễ. Công ty Hồng Tinh là công ty ngành nghề đặc thù đã đăng ký tại Cục Công thương tỉnh, Cục Công thương thành phố tất nhiên không có tư liệu.
Những chuyện nhỏ thế này thì không cần phải thỉnh thị thị trưởng Chu nữa, Chu Văn trực tiếp gọi điện cho tòa soạn Vãn báo: "Tổng biên tập Vương à, tôi là Chu Văn đây, tôi vừa thấy một bài báo..."
---❊ ❖ ❊---
Văn phòng luật sư Chính Nghĩa nơi Hầu Chấn Nghiệp làm việc nằm trong tòa nhà Vạn Long thuộc quyền sở hữu của tập đoàn Đại Khai Phát, quy mô không lớn, nhưng vị trí cực kỳ đắc địa. Giá thuê văn phòng hạng sang vô cùng đắt đỏ, nhưng đối với những người hợp tác giàu nứt đố đổ vách mà nói thì chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ. Làm việc trong tòa nhà Vạn Long, bản thân nó đã đại diện cho một loại hương vị, một thái độ sống.
Hầu Chấn Nghiệp mang thương tích ra tòa, phun ra một tràng hùng biện, cuối cùng xử xong vụ án, đắc thắng trở về. Thế nhưng về đến văn phòng lại phát hiện tất cả mọi người đều vẻ mặt nghiêm trọng, ngay cả cô lễ tân ngày thường cười nói hớn hở cũng mặt mày ủ rũ. Hầu Chấn Nghiệp đặt túi da xuống vừa định hỏi đã xảy ra chuyện gì, một trong những người hợp tác liền đi tới nói: "Chấn Nghiệp, ông vào đây một chút."
Đến văn phòng người hợp tác, người kia đi thẳng vào vấn đề: "Chấn Nghiệp, giải tán thôi, ông đừng làm ở đây nữa."
"Tại sao?" Hầu Chấn Nghiệp kinh hãi biến sắc.
"Sáng nay bên Sở Tư pháp tới, tịch thu giấy phép rồi. Tôi thông qua quan hệ hỏi thử, vấn đề nằm ở ông đấy. Đừng nói gì nữa, coi như anh em tôi cầu xin ông, chúng ta giải tán đi."