Phát kiến thứ hai từ cơ học lượng tử là tính bất định. ta chẳng thể nào tiên đoán được đích xác, chẳng hạn, ngày mai electron của ta sẽ xuất hiện ở đâu. Giữa hai lần xuất hiện, electron không hề có vị trí chính xác, dường như là nó biến mất vào cái đám mây của xác suất. Theo thuật ngữ của các nhà vật lý, ta nói nó ở trạng thái “chồng chất” của các vị trí khác nhau.
Không thời gian là một thực thể vật lý, giống như electron. Cũng vậy, nó cũng dao động thăng giáng. Cũng vậy, nó cũng có thể ở trạng thái “chồng chất” của những cấu hình khác nhau. Chẳng hạn sự minh họa của thời gian bị kéo giãn ở cuối Chương 4 - nếu ta xét đến cơ học lượng tử - thì nó nên được hình dung như sự chồng chất nhòe nhoẹt của những không thời gian khác nhau, như được thể hiện dưới đây:

Tương tự, cấu trúc nón sáng cũng chồng chất thăng giáng tại mọi điểm phân cách quá khứ, hiện tại và tương lai:

Thậm chí sự phân biệt giữa hiện tại, quá khứ và tương lai cũng trở nên thăng giáng, bất định. Giống như một hạt lượng tử phân tán vào trong không gian, sự khác biệt giữa quá khứ và tương lai có thể thăng giáng: một sự kiện có thể ở cả phía trước và phía sau một sự kiện khác.