Giao chiến nổ ra cực nhanh, chủ yếu vì quan quân kỷ luật nghiêm minh, chờ đại quân nghĩa quân vào hết vùng phục kích liền lập tức ra tay, gần như đồng thời nổ ra khắp nơi, theo thứ tự lần lượt lao vào cuộc chiến.
Đây đương nhiên chẳng phải kỳ mưu diệu kế gì, chỉ là tuân lệnh mà làm, chỉ là theo cách bố trí bình thường của một lão binh dày dạn kinh nghiệm quân sự, tiến hành cuộc tiến công nhiều mũi bình thường nhưng quyết đoán.
Cái gọi là mai phục, bao vây, tập kích, trước đội quân khổng lồ của Tri Thế Quân, dường như hiệu quả phải chiết khấu ít nhiều.
Thậm chí, không ai nghi ngờ lần xuất kích này kiểu gì cũng có rất nhiều sơ hở kiểu như chỗ Trình Đại Lang, thông đồng riêng tư, phục binh bại lộ, đều là chuyện bình thường.
Nhưng nói ngược lại, thì đã sao chứ?
Trên chiến trường làm gì có kế sách nào hoàn hảo tuyệt đối?
Làm gì có bao nhiêu địa hình hoàn toàn thỏa đáng?
Quan quân mai phục vững hơn một chút, chiếm địa hình tốt hơn một chút, xuất kích chỉnh tề hơn một chút, lao vào chiến đấu nhanh hơn một chút, kế hoạch chấp hành quyết đoán hơn một chút, chính là kế sách xuất sắc nhất, cuộc mai phục đẹp nhất, cường đại đáng kính sợ nhất.
So mà xem, vào địa hình này rồi, kỵ sĩ do thám còn không biết rải vào trong núi, thủ lĩnh cấp dưới nhận được tin tức, thế mà đem việc có nên báo lên hay không thành một sự cân nhắc, quả thật là một sự hư nhược rõ ràng rồi.
Chỉ có điều, sự phân biệt mạnh yếu này, rất khó dùng mắt thường mà phán đoán, huống chi với những người chưa có kinh nghiệm quân sự thực sự, sự phân chia mạnh yếu của họ, tựa hồ có một bộ tiêu chuẩn khác.
“Hoảng cái gì?”
Tri Thế Lang Vương Hậu vỗ vỗ tấm cẩm đoạn đỏ trước ngực, nghiêm giọng quát bảo đám đầu lĩnh trước mặt. “Chúng ta có mười mấy vạn người! Mười mấy vạn! Một Tề Quận, trước đó mất hai huyện, có bao nhiêu quận tốt?! Nếu chiêu được năm vạn quận tốt, chúng ta lại không biết? Nhiều nhất chính là một vạn người nói trước đó! Cùng lắm tháng này lại chiêu thêm được hai vạn! Mười mấy vạn đánh hai vạn, sao lại không đánh được?!”
Lời này tuy ngữ khí mạnh mẽ, nhưng ngoài ý muốn lại thu được hiệu quả rất tốt, nhiều đầu lĩnh lập tức tỉnh táo trở lại, thậm chí có kẻ còn đầu óc nóng lên ngược lại!
Dù sao, lời này cực kỳ phù hợp với quan niệm mộc mạc của bọn họ, hơn nữa tuyệt đối là lời nói thật lòng.
“Đại đương gia, để con đi! Cho con ba ngàn người là được, con đi mặt nam ứng địch! Con vốn là tổng quản mặt nam!”
“Đại đương gia, kỳ thực đâu cần phiền đến Lục đương gia, còn chuyên phái binh? Ta không cần người! Đại đương gia cho ta cái lệnh kỳ, ta đến mặt nam trước gọi người dậy! Mấy thủ lĩnh phía nam bảy kia gộp lại cũng bảy tám ngàn người, rốt cuộc sợ cái gì?”
“Được!” Vương Hậu lập tức chuyển giận thành vui. “Chính là hai người các ngươi! Cho Cửu đương gia lệnh kỳ, đi trước đem điều động người lên, sau đó lại cấp thêm cho Lục đương gia ba ngàn người cùng qua đó, giúp bọn Lưu Tam Đôn Tử giữ vững phía nam!”
Lời này vừa ra, lệnh này vừa hạ, xung quanh Vương Hậu thế mà lại mang vẻ hớn hở như thể cuộc tập kích bất ngờ này đã được hóa giải hoàn toàn.
Thế nhưng, vào lúc này, quan quân nhiều đường nhiều mặt mà đánh, chỉ có đợt ở chính nam này là giao chiến trước, hay nói đúng hơn là tình hình giao chiến về trước mà thôi.
Một lát sau, lúc đang lấy lệnh kỳ, vị Cửu đương gia đó tựa hồ ý thức được điều gì, lại lần nữa tiến ngôn:
“Đại đương gia, phía trước hình như cũng vang trống rồi, có cần đi cứu Trình Đại Lang không? Còn trên sông coi bộ cũng không ổn, quan quân nếu có thủy quân, cắt đứt chúng ta với bờ đối diện… khi ấy chúng ta ở đây không lo, nhưng nếu quan quân đem chủ lực đặt bờ kia sông, muốn nuốt Nhị đương gia, thì lại phải làm sao?”
Vương Hậu thu liễm biểu tình, nghiêm túc trầm ngâm giây lát rồi gật đầu: “Nói phải, ta lập tức sai người ra mặt trước, tiếp tục thúc mấy nhà phía trước xông lên, đi tiếp ứng Trình Đại Lang, Lão Tứ Lão Ngũ cộng lại ba vạn người, để bọn họ theo kỵ binh của Trình Đại Lang xông thẳng lên, ai cũng không cản nổi.”
Chúng nhân liên tục gật đầu.
Vương Hậu lại chỉ thêm một người: “Thất đương gia, thừa lúc thủy quân quan quân chưa đến, ngươi mau bắc cầu phao vượt sông, rồi dẫn đám thủ lĩnh dưới trướng nhà ngươi hơn một vạn người qua bờ kia chi viện Nhị đương gia!”
Lại một người lĩnh mệnh mà đi.
Đến đây thì cục diện dường như đã được ứng phó và xử lý thỏa đáng.
Đầu tiên là Cửu Đương Gia, người đầu tiên nhận được cờ lệnh. Hắn vốn là tri huyện ở một huyện thuộc Đăng Châu, mới hàng lại nên trong tay không có binh, chỉ có thể vội vàng gọi mấy chục thân binh. Đến ngựa cũng không gom đủ, may trong quân súc vật rất nhiều, hấp tấp kéo vài con la với lừa, tiện thể mượn oai hùm mà dắt thêm mấy con chó, lùa thêm mấy con dê, cứ thế kéo về phía dãy núi phía nam.
Thế nhưng trận địa của Tri Thế quân dàn trải quá rộng. Vị Cửu Đương Gia không có binh trong tay này dẫn theo một lũ chó dê, hấp tấp xuyên qua dàn trận trung quân dày đặc hỗn loạn rồi chạy thêm mấy dặm đường, khó khăn lắm mới tìm được một gò đất nhỏ, leo lên cao nhìn thử thì phát hiện hai cánh quân đang tiến về phía núi ở mặt nam đã tan rã lui về rồi. Đập vào mắt là những hàng người đông đen nghịt nhưng không hề có cờ xí, chẳng có trận thế gì, thậm chí mơ hồ còn có dáng vẻ mũ rơi giáp rụng, đang cắm đầu chạy về phía trận trung quân.
Nói thật, vị cựu tri huyện này không có vẻ gì là nghi hoặc hay kinh ngạc, chỉ là có chút bực bội. Vì ngay cả chính hắn cũng biết, hai chi nghĩa quân nhỏ nửa độc lập ở vòng ngoài, không theo lệnh của nhau, cũng chẳng có kinh nghiệm chiến đấu gì, đột nhiên bị tập kích từ trên cao đánh xuống thì có thua cũng là chuyện thường.
Chỉ là thua quá nhanh, chưa kịp thể hiện bản lĩnh của mình, thế mới đen.
Có điều, vị Cửu Đương Gia này quả thực là kẻ có trách nhiệm. Mắt thấy hai cánh quân đó đã tan rã rối tinh rối mù, hắn chỉ mắng vài câu rồi lập tức quay ngựa quay về, định đi tìm vị Lục Đương Gia kia để trình bày tình hình.
Dù sao thì Lục Đương Gia vốn là hào cường lớn ở phía nam Đăng Châu, một mình chiếm hai huyện trong trận Đăng Châu, nhà hắn cũng có đến cả vạn người, lại thêm ba ngàn quân trung quân do Đại Đương Gia cấp, đủ sức tự mình tổ chức lại, chặn đứng toán quân vỡ trận và cản đường quan quân tập kích.
Nhưng hắn không tìm được Lục Đương Gia.
Bởi vì trung quân quá hỗn loạn. Súc vật, quân nhu thì chưa nói làm gì, nhưng cánh quân bên ngoài thấy bại quân thì đều hoảng loạn chạy tứ tán vào trong, trung tâm là đại trận trung quân vẫn đang tiến về phía trước, thậm chí còn có những cánh quân sau khi chiếm được thôn trang rồi thì giữ chặt không nhúc nhích để tránh bị kẻ khác chia phần. Tất nhiên Cửu Đương Gia hắn dắt theo một lũ lợn dê thì cũng chẳng hơn ai... Trong đám hỗn độn đó, Cửu Đương Gia tuy cầm cờ lệnh nhưng đến đi rồi lại về, vẫn không biết đường nào mà lần, cứ mù mờ mà lỡ mất cơ hội gặp Lục Đương Gia.
Thế nhưng Cửu Đương Gia lòng trung vẫn còn đó, tìm không thấy Lục Đương Gia thì liền quay ngay về trung quân tìm Tri Thế Lang Vương Hậu để phục mệnh.
Kỳ thực, phía bên kia Lục Đương Gia cũng không phải không có động tĩnh gì. Hắn có được quyền chỉ huy ba ngàn quân trung quân, liền lập tức nóng lòng điểm kiểm, rồi động viên ba ngàn quân này xuống phía nam cứu viện.
Đây là điều mà chính mắt lão nhân gia Tri Thế Lang nhìn thấy.
Thế là khi Cửu Đương Gia trở về chỗ Vương Hậu ở trung quân, mô tả chiến cuộc phía trước cho Đại Đương Gia xong thì lão nhân gia Tri Thế Lang chẳng hề lấy làm lo ngại:
"Không sao cả. Lão Lục nhà mình có hơn vạn người, thêm ba ngàn tinh nhuệ trung quân, cho dù chủ lực quan quân có ở ngay mặt nam thì cũng khống chế được cục diện."
Cửu Đương Gia cũng thâm dĩ vi nhiên: "Không sai, chỉ cần người của Lục Đương Gia động là cục diện sẽ được khống chế ngay."
Thế nhưng trong khoảnh khắc tiếp sau đó, tình hình lại càng lúc càng hỗn loạn. Trước là một cánh thủy quân của quan quân quả nhiên từ thượng nguồn thuận dòng xuôi xuống, giao chiến với hạm đội hỗn loạn vô tổ chức của nghĩa quân trên sông và nhanh chóng chiếm thượng phong. Điểm này dù là từ trung quân cũng có thể thấy được cảnh hỗn chiến. Tiếp đó, hai kỵ binh thám báo của Trình Đại Lang lần lượt đến nơi. Người đầu lấy cớ kỵ binh thám báo của quan quân khó chơi, bảo Vương Hậu cẩn thận trên hết; người sau thì nói rõ rằng phía trước đang chạm địch, dường như có đội quân quan quân lớn đang lao thẳng tới.
Điều này ứng với tiếng trống. Vương Hậu trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi lập tức sờ lên chiếc khố đỏ trước ngực mình, phán đoán: "Giờ thì rõ hết rồi! Đây là trận Đại Uyển đây mà!"
"Không sai." Cửu Đương Gia nghĩ một lát rồi gật đầu ngay. "Muốn dựa vào sông, vào núi và thành Chương Khâu trước mặt mà ba mặt bọc lấy chúng ta! Quan quân này khẩu vị lớn thật!"
“Mồm miệng thì to đấy, nhưng chưa chắc đã nuốt nổi.” Vương Hậu ngồi trên ngựa cười lạnh. “Vẫn câu nói cũ, bọn chúng bao nhiêu người, rốt cuộc là một vạn hay hai vạn? Còn chúng ta bao nhiêu? Không tính Nhị đương gia bên kia sông, chỉ riêng bên này đã đủ mười vạn người! Dù không phải mười đánh một, thì cũng là năm đánh một! Sợ hắn làm gì?!”
“Đại đương gia nhìn thấu suốt.”
“Có điều, cũng không thể quá coi thường bọn chúng.” Vương Hậu thu lại ý cười, nghiêm túc nói. “Dù sao cũng dám chủ động đến đánh, vậy thì phải nghiêm túc đối phó. Giờ bọn chúng đã phơi bày hết cả rồi, thì phải như rèn sắt, phải giáng búa nặng xuống thôi… Cờ lệnh trong tay lão Cửu rồi, khỏi đổi người, mau đến tiền quân tìm Tứ đương gia và Ngũ đương gia, bảo họ phát ba vạn tiền quân, Tứ đương gia dẫn hai vạn người tiến lên phía trước chi viện cho Trình đại lang, Ngũ đương gia dẫn một vạn người men theo bờ sông bố phòng, đề phòng bọn chúng từ đường thủy tập kích… Ta muốn xem, mặt nào của ta cũng là đại quân đủ sức chặn đứng chủ lực của hắn, rồi sau đó dẫn trung quân xông thẳng vào trước mặt, hắn làm gì được ta?”
Cửu đương gia vội vàng khen phải, rồi vẫn cứ chăm chỉ không biết mệt, nóng lòng đi về phía trước… Biết làm sao được, y là hàng tướng vừa mới quy phụ, không có quân đội của riêng mình, tu vi cũng gần như không có, chỉ có thể dựa vào thân phận huyện lệnh trước kia để kiếm cái danh đương gia, đi theo Tri Thế Lang bản nhân kiếm cơm, sao dám không chăm chỉ?
Không chăm chỉ, sau này làm sao phân được địa bàn và binh mã của mình?
Cứ nghĩ cái gã Trình đại lang kia, một tên thổ hào, vì sao vừa đến đã được hứa cho Tam đương gia, chẳng phải là nhờ có năm trăm kỵ binh, hơn nữa bên kia sông còn có một cánh quân Bồ Đài lừng lẫy uy danh sao?
Trong thời loạn, không chỉ dựa vào tu vi, kẻ nào nhiều binh nhiều ngựa thì có thể làm đương gia! Binh nhiều nhất ngựa nhiều nhất thì là Đại đương gia… Chính trong cái đạo quân Tri Thế này, từ Đại đương gia đến Lục đương gia đều xếp theo thứ tự đó cả.
Mang tín niệm ấy, Cửu đương gia bỏ mặc mấy con dê kia, lại dẫn theo mấy chục thuộc hạ và một đàn chó, không chút do dự lao thẳng về hướng tây. Lần này y tiến triển thuận lợi, rất nhanh đã tìm được Tứ đương gia và Ngũ đương gia, rồi ôm cờ lệnh công bố mệnh lệnh… Tứ đương gia tuy bất mãn, nhưng vẫn vừa chửi bới vừa dẫn hai vạn người tiến lên phía trước.
Còn Ngũ đương gia thì hể hả nhận lệnh, dẫn quân tiến ra phía bờ sông, đồng thời bảo Cửu đương gia ôm cờ lệnh dẫn dắt các đội ngũ phía sau theo qua sông.
Có điều, ngay khi Cửu đương gia đang điều động các đội ngũ thuộc quyền Ngũ đương gia tiến sát vào bờ sông, thì chợt phát hiện một chuyện kỳ lạ, đó là số quân y phất cờ lệnh, xua đuổi điều động từ tiền quân đến đây, chẳng hiểu sao lại hơi nhiều.
“Tiền quân các ngươi rốt cuộc có mấy vạn người?” Cửu đương gia nom thấy một tên đầu lĩnh quen mặt, liền ôm chặt cờ lệnh tiến lên hỏi.
“Bọn ta không phải tiền quân, bọn ta là tả quân.” Tên đầu lĩnh này thành thật vô cùng. “Cửu đương gia nhận nhầm rồi.”
Cửu đương gia sững người, hỏi ngược lại ngay: “Tả quân không phải thuộc hạ của Lục đương gia sao?”
“Đúng vậy.” Tên đầu lĩnh vẫn thành thật.
“Thế nhưng Lục đương gia chẳng phải đã lên ngọn núi bên trái nghênh địch rồi ư? Đại đương gia còn cấp cho hắn ba nghìn trung quân?”
“Phải…”
“Vậy tại sao các ngươi lại không đi?”
“Chính là không cho bọn ta đi đấy, đương gia nhà ta tự mình dẫn ba nghìn người đi rồi, chỉ bắt bọn ta tăng tốc hành quân, đi đường vòng lên phía trước, dựa vào trung ương… Kết quả là vừa đi lên trước, vừa vào đến giữa thì đụng ngay Cửu đương gia ngươi, kêu bọn ta đến phòng thủ ven sông.”
Loạn thế này… Cửu đương gia lại ngớ ra một lúc, rồi chợt hiểu ra.
Thực ra, hành vi của Lục đương gia rất dễ hiểu, ấy là dùng được trung quân để đánh trận, thì cớ gì phải dùng bộ chúng của mình để liều mạng?
Người ta để cho đích hệ bộ chúng nhà mình lập tức chạy lên phía trước, hơn nữa còn rúc vào giữa, thực ra chính là phòng ngừa bộ chúng nhà mình phải gánh thay cho trung quân.
Đạo lý rất trực tiếp, nhưng thế chẳng phải là hại Đại đương gia sao?
Phía trước sáu bảy nghìn người đều đã thua rồi, ba nghìn người của ngươi ngăn không nổi chứ? Chẳng phải là ép Đại đương gia phải tự mình động đại trận trung quân đi ngăn sao?
Nghĩ đến đây, Cửu đương gia không hiểu sao thấy hoang mang.
Tuy nhiên, sau khi tính toán xong trong lòng, vị huyện lệnh từng là thuộc cấp của Đăng Châu này vẫn an tâm trở lại – dù gì toàn quân là hơn mười vạn người, bên kia sông Nhị Đương Gia dẫn ba vạn người trông coi quân nhu, còn lại bên này là đúng mười vạn người, rồi tiền quân của Tứ Đương Gia đi trước là hai vạn người, chỗ mình là Ngũ Đương Gia hồ đồ dẫn theo hắn và Lục Đương Gia tổng cộng hai vạn người đi ra phía bờ sông, còn một vạn người ở phía dưới hạ du bị chậm trễ đang dựng cầu phao, chuẩn bị qua sông chi viện Nhị Đương Gia, lại bỏ đi một vạn hậu quân, dưới núi thua mất khoảng một vạn người, thế mà vẫn còn lại ba vạn người.
Ba vạn trung quân, đủ để khống chế số binh lực từ trên núi phía nam đánh xuống kia rồi.
Còn Cửu Đương Gia yên tâm trở lại, liền bắt đầu tiếp tục chấp hành nhiệm vụ… Hắn không dám vứt bỏ chức trách của mình để đi báo cáo với Đại Đương Gia, thậm chí không dám mạo hiểm đắc tội Lục Đương Gia mà đi mách tội, ngược lại, lúc này hắn lại muốn tránh xa trung quân một chút.
Bởi vì Đại Đương Gia, cũng chính là Tri Thế Lang Vương Hậu, làm lại không xong, đổi sang xuất thân thợ rèn, tính khí cũng không tốt lắm, hắn không muốn rước thị phi.
Rất nhanh, ba mặt đều có tiếng chiến đấu.
Còn Cửu Đương Gia ghìm ngựa trên sông, thậm chí chính mắt thấy kết cục trận chiến trên sông ở thượng du sông Tế – đội thuyền chắp vá vội vàng, không hề có tổ chức của nghĩa quân bị thủy quân rõ ràng mạnh mẽ hơn của quan quân dễ dàng đánh bại, chạy thục mạng xuống hạ du, mà đợi khi thủy quân của quan quân đến được chỗ này, lại bị quân Tri Thế dày đặc chi chít trên bờ dùng tên bắn loạn xạ áp chế, nhất thời vậy mà dừng lại ngay tại chỗ.
Tuy nhiên vị Đương Gia này quan sát kỹ một lúc, càng nhìn càng thấy không ổn.
Bởi vì thủy quân của quan quân nhìn thì có vẻ bị động chịu đòn, bị nghĩa quân bố trí dọc bờ sông Tế dài bảy tám dặm vây đánh, nhưng thực tế, việc bắn tên từ trên đê sông ra giữa sông không có uy lực quá lớn, quan quân đều nấp sau khoang thuyền và ván ngăn bằng gỗ, căn bản không có thương vong gì đáng kể.
Thậm chí, Cửu Đương Gia tinh ý nhận thấy, trên những tấm ván ngăn đó còn trát bùn, đây dường như là chuẩn bị phòng hỏa từ trước.
Trái ngược hẳn với điều đó là, nghĩa quân giày vò cả buổi, điều động mấy vạn quân, lại căn bản không làm ra được chút tên lửa nào… hoặc là vốn có thể làm ra, nhưng Ngũ Đương Gia muốn tiết kiệm chút dầu, cho nên giả hồ đồ.
Quân giới thì có thể đến xin Đại Đương Gia, còn những thứ như dầu dường như là tài sản riêng của các Đương Gia.
Một khi mạch suy nghĩ đã đi vào lối này, thì khó mà rút ra được nữa.
Cửu Đương Gia càng nhìn, càng thấy quan quân là cố ý dừng ở đây… nhưng tại sao chứ?
Hai vạn người dàn trận dọc sông, trải dài bảy tám dặm, còn một nửa đang đứng xem, còn hai vạn người đi về phía trước, đi rồi không thấy quay lại, dưới hạ du còn hơn một vạn nghĩa quân đang gấp rút vượt sông từ cầu phao sang chi viện cho Nhị Đương Gia bên kia sông… Nghĩ đến đây, Cửu Đương Gia tin chắc không còn nghi ngờ gì nữa, đối phương đang cố ý mặc cho quân Tri Thế chia binh ra, cũng dường như là cố ý giao chiến ở ba mặt, làm cho quân Tri Thế mệt mỏi.
Nhưng tại sao chứ?
Quan quân còn có bố trí gì sao?
Bọn họ còn có thể có bố trí gì nữa?
Cửu Đương Gia đã có lúc muốn quay lại trình bày với Vương Hậu, nhưng hắn nghĩ không ra quan quân có hậu chiêu gì… Hậu chiêu khả dĩ duy nhất không ngoài việc từ khu vực đồi núi trước đó tung chủ lực quan quân ra, đè bại binh mà đi đánh trung quân của Đại Đương Gia thôi sao?
Nhưng mà, chỗ Đại Đương Gia còn có hẳn những ba vạn trung quân, đúng không?
Cho dù quan quân có đến hết đi nữa, sau khi đã chia nhiều binh để kéo dãn như vậy, thì còn có thể có bao nhiêu cái gọi là chủ lực, để chủ động tiến công đại trận trung quân chứ?
Nghĩ đến đây, Cửu Đương Gia dứt khoát mang theo một loại tâm thái phức tạp nào đó mà đứng yên tại chỗ không động đậy nữa.
Dù sao, đại quân không sụp đổ nổi, cho dù là thua, chịu thiệt, cũng không sụp đổ nổi, vậy chi bằng ở chỗ này tuân theo mệnh lệnh làm tốt công việc là được rồi… Hữu quân ẩn giấu thực lực, tiền quân lãng phí tên, liên quan gì đến hắn?
Thời gian từng chút trôi qua, dường như là chứng thực cho phỏng đoán của Cửu Đương Gia, quan quân từ trên sườn núi phía nam đâm bổ xuống tuy hung hãn, mà đúng là trước sau đánh bại ba cánh nghĩa quân bao gồm cả Lục Đương Gia, thử tiến hành một loại hành vi ‘đảo quyển châu liêm’, nhưng lại vì Vương Hậu chủ động dừng lại, phòng ngự tại chỗ, mà không làm gì được trước sự dày đặc kiên cố của đại trận trung quân.
Có thể nghĩ đến, qua một trận nữa, khi cánh quân triều đình này mệt mỏi rã rời, thì cũng là lúc nghĩa quân phản công rồi.
"Tiểu Giả."
Đã đến bên ngoài thành Chương Khâu, Trình Đại Lang không nhịn được nhìn sang Giả Nhuận Sĩ bên cạnh. "Ngươi thật sự không biết cách bố trí trong quận sao?"
"Cha ta không hé một chữ nào, chỉ bảo ta đến tìm ngươi nói những lời kia…" Giả Nhuận Sĩ lắc đầu không chút do dự.
"Vậy quận tốt Tề Quận rốt cuộc có bao nhiêu người?" Trình Đại Lang hỏi dồn.
"Một vạn." Giả Nhuận Sĩ giơ một ngón tay. "Nhưng có thể nhiều hơn một chút, bởi vì bọn huynh đệ Phàn Hổ, Phàn Báo dẫn theo thủy quân và trang khách nhà mình…"
"Một vạn mấy đánh mười vạn, hèn gì cha ngươi không yên tâm, phải đánh cược cả hai bên." Trình Đại Lang thở dài, đồng thời siết chặt nắm đấm căng thẳng. "Nhưng xem tình hình trước mắt, Quận thừa các ngươi quả thực là một lão cách dùng binh lão luyện, lấy một chọi mười chưa chắc đã không thành!"
"Vậy, có muốn thử công thành không?" Giả Nhuận Sĩ thúc giục không ngừng. "Trình lão đại, ngươi là cao thủ Kỳ Kinh phải không, phía sau nhiều nghĩa quân như vậy, ngươi đi dẫn đầu, xông vào chẳng phải được sao?"
"Xông vào thì sao chứ?" Trình Đại Lang nghiêm túc hỏi ngược lại. "Trong thành này nếu có mai phục, hoặc là giấu đồ dẫn lửa, ta vào đó bị nỗ máy bắn thành con nhím, hoặc là nửa đêm bị kẻ khác châm lửa thì làm sao? Với lại, sự việc mà thành, cái thành này cũng là của tên Tứ đương gia ở đằng sau kia…"
"Vậy…"
"Ta đã tận lực rồi." Trình Đại Lang đột nhiên nghiêm nét mặt. "Quân triều đình trước mặt đã bị ta đánh lui, ta cũng đã báo động và bẩm báo với Tri Thế Lang, hết lòng hết sức rồi… chúng ta tiếp tục tránh sang một bên đi thôi… Vừa rồi có phải phía đông nam Chương Khâu trong núi cũng có tiếng trống không?"
"Phải…"
"Đi nói với vị Tứ đương gia kia, ta đi nghênh địch trong núi phía đông nam Chương Khâu, còn thành Chương Khâu ở đây giao cho hắn ta đi." Trình Đại Lang lại quay đầu chỉ một người. "Nói xong thì lên núi tìm ta!"
Kỵ sĩ kia nhắc lại một lượt, lập tức quay người phóng đi.
"Phía đông nam…" Người vừa đi, Giả Nhuận Sĩ bèn thấp giọng kinh ngạc hỏi. "Không phải nói là tránh sang một bên sao? Tại sao ngược lại muốn đi đến chỗ có tiếng trống?"
"Phía đông nam kia nhất định là giả." Trình Đại Lang đáp thẳng. "Quân triều đình thực sự muốn động thủ, hoặc là giấu chủ lực còn lại trong thành Chương Khâu, hoặc là đặt ở phía sau nhằm vào trung quân của Tri Thế Lang… tóm lại nhất định là phải chặn đường lớn, đâu còn phải tách binh lực đến nơi trong núi không đụng tới được nghĩa quân mà canh chừng? Chỗ đó nhất định cũng như quân địch vừa rồi trước mặt, đều là hư binh, chúng ta cứ đi về phía đó!"
Nói rồi, Trình Đại Lang một ngựa đi đầu, lại thật sự dẫn kỵ binh nhà mình tiến vào trong núi non phía sau bên cạnh.
Trên đầu thành Chương Khâu, mấy tên quan quân vừa chạy vào trong thành nhìn thấy cảnh này, nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Gần như cùng lúc đó, cách xa chừng hai mươi dặm ở bờ bắc hạ du sông Tế, Thạch Tử Giang, Nhị đương gia của Tri Thế Quân, ngỡ ngàng nghe được một tin tức: "Ngươi chắc chứ?"
"Thuộc hạ cách sông tận mắt nhìn thấy." Một tên sĩ quan nghĩa quân hồn vía chưa ổn định, thở hổn hển đáp. "Đại đội quan quân bỗng nhiên từ trong núi phía nam xông ra, trực tiếp hạ được thành Trường Sơn rồi, trên đầu thành lập tức đổi cờ của quan quân…"
"Đại đội quan quân là khoảng bao nhiêu?"
"Phải đến hàng vạn!"
"Mẹ kiếp nhà ngươi!" Thạch Tử Giang chửi ầm lên.
"Khoan đã!" Đúng lúc này, Chu lão đại, đầu lĩnh tâm phúc của Thạch Tử Giang, bỗng bước lên trước, một mặt ra hiệu cho tên sĩ quan kia mau đi ra, một mặt lại nhìn về phía viên đầu mục quân cứu viện vượt sông mà tới. "Thất đương gia, ta hỏi nghiêm túc một câu, trước khi ông qua đây, bên bờ bên kia rốt cuộc xác thực giao thủ ở mấy chỗ?"
"Ba chỗ… không đúng, hai chỗ." Tên Thất đương gia kia dưới cái nhìn của Thạch Tử Giang đang giận dữ mà nghiêm túc đáp. "Tiếng trống là từ chính diện phía nam đại trận trung quân, hướng tây chính diện phía Chương Khâu, trên sông Tế và hướng tây nam truyền tới… Tôi xác định biết là có giao thủ, chỉ có chính diện phía nam đại trận trung quân, chỗ đó đánh dữ dội nhất, Lục đương gia đều sụp rồi, trung quân của Đại đương gia cũng đã nghênh lên rồi; sau đó trên sông Tế cũng đánh rồi, bởi vì đoàn thuyền phía trước đã bại trận lui xuống rồi."
"Quan quân thủy quân đã thắng rồi, sao không thuận dòng xuống, phá hủy cầu phao của ông?" Thạch Tử Giang chợt nhận ra một vấn đề.
"Bọn họ cố ý để Thất đương gia dẫn quân sang, hòng đối phó Đại đương gia." Chu lão đại lập tức đáp, rồi thành khẩn tiến lời. "Nhị đương gia, nói thẳng nhé, thành Trường Sơn e là thật sự xong rồi… Quan quân đúng là giăng trận mở túi, nhưng không chỉ đơn giản là ba mặt đánh vào, mà Trường Sơn còn định buộc miệng túi! Đây là muốn nuốt trọn Đại đương gia! Còn về binh lực, Nhị đương gia nói xem, liệu có viện binh từ Lỗ Quận không? Hoặc là đã chiêu hàng được nghĩa quân nhà nào phía sau?"
Thạch Tử Giang ngẩn ra nhìn sang bờ bên kia, nhưng chỉ thấy một vạn quân hậu quân bờ ấy cùng mấy vạn đầu gia súc bọn họ đang lùa đi.
Tên tâm phúc Chu lão đại bên cạnh, cùng với Thất đương gia của Tri Thế Quân tới ứng viện, tất cả đều ánh mắt lấp lánh, vẻ mặt như đang ngẫm ngợi… Bọn họ sao lại không biết mối quan hệ tế nhị giữa Nhị đương gia và Đại đương gia chứ?
Ngay trong hai ngày qua, Đại đương gia bảo Nhị đương gia làm kẻ ác, đi ép Trình Đại Lang nhập bọn, Nhị đương gia còn thừa cơ lấy đi rất nhiều gia súc trong trang viên của Trình Đại Lang, thế mà hôm qua Trình Đại Lang chỉ vài câu đã dỗ được Đại đương gia đem tất cả gia súc sang bờ bên kia… Thật ra, chút gia súc thì chẳng sao, Trình Đại Lang uất ức cũng là chuyện có thể hiểu được, nhưng Đại đương gia và Nhị đương gia là hai thủ lĩnh gây dựng Tri Thế Quân, cùng nhau đi đến tận bây giờ, theo đà Tri Thế Quân lớn mạnh, Đại đương gia ngày càng độc đoán chuyên hành, Nhị đương gia ngày càng bị đẩy ra rìa, dường như mới là vấn đề lớn nhất của Tri Thế Quân.
Bây giờ, Nhị đương gia biết trước tình thế nguy hiểm bên kia sông mà Đại đương gia chưa hề biết, có đi cứu hay không?
Ai dám lên tiếng?
"Nhị ca!" Thất đương gia chợt thành khẩn mở lời. "Nói thẳng nhé, thuộc hạ của đệ vừa mới qua sông, bây giờ lại bắt họ qua lần nữa, bọn họ sẽ tự sinh loạn đấy…"
Lời này quá cố ý, lập tức khiến Thạch nhị đương gia nhíu mày.
"Không phải chuyện này." Chu lão đại cũng thở dài, vội vàng nói tiếp. "Mấu chốt là, thủy quân quan quân thượng nguồn sao không xuống? Chẳng phải là đang chờ quân của Thất đương gia sang, tiện thể kéo dài thời gian sao? Quan quân giờ đã từ phía sau lấy được thành Thạch Tử, cùng với thành Chương Khâu nhốt đại quân của Tri Thế Quân vào một đường hành lang hẹp kẹp giữa núi và sông, tiếp theo thủy quân chắc chắn sẽ thuận dòng mà tràn xuống, phong tỏa dòng sông! Chúng ta dù có muốn phái đại quân đi chi viện, e rằng cũng không còn cơ hội, thậm chí như Thất đương gia nói, chỉ vô ích sinh loạn."
Mọi người có mặt đều im lặng, cùng lúc đó, bờ bên kia vẫn đang sôi động hành quân chiến đấu, đại đội bên này cũng chầm chậm tiến lên, thỉnh thoảng lại cách sông xem náo nhiệt, chỉ trỏ bình phẩm, hoàn toàn không biết nguy hiểm đã ập xuống bờ bên kia.
Tuy nhiên, tình trạng này không kéo dài được bao lâu, rất nhanh, hậu quân hai bên sông đã trở nên rối loạn — sĩ quan phía sau lại đến báo, quan quân thành Trường Sơn sau khi giành được quyền khống chế thành trì, lập tức xuất thành, chủ động đánh thẳng vào hậu quân bờ bên kia.
Thậm chí, hậu quân trở tay không kịp, trước chủ lực của quan quân thì gần như vừa chạm đã tan.
"Lão Chu." Thạch Tử Giang bỗng nhiên thở dài một tiếng, nhìn về phía thủ lĩnh tâm phúc của mình. "Mấy vạn người này của ta, xin giao lại cho ông… Sau khi ta đi, ông hãy trông cuộc chiến bên đó, nếu như chống đỡ được, ngày mai tìm cách vượt sang tiếp ứng, nếu chống không nổi, ông dẫn người từ bờ bắc quay về, về Đăng Châu đầu nhập hai vị đại đương gia bên Hà Bắc kia… Lão Thất, đệ phải nghe theo Chu lão đại, ông ấy là người tiếp bước ta, hơn nữa đầu óc khéo léo, mạnh hơn mấy đứa các đệ."
Chu lão đại và Thất đương gia cùng bước lên nửa bước, muốn nói rồi lại thôi.
"Ta biết các ông định nói gì." Thạch Tử Giang lắc đầu, trực tiếp vịn thanh đao bên hông bước lên cầu phao trên sông. "Hắn bất nhân với ta, nhưng ta không thể không có nghĩa khí, dễ dàng bỏ mặc hắn đi chết được… Cũng chỉ có ta mới có thể giúp hắn trấn áp mấy tên đương gia kia!"
Hai khắc sau, khi mặt trời dần lặn về tây, Thạch Tử Giang gặp lại người đồng đội cũ Vương Hậu của mình, nhưng còn chưa kịp nói với nhau lời nào, cầu phao đã bị thuyền lửa từ thượng nguồn lao xuống châm lửa thiêu rụi, cùng lúc đó, hậu quân của Tri Thế Quân bị đả kích thê thảm đã hoàn toàn tan vỡ, bắt đầu đen sì tràn về phía trung quân dồn ép.
Thế thì cũng đỡ vất vả, căn bản chẳng cần phải hao tâm miêu tả.
Lúc chạng vạng tối, Vương Hậu thử tập trung trung quân đột kích vào đội quan quân phía sau, nhưng sự tình đến nước này, quân Tri Thế đã hoàn toàn mệt mỏi rã rời, từ sĩ khí đến trình độ tổ chức, tất cả đều giảm sút ghê gớm, trước sau ba lần xuất kích, đều không lay chuyển nổi tuyến phòng ngự của quan quân phất phới cờ hiệu chữ Trương kia.
Rồi ngay sau đó, màn đêm buông xuống, khi đội tiền quân phía trước từ chối quay lại, cũng không dám tấn công thành Chương Khâu sáng rực đèn lửa, thì trong khu vực hẹp dài phía đông tây mấy chục dặm, phía nam bắc hơn mười dặm, quân Tri Thế bị quân địch chỉ bằng một phần mười đến một phần năm quân số mình vây khốn, bắt đầu hoảng sợ và rất nhanh xuất hiện cảnh đào tán quy mô lớn.
Thậm chí có người bất chấp tất cả, vứt bỏ áo giáp, liều mình vượt dòng Tế Thủy đang có thuyền quan quân tuần tra giữa mùa đông đã khá lạnh, hòng đến bờ bắc hội họp cùng xe cộ hậu cần và một bộ phận gia quyến đi theo quân.
Đương nhiên, hơn phân nửa số người đã chết trong sông.
Trên sông cũng vậy, quan quân ở mặt đông và mặt nam cũng vậy, dần dần phát hiện ra sự thất thố của quân Tri Thế, bắt đầu nhân ban đêm tấn công. Vương Hậu thì kinh ngạc nhận ra, mình lại không cách nào điều động và chỉ huy quân đội nổi nữa… hay nói đúng hơn, càng chỉ huy thì càng loạn.
Tới cuối cùng, dưới ánh trăng đôi, vị Tri Thế Lang này chỉ có thể co mình vào trung quân, ngồi đợi viện quân… Nhưng Tứ đương gia và Ngũ đương gia phía trước vẫn bặt vô âm tín, Trình Đại Lang cũng không biết đã đi đâu.
"Vương Thiết Tượng, ta có một chủ ý."
Bên đống lửa, Thạch Tử Giang nhìn Vương Hậu trước mặt, lắng nghe những tạp âm hỗn loạn chung quanh, lời lẽ lạnh nhạt. "Ngươi nghe hay không?"
Vị Tri Thế Lang đầy mặt tro bụi, toàn thân bê bết nhìn lão đáp tác của mình, một tiếng không nói. Bên cạnh, Lục đương gia và Cửu đương gia thần thái khác lạ, đều cúi tay đứng yên, không chút ngôn từ.
"Lúc ở bờ bên kia, ta có nói với Lão Thất, ngươi bất nhân, ta không thể bất nghĩa, vì thế phải sang đây, nhưng thực ra không chỉ có vậy…" Thạch Tử Giang vịn đao, nghiêm túc đáp.
"Còn gì nữa?" Cuối cùng Vương Hậu cười lạnh nói: "Đến nước này rồi, nếu ngươi muốn đắc ý, cứ thoải mái."
"Ta chưa từng có ý muốn cướp vị trí Đại đương gia của ngươi." Thạch Tử Giang chẳng thèm để tâm đến lời trào phúng của đối phương, trái lại ngữ khí dần kịch liệt hẳn lên: "Bởi vì một đời này ta không bao giờ quên được câu nói ngươi thét ra hồi còn làm thợ rèn ấy… Ngươi nhảy lên bàn bên lề phố, giữa ban ngày ban mặt, hướng xuống những người bên dưới mà hô, rằng 'muốn kháng quân, muốn kháng tuyển, nhà nhà phải thu gom đồ sắt, thu gom sắt về rèn thành thương, giết sạch hôn quân tặc quan'! Ngươi đã nói câu mà một đời này ta muốn nói mà không dám nói! Làm việc một đời này ta không dám làm! Ngươi là người đầu tiên dám thét lên phải giết hôn quân! Lúc đó ta đã nghĩ, cho dù ngươi chỉ là một kẻ văn không thành, võ không chín, làm thợ rèn cũng không xong, ta cũng nguyện đi theo ngươi tạo phản suốt đời! Giết chết tên bạo chúa đó!"
Dù là Vương Hậu hay Lục đương gia và Cửu đương gia bên cạnh, tất cả đều khẽ động dung.
"Cởi áo quải đỏ vai kia ra, đưa cho ta mặc!" Vị Thạch Nhị đương gia này một hơi nói xong, thở đôi ba hồi, rồi chợt đưa tay ra hiệu: "Ta ở chỗ này thay ngươi trấn thủ, ngươi cứ tự mình tiến lên phía trước, chém chết lão tứ, lão ngũ không chịu quay về, rồi từ phía trước leo qua dãy núi lớn trốn sang Lỗ Quận! Cái thế đạo này có thể thiếu Thạch Lão Nhị, nhưng không thể không có Tri Thế Lang!"
Vương Hậu ngây người ra nhìn đối phương, nhất thời như nghẹn đắng nơi cổ họng, nhưng cuối cùng vẫn cúi xuống cởi áo quải đỏ vai ra, rồi lên ngựa, phục thân mình cúi đầu tiến về phía trước.
Lục đương gia và Cửu đương gia muốn đi, nhưng không dám động đậy.
"Hai vị cũng đi đi, hảo hảo phò tá Tri Thế Lang!" Thạch Tử Giang lại sốt ruột thúc giục.
Hai vị đương gia nghe vậy, như trút được gánh nặng, cũng đều lên ngựa, cúi đầu che mặt đuổi theo.
Thạch Tử Giang nhìn theo bóng họ khuất dạng, ung dung mặc áo quải đỏ vai vào, rồi ban mệnh lệnh cuối cùng cho đám sĩ tốt trung quân vốn đã sớm hoảng sợ bất an vây quanh: "Đi thả hết sáu vạn súc vật kia ra, rồi tùy các ngươi muốn làm gì thì làm!"
Cứ như vậy, chỉ trong một ngày một đêm, quân Tri Thế lên tới mười vạn quân đã hoàn toàn sụp đổ, tự động tan chạy. Vương Hậu sáng sớm hôm sau chạy thoát khỏi vòng vây, còn Thạch Tử Giang mặc áo giáp đỏ đến chiều hôm đó bị cao thủ quan quân là Ngư Bạch Mai chém chết ngay bên bờ Tế Thủy, trước sự chứng kiến của tàn quân nghĩa quân bờ đối diện. Cả hai người đều không biết rằng, quan quân thực ra chỉ có hơn một vạn người, khu vực từ Chương Khâu đến Lịch Thành phía trước căn bản là trống rỗng.
Chỉ cần quân Tri Thế to gan, dám tiến lên, tính cả số hao tổn trong lúc chạy trốn cũng chưa tới năm nghìn người, chưa chắc đã không thể lật ngược thế cờ.
Nhưng những điều này đều là chuyện của Bạch Đế Gia sau này rồi.
Thực tế, sau trận này, vì quân số ít, quan quân lại phải mất trọn bảy tám ngày mới thu gom xong sáu vạn con gia súc các loại nằm rải rác khắp vùng, cũng tốn không ít công sức.