Truất Long

Lượt đọc: 2056 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 256
Hà Qua Hành (10)

❊ ❊ ❊

Trước đó đã từng nói, dưới chế độ quân điền của Đại Ngụy, trên lý thuyết là không có địa chủ. Nhưng trong quá trình vận hành thực tế, bởi vì sự tồn tại của giai tầng nô, các quan lại quý tộc cao cấp hoàn toàn dựa vào kẽ hở thụ điền cho nô bộc để giành lấy lượng lớn đất đai, trở thành siêu cấp đại địa chủ; còn hào cường địa phương mượn đủ mọi thế lực ép buộc dân chúng đem ruộng được cấp “cho mình thuê” rồi lại “cho thuê” ngược ra, trên thực tế vẫn sinh ra những địa chủ điển hình.

Có điều, Trương Hành ở Đông Cảnh một năm, trong lòng biết rất rõ, trên đất cũ Đông Tề, phần nhiều địa chủ với ý nghĩa thực tế không cần quan hệ ruộng đất phức tạp và thực chất như thế, điều này chủ yếu là vì quan phủ và địa phương ngăn cách quá sâu, mà sự bòn rút của triều đình với địa phương lại rõ ràng là vượt quá mức bình thường, cho nên quan phủ ắt phải dựa dẫm vào nhân sĩ có thế lực ở địa phương, cũng chính là hào cường, mới có thể bảo đảm thuế má và tô ruộng vượt xa tiêu chuẩn, rồi từ đó bất đắc dĩ phải giao phó một nửa quyền hạn trong khu vực cho những hào cường cắm rễ sâu bền ở chính quê hương bản xứ này.

Nói cách khác, hào cường đặc sắc Đông Cảnh vốn là do chính quan phủ nuông chiều mà thành, nuôi dưỡng mà nên.

Còn trở lại trước mắt, đôi nam nữ trung niên chạy nạn bên bờ Vấn Thủy này đối mặt với Lâm đại lão gia cùng những kẻ đứng sau Lâm đại lão gia, rõ ràng lại là một kiểu tiến hóa hơn, bởi vì thời loạn đến rồi, hào cường thừa thế vùng lên, kẻ có danh thì cầu thực, kẻ có thực thì cầu danh, kẻ danh xứng với thực thì nắm trong tay tất thảy mọi thứ ở tầng cơ sở.

Thậm chí, Trương Hành trong lòng mơ hồ hiểu rằng, lúc này gượng gạo thảo luận giai cấp gì đó, chẳng có bao nhiêu ý nghĩa, bởi nguyên nhân chủ yếu nhất vẫn là sự mất trật tự ở cơ sở dưới cảnh loạn lạc – bắt đầu từ cuộc chinh phạt lần hai, chiến loạn diện rộng và những đợt càn quét quân sự tàn khốc sau đó đã xuất hiện, sau cuộc chinh phạt lần ba, đạo tặc phủ kín khắp trời, chính hào cường cũng phải chuẩn bị tạo phản hoặc tự bảo vệ mình, trong tình thế đó, triệt để nương nhờ hào cường đã trở thành bản năng cầu sống của dân chúng, và hào cường cũng sẵn lòng đảm nhận vai trò che chở ấy.

Chuyện thế này, không biết đã diễn đi diễn lại bao nhiêu lần trong những cuộc đổi triều thay đời.

Chỉ có điều, hai gia đình phía sau cặp vợ chồng trung niên này rõ ràng là "tài sản" kém chất lượng, bọn hào cường chẳng mấy vui vẻ tiếp tục bảo hộ, mà là muốn đem hiến tế, hoặc tiến thêm một bước thu làm gia nô thôi.

Trương Hành đã rõ logic phía sau, nên trong thư chàng cũng chẳng có nửa lời chỉ trích đạo đức, chỉ bình thản kể lại mình đã gặp hai người này thế nào, rồi trong thư hỏi vị Lâm lão gia kia những điều hai người nói có đúng sự thật không. Nếu đúng thật, thì hai nhà này quả thực đã rất khó khăn rồi, trong loạn thế, thân là kẻ mạnh nên giữ lại một chút ranh giới cuối cùng, hết sức giúp đỡ kẻ yếu, huống chi còn là đồng hương, bèn hỏi có thể chiếu theo số ruộng đất thực tế để thu thuế ruộng không? Còn nếu như hai nhà này lại càng đặc biệt khốn khó, cá nhân chàng thấy giảm miễn thích đáng cũng là điều nên làm. Đương nhiên, nếu chỗ Lâm lão gia cũng thực sự khó khăn, có thể hồi âm, chàng bằng lòng tự mình xuất tiền, giúp sung bù thuế ruộng.

Cuối cùng tự nhiên phải ký tên mình cùng chức vụ, chính là Bang Truất Long Tả Dực Long Đầu Trương Hành vậy.

Viết thư xong, dặn dò vài câu, lại sai người đưa cho đôi nam nữ này mấy miếng bánh khô, rồi thúc giục họ quay về.

Đôi nam nữ này dù có không hiểu quan hệ đến đâu, lúc này thấy nhiều đại quân như vậy, cũng đều biết người trước mắt là một nhân vật lớn thực sự mà Lâm lão gia có với cũng chẳng tới, đủ sức giải khốn ách cho họ, tự nhiên là thiên ân vạn tạ mang theo thư từ quay về.

Còn đôi nam nữ này đã đi, Trương Hành nghĩ một lát, lại tựa lưng vào ngựa Hoàng Phiêu Mã trên bờ sông, tiếp tục viết thêm mấy bức thư, chính là gửi cho Ngụy Huyền Định, Bạch Hữu Tư, Từ Thế Anh, và bao gồm cả Diêm Khánh, Trương Kim Thụ là những tâm phúc phụ trách chuyên môn gửi lời nhắc nhở, mời bọn họ khi xử trí sự vụ nhất thiết phải lưu tâm nhân tài địa phương, vân vân.

Sau đó, bèn tiếp tục lên đường, và ngay trong ngày đến huyện Cung Khâu thuộc Lỗ Quận.

Đến Cung Khâu, còn chưa vào thành, đầu lĩnh được Bang Truất Long phân phái ở bản địa là Bính Nguyên Chính đã vội vàng ra đón, hai bên gặp mặt, người sau rõ ràng có phần bất an.

Chỉ hiềm đại quân ở bên cạnh, cũng không tiện nói nhiều, nhưng chẳng mấy chốc, bọn Giả Việt cùng các đầu lĩnh trực thuộc lần lượt đi sắp xếp bộ phận mình, Trương Hành dẫn Giả Nhuận Sĩ và Vương Hùng Đản vào huyện nha, Bính Nguyên Chính lại không dám trì hoãn nữa, trực tiếp chắp tay vái dài ngay trong sảnh đường, miệng nói hổ thẹn.

“Chuyện gì vậy, chẳng lẽ vụ mỏ vàng lại có loạn rồi à?” Trương Hành ngạc nhiên hỏi.

Nói đến, Trương Hành trước đó ở Túc Thành, lúc cùng mấy đại đầu lĩnh thương nghị nên tiến quân hay tạm hoãn, có nhắc đến việc hào cường ở đất Lỗ Quận không chịu nghe theo lệnh, và đã cùng mấy đại đầu lĩnh phân tích, phía sau đều là có cách nói của nó, cái rõ nhất chính là khi tiếp nhận các mỏ khoáng, xưởng luyện trên đất Lỗ Quận vốn danh nghĩa là tài sản của quan, nơi nơi đều xảy ra tình trạng không hợp tác rõ rệt, thậm chí còn có hành vi gây sự.

[[bỏ dòng quảng cáo]]

Lố bịch nhất chính là chỗ Cung Khâu này, một mỏ vàng nhỏ ở đây, thậm chí lúc tiếp nhận còn nổ ra đồng loạt náo động, chừng hơn trăm thợ mỏ bị kẻ khác xúi giục, vũ trang chống đối, chỉ là bị quân đồn trú nhanh chóng trấn áp thôi.

Đây đương nhiên là tình huống có thể hiểu được, cũng giống như chế độ quân điền chia ruộng, trên lý thuyết mọi đất đai đều thuộc về quốc gia, nhưng trên thực tế vẫn xuất hiện địa chủ, thứ như mỏ vàng trước kia trên lý thuyết thuộc về triều đình Đại Ngụy, nhưng trong vận hành thực tế cũng cần hào cường bản địa hỗ trợ quản lý... Một năm nay, e rằng hỗ trợ quản lý đã biến thành chiếm giữ trực tiếp rồi.

Lúc này Bang Truất Long muốn đối đãi chuyện này một cách nghiêm túc, thu mỏ vàng lại, đó chính là đoạn nhân tài lộ như sát nhân phụ mẫu (đứt đường tài lộ của người ta như giết cha mẹ người ta), tự nhiên sẽ dẫn tới sự chống đối trực tiếp nhất.

“Không phải.” Bính Nguyên Chính ngập ngừng một chút, vẫn lắc đầu. “Là trước đó tôi không biết Long Đầu muốn đến, hơn nữa có lời đồn là sắp sửa đông tiến, lúc ấy có đại hộ bản địa tới tỏ ý thiện chí, đứng ra bảo lãnh, vì trấn an địa phương, tôi liền thả người về rồi.”

Trương Hành sững người một chút, nghiêm túc hỏi: “Đại hộ bản địa là nhà nào?”

“Một nhà họ Lưu, người quản sự tên Lưu Phạm.” Bính Nguyên Chính càng thêm xấu hổ. “Là một người bản địa trước kia làm mỏ giám cho triều đình Đại Ngụy.”

Bầu không khí thoắt cái trở nên có phần ngượng ngập.

Một lúc sau, vẫn là Trương Hành cười khẩy một tiếng, phá vỡ im lặng, song lại quay sang nói về đề tài khác: “Dọc đường thấy không ít thôn trang hoang phế, còn có bến đò bị đốt cháy... Bính đầu lĩnh có biết là chuyện thế nào không?”

“Nếu là mấy chỗ trên dòng Vấn Thủy, thì tự nhiên biết.” Bính Nguyên Chính vội vàng nghiêm trang lại, ngay tại dưới sảnh, hướng về phía Trương Đại Long Đầu đang nghiễm nhiên ngồi chễm chệ trên sảnh đường mà làm ra tư thế bẩm báo. “Bến đò là do chúng tôi với quan quân Tề Lỗ mấy lần rút lui đốt hỏng, sớm nhất phải truy tố tới trận chiến sau Tết năm ngoái, gần nhất là một lần do quân tan tác xuất thân quận tốt Lỗ Quận lúc chạy về đốt... Còn về thôn trang, cũng phần nhiều là nửa năm nay lần lượt tan rã đi, bất quá, trong đó chẳng phải tại hạ cố ý thoái thác, nhưng thực sự là do nhà khác, nhất là nguyên nhân từ quan quân Tề Lỗ nhiều hơn... Bởi theo thuộc hạ biết, đợt ly tán lớn nhất, chính là đầu năm nay Lỗ Quận bị Trương Tu Quả đoạt lại, binh dịch, phu dịch lại nổi lên, lại thêm đại quân tiến chiếm Vận Thành, cần men theo dòng Vấn Thủy vận lương, người địa phương sợ gặp lại chuyện kiểu Tam Chinh, nhất là thôn làng cạnh bến đò, có nhiều trốn chạy tản mát.”

Trương Hành nghe thỏa đáng, gật đầu liên hồi, rồi lại thở dài: “Bính đầu lĩnh xưa nay nổi tiếng thông minh tinh cán trong bang, trước đây ở mặt Tây, các hạ đóng giữ Khuông Thành, hết thảy thỏa đáng, mỗi lần giao việc xuống, đều là chỗ các hạ và Sài Hiếu Hòa khiến người ta yên tâm nhất... Cho nên lần này ta mới chuyên dẫn các hạ theo đến đây, chính là chuẩn bị mượn sự tinh minh tài cán của các hạ, hơi chút ủy nhiệm.”

“Tại hạ hổ thẹn, thực sự không ngờ Long Đầu coi trọng chuyện này như vậy, nhất thời làm hỏng việc.” Bính Nguyên Chính dĩ nhiên hiểu ý đối phương, vẫn là chuyện vừa rồi thôi, loanh quanh một vòng lại quay về, hơn nữa vẫn là giọng trách cứ, vì vậy bầu không khí càng phát xấu hổ, nhưng cũng chỉ đành miễn cưỡng giải thích. “Nhưng mà Long Đầu, thứ lỗi tại hạ nói thẳng, muốn địa phương an ổn, lực lượng người bản địa luôn phải coi trọng, thì dù không có chuyện âm dương sai lệch lần này, tôi cho rằng cũng nên tiếp xúc mềm dẻo với người địa phương một chút mới là con đường chính để trị lâu dài...”

"Ta hiểu ý ngươi." Trương Hành nghĩ một lát, rồi nghiêm túc đáp. "Trăm dặm không cùng tục, nghìn dặm khó thông lời, muốn cai trị địa phương được ổn thỏa, cuối cùng vẫn phải xoay về dựa vào bản lĩnh của người bản địa. Nhất là ngươi, Bính Đầu Lĩnh, vốn là một cán lại cần cán xuất thân từ bản địa Đông Quận hiếm thấy trong bang, hẳn đã suy nghĩ nhiều về chuyện này. Có điều, theo ta nói, muốn mượn bản lĩnh người bản địa thì không nên đơn giản và trực tiếp như thế... Hơn nữa, Bính Đầu Lĩnh thực sự cho rằng làm như vậy là kết thiện với người bản địa sao?"

Bính Nguyên Chính sửng sốt, nghiêm túc hỏi lại: "Dám hỏi Long Đầu, lời này là có ý gì?"

"Rất đơn giản, ta hỏi ngươi mấy câu... Ngươi làm thế này, có khác gì triều đình Đại Ngụy đối đãi với hào kiệt bản địa không? Triều đình Đại Ngụy ban cho hào kiệt bản địa chút phong thưởng và đặc quyền, dùng làm thủ đoạn duy trì địa phương, chẳng phải chính là như vậy sao? Nhưng sau này kết quả ra làm sao? Người bản địa có tâm phục không?" Trương Hành nghiêm mặt hỏi. "Đại Ngụy có được an trị lâu dài ở Đông Cảnh không? Lui một vạn bước mà nói, giả như không gặp phải ba lần chinh phạt Đông Di, thì cách Đại Ngụy đối đãi với hào kiệt Đông Cảnh như thế, có đúng không?"

Bính Nguyên Chính im lặng một lát, liền chắp tay ngay trên sảnh đáp: "Xin Long Đầu chỉ giáo."

"Ý của ta rất đơn giản, đối đãi với nhân tài địa phương, trước hết phải cởi bỏ hạn chế, thành tâm tiếp nạp nhân tài địa phương vào tầng cao của Bang Truất Long, chúng ta không thể học theo triều đình Đại Ngụy, mặc nhiên cho rằng người ngoài Quan Lũng thì không thể đăng đường nhập thất, tiến vào trung tâm... Đương nhiên, đây không phải là chuyện hiện giờ ngươi có thể quyết định, nên điểm này không liên quan đến ngươi, chẳng qua ta đã nói, tức là nói điều này không có vấn đề lớn... Nhất định phải để lại cho người ta một con đường và hy vọng đi lên, có một con đường như vậy và không có con đường như vậy, hoàn toàn không phải là cùng một chuyện." Trương Hành buột miệng nói ra, hiển nhiên là đã sớm có ý tưởng. "Nhưng làm thế nào để chọn lựa nhân tài, thì lại là một chuyện khác... Ta nghĩ đi nghĩ lại, không ngoài dùng người thân mà tiến cử, bàn tài năng rồi tiến lên, cuối cùng người có đức thì ở trên."

Chớ nói Bính Nguyên Chính, ngay cả Vương Hùng Đản và Giả Nhuận Sĩ có mặt tại đó cũng nghe mà ngẩn ra.

Một lúc lâu sau, Vương Hùng Đản không nhịn được, liền hỏi ngay tại chỗ: "Trương Tam Thúc, dùng người thân mà tiến cử là điều đầu tiên ư?"

"Phải." Trương Hành chỉ cười trên sảnh. "Có điều chữ 'thân' này, không phải là thân sơ cá nhân, mà là thân sơ về lập trường... Một ví dụ đơn giản nhất, chúng ta là quân tạo phản, cụ thể mà nói là bị triều đình Đại Ngụy bức phản, vậy dám hỏi, ngay cả tạo phản còn không kiên quyết, vẫn còn trông mong gì vào triều đình Đại Ngụy, những kẻ đó chúng ta có thể để họ làm đến Đại Đầu Lĩnh không?"

Bính Nguyên Chính nghe câu đầu tiên liền tỉnh ngộ, hai người kia cũng đều rất nhanh phản ứng lại, rồi liên tục gật đầu.

Nói trắng ra, thân sơ này chính là phải phân rõ lập trường địch ta, Tào Lâm còn là Đại Tông Sư đấy, nhưng muốn dùng ông ta thì ông ta có đến không?

"Ví như Tư Mã Chính ở Từ Châu, là người mà cả đời ta thấy tài đức vẹn toàn nhất, thì lại là địch chứ không phải bạn; Trương Tu Quả thực ra trong quân triều đình cũng coi là nhân vật hiếm có, Ngư Bạch Mai cũng vậy, chúng ta trái lại phải giết đi cho sướng tay. Đặt vào những nhân vật ở địa phương này, cũng có Phàn Hổ làm ví dụ." Trương Hành cũng có chút cảm khái, nói ra mấy ví dụ rồi mới quay về trước mắt. "Còn đổi sang lúc này, mỏ vàng là sản nghiệp của triều đình danh chính ngôn thuận, chúng ta dựa theo quy củ thu về của công, đám hào cường này vừa lên đã địch thị chúng ta, đối kháng chúng ta, bất kể bọn họ có hiểu lầm hay phòng bị gì không, nhưng sự tình đã làm ra rồi, chúng ta dù có nhất thời thỏa hiệp với họ, thì cũng chỉ là biện pháp tạm thời, làm sao có thể thực sự bỏ qua cho họ được? Huống hồ còn muốn coi họ như đại diện hào kiệt bản địa mà bổ nhiệm?"

Bính Nguyên Chính định cất lời.

Không ngờ Trương Hành khẽ xua tay: "Ta biết ý ngươi là gì... Ngươi đừng vội, nghe ta nói hết đã... Tài và đức ở dưới là những lời cũ rồi, lẽ ra không cần giải thích nhiều, nhưng chúng ta suy cho cùng không phải triều đình, mà là giặc cướp tạo phản, nên ở trong đó, nói là chọn người theo tài theo đức, chi bằng nói là trước hết phải cố hết sức sống sót đã, thắng làm vua, chỉ có kẻ vô đức mà thắng, thì chẳng qua lại là một Đông Tề, Nam Trần, Đại Ngụy khác thôi, thắng mà vô dụng, cho nên lại phải hết sức coi trọng đức hạnh. Cái này không chỉ là chuyện về nhân tài, mà làm việc dùng người, đều phải như thế."

Trương đại long đầu gượng nói thêm một đoạn, rất có phong cách lãnh đạo nói chuyện phải gom góp đủ ba ý, nên Bính Nguyên Chính nghe được nửa chừng đã lơ đễnh, chỉ lo gật đầu lia lịa.

Trái lại, Vương Hùng Đản và Giả Nhuận Sĩ nhớ tới hành vi của đôi nam nữ chạy nạn khỏi quê nhà mà Trương Hành gặp trên đường, trong lòng có chút cảm khái, cũng mơ hồ hiểu vì sao Trương Hành muốn nói như thế, nên đều không lên tiếng.

Đợi Trương Hành nói xong, Bính Nguyên Chính vội vàng chắp tay hành lễ: “Long đầu, ngài nói rất phải, đã như vậy, xin ngài an tọa nơi công đường. Để tôi đi một chuyến tới làng quê, đem việc mỏ vàng xử lý ổn thỏa là được. Coi như là từ chỗ này thay đổi phương lược, nhậm nhân duy thân, luận tài tái tiến, hữu đức giả nhi cư kỳ thượng (dùng người thân cận, xem tài năng mà cất nhắc, người có đức đứng ở trên) vậy.”

Trương Hành gật đầu, lại cười hỏi: “Có cần binh mã trợ giúp không?”

“Long đầu không cần phải vậy.” Bính Nguyên Chính cười khổ nói. “Trước đó tôi chỉ lo đại quân sắp tiến về đông, nơi này trống rỗng, mới cho hắn chút mặt mũi. Kỳ thực nội tình của hắn tôi tra rất rõ, chẳng qua là nhà hắn nuôi ba năm người có tu vi, hai ba mươi tráng đinh trong trạch viện lớn, lại có chừng một hai trăm nhân thủ phân tán trong các thôn quanh đây không thể thoát sản, đến cả một trang viên tử tế cũng không có. Chỉ lo hắn sẽ cổ động công nhân mỏ, lôi kéo thêm ba năm trăm tráng hán ra thôi. Nay đã thực sự muốn xử trí, căn bản không cần dùng gì khác, chỉ để tôi dẫn ba trăm người thẳng đường tới đó, đi vào nhà hắn, mời hắn về đây, rồi trước mặt nói cho rõ ràng… Nếu hắn thức thời, tình nguyện giao ra mỏ vàng, lại đem kẻ đã gây sự áp giải về, thì tôi sẽ tiến cử, mời long đầu cứ theo phép nhậm nhân duy thân mà thuận thế cho hắn một phần thể diện. Còn nếu hắn là một kẻ ngu xuẩn tự cho mình là đúng, thì không cần long đầu nhúng tay, tự mình tôi cũng sẽ cho hắn một phần thể diện là xong.”

Trương Hành gật đầu, không nói thêm nữa.

Cứ như vậy, Trương Hành vừa vào thành, Bính Nguyên Chính liền dẫn hai đội ba trăm quân ra khỏi thành… Bất quá, Trương đại long đầu vì để phòng ngừa vạn nhất, vẫn phái Vương Hùng Đản vội vàng đi theo.

Đến tối, quân tiên kỵ quay về trước, bẩm báo kết quả.

Nói là Bính Nguyên Chính và Vương Hùng Đản thẳng đường xông vào nhà tên Lưu Phạm kia. Lưu Phạm chớ nói giao ra mỏ vàng và những kẻ trước đó gây sự để còn được nhậm nhân duy thân, ngay cả việc theo Bính Nguyên Chính trở về huyện thành cũng không dám. Đã mấy lần bày tỏ thành ý, kẻ kia vẫn không nghe… Cuối cùng Vương Hùng Đản trực tiếp đè hắn ra, Bính Nguyên Chính xuất thân văn lại, nhưng lại tự mình động thủ, ngay trong nhà đối phương xử trí kẻ này.

Nghe nói tại trận đã đánh chết thêm bảy, tám người, bắt sống hơn mười, lại thu ra năm mươi cân vàng thoi vàng nén … Đối với một mỏ vàng không lớn mà nói, đây đã là mức rất kinh tủng rồi.

Trương Hành biết được tin này, cũng chẳng có ý nghĩ gì khác, chỉ cứ theo phận mình, đói thì ăn, buồn ngủ thì ngủ.

Nói cho cùng, đừng thấy trước mặt mọi người hắn nói năng rất ra vẻ, kỳ thực cũng là không ngừng đem lý luận kết hợp với thực tiễn, chứ bản thân cũng chẳng rõ biện pháp của mình rốt cuộc là loại tốt nhất hay chỉ là thứ nhìn thì đẹp… Cho nên nghĩ nửa đêm, liền chắc định chủ ý, bất kể thế nào cũng phải cố gắng tìm ở chỗ Lỗ Quận này một ít người bản địa, nâng đỡ lên, làm điển phạm cho chính sách nhân sự, hòng đạt được hiệu quả tận lực thu phục hào kiệt địa phương, xoa dịu mâu thuẫn nội bộ trong vùng.

Từ đó mà đặt nền móng cho bước chấp chính tiếp theo.

Nghĩ như vậy, sáng hôm sau, Trương Hành đang ngồi trong nha huyện trò chuyện với một số huyện lại bản địa, hỏi thăm về hào kiệt trong huyện, tiện thể chờ Bính Nguyên Chính trở về để chọn nhân tuyển từ chỗ người địa phương. Nào ngờ, khoảng đầu giờ chiều, Bính Nguyên Chính còn chưa về, thì chợt có người tới báo, nói rằng trước cửa có một vị hào kiệt khá nổi danh quanh vùng tới, có người bản huyện đứng ra bảo lãnh, xin vào yết kiến Trương long đầu của Bang Truất Long.

Trương Hành không rõ nguyên do, nhưng hôm qua vừa giết tên Lưu Phạm kia, hôm nay liền có đại hào bản địa chủ động đến gặp, cũng coi như đang buồn ngủ thì gặp gối, tự nhiên vui lòng, dứt khoát chủ động ra ngoài nghênh đón.

Ra khỏi nha huyện, Trương đại long đầu nhìn quanh bốn phía, nhưng chỉ thấy chừng bốn năm người đang dắt ngựa đứng chờ ở bên cạnh trước cửa nha huyện. Ngoại trừ một người mặc cẩm y vẻ giàu sang, còn lại đầu tóc đều đẫm mồ hôi, quần áo vải trên người cũng ướt đẫm, tất cả ngựa đều có chút rũ rượi. Hắn không khỏi có chút nghi hoặc, có phải thực sự là mấy người này không.

Có điều, rất nhanh đã có một tên lại viên vốn là thuộc lại trong huyện chạy tới báo tin, vội vàng thì thầm trao đổi với gã áo gấm kia, rồi lại quay sang nói chuyện với mấy người nọ.

Ngay sau đó, gã áo gấm vẻ mặt phú quý như trút được gánh nặng, lại bỏ đi ngay tại chỗ. Trái lại, mấy người đàn ông áo vải mồ hôi đầm đìa đầu cổ kia hối hả theo quan huyện chạy tới. Gặp Trương Hành đi giày lục hợp, tóc chỉ buộc sơ, nghiễm nhiên xuất hiện trên phố, bọn họ cũng có chút ngạc nhiên. Sau một hồi đánh giá, một người trong số đó mới dẫn đầu, cẩn thận chắp tay hỏi:

“Phải chăng là Trương Công, Tả Dực Đại Long Đầu của Bang Truất Long ở trên?”

Trương Hành chắp tay sau lưng cười: “Chính là ta.”

Người nọ vẫn còn kinh ngạc, nhưng lập tức xoay người, lấy từ trong lòng ra một vật được bọc trong gấm, cẩn thận dâng lên, trông có vẻ như một phong thư.

Trương Hành nhận lấy, mở ra xem, đúng là một bức thư, mà người viết thư chính là Trương Đại Long Đầu của hắn.

Một lát sau, Trương Hành nghĩ thầm, nghiêm túc hỏi: “Ngươi họ Lâm?”

“Không phải.” Người nọ nghe đến đây, cuối cùng không còn nghi ngờ gì nữa, liền quỳ xuống ngay trên phố. “Tại hạ Đường Bách Nhân, người Lỗ Quận. Tên Lâm Thường kia đã bị tại hạ giết rồi! Bạo Ngụy tham lam hoành hành, địa phương rối loạn, tên này không giúp được kẻ yếu trong làng xã, ngược lại còn muốn khi nhục thôn tính, thậm chí còn kinh động đến Trương Long Đầu, sao có thể giữ lại? Thủ cấp đang ở phía sau, trên lưng ngựa, chưa được cho phép, không dám dễ dàng lấy ra… Trương Long Đầu có muốn xem thử không?”

“Cứ xem đi.” Trương Hành tùy ý gật đầu, nhưng lập tức lắc đầu. “Mà thôi… Ngươi tên Đường Bách Nhân?”

“Vâng.”

“Cùng Lâm… Lâm…”

“Lâm Thường ạ…”

“Cùng Lâm Thường có quan hệ gì?”

“Coi như là đồng hương với quan hệ trên dưới… Tại hạ là người Tứ Thủy, ở phía đông, là Tam Đầu Lĩnh của Quy Sơn Quân, đang chiếm cứ ba huyện, phụ trách đồn trú ở Lương Phụ. Lâm Thường là người địa phương được tại hạ bổ nhiệm ở phía tây thành Lương Phụ. Lúc thường trông cũng có chút dáng hào kiệt, nào ngờ lại hèn kém như vậy, nực cười như Bạo Ngụy.”

Trương Hành ngẫm nghĩ, chợt hỏi tiếp: “Bức thư tới tay ngươi từ lúc nào?”

“Sáng hôm nay.” Người đó, tức là Đường Bách Nhân, Tam Đầu Long của Quy Sơn Quân, cẩn thận trả lời. “Tại hạ vừa khéo đang tuần tra ở phía tây thành, trú ngay tại nhà Lâm Thường. Đôi… đôi nam nữ kia hôm qua đi đường một ngày, nghỉ nửa đêm, sáng sớm nay lại lên đường. Khoảng sáng hôm nay thì về đến nhà, lập tức đưa thư tới Lâm phủ, Lâm Thường cũng đưa ngay cho tại hạ xem. Lúc đó hắn còn không biết trời cao đất dày, chẳng hiểu lễ nghi quy củ, lại còn cười nhạo, bảo Long Đầu cố tình dọa hắn.”

Trương Hành gật đầu, hỏi người đó: “Chỗ Lâm Thường ở gọi là gì?”

“Lâm Gia Oa ạ.”

Trương Hành lại gật đầu, nhưng chợt quay sang hỏi quan huyện: “Lương Phụ cách đây bao xa?”

“Chừng chín mươi dặm ạ.” Quan huyện buột miệng nói. “Dù sao cũng chưa đến một trăm dặm.”

“Lâm Gia Oa thì sao?”

“Bảy mươi dặm… có khi sáu mươi dặm ạ?” Phản ứng kịp, quan huyện không hiểu sao lại có chút chột dạ.

Còn Trương Hành, nghe đến đây bỗng bật cười, rồi nhìn về phía người trước mặt với vẻ đầy hứng thú. Hắn còn không biết ư? Gã này, thân là một chỉ huy tiền tuyến của một nhánh nghĩa quân khá có thanh thế ở phía đông nước Lỗ, lại là chủ của một huyện, sau khi xem thư, nhận ra hắn sắp đến huyện Cung Khâu, gần như là quyết đoán ngay lập tức, giết chết gã hào cường họ Lâm kia ngay tại chỗ, rồi chỉ đem theo ba bốn thuộc hạ, ruổi ngựa thật nhanh, khinh kỵ vượt qua đường ranh giới quân sự, vượt sáu mươi dặm đường đến trước mặt hắn.

Có câu nói thế nào ấy nhỉ?

Thời loạn, thứ quan trọng nhất chính là nhân tài.

Kẻ này là một nhân tài.

Hơn nữa còn là nhân tài rõ ràng muốn cầu tiến.

“Tại sao lại tìm ta?” Trương Hành bỗng thôi cười, giọng nói cũng cao hẳn lên.

Đường Bách Nhân cúi người chắp tay không ngừng, chỉ hơi ngẩng đầu lên, biểu cảm cũng nghiêm túc hơn nhiều: “Bạo Ngụy vô đạo, đánh mất thiên hạ. Trương Tu Quả binh bại, Đông Cảnh đổi chủ. Sau trận Lịch Sơn, người người đều biết, Bang Truất Long thế như phá trúc, sắp chiếm trọn Đông Cảnh. Nhưng hào kiệt địa phương vẫn còn nghi hoặc, không phải vì uy binh của Bang Truất Long chưa đủ, mà là lo người đến người đi, nhất thời hưng suy. Bang Truất Long mạnh mà thiếu nhân, có nghĩa nhưng chưa có phép tắc. Tại hạ từ khi biết trận Lịch Sơn, đã sai người dốc sức dò la, biết rõ sau trận ấy Bang Truất Long đã làm những gì. Cho nên, trước đó thấy Bang Truất Long pháp độ nghiêm mật, đã có ý muốn đến đầu hiệu. Còn lần này, lại càng biết Trương Công là bậc anh kiệt hiếm có đương thời, hiểu cái nghĩa giúp kẻ mạnh phò kẻ yếu, bèn chẳng còn do dự, lập tức muốn tới gặp Trương Công một lần, trực tiếp tỏ rõ tâm tích.”

Nói đến đây, Đường Bách Nhân đứng thẳng người, lấy tay chỉ vào chính mình: “Tại hạ là Đường Bách Nhân, tu vi không cao, đọc sách không nhiều, dũng lực mưu lược cũng đều thiếu thốn. Vốn biết rằng, lấy tài đức của mình, chớ nói lập công dựng nghiệp, chỉ e loạn thế cũng không gánh nổi. Nhưng dẫu là thế, đôi khi đang đêm trở mình ngồi dậy, nhớ tới những trải nghiệm của bậc Chí Tôn nơi Tứ Ngự, tại hạ vẫn vọng tưởng có thể góp sức vào một sự nghiệp đức hạnh bất hủ, để khỏi luống uổng một đời. Chỉ là suốt một năm nay, chớ nói làm nên việc gì, những điều mắt thấy tai nghe thậm chí không đáng để nhìn… Vì vậy, hôm nay sau khi thấy thư của Trương Công, mới phấn chấn như gặp cam lâm giữa cơn hạn lâu ngày, quyết tâm đến đầu nhập.”

Trương Hành gật gật đầu, không bước lên nắm lấy tay đối phương để nói những lời khẩn thiết, trái lại chỉ chắp tay sau lưng, nhẹ giọng cất lời: “Nói hay lắm.”

PS: Trung thu vui vẻ!

À, nhóm Đà Chủ nổ rồi, nhóm mới… hình như là cái này… trong giới thiệu có thể vào nhóm chỉ bằng một nút bấm.

Dịch giả: Mike Ung
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lưu Đạn Phạ Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.