Từ Khung Cửa Sổ Lớp 7d

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Những cánh hoa trắng bay ngang qua cửa sổ.

Kazuma có cảm giác như vậy và tiến lại gần cửa sổ. Bầu trời nhìn lên có màu xám đục. Màu xám đục hoặc màu mực đen loãng, hay nên gọi là màu lông chuột đậm nhỉ. Cậu từng đọc ở một cuốn sách nào đấy nói rằng đó toàn là các màu buồn bã thể hiện sự tang thương. Quả thực màu bầu trời bị bao phủ bởi mây mưa làm người ta liên tưởng đến màu của tang phục.

Kazuma mở cửa sổ và dính chặt ánh mắt về phía bầu trời.

Giữa tháng Ba, vạn vật chuẩn bị đón thời kì rực rỡ nhất của mùa xuân, đâu đâu cũng như đang dịu dàng tỏa sáng. Mặt sông, sân vận động, đỉnh núi phía xa, và cả bầu trời trên cao đểu đang phát ra ánh sáng mờ ảo. Ngay cả đám mây dày là là trôi thấp cũng được bao bọc trong ánh sáng đùng đục. Một mùa xinh đẹp lại đến gần.

Kazuma thở nhẹ một hơi. Từ trước đến nay, cậu chưa bao giờ mong chờ hay cảm thấy mùa sắp tới đặc biệt đẹp đè. Tuy vẫn thấy những đóa hoa anh đào nở rộ lộng lẫy, những khóm bồ công anh vàng, hay bầu trời xanh trong vắt đều mang vẻ đẹp rất riêng. Chúng đã bao lần chiếm trọn ánh nhìn của cậu, nhưng điểu đó không đồng nghĩa với việc trái tim cậu bị chúng cuốn hút mạnh mẽ.

Quang cảnh mùa xuân tràn ngập màu sắc của những đóa hoa diễm lệ khắp nơi, tựa như người con gái đeo lên mình các món đồ trang sức lòe loẹt, nói thật là Kazuma không thích tẹo nào. Nhắc đến tranh phong cảnh thì quang cảnh mùa đông đơn giản là đẹp nhất. Còn về màu sắc thì cậu muốn vẽ pháo hoa siêu lớn nở bung trên nền trời đêm đen huyền mê hoặc cơ.

Kazuma đã luôn nghĩ thế, và giờ cậu vẫn nghĩ vậy. Tuy nhiên, riêng mùa xuân năm nay có vẻ sẽ trở thành mùa đặc biệt, mùa xuân đặc biệt tươi đẹp khắc sâu trong kí ức.

Gió tỏa hương ngọt ngào. Hương hoa ư? Kazuma đảo mắt nhìn một vòng, nhưng không thấy cánh hoa trắng nào cả. Ashiwara nằm sâu trong đất liền, bốn phía được bao bọc bởi núi non nên mùa xuân thường tới muộn. Vào giữa tháng Ba anh đào vẫn chỉ là những cái nụ cứng quèo mà thôi. Hoa của cây anh đào ra quả chắc cũng gần đến mùa nở rộ rộ nhưng quanh trường chẳng có lấy một cây.

Là ảo ảnh ư?

Trái tim thổn thức khiến cậu nhìn thấy ảo ảnh của hoa ư?

Kazuma quay đầu lại, nhìn chăm chú vào tấm vải bỗ mình vừa mới vẽ lên.

Anri đang mỉm cười.

Một nụ cười có đôi chút ngượng ngùng, nhưng lại rất vui vẻ, đâu đó thoáng ẩn hiện nỗi cô đơn. Kazuma nghĩ đó là nụ cười rất đặc trưng của Anri. Anri không mang gương mặt sắc nét mĩ lệ cũng chẳng có diện mạo xuất chúng hơn người. Nói đúng ra có lẽ cô là một nữ sinh mộc mạc không nổi bật chút nào. Nhưng Kazuma đã bị cuốn hút. Khi gặp mặt lần đầu tiên, cậu đã muốn vẽ cô bằng mọi giá. Cảm giác giống như có một bàn tay vô hình xới tung lồng ngực của cậu vậy.

Mình muốn vẽ. Muốn vẽ. Muốn vẽ.

Ham muốn đó dấy lên mạnh mẽ, cuồng nhiệt tới mức bản thân cậu cũng phải sững sờ. Thực sự, thực sự quá đổi kinh ngạc. Từ trước tới nay, cậu chưa từng trải nghiệm cảm xúc như thế này. Kazuma thích vẽ tranh hơn bất cứ thứ gì. Vì thế, khi bố cậu đơn phương tuyên bố “Chỉ cho phép vẽ vời đến hết cấp hai thôi”, cậu cũng nóng ruột, cũng giận dữ. Trong tim cậu cũng đã quyết sẽ tiếp tục vẽ rồi. Phải, cậu thích vẽ. Nhưng đây là lần đầu cậu khát khao muốn vẽ một ai đó, không, không chỉ người, cả phong cảnh hay tĩnh vật thì đây vẫn là lần đầu. Nỗi khát khao ấy như bùng lên từ sâu thẳm trái tim cậu. Ngay cả cảnh pháo hoa tỏa ra trên bầu trời đêm in dấu trong tim bao lâu cũng không cuốn hút tâm hồn cậu tới mức này. Nó chưa từng thổi bùng lên ham muốn được vẽ của cậu.

Kazuma kinh ngạc khi biết trong tim mình tồn tại thứ cảm xúc mãnh liệt đến nhường này. Cảm giác giống như một bản thể mà mình chưa từng biết đến lâu nay bỗng dưng quay đầu lại.

- Chuyện là, tớ mong Ijima cho phép tớ vẽ cậu, có được không?

Ngày cuối cùng của học kì hai, trong lễ bế giảng, Kazuma đã nói vậy với Anri. Ba tháng rưỡi sau lần gặp đầu tiên tại phòng học lớp 7D bỏ không nằm ở cuối hành lang.

Kazuma mất đến ba tháng để nhờ cô làm mẫu cho mình vẽ. Lại thêm một điều ngạc nhiên. Cho dù Kazuma không giỏi nói chuyện với con gái, nhưng cũng không đến nỗi tệ. Miho là bạn thân từ nhỏ nên cậu dễ dàng và thường xuyên nói chuyện hơn thật, nhưng cậu vẫn nói đùa hay tán dóc với các bạn nữ cùng lớp.

Vậy mà cậu lại chẳng mở lời được với Anri. Khi hai người đi ngang qua nhau trên hành lang, có lần Anri chào bằng ánh mắt hoặc cả hai chào hỏi nhau ở chiếu nghỉ chỗ cầu thang. Cho dù khác lớp, nhưng cả hai đều là học sinh cùng khối trong cùng một trường. Lớp cũng cạnh nhau. Thỉnh thoảng Kazuma còn nhìn thấy cô đang cười vui cùng Miho và các bạn gái khác ở góc sân tập hay hành lang lớp học. Chưa xét đến việc được chấp thuận hay bị chối từ, miễn Kazuma thấy sẵn sàng thì lúc nào cũng có thể bắt chuyện được. Vậy mà…

Cậu sợ bị từ chối. Cậu sợ cô ấy sẽ nói câu cự tuyệt: “Xin lỗi, tớ ghét việc đó lắm”. Cậu không có tự tin sau khi bị từ chối vẫn có thể đánh trống lảng nhẹ như không rằng: “Thế à, tiếc thật. Tớ muốn vẽ Ijima lắm đấy. Mà thôi, lần này đành bỏ cuộc vậy”.

Mình là đứa thiếu dũng khí đến mức này sao?

Cậu thấy bản thân thật đáng thương. Trong trường hợp này rất có thể Hisakuni sẽ sửa lưng cậu: “Này, này, này, cậu mấy tuổi rồi hả? Thật là, bạc nhược quá đi”.

Đó cũng là lần đầu Kazuma nhận ra phần yếu đuối, thảm thương trong chính bản thân minh. Từ sau khi gặp gỡ Anri, những khía cạnh khác của bản thân mà cậu chưa từng nghĩ tới liên tục xuất hiện. Mỗi lần như thế, Kazuma lại rối bời, dao động, nhưng cũng có phần hào hứng.

Cậu hạ quyết tâm mở lời với Anri vào ngày bế giảng là vì suy nghĩ cậu không thể gặp cô trong suốt kì nghỉ đông, và cậu cũng muốn mang tranh chân dung của Anri đi tham dự triển lãm của thành phố tổ chức vào tháng Tư nữa. Vì triển lãm thành phố không giới hạn độ tuổi nên hằng năm vẫn có vài thí sinh là học sinh cấp hai, cấp ba tham gia ứng tuyển. Chưa kể, Kazuma nghe nói vì ban giám khảo cũng không phân biệt học sinh hay người bình thường nên việc tác phầm của học sinh cấp hai được chọn để đem ra trưng bày là chuyên hiếm vô cùng. Khả năng được treo tranh ở hội trường triển lãm có lẽ là rất thấp. Dù vậy, Kazuma vẫn muốn vẽ. Cậu muốn thử thách bản thân. Và, để kịp cho triển lãm tháng Tư, cậu buộc phải hoàn thành tác phẩm trong tháng Ba. Thực ra chờ đến đầu năm mới bắt tay vào vẽ cũng xem là muộn rồi.

Khi bắt gặp Anri đứng một mình ở bậc thềm cầu thang trong ngày bế giảng, Kazuma đã không còn băn khoăn nữa. Nếu cứ do dự mãi thi sẽ chẳng vẽ được gì. Cũng không thử thách mình được.

- Tớ sao?

Nghe xong đề nghị của Kazuma, Anri mở to hai mắt. Cô im lặng một lúc, giữ nguyên biểu cảm như vậy.

Chậc, hỏng rồi.

Cảm giác nóng ruột vụt qua trong lòng Kazuma. Bất chấp cái lạnh ngang ngửa gió tuyết thổi qua, mồ hôi ứa ra nhớp nháp dưới cánh tay của cậu.

Mày nói thẳng quá rổi đấy. Phải chọn cách nói khéo hơn một chút chứ. Mày là thằng ngu.

Kazuma tự sỉ vả bản thân.

Kìa, mau nói đi. Rằng tớ đã luôn muốn vẽ Ijima. Rằng muốn vẽ Ijima suốt từ lần đầu tiên gặp mặt.

Điên à, nói vậy khác gì đang tỏ tình. Trái lại còn làm cậu ấy đề phòng. Sẽ bị cậu ấy nghĩ là tên kì quặc nữa đó.

Chẳng phải đã bị nghĩ vậy rồi sao. Đã nhỡ rồi thì nói sạch những điều đang nghĩ trong lòng ra đi.

Đủ thứ giọng nói léo nhéo vang lên trong đầu Kazuma. Tất cả đều là giọng của chính bản thân cậu.

Anri vẫn im lặng. Chẳng nói “Được”, cũng chẳng nói “Không”. Sau này nghĩ lại, khoảng thời gian đó chưa đến một phút nhưng với Kazuma lúc ấy cứ như một, hai tiếng đã trôi qua. Khi cậu không thể chịu đựng thêm và muốn bỏ chạy khỏi đó, Anri khẽ gật đầu.

- Thế thì… tớ phải làm gì?

- Hả?

- À, thì, làm mẫu ấy… tớ phải làm gì? Chỉ ngồi một chò là được à?

- Hả? ơ, khoan, nghĩa là Ijima sẽ làm mẫu cho tớ hả?

Anri chớp chớp hai mắt.

- Thì, Ichii…, cậu nói là hãy làm mẫu cho cậu, phải không?

Đôi má Anri hơi ửng hồng.

- Ơ… nói vậy thì, Ijima… Ớ? Cậu đồng ý hả?

- Ừ…

- Thật chứ?

Anri gật đầu một lần nữa. Đến tận lúc đó Kazuma mới tiếp thu được mọi thứ. Anri đã chấp nhận đề nghị của Kazuma. Cô đã gật đầu đồng ý.

- Hoan hô!

Kazuma bỗng hét lên hoan hỉ. Một nữ sình lớp tám đi ngang qua gần đó ngoái lại nhìn. Sau đó cô vừa cười khúc khích vừa đi ra xa. Kazuma chẳng buồn để tâm chuyện đó. Cậu cảm giác dòng máu nóng đang tuôn chảy trong cơ thể. Lồng ngực căng đầy, tim đập từng hổi rộn rã. Cậu có cảm giác mình có thể làm được bất cứ điều gì. Đây là trạng thái gọi là thăng hoa đó sao.

- Hoan hô, làm thôi!

Nhìn Kazuma tiếp tục hò hét, Anri khẽ bật cười.

Hôm nay là ngày hoàn thành bức chân dung mà Kazuma đã bỏ công sức đầu tư từ đầu kì nghỉ đông. Ngày mai đã là hạn cuối nộp tác phẩm cho triển lãm rồi.

Anri làm người mẫu một cách kiên trì và nghiêm túc. Trong lúc vẽ, hầu như cả hai không nói với nhau một lời, ngoài ra cũng chẳng trò chuyện gì đáng kể. Chỉ có thời gian hai người ở cùng nhau là lặng lẽ trôi đi. Và rồi…

Mọi việc đã hoàn thành. Cậu đã vẽ xong.

Kazuma thở phào, phủ tấm vải trắng lên trên giá vẽ.

Kazuma đang ở lớp 7D. Một lát nữa thôi, ở đây…

Tiếng chân nhẹ nhàng vang lên, cánh cửa bật mở. Anri bước vào. Cô im lặng, ngước lên nhìn Kazuma. Anri là một cô gái ít nói. Không phải là do cô dở giao tiếp cũng không phải cô ghét chuyện trò, cô chỉ miệt mài tìm từ mỗi khi định nói chuyện. Cô mất nhiều thời gian cho việc đó. Bù lại, mắt cô rất đẹp. Đôi mắt khiến người ta nghĩ “A, mình muốn nghe người đó nói”. Kazuma đặc biệt bỏ nhiễu thù gian tỉ mẩn vẽ đôi mắt đen tuyệt đẹp ấy.

- Tớ vẽ xong rồi, Ijima.

- A, quả nhiên là vậy. Khi Ichii bảo tớ đến đây sau giờ học, tớ đã nghĩ là chắc bức tranh hoàn thành rồi.

Kazuma nhẹ nhàng rút tấm vải cậu vừa mới phủ lên ban nãy.

- Oa!

Anri khẽ reo, nhìn đắm đuối vào tấm vải bố. Cô chẳng nói gì, cứ nhìn chăm chú mà không thốt lên một lời nào. Vì bây giờ Kazuma đã có thể tin tưởng rằng sau khoảng thời gian im lặng, chắc chắn Anri sẽ nói gì đó nên cậu không sốt ruột như hồi tháng Mười Hai nữa. Dù vậy, cậu vẫn có chút bất an.

Cô ấy thấy bức tranh này thế nào nhỉ?

- Đây là, tớ…

Anri thở ra và thì thầm. Má cô ửng hồng.

- Tớ trông có tuyệt đến thế này không?

- Tớ vẽ Ijima đúng như tớ nhìn thấy thôi.

Anri thẳng lưng, chuyển ánh mắt tù bức tranh sang Kazuma.

- Cảm ơn cậu.

- Hả?

Kazuma không nghĩ mình lại được Anri cảm ơn. Anri mỉm cười.

- Cảm ơn cậu đã vẽ tớ đẹp thế này.

Kazuma đáp lại trong lòng, thấy sao thì tớ vẽ vậy thôi. Thực sự là giống hệt cậu mà, Ijima.

- Nền là cảnh nhìn từ khung cửa sổ này phải không?

- Ừ, tớ muốn dùng quang cảnh mà tớ thích nhất. Mà Ijima này…

- Ừ sao?

- Giả sử, giả sử thôi nhé, bức tranh này được chọn, thì cậu có thể đi xem triển lãm cùng tớ không?

- Được chứ.

Anri trả lời ngay.

- Tớ muốn đi.

Nụ cười ấy vô cùng rạng rỡ, khiến Kazuma khẽ quay mặt đi. Bên ngoài khung cửa sổ của lớp 7D ngập tràn ánh nắng và gió mùa xuân.

o Phương Anh —★— TỪ KHUNG CỬA SỔ LỚP 7D TẬP 1 ebook©MotSAch TVE-4u©hotaru-team —★— Nhà xuất bản: NXB Kim Đồng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.