Bụi nước bắn lên tung tóe.
Tiếng reo hò cất lên rộn ràng.
Bầu trời nắng ráo trong trẻo mới đẹp làm sao.
Bể bơi thành phố vắng hơn dự kiến, ngoài nhóm của Kazuma ra thì ở đây chỉ có vài người khách. Dù vậy, cùng với ánh nắng chói chang, bầu trời trong xanh, làn nước mát lạnh, bể bơi cũng đầy ắp tiếng vỗ nước, tiếng nói cười vui vẻ tạo thành sự kết hợp tuyệt vời của mùa hè.
Kazuma thả lỏng toàn thân, để cơ thể nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Cậu khẽ mở mắt. Bầu trời gần đến bất ngờ, làm cậu có ảo giác chỉ cẩn vươn tay ra là có thể chạm vào.
Cậu lại được nếm trải cảm giác hóa thành một đám mây nhỏ được cơn gió đưa đến nơi chân trời vô tận. Tuy đâu đó vẫn còn bất an và chới với, nhưng đó là một cảm giác vô cùng dễ chịu, như thể được giải phóng khỏi tất thảy mọi thứ, đơn thuần trôi nổi theo ý thích.
Đám mây nhỏ giữa bầu trời. Một chiếc lá trong cơn gió.
Cô đơn nhưng rất đỗi tự do.
Kazuma dựng người dậy, chạm chân xuống đáy bể. Tâm trạng nhạy cảm làm cậu thấy hơi xấu hổ.
- Tuyển thủ Maehata cuối cùng cũng đã xuất hiện. Ten tèn te—n.
Giọng của Maehata Hisakuni vang tới.
- Hisa, tập trung vào. Tớ sợ lắm.
Satodate Miho còn nói to hơn Hisakuni. Miho và Anri đang giữ hai bên chiếc phao tròn to tướng nổi trên mặt nước. Hình như Hisakuni định nhảy từ thành bể bơi tới cái lỗ tròn ở chính giữa phao.
- Đừng va đập lung tung đấy.
Mặc bộ đồ bơi in họa tiết hoa, Miho kiễng chân nhìn Hisakuni. Gương mặt cực kì nghiêm túc. Cô thực sự lo lắng.
- Cậu khỏi lo. Sẽ ổn thôi. Vì tớ sẽ nhắm trúng chính giữa cái lỗ một cách ngoạn mục! Tớ sẽ cho cậu thấy thần kinh vận động siêu việt của tớ.
- Có ổn thật không? Nếu cậu va vào làm tớ bị thương thì liệu mà chịu trách nhiệm bồi thường đấy.
- Uầy, gì vậy Miho? Hóa ra cậu biết cả mấy từ khó hiểu như vậy à? Tương lai cậu tính trở thành luật sư hay sao thế?
- Nghe cũng hay đó. Đợi khi Hisa làm chuyện xấu và bị bắt, tớ sẽ bào chữa cho cậu với giá hữu nghị nhé.
- Hữu nghị cỡ nào?
- Ừm, để coi. Giảm mười phần trăm được không?
- Chậc, cậu ki bo thế. Tối thiểu cũng phải giảm một nửa chứ.
- Đừng có mè nheo nữa. Nếu thích tớ cũng có thể trở thành cảnh sát rồi nhăm nhăm đi bắt giữ cậu đấy biết không.
- Dù gì thì tớ cũng bị bắt nhỉ. Đây là tình huống “Mi phải bị trừng phạt vì quá đào hoa” phải không? Con trai đào hoa thật khổ.
- Cậu bị hâm à? Tên này đúng là hết thuốc chữa thật rồi.
Miho nhún vai. Anri khẽ bật cười.
Mặt nước lấp lánh ánh sáng, soi tỏ nụ cười của Anri.
Cứ như có ánh đèn sân khấu từ phía dưới rọi lên. Ánh sáng bao bọc lấy gương mặt trắng trẻo và nhỏ nhắn.
Ôi, muốn vẽ quá…
Luồng cảm xúc ấm nóng dâng lên trong lồng ngực Kazuma.
Mình muốn vẽ nụ cười này. Mình muốn vẽ gương mặt nhìn nghiêng này. Mình muốn vẽ ánh mắt này. Biết bao thứ “muốn vẽ” tuôn trào dồn dập.
Vì cớ gì? Tại sao lại thế nhỉ?
Dù là cảm xúc của bản thân, Kazuma không tài nào lí giải được khát khao cháy bỏng này.
Lẽ nào mình thích Ijima?
Cũng có lúc cậu nghĩ như thế, rằng liệu có phải mình đã yêu cô gái tên là Ijima Anri hay không.
Có thể lắm chứ. Khi ở cạnh Anri trống ngực cậu đổ dồn. Trái tim lâng lâng, tâm trạng thả lỏng. Cậu muốn mãi mãi được ở cạnh cô. Cậu mong hai người sẽ cùng sánh bước, cùng ngắm nhìn một cảnh vật.
Đó chẳng phải là tình yêu sao? Nếu có người nói thẳng rằng: “Mày yêu Ijima đấy”, chắc cậu củng sẽ bằng lòng mà đáp: “À, ra là thể”. Tiếng “yêu” đó có lẽ là thứ gần với xúc cảm đang ngự trị trong trái tim cậu nhất.
Nhưng mà…
Không chỉ có vậy. Nó không phải thứ có thể giải thích bằng từ “thích” hay “yêu”.
Cậu muốn ở cạnh Anri, muốn sánh bước cùng Anri, muốn nói chuyện với Anri. Tất cả đều là sự thực, không có lấy một phần giả dối.
Tuy nhiên…
Cậu muốn vẽ.
Kazuma muốn vẽ Anri.
Đó là cảm xúc mạnh mẽ nhất đang chi phối Kazuma. Trước tâm tư ấy, mọi xúc cảm khác đều lu mờ, nhạt màu, tàn phai và thu hẹp lại.
Vì sao việc vẽ tranh lại ám ảnh cậu đến mức đắng sợ như thế này nhỉ?
- Đúng là con thừa hưởng dòng máu của ông rồi.
Mẹ Shoko đã lẩm bẩm như vậy sau khi buông ra một tiếng thở dài. Chuyện xảy ra khoảng hai tiếng trước. Ở gần công viên Mizudori có quán đồ ăn nhanh thuộc chuỗi cửa hàng có chi nhánh khắp cả nước. Hai tiếng trước, cậu đang ngồi đối diện với mẹ trong một góc quán ăn đó.
- Đúng là con thừa hưởng dòng máu của ông rồi.
Kazuma muốn chọn con đường tiếp tục vẽ tranh. Nghe xong quyết định của con trai, Shoko thở dài và lẩm bẩm như thể đang nói một mình.
Đối với một cấu nhóc mười bốn tuổi, ngồi trước mặt mẹ và uống nước ép trái cây là một chuyện quá ư xẩu hổ, cho nên Kazuma cứ cúi gằm mặt suốt từ lúc đặt mình xuống ghế. Sau câu nói của mẹ Shoko, cậu ngẩng mặt lên nhìn mẹ rồi hỏi.
- Ông? Ý mẹ là ông của con ấy ạ?
Shoko gật đầu. Sau một hồi lấy ống hút khuấy li cà phê đá, bà lại thở dài.
- Đúng vậy. Là ông nội, bố của bố con.
- Ông nội ư?
Kazuma ngạc nhiên. Bố cậu, ông Kazunari đã mất cha khỉ học cấp ba và mất mẹ khi ngoài hai mươi tuổi. Không những thế, Kazuma chào đời chưa được bao lâu, người anh trai duy nhất của ông cũng bị bệnh mà chết ở quê nhà. Chính vì thế, hoàn cảnh của ông đúng với từng chữ trong cụm từ “cô độc không người thân thích”.
Trong một lần hiếm hoi uống rượu say, trước mặt mẹ Shoko và Kazuma, bố Kazunari đã nói,
- Người mà anh có thể gọi là gia đình, chỉ có em và con thôi.
Đó củng là lần hiếm hoi ông nói chuyện với giọng điệu ướt át.
Cha của Kazunari, nghĩa là ông nội của Kazuma, làm việc cho một công ty dệt may, đã gặp tai nạn và qua đời khi đi công tác. Những gì Kazuma biết về ông nội chỉ có vạy. Cậu chẳng biết mặt ông, cũng không có lấy một tấm ảnh nào. Ảnh của bà thì còn vài bức. Có một bức bà mạc trang phục truyền thống đang mỉm cười, được lồng vào khung ảnh bằng đồng thau và bảy ở phòng khách. Bà có gương mặt hơi dài, tuy thoảng nét buôn rầu nhưng là một người rất đẹp.
Khi Kazuma ra đời thì cả ông và bà nội đểu đã không còn nữa, cho nên cậu cũng không lấy làm lạ khi không thấy ảnh của ông. Nói thẳng ra thì đối với Kazuma còn trẻ dại, những người đã mất hàng chục nam trước không phải đối tượng cầu cần quan tâm. Thế nhưng…
- Ông là họa sĩ hả mẹ?
- Phải, dù không thực sự nổi tiếng… Có vẻ ông đã mất trước khi kịp trở nên nôi tiếng.
Câu nhổm người về phía mẹ. Sự xấu hổ đã bay đi đâu mất.
- Mẹ kể con nghe đi. Có phải việc bố ghét vẽ tranh có liên quan tới ông không ạ?
- Đúng vậy Cho nên mẹ nghĩ là phải nói chuyện nghiêm túc với con. Bố con dặn mẹ tuyệt đối không được nói ra, nhưng nếu cứ thế này, mẹ e là Kazuma sẽ mãi băn khoăn, không biết nên làm thế nào cho phải.
Sau khi thở dài lẩn thứ ba, mẹ Shoko tiếp tục cảu chuyện.
- Ông nội con ban đầu củng chỉ là một nhân viên làm công ăn lương bình thường. Nhưng không thể từ bỏ con đường trở thành họa sĩ mà ông ấp ủ bấy lâu nên đã bỏ việc ở công ty. Thế rồi ông bắt đầu phiêu bạt nay đấy mai đó và vẽ tranh… Điều đó có nghĩa là, ông đã rời khỏi nhà, bỏ lại vợ con… là bà nội, bố và bác con. Khi dó bố con mới học tiểu học. Từ đấy trở đi, bà nội đã phải vất vả lần lộn để nuôi nấng hai người con trai của mình. Thỉnh thoảng ông đột ngột trở về, ở nhà một thời gian rồi lại đột ngột ra đi, vài tháng không thấy quay về. Chuyện đó cứ lặp đi lặp lại. Và vào mùa xuân bố con vừa lên cấp ba, ông đã trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện trong một thị trấn nhỏ ở Hokkaido.
Hình như là do tai nạn. Trong hành lí của ông có ảnh chụp cả gia đình và sổ tay ghi địa chỉ nên cảnh sát đã liên lạc tới nhà. Mẹ nghe nói bà nội muốn tới tận Hokkaido để nhận thi hài ông về. Bố con bảo: “Kẻ đó chẳng xứng làm cha. Cần gì phải đón về chứ.” nhưng bà đáp lại rằng: “Người ấy đã bị việc vẽ tranh mê hoặc, một con người đáng thương” Có lần bố con đã hỏi ông nội khi ông về nhà, rằng tại sao ông lại mê vẽ tranh đến mức vứt bỏ gia đình như thế…
Shoko nhìn Kazuma bàng cặp mắt buồn bã, vẻ mặt bà tựa như có thể bật khóc bất cứ lúc nào.
- Ông đã trả lời thế nào ạ?
- Ông bảo rằng ông không thể làm khác. Ông đã vừa khóc vừa nói: “Bố muốn vẽ, muốn vẽ, không thể kiềm chế được. Giống như có một con quỷ ở bên trong cơ thể bố đang om sòm ra lệnh “vẽ đi, vẽ đi!” Bố thực sự có lỗi với ba mẹ con. Nhưng bố không còn lựa chọn nào khác cả, Kazunari”. Sau đó vài ngày, ông lại rời khỏi nhà và tới Hokkaido, rồi không trở về nữa… Bốn năm sau bà cũng mất. Có lẽ những thắng ngày làm việc liên tục không ngưng nghỉ đã ăn mòn cơ thể của bà. Dù mới trên dưới năm mươi
Nhưng tóc bà đã bạc trắng. Đương nhiên, nỗi vất vả của bố và bác con cũng chẳng phải ít… Kazuma, bức tranh pháo hoa đã chiếm giữ trái tim con chính là tác phẩm của ông nội đấy.
- Dạ!?
Những bông hoa lửa bừng nở rực rỡ trên nền trời đen thẩm. Đó là tác phẩm của ông nội sao?
- Bà đã trân trọng giữ lại một bức duy nhất. Nó được cất kĩ trong gác xép chứa đồ trên trần nhà. Con đã tìm thấy nó ở đó phải không?
- Bây giờ… vẫn còn chứ ạ?
- Mẹ đoán là còn. Vì bà đã để lại di ngôn dặn đừng vứt nó đi. Kazuma, bố con ấy mà, ông ấy sợ rằng con sẽ mê đắm vẽ tranh. Bố lo con sẽ giống ông nội. Con hãy hiểu cho tâm trạng của bố nhé.
Lần này thì mẹ lại cúi đầu. Cúi đầu, và thở dài.
Tiếng vỗ nước ì oạp.
Cậu giật mình trở lại với thực tại.
Hisakuni đã nhảy vào cái lỗ của phao bơi một cách ngoạn mục.
- Ồ, cừ quá, cừ quá. Hisa, kĩ năng độc đáo đấy.
- Cậu giỏi lắm.
Miho và Anri đang vỗ tay. Cả hai đểu bị nước bắn lên ướt nhẹp.
Anri đang cười. Ánh mặt trời chói lóa. Làn nước sáng lung linh.
Kazuma muốn vẽ cảnh tượng này. Cậu muốn vẽ lên tấm vải bố, bằng tất cả khả năng.
Chuyện của bố, chuyện của ông nội. “Con hãy hiểu cho tâm trạng của bố nhé”.
Có quá nhiều thứ cuộn xoáy trong đấu cậu, cậu sắp hoa mắt đến nơi rồi.
Anri nhìn về phía Kazuma. Hai ánh mắt giao nhau.
Mình muốn vẽ. Mình muốn vẽ cô gái này.
- Mình nên làm gì đây?
Bầu trời trong xanh hút trọn lấy lời thì thầm mà cậu vừa thốt ra trong vô thức.