Từ Khung Cửa Sổ Lớp 7d

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“Thời Niên Thiếu Nơi Phòng Học Bỏ Trống”

❊ ❊ ❊

Thời đó đã xa, rất lâu trước đây, khi tôi còn là học sinh cấp hai, có một lớp học trống nằm sâu ở phía cuối hành lang. Con sóng “Thế hệ đoàn khối”[1] đã đi qua, đó là thời điểm được phỏng đoán rằng bóng dáng trẻ con, người trẻ tuổi, học sinh sẽ dần dần biến mất khỏi khu vực hay trường học.

Phòng học trước đây là lớp E hoặc lớp F ấy gần như biến thành kho chứa đồ, tấm rèm mỏng màu kem buông thõng, vệt sáng vươn ra từ khe hở chiếu sáng sàn nhà. Bụi nhảy múa trong luồng sáng ấy, rất đẹp và lấp lánh, khiến tôi thấy hơi kì khi gọi nó là bụi.

Chỉ có vậy thôi. Tôi đã quên béng mất mình có việc gì ở căn phòng trống đó hay chẳng có việc gì mà chỉ tùy hứng ngó vào xem, nhưng có vẻ tôi vẫn nhớ được khung cảnh ở đó.

Nơi trước đây là sân khấu cho học sinh học tập, nô đùa, ca hát, thậm chí xích mích với nhau, những niềm vui, nỗi tức giận, sự bi thương còn non nớt… nhưng tất cả mọi thứ đã biến mất, trở nên vắng lặng và cứ thế bị lãng quên. Chính là khung cảnh ấy.

Điều đó đã dấy lên chút đớn đau trong trái tim chưa đấy mười lăm tuổi của tôi lúc ấy. Đương nhiên, tôi mau chóng lãng quên sự tổn thương ấy, tốt nghiệp cấp hai, rồi tốt nghiệp cấp ba, đã có một thời gian đến thành phố lớn nhưng rồi lại quay về cố hương, trở thành một bà cô rất đàng hoàng(?).

Khi tôi nghĩ rằng mình muốn viết truyện về những ngày rất đỗi bình thường của những cậu bé cô bé rất đỗi bình thường, thứ đột ngột hiện lên lại chính là khung cảnh phòng học bỏ trống mà tôi đã lãng quên từ lâu ấy. Lúc nhìn thấy hình ảnh cô gái tựa vào bậu cửa sổ, nơi phòng học chẳng còn được ai dùng đến, tôi ngỡ là mình đã nắm chắc được mạch truyện.

Đó là cuộc gặp gỡ với Anri. Vì thế, tôi cũng đã gặp cô bé ở phòng học trống. Ban nãy tôi có nói là những ngày rất đỗi bình thường của những cậu bé cô bé rất đỗi bình thường, nhưng nó sẽ không bị nhồi nhét những điều cũ rích. Cũng không phải là thứ đánh đồng nào là học sinh cấp hai, nào là lứa tuổi 1x rồi áp đặt một cách tùy tiện. Nếu không đi chệch ra khỏi tầm nhìn của “học sinh cấp hai thời nay” thì câu chuyện sẽ không hình thành. Nếu như nó không phải là câu chuyện của từng cá nhân, của từng người, của tôi không là ai cả, của bạn không là ai cả, của cậu ấy của cô ấy không là ai cả, thì tôi nghĩ viết sẽ chẳng có ý nghĩa gì. Tối thiểu đối với tôi là vậy.

Câu chuyện giống như một căn phòng trống vậy.

Trong không gian nhấn mạnh sự đồng đểu gọi là trường học, nó lặng lẽ tồn tại mà lại thật nổi bật. Con người chắc chắn sẽ có những cuộc đời riêng biệt (chẳng liên quan đến thời gian), không bị nhuốm màu đơn điệu. Như vậy, những con người bị bọc kín bởi những nhãn mác không có thực thể như cộng đồng hay dân thường, binh lính hay học sinh, người làm công ăn lương hay bà nội trợ, đều là những sự tồn tại duy nhất khác nhau cả về màu sắc lẫn dáng hình.

Phòng học trống đã thoát ra khỏi trói buộc của phòng học bình thường, từ đó có được cá tính riêng. Phòng học trống liên kết chặt chẽ với câu chuyện trong tôi. Có phải hơi lí trí quá không nhỉ?

Tóm lại, tôi đã gặp Anri, và nhờ cuộc gặp gỡ đó, tôi gặp thêm Kazuma, Miho, Hisakuni. Từng người từng người đều có tên, có trái tim, mang trong lòng cảm xúc, thoắt vui thoắt buồn bởi những điều nhỏ nhặt, không nắm bắt được những thứ hiện hữu trong bản thân hay thứ tồn tại trong người khác, bối rối, cố tỏ ra mạnh mẽ, tự hào, kiên cường hướng về phía trước, nhưng cũng có sự nhỏ mọn và chênh vênh, ngang bướng và vụng trộm. Những tháng ngày trải qua cùng bốn con người này với tôi mà nói, có lúc mệt mỏi vô cùng nhưng lại là khoảng thời gian vô cùng vui vẻ và hạnh phúc.

Vừa chia sẻ thời gian với hội Anri, tôi vừa nhớ ra rất nhiều điều.

Việc yêu, ghét người khác, những va chạm, xích mích với người lớn, hiểu nhầm, thấu hiểu, nghĩ quá, tự cho là mình đúng. Rồi từ bỏ, nóng vội, vui sướng, hi vọng, bất an, cô độc… Tôi nhớ lại rất nhiều, rất nhiều thứ đã xảy ra trong thời niên thiếu của mình.

Tôi thật lòng nghĩ rằng mình vẫn chưa quên. Tôi nghĩ mình không quên, kể cả khung cảnh của phòng học trống ấy. Tuy có quay mặt nhìn đi hướng khác, tuy có chủ định là sẽ quên nhưng vẫn chưa quên được. Được kích thích, được thúc đẩy bởi nhóm bạn của Anri, mọi thứ đều hồi sinh, tươi mới.

Những gì tôi nhớ ra thuộc về riêng tôi, không phải của Anri và các bạn của cô bé. Nếu là Anri thì cô bé sẽ làm gì với trái tim này, nếu là Miho thi sẽ xử trí ra sao, nếu là Kazuma, nếu là Hisakuni…

Tôi muốn viết về nhóm Anri mà không áp đặt tình cảm của bản thân, không kéo theo hình tượng học sinh cấp hai thời hiện tại. Mong muốn đó đang tuôn chảy trong cuốn “Từ khung cửa sổ lớp 7D”. Mong muốn chỉ là mong muốn, có thực hiện được đúng đắn hay không, nói thật tôi cũng không dám chắc. Tôi còn có cảm giác Anri đang nghiêng đầu vẻ khó xử và bảo “Không biết nên nói thế nào nhỉ?” cơ.

Nhưng tôi xin phép được nhường việc đánh giá cho các bạn, những người đã ủng hộ câu chuyện của tôi. Chỉ cần nhóm của Anri tồn tại trong một góc nhỏ của trái tim các bạn, dù chỉ là nhất thời, tôi cũng đã rất vui rồi.

Từ tận đáy lòng tôi rất biết ơn chị Hibata Nanako đã thể hiện Anri dưới hình dáng một con người.

Xin chân thành cảm ơn.

❀ ❀ ❀

[1] Thế hệ được sinh ra ở giai đoạn bùng nổ trẻ em lần thứ nhất tại Nhật Bản.

o Phương Anh —★— TỪ KHUNG CỬA SỔ LỚP 7D TẬP 1 ebook©MotSAch TVE-4u©hotaru-team —★— Nhà xuất bản: NXB Kim Đồng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.