Từ Khung Cửa Sổ Lớp 7d

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Ichii…

Anri khẽ hít vào.

- Cậu sao vậy? Có chuyện gì à?

Anri chớp mắt. Kazuma luống cuống lắc đầu.

- Không, không hẳn, không có gì đâu. Có chút chuyện bực mình nên tớ đến ngắm chim thôi.

- Chim á…?

Anri chuyển tầm mắt sang hỗ Hisui. Mặt Kazuma nóng bừng. Có lẽ mặt cậu đang đỏ lựng như trái cà chua chín.

Trên hồ chẳng có bóng dáng một con chim nào cả. Hai con vịt ở dưới bóng cây ban nãy cũng biến mất tự khi nào. Chúng đã di chuyển tới chỗ mát mẻ hơn chăng?

Dưới cái nắng chói chang của mùa hè, hỗ nước yên lặng như tờ, đừng nói là chim, đến cá cũng chả thấy bóng dáng. Không có bất cứ thứ gì chuyển động.

Trò đánh trống lảng tạm bợ đó làm Kazuma ngượng chín người. Cậu xấu hổ vì đã trót thốt ra một lời nói dối dở tệ với người cậu không muốn lừa dối nhất.

Mình đúng là kẻ kém cỏi siêu hạng.

Trong lòng Kazuma đang thầm nguyền rủa bản thân.

Anri quay sang nhìn Kazuma hỏi.

- Ichii có ghét đồ ngọt không?

Câu hỏi đột ngột làm Kazuma hơi bối rối.

- Đồ ngọt ư? Không, tớ không ghét. Trái lại còn thích ấy chứ.

- Thật à, may quá. Hay bây giờ cậu đến nhà tớ đi?

- Hớ? Nhà của Ijima á?

- Ừ. Mẹ tớ đang làm thạch trái cây. Mỗi năm lại có một, hai lần mẹ tớ nổi hứng muốn làm bánh kẹo. Đợt trước là bánh phô mai với chè thì phải. Giờ đang mùa hè nên mẹ tớ làm thạch.

- Ồ, sở thích của mẹ cậu nghe cũng hay đấy chứ.

- Ừ. Công nhận là tốt hơn nhiều so với việc bỗng dưng bắt làm tổng vệ sinh. Nhưng mà số lượng mẹ tớ làm ra thì không đùa được đâu. Lần trước tớ đã phải ăn bánh phô mai và chè ba ngày liên tục đấy.

- Ba ngày cơ á? Thế thì căng thật.

- Ừm. Đến giờ tớ vẫn còn bị ám ảnh trong mơ cơ mà.

Anri bật cười. Âm thanh trong vắt thánh thót. Kazuma cũng cười. Cậu thấy lòng mình nhẹ đi.

Cơn giận với bố, nỗi hổ thẹn đối với bản thân, cảm giác tội lỗi vì đã nói dối đều vơi đi ít nhiều. Chỉ nói với Anri vài ba câu, chỉ nghe tiếng cười của cô cũng đủ làm lòng Kazuma dịu lại. Chỉ là những câu chuyện tào lao không đầu không cuối, vẫn là giọng nói quen thuộc hằng ngày thế mà tâm trạng rối bời của cậu bỗng được nới lỏng. Cảm giác tựa như có một luồng không khí tươi mới tỏa ra lấp đầy lồng ngực. Thật kì lạ.

- Lần này có vẻ mẹ tớ sẽ làm nhiều lắm đấy. Cậu xem, tớ còn bị bắt đi mua thêm nguyên liệu đây này.

Chiếc túi thêu hình hoa hướng dương ở một góc, có lẽ chuyên dùng để đi mua đồ, được Anri nâng lên ngang tầm mắt Kazuma. Đáy túi lồi ra lõm vào, chắc là do nhét nhiều đồ đủ loại bên trong.

- Nếu không ngại, Ichii có thể giúp tớ một tay không?

- Giúp cậu? Làm đồ ngọt á?

Anri phẩy tay, miệng vẫn mỉm cười.

- Không, không. Mình mẹ tớ làm là đủ rồi. Lăng xăng vào giúp có khi còn làm mẹ giận ấy chứ. Mẹ tớ bảo làm đồ ngọt là một cách giải tỏa căng thẳng mà. Bà còn nói một mình làm thật nhiều, chỉ cần nghĩ đến thành quả thì mọi căng thẳng đều tan biến hết.

- Ồ, thật thế ư?

- Hình như là vậy. Tớ chẳng hiểu nổi suy nghĩ của người lớn đâu.

Sau khi cười khúc khích rung cả vai, Anri tiếp tục.

- Thế nên tớ muốn Ichii giúp ăn hộ cơ. Nếu tớ lại phải ăn thạch trái cây ba ngày liên tiếp như lần trước thì thật là bi kịch.

- À, ra là thế.

- Cậu sẽ giúp tớ chứ?

Câu trả lời của Kazuma tắc lại. Đề nghị của Anri thật hấp dẫn. Chưa tính đến thạch trái cây, riêng việc ôm trong lòng cơn giận với bố, tuy đã có phần nguôi ngoai nhưng chưa hoàn toàn bị dập tắt, lang thang trong thị trấn giữa mùa hè đã đủ khổ sở lắm rồi. Nếu được ở cạnh Anri, trao đổi những câu chuyện luyên thuyên rời rạc nhưng lại làm trái tim thổn thức, được cùng cười với cô thì tâm hồn cậu sẽ được cứu rỗi nhường nào, cậu sẽ hạnh phúc biết bao. Cậu nghĩ vậy, nhưng mặt khác, Kazuma cũng muốn ở một mình.

Mình muốn ở một mình. Mình muốn nhìn lại cảm xúc của bản thân mà không bị ai cản trở. Mình muốn suy nghĩ về những cảm xúc đang hiện hữu trong tim, hay từ giờ mình sẽ làm gì, mình muốn làm gì.

Một phần trong cậu mong mỏi điều đó. Ngoài ra, Kazuma nghĩ mình không nên ỷ lại vào Anri. Có lẽ Anri đá nhận ra biểu hiện bất thường của cậu. Phải chăng cậu vừa nhìn mặt hồ với bộ mặt nhăn nhó? Cậu đã để lộ ánh mắt thống khổ? Hay vô tình buông ra một tiếng thở dài?

Kazuma chẳng thể hiểu nổi cơn giận dữ của bố. Ông Kazunari, bố cậu, đã gầy dựng nên công ty hiện nay, là nhà kinh doanh được biết đến trên thương trường. Tuy đôi khi ông cũng hơi ép buộc người khác, nhưng không phải một kẻ độc tài. Ông cẩn thận lắng nghe mọi chuyện xung quanh và có đủ năng lực để xử lí. Vì thế, người ta nói rằng ông là một người thành công, đã lập nên được công ty dù mới trên bốn mươi tuổi, khi vẫn còn khá trẻ…

Kazuma không thể đo quyền lực của Ichii Kazunari với tư cách một người làm kinh tế, một doanh nhân, nhưng cậu thấy hình ảnh của ông trong vai trò một người bố.

Tuy ông có phần gia trưởng và hay ra lệnh, nhưng ông là người yêu thương, trân trọng gia đình hơn bất cứ thứ gì. Kazuma có vô số kỉ niệm với bố, nào là câu cá ở suối, chơi ném bắt bóng ở bờ sông, lái xe hóng gió, du lịch gia đình hay tắm biển. Ông không đặt nặng việc học hành hay thành tích, cũng không nói nhiều hay can thiệp vào mọi chuyện. Ông cũng có lúc mau nước mắt, và còn một mặt khác mà mẹ Shoko vẫn nhận xét là “hồn nhiên như trẻ con vậy”.

Người bố đó hoàn toàn thay đổi khi gặp chuyện liên quan tới hội họa. Từ khi Kazuma biết nhận thức đã vậy rồi.

Ông ghét tranh, ghét cả việc vẽ lẫn thưởng tranh.

Trong nhà không có lấy một thứ gì trông giống tranh vẽ, chỉ có bức ảnh chụp biển lúc hoàng hôn treo ở sảnh chính và ảnh phong cảnh một hòn đảo nhỏ nổi giữa biển trong phòng khách mà thôi.

- Tranh thật nhạt nhẽo, cái nào trông cũng như đồ giả ấy. Ảnh nhìn thực tế chẳng tốt hơn à?

Trong kí ức của Kazuma, trước đây bố từng nói với mẹ như vậy. Cậu cũng nhớ cái nhăn mặt khó xử của mẹ.

Kazuma thích tranh. Vẽ tranh đối với cậu là việc vô cùng thú vị và vui vẻ. Giấy vẽ không nói làm gì, ngay cả mặt sau tờ lịch hay tờ rơi quảng cáo, hễ có khoảng trắng là y như rằng tay cậu sẽ tự động múa may. Có giấy và bút thì Kazuma chẳng cần bất cứ thứ đồ chơi nào khác.

Kazuma muốn vẽ tranh suốt đời.

Không biết cậu thực sự nghĩ thế từ lúc nào. Dù không thể trở thành họa sĩ chuyên nghiệp, dù không thể nuôi sống bản thân bằng nó, thì cậu vẫn muốn vẽ tranh suốt cuộc đời này. Cậu không muốn rời xa việc vẽ. Suy nghĩ đó vẫn được ấp ủ trong tim cậu, chưa hề nhạt phai, chưa hề tàn lụi. Trái lại nó còn mạnh mẽ, kiên định hơn. Gặp gỡ Anri, Kazuma rất muốn vẽ cô gái này. Lần đầu tiên trong đời Kazuma gặp được người đem đến cho cậu cảm giác ấy, khiến cảm xúc của cậu được nuôi dưỡng thành một thứ gì đó mạnh mẽ, cứng cỏi hơn cả trước đây.

Cậu có thể vẽ mọi tâm tư của mình lên tấm vải bố. Dưới đường cọ của cậu, một cô gái hiện lên trên nền vải trắng phau.

Cảm giác dễ chịu ấy thật tuyệt vời. Sự cảm động làm người ta lóa mắt.

Kazuma muốn vẽ tranh suốt đời.

Cậu không muốn xa rời việc vẽ tranh.

Giọng nói giận dữ của bố lần nữa dội lại trong đầu cậu.

- Đủ rồi đấy, đồ ngốc! Ta không cho phép! Tuyệt đối không cho phép! Họa sĩ cái gì chứ… Ta tuyệt đối không cho phép đâu!

Giọng của người cha giận đến run cả người vẫn còn vang vọng.

- Ichii?

Anri nhìn cậu. Đôi con ngươi đen tròn nhìn thẳng vào Kazuma. Cậu bị ánh mắt này hút hồn. Rất hiền nhưng cũng thật mạnh mẽ và thanh lịch. Từ tận đáy lòng, cậu mong mình có thể vẽ được ánh mắt này.

- Hôm nay thì tớ đành từ chối vậy.

Kazuma cố nở nụ cười với Anri. Cậu không muốn được nuông chiều.

Đến nhà Anri, cậu sẽ được ăn thạch, rồi cậu sẽ kể về vụ cãi nhau với bố. Anri hẳn sẽ lặng im nghe cậu giãi bày. Cô chắc chắn sẽ không chen ngang bằng mấy lời thừa thãi mà chỉ lặng lẽ lắng nghe. Và cậu sẽ thấy nhẹ lòng hơn. Cậu có thể cảm nhận sâu sắc hơn sự giải phóng cùng như sự nhẹ nhõm mà cậu vừa mới được trải nghiệm.

Nhưng đó chính là ỷ lại.

Kazuma không muốn dựa dẫm, ỷ lại vào lòng tốt của Anri để xua đi nỗi buồn phiền của mình. Cậu không muốn kể cô nghe về sự ngốc nghếch hay yếu đuối của bản thân.

Đó là sự tự tôn non nớt của Kazuma.

- Ichii này…

- Cảm ơn cậu đã lo lắng cho tớ. Nhưng thực sự không có chuyện gì đâu. Chẳng có việc gì đáng để Ijima bận lòng cả.

- Bận lòng gì chứ.

Anri khẽ mím môi. Kazuma vươn hai tay lên trời. Bầu trời mùa hè xanh ngắt. Màu xanh ấy đậm tới mức có thể nhuộm xanh lòng bàn tay của cậu.

- Hôm nay chắc sẽ nóng lắm đây.

- Ừ.

- Ijima không đi bể bơi à?

- Tớ có muốn đi nhưng…

- Hay là rủ thêm Miho và Hisakuni rồi mình cùng đến bể bơi thành phố đi?

- Cậu nói thật chứ? Tớ muốn đi. Mình cùng đi nhé. Tớ sẽ thử liên lạc với Miho. Cậu ấy sẽ vui lắm cho xem.

- Vậy tớ sẽ gọi Hisakuni. Một giờ chiều tập trung ở đây nhé.

Anri gật đầu. Kazuma vẫy tay chào. Cậu quay lưng vẽ phía Anri, vừa bước đi vừa khẽ thở dài.

Một nguồn sức mạnh dâng trào từ sâu trong cơ thể. Tuy cơn giận đối với bố và những băn khoăn vẫn chưa tan biến nhưng cậu đã lấy lại được sự bình yên của tâm hồn. Chỉ nói chuyện với Anri vài phút mà cậu đã có thể đưa ra quyết định và biến nó thành sức mạnh.

Dù bố có nói gì, mình cũng sẽ không ngừng vẽ. Mình muốn lột tả được hết đặc trưng của Ijima Anri.

Kazuma bước thật nhanh như để kìm nén khối cảm xúc đang dâng lên mạnh mẽ.

Đôi chân bỗng dừng lại. Mẹ cậu đang đứng ở cửa công viên.

- Quả nhiên là con ở đây

Mẹ cậu thở dài khe khẽ giống hệt cậu lúc nãy.

- Mẹ muốn nói với con về bố…

Thế rồi, mẹ lại thở dài thêm lần nữa.

o Phương Anh —★— TỪ KHUNG CỬA SỔ LỚP 7D TẬP 1 ebook©MotSAch TVE-4u©hotaru-team —★— Nhà xuất bản: NXB Kim Đồng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.