Mây đã tan. Mặt trời ló dạng. Cơn nóng lập tức ập đến. Phần cánh tay và cổ lộ ra là bị nướng xẻo xèo.
Chưa đến mười giờ mà đã nóng thế này rồi. Hôm nay chắc cũng sẽ là một ngày siêu nóng mất thôi.
Ichii Kazuma gần như tựa hẳn người vào bờ rào của hồ Hisui và thở dài.
Mặt nước phản xạ ánh sáng chói hết cả mắt.
Từ cuối mùa thu cho đến mùa xuân, rất nhiều thủy điểu chọn hồ Hisui trong công viên Mizudori làm điểm đến.
Còn bây giờ đang là đỉnh điểm của mùa hè.
Dưới ánh nắng chói chang là sự im ắng đến phát sợ của hồ nước. Gần như không có bóng dáng của con chim nào. Hai chú chim trắng trông giống vịt đang nổi lên dưới bóng một cành cây chĩa ra hồ. Chỉ có vậy. Cảnh tượng mùa đông khi vô vàn loài chim tụ họp, cùng nhau cất tiếng kêu ôn ào cứ như một lời nói dối.
Mùa đông này, bốn người gồm có Anri, Miho, Hisakuni và Kazuma đã đến đây vài lần và cho chim ăn.
- Tớ xin thú nhận.
Hisakuni đột nhiên tuyên bố vào một ngày đầu năm lạnh lẽo, khi cây cối bên hồ đóng băng như chưa từng tan một ngày nào.
- Gì đấy, gì đấy? Sao vậy? Ý cậu là gì?
Miho bóp chặt miếng bánh mì cô chuẩn bị ném cho lũ chim.
- Lẽ nào Hisa trước đây là con gái?
- Đồ ngốc! Chúng ta chơi cùng nhau từ mẫu giáo còn gì. Tớ trông giống con gái lúc nào hả?
- … Đúng thật. Từ xưa cậu đã là một thằng nhóc bẩn thỉu rồi mà.
- Thừa từ “bẩn thỉu” đấy nhé. Mà ý tớ không phải chuyện đó.
Hisakuni đột ngột nhỏ giọng.
- Tớ vẫn giữ bí mật chuyện này, thực ra tớ là kẻ cuồng chim. Ngắm nhìn chúng rất thú vị, chẳng bao giờ chán cả.
- Tưởng gì.
Miho cố tình nhún vai. Cô ném miếng bánh mì trong tay đi thật xa. Đám thủy điểu quàng quạc om sòm.
- Tại cậu nói là thú nhận làm tớ kì vọng lắm, ai dè chán òm.
- Cái gì chán òm hả? Cậu kì vọng cái gì mới được chứ?
- Cái đó à… “Thực ra bố tớ là vịt”, hoặc là, “Tớ đã mọc cánh ở mông”. Đấy, nếu liên quan đến chim thì chí ít cũng phải cỡ này mới gọi là thú nhận chứ.
- Ngốc vừa thôi. Nếu mọc cánh ở mông thì mặc quần kiểu gì hả?
Anri phì cười. Cô cúi mặt và tiếp tục cười khúc khích. Mái tóc dài khẽ đung đưa quanh gương mặt tươi cười.
Kazuma chăm chú nhìn góc nghiêng khuôn mặt ấy.
Ôi, muốn vẽ quá.
Cậu đã nghĩ vậy. Mong muốn đó mạnh mẽ tới run người. Đó là thứ đã nảy nở trong Kazuma kể từ lần đầu tiên cậu gặp gỡ Anri.
Từ khi gặp Anri ở phòng học bỏ không treo nguyên tấm biển “7D”, Kazuma luôn muốn được vẽ cô gái này. Suy nghi ấy cậu mới chỉ thực hiện được một nửa. Cậu đã nộp bức tranh chân dung Anri làm mẫu để tham dự triển lãm của thành phố.
Kết quả… Kazuma bị loại, nhưng cậu không hề nản lòng. Vì thiếu thời gian nên cậu đã hơi nóng vội, và cậu không dám khẳng định rằng mình đã vẽ hết một trăm phần trăm khả năng.
Tuy không chán nản, nhưng Kazuma lại thấy có lỗi với Anri. Anri đã mất công làm người mẫu cho cậu, vậy mà cậu lại không vẽ ra được trọn vẹn sức hấp dẫn của cô,
Sức hấp dẫn? Sức hấp dẫn của Anri nằm ở đâu nhỉ? Tại sao mình lại bị cô gái ấy thu hút đến nhường này?
Kazuma cứ nghĩ, nghĩ và nghĩ mãi. Tiết trời chuyển sang mùa hè từ lúc nào không hay, hơn nửa số thủy điếu ở hồ Hisui đã bay về quê hương phương Bắc xa xôi.
Một ngày nọ, hình ảnh Anri trong ngày đông bổng hiện lên trong đầu Kazuma. Anri với nụ cười vui vẻ trước câu chuyện của Miho và Hisakuni bất ngờ hiện lên không một lời báo trước. Khi đó, Kazuma đã nhận ra câu trả lời. Đồng thời, cậu cũng hiểu lí do mình bị loại ở triển lãm. Cậu hiểu rõ rằng, không phải vì lí do lấp liếm kiểu chưa tung hết sức hay bị vội, cậu bị loại vì quá nửa vời. Cậu chỉ thể hiện được phân nửa sức hấp dẫn của Anri. Sức hấp dẫn của cô ấy chính là…
Nụ cười.
Kazuma thấy nụ cười của Anri rất đẹp.
Không phải cười ha hả thành tiếng, cũng không phải cười mỉm chi đầy ẩn ý, cô cười kín đáo, nhưng lại rất tươi. Nụ cười kiểu đó thật đẹp.
Cho nên Kazuma muốn vẽ.
Cậu muốn vẽ thêm lần nữa.
Nhưng, liệu cậu có thể vẽ trọn vẹn nụ cười của Anri không? Cậu có thể truyền tải đâu ra đấy sự mềm mại, sự dịu dàng, vẻ mê hoặc này lên vải bố không? Chính vì không lún được nên cậu mới bị loại ở triển lãm lần trước còn gì.
Là vậy, chính là như vậy. Cậu chỉ để tâm vào việc phải vẽ sao cho chính xác, nên đã đưa cọ mà chẳng hề suy nghĩ sâu xa về lí do mình khao khát được vẽ cô gái này.
Anri trong bức tranh đó không có sức sống, không có Anri mà Kazuma cảm nhận. Do đó Kazuma phải vẽ. Phải vẽ một lần nữa.
Mình có làm được không? Sẽ không lặp lại sai lầm lần thứ hai chứ? Tuy chuyện đó làm Kazuma trăn trở, nhưng chỉ trăn trở không thôi thì chẳng bao giờ có thể kết thúc. Vì cậu đã được gặp cô gái tên là Ijima Anri. Sẽ thật uổng phí nếu không tiến về phía trước. Cơ hội vẫn còn nằm trong tay Kazuma.
Cậu sẽ thử thách trong triển lãm năm sau. Lần này cậu dành thời gian thong thả vẽ nụ cười của Anri lên vải bố.
Kể từ đó, Kazuma bắt đầu say mê phác thảo. Cậu nhờ Anri ngồi xuống rồi phác thô từ mọi phía. Không chỉ riêng gương mặt tươi cười, cậu vẽ đủ loại biểu cảm của cô, từ trầm ngâm đầy nghiêm nghị, biểu cảm khi nói chuyện với Miho, đến dáng vẻ cụp mắt xuống như đang bối rối…
- Nhỡ đi sai một bước thì cậu sẽ thành kẻ bám đuôi đấy.
Hisakuni nói nửa đùa nửa thật. Vừa lướt mắt qua một lượt rất nhiều cuốn sổ phác họa của Kazuma, cậu vừa thở dài tỏ vẻ khó tin.
- Mà, cậu chăm chỉ nổ lực đến mức này có ổn không đấy?
Kazuma gật đầu một cách mơ hồ. Bản thân cậu cũng cảm thấy mình đã lún khá sâu. Dù Anri không nói gì và vẫn làm mẫu cho cậu nhưng biết đâu trong thâm tâm cô lại thấy cậu thật phiền phức. Có khi cô đã phát ngán Kazuma rồi cũng nên.
Dù vậy Kazuma vẫn muốn vẽ.
Thời gian này, Kazuma quyết tâm đến mức chẳng quan tâm Anri nghĩ thế nào, mình bị đánh giá ra sao nữa rồi.
Và hôm qua, Kazuma đã thử vẽ nháp lên vải bố. Cậu cảm thấy có lẽ mình sẽ vẽ được và tay cứ chuyển động một cách tự nhiên. Tuy từ giờ đến triển lãm vẫn còn dư dả thời gian nhưng cậu muốn làm theo mách bảo “mình có thể sẽ vẽ được” của trái tim.
Làm đúng như trái tim mách bảo. Đúng như trái tim mách bảo. Không theo mệnh lệnh hay chỉ thị của bất cứ ai, chỉ để cho trái tìm của mình làm chủ và đối diện với giá vẽ.
Đó là khoảng thời gian vô cùng hạnh phúc.
Cậu chỉ vẽ đường viền khuôn mặt Anri. Còn cảnh nền quả nhiên vẫn là quang cảnh nhìn từ phòng học lớp 7D ấy.
Kazuma tin rằng quãng thời gian hạnh phúc sẽ còn tiếp diễn.
Nhưng sáng nay, niềm tin ẩy đã vỡ vụn. Nó đã bị xé tan tành không thương tiếc.
- Thằng ngốc này, phải biết điều chứ!
Tiếng gấm giận dữ của bố vang vọng trong tai cậu.
Sáng nay, ăn sáng xong, Kazuma quay lại phòng và sững người trước cửa.
Bố cậu đang đứng đó. Ông đứng trước tấm vải bố được dựng trên giá vẽ, gương mặt nhăn nhó đến sợ. Chồng sổ phác họa rơi vung vãi dưới chân ông.
- Bố, bố làm gì trong phòng…
Chưa kịp nói nốt chữ “của con”, Kazuma nín thở. Vì trong tay bố cậu đang nắm một con dao. Lưỡi dao rọc giấy lóe lên sáng quắc. Bố cậu đâm thẳng nó vào tấm vải bố.
Anri gào lên đau đớn. Dù cô không thể có mặt ở đây lúc này Kazuma vẫn nghe thấy tiếng hét thất thanh của cô, rất rõ ràng. Không phải, chính bản thân Kazuma mới là người phát ra tiếng thét.
- Bố đang làm gì vậy? Dừng lại đi!
Vừa hét cậu vừa đâm sầm vào người bố. Bố cậu mất đà lảo đảo va người vào giá vẽ. Bức tranh bị rạch một đường chéo và đổ ập xuống. Kazuma càng hét to hơn.
- Tranh, tranh của con!
Cậu gườm gườm nhìn bố và tiếp tục gào lên.
- Tại sao, tại sao bố lại làm việc này!? Đừng làm trò hề như thế chứ!
- Ai mới là kẻ đang làm trò hề? Con nghĩ gì mà tối ngày chỉ biết vẽ những bức tranh kiểu này hả?
- Vẽ tranh thì có gì xấu chứ?
- Con đã lên lớp tám rồi. Làm gì có thời gian rảnh rỗi mà chơi mấy trò vô bổ này!
- Không phải là chơi, con nghiêm túc đó.
- Cái gì?
- Con sẽ trở thành họa sĩ. Con sẽ vẽ tranh cả đời.
- Đủ rồi đấy, đồ ngốc!
Kazuma hứng trọn tiếng gầm tức tối và một cái tát vào má. Một cú tát thẳng mặt, không chút nương tay.
- Ta không cho phép! Tuyệt đối không cho phép! Họa sĩ cái gì chứ… Ta tuyệt đối không cho phép đâu!
Môi bố run bần bật.
- Tại sao? Tại sao chứ? Tại sao bố lại ghét vẽ tranh đến vậy?
Khi từ ghét thoát ra khỏi miệng, Kazuma mở to mắt.
Bố ghét tranh sao?
- Nhiều lời! Chỉ cần biết là ta không cho phép thôi. Vứt hết đống dụng cụ ở đây đi! Đốt hết đi!
- Không đời nào!
- Không làm được thì biến!
Kazuma ôm cuốn sổ phác họa lao ra khỏi phòng. Mẹ gọi cậu nhưng cậu không quay đầu lại.
Đến khi tỉnh ra thì cậu đã ở hồ Hisui. Tựa người vào bờ rào, Kazuma lơ đễnh ngắm nhìn mặt nước. Cậu thở dài. Bên má bị tát vẫn đau âm ỉ.
Tại sao bố lại ghét vẽ tranh đến vậy nhỉ?
Kazuma chẳng hiểu nổi bố nghĩ gì nữa.
Đừng có đùa, đừng đùa chứ, chết tiệt!
Cậu nhớ lại tấm vải bố thảm thương. Cậu thấy mình như sắp khóc. Cơn giận đối với bố lại dâng trào. Nó lóa lên chói mắt như mặt nước này.
Chết tiệt!
- Ủa, Ichii?
Một giọng nói dịu dàng vang lên. Kazuma quay đầu lại và bắt gặp Anri đang đứng đó. Cô nhìn Kazuma, nghiêng đầu thắc mắc.