Kazuma giật mình.
Lâu lắm rồi cậu mới ngạc nhiên đến thế. Không ngờ ở đây lại có người. Tấm biển đề “7D” vẫn bị buông thõng trước cửa ra vào. Nhưng Kazuma nghe nói rằng chỗ này đã biến thành phòng học bỏ không một năm trước khi khóa của cậu nhập học cơ mà.
Khối bảy hiện tại chỉ có đến lớp C. Phòng học của lớp D gần như trở thành kho chứa đồ. Đủ thứ giáo cụ và đồ dùng được nhét vào đó, bụi bặm và im ắng. Không thể tin nổi một khoảng thời gian ngắn trước vẫn có những học sinh tầm tuổi Kazuma xếp bàn ngôi học tại đây.
Kazuma bị khung cảnh nhìn xuống sân tập từ căn phòng bỏ trống này cuốn hút vào thời điểm giữa tháng Tư, chẳng bao lâu sau khi nhập học.
Đã thành thông lệ, thành viên mới của câu lạc bộ mĩ thuật phải nộp tối thiểu năm bản phác họa khuôn viên trường trong vòng một tuần. Vì muốn vẽ tranh Kazuma mới gia nhập câu lạc bộ mĩ thuật, cho nên cậu rất say mê bài vở, dù là vẽ nháp hay phác thảo. Kazuma đã đi khắp trường để có thể vẽ ra bức tranh theo phong cách riêng, hay ít nhiều cũng bộc lộ được cá tính của bản thân.
Thế rồi, cậu đặt chân tới khung cửa sổ của lớp 7D. Từ đó gần như có thể bao quát trọn vẹn sân tập. Có vô vàn thứ nằm dưới tầm mắt cậu, nào là mái tôn của bãi đậu xe ở phía Bắc; hoạt động của thành viên các câu lạc bộ thể thao như đội điền kinh, đội bóng đá, đội bóng chày; bóng cây dương bên cạnh hồ bơi hay hình ảnh thị trấn trải rộng ra ở phía bên kia sân… Nếu tán lá của cây anh đào mọc trước dãy phòng học rậm rạp thì chắc một phần ba tầm nhìn sẽ bị che phủ bởi màu xanh. Khi lá rụng, sân thể dục sẽ hiện ra ở phía bên kia cành cây trần trụi. Mùa xuân, khi cành cây gắn lên mình những đóa hoa lộng lẫy, cảnh sắc sẽ được nhuộm màu anh đào đẹp đẽ, nguy nga. Nền đất trắng ngà sẽ lấp lánh ánh sáng chói mắt vào mùa hè, khoác lên mình lớp tuyết mỏng vào mùa đông. Nó sẽ nhuốm màu đỏ thẫm lúc hoàng hôn và hình thành những vũng nước nhỏ ở khắp nơi vào ngày mưa.
Sắc thái của cảnh vật luôn thay đổi, tùy theo mùa, tùy theo thời gian, và tùy theo cả biến động cảm xúc của chính bản thân Kazuma. Khi đứng gần khung cửa sổ lớp 7D, cậu thấy sân tập quen thuộc bỗng chốc hóa thành một địa điểm hoàn toàn khác.
Thú vị quá.
Cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng cậu. Cực kì thú vị.
Sau khi nộp bài, thi thoảng Kazuma vẫn hướng tới phòng học bỏ không này. Có lúc cậu phác họa gì đó, cũng có lúc chỉ đơn thuần mơ màng ngắm nhìn quang cảnh xung quanh. Nhưng lần nào cậu cũng mang theo sổ phác họa.
Hôm nay Kazuma định vẽ.
Cậu tính phác họa hình ảnh đội điền kinh qua kẽ hở của những cây anh đào với góc nhìn chéo. Chỉ không ngờ rằng ở đây lại có người.
Kazuma chưa bao giờ nghĩ có người trong lớp 7D. Hơn nữa, cô gái đến trước đó còn mở cửa sổ và ngắm nhìn bên ngoài, giống hệt như cậu vậy…
Cô ấy sở hữu cặp mắt đen láy to tròn. Đôi mắt ấy vẫn đang mở to hướng về phía Kazuma. Cô ấy cũng bị bất ngờ. Vô cùng bất ngờ.
Kazuma cảm giác mình từng thấy cô ấy. Có thể cậu đã nhìn lướt qua bóng hình của cô ấy ở hành lang. Phải rồi, cậu nghe nói lớp C có học sinh mới chuyển trường đến. Chắc cô bạn này chính là người mới chuyển tới.
Cô gái chớp mắt. Điều đó như một dấu hiệu khiến tim cậu bắt đầu đập nhanh.
Để coi, phải nói gì đó.
- A, rất hân hạnh.
Khẽ cúi đầu, Kazuma tặc lưỡi thầm mắng chính mình “Thằng ngu này. Đến trẻ con mẫu giáo cũng có thể chào hỏi hay hơn đấy.”
Gió ùa vào từ cửa sổ. Tấm rèm bồng bềnh đung đưa. Mái tóc của cô gái cũng bay lên theo làn gió. Kazuma có cảm giác mình nghe thấy những âm thanh ấy.
- Kitani?
Cô gái thì thầm. Giọng nói tuy rất nhỏ, nhưng đã truyền tới tai Kazuma.
Kitani ư?
Phải mất một lúc, tầm hai đến ba giây, Kazuma mới nhận ra Kitani là họ của một người.
-Ơ… Xin lỗi.
Má cô gái đỏ bừng. Có lẽ là người nhút nhát, cô xấu hổ quay mặt đi. Ánh nắng xuyên vào từ cửa sổ nhẹ nhàng chiếu sáng cô từ sau lưng. Sợi dây ruy băng đỏ pha tím được gọi là màu yên chi, chân váy kẻ caro cùng màu, áo khoác màu xám sáng, cổ áo sơ mi trắng. Đó là đồng phục của trường trung học cơ sở Ashiwara số I mà ngày nào Kazuma cũng thấy. Phải, bộ trang phục cậu đã nhìn đến phát chán… vậy mà hôm nay lại thấy nó thật tươi mới. Cậu có cảm giác nó là thứ vô cùng đặc biệt, có một không hai trên đời, thứ sẽ tan biến nếu cậu vươn tay ra.
- Tớ nhầm người… Xin lỗi.
Cô gái xin lỗi một lần nữa rồi vội bước ra khỏi phòng học lớp 7D.
Kazuma nghĩ mình phải ngăn cô ấy lại. Cậu không biết ngăn cô ấy rồi thỉ mình sẽ làm gì, cũng không hiểu ngăn cô ấy vì mục đích gì. Không phải lí trí mà là cảm xúc, không phải bộ óc mà là trái tim đã hành động. Chúng hối thúc cậu phải làm cô gái ấy dừng chân.
- Này bạn!
Ngay khi vừa cất lời, cậu bị hắt xì hơi. Hình như bụi đã xộc vào khoang mũi của cậu.
Hỏng rồi. Hắt xì vào thời điểm này đúng là tệ nhất trần đời. Thật là bẽ mặt.
Kazuma càng cuống thì càng hắt xì, mồ hôi lạnh toát ra dưới cánh tay.
Thực sự là tệ quá đi.
Một gói giấy ăn bỏ túi được chìa ra trước mắt Kazuma. Nó nằm trong gói đựng giấy ăn màu lam nhạt.
- Cậu dùng tạm đi.
- A… Hân hạnh.
Cậu lại thầm tặc lưỡi. Lại “hân hạnh” nữa hả? Mày chì biết nói mỗi thế thôi sao.? Kazuma đỏ mặt, cảm giác mình đúng là một thằng ngô nghê hết thuốc chữa. Không biết hình ảnh cậu phản chiếu trong mắt cô gái này như thế nào nhỉ. Càng nghĩ, mặt cậu càng nóng bừng.
Cơn hắt xì đáng ghét này ngừng lại ngay!
Kazuma lấy tay phải bịt mũi và thở ra. Phù, phù, phù.
- Hả!?
Cô gái kêu lên nho nhỏ. Tuy rất nhỏ, nhưng đó là tiếng kêu kinh ngạc.
- Tại sao cậu lại làm thế…
- Hử? Làm thế ư…?
Kazuma chạm phải ánh mắt cô gái. Cô ấy đang nhìn thẳng vào cậu. Cậu không quen với kiểu nhìn thẳng chẳng chút kiêng dè. Cậu cũng ghét đôi mắt nhìn chằm chằm người ta như dồn ép. Thế nhưng, dù ánh mắt của cô gái đang chĩa thẳng vào cậu, cậu lại thấy dễ chịu vô cùng. Vì trong đó không phải là sự thiếu kiêng nể, cũng chẳng có áp lực khó chịu nào. Tuy nhìn thẳng nhưng rất hiền hòa.
- Bùa phép ngăn hắt hơi.
Cô gái bịt mũi và thở ra ba lần.
- À, cái này hả…? Hồi bé tớ được dạy thế. Hình như là bà tớ. Cậu cũng vậy à?
Lòng đen trong mắt cô gái khẽ dao động. Một nụ cười hiện lên trên bờ môi.
- Ừ. Tớ biết cái này từ hồi còn bé. Để ngăn cơn hắt hơi.
- Phải bịt mũi và thở ra ba lần.
- Đúng, đúng.
- Và bắt buộc phải là tay phải. Nếu dùng tay trái sẽ bị mất tác dụng.
- Ừ. Tại sao lại thế nhỉ?
- Bởi nó chỉ là bùa phép thôi. Dù tớ thấy dùng tay trái hay phải đều được, nhưng quy định kì thật đấy.
Kazuma nhận ra mình nói nhiều hơn hẳn mọi khi. Lời lẽ cứ tuôn ra một cách tự nhiên chẳng hể miễn cưỡng.
Cậu muốn nói chuyện với người này. Suy nghĩ ấy trở nên mạnh mẽ. Nó đột nhiên mãnh liệt đến mức gần như là một xung chấn. Cô gái bật cười hì hì.
- Nhưng có tác dụng đấy chứ.
- Hử?
- Hình như cơn hắt hơi đã ngừng lại rồi.
- Ừm! Đúng thật.
Cảm giác ngứa ngáy trong mũi đã biến mất tự lúc nào.
- Thực ra ban nãy tớ cũng bị hắt xì đó. Thế rồi khi dùng bùa phép này thì cơn hắt hơi đã dừng ngay tắp lự.
- Thật hả? Công dụng đáng nể thật. Tớ tưởng đó chỉ là bùa phép vớ vẩn thôi, nhưng thế này thì phải xem lại rồi.
Nụ cười của cô gái càng nở rộng hơn. Gương mặt tươi cười ấy nhuộm màu vàng nhạt của ánh mặt trời.
Mình muốn vẽ.
Như một tia chớp lóe sáng trên bầu trời đêm, suy nghĩ đó xuyên thẳng vào tim Kazuma. Ngay lập tức, cậu hiểu ra lí do muốn ngăn bước chân của cô gái. Vì cậu muốn vẽ.
Mình muốn vẽ người này.
Kazuma nuốt khan. Nhịp đập tim tăng nhanh.
Mình muốn vẽ cô gái này.
Người này… Ơ, tên cô ấy? Tên cô ấy là gì nhỉ?
Cậu đưa mắt nhìn tấm biển tên ở ngực áo. Một giọng nói cất lên.
- Ijima!
Một gương mặt tròn trịa thình lình xuất hiện từ bóng của cánh cửa vẫn đang để mở.
- Cậu làm gì ở chỗ này thế?
- A, Satodate!
- Miho!
Cô gái và Kazuma đồng thanh.
- Ủa? Cả Kazu nữa này. Ngạc nhiên nha. Hai người quen nhau à?
- Không phải đâu.
- Không phải mà.
Lại đồng thanh. Đến cả hơi thở cũng trùng khớp. Buồn cười thật. Kazuma khẽ bật cười. Cô gái cũng cười, vai co lại.
- Uầy, không khí hơi bị lãng mạn đó nha. Chờ chút, chờ chút, chờ chút đã hai bạn. Chẳng lẽ hai người lén lút hẹn hò ở phòng học lớp 7D này sao?
- Lén lút hẹn hò cái gì chứ! Cậu mấy tuổi thế? Học sinh cấp hai mà có thể bình thản thốt ra cái từ ấy như vậy sao?
Cô gái nhìn cả Miho và Kazuma.
- Chính Satodate ấy. Cậu quen… à, ờ…
- Ichii Kazuma. Kazuma viết là Nhất Chân. Nhất trong nhất, nhị, tam, Chân trong chân thật.
Kazuma lấy bảng tên đang nhét trong túi áo ngực đặt lẻn lòng bàn tay và chìa ra.
- Chào bạn Ichii. Tớ là Ijima. Ijima Anri.
Ijima Anri. Đó là tên cô ấy. Chỉ mới biết tên thôi mà cậu đã có cảm giác mình tiến được gần thêm một bước. Tuy chỉ có một bước, nhưng Kazuma có thể lại gần cô ấy.
- Ichii vẽ tranh à?
Ánh mắt Anri hướng vào cuốn sổ phác họa của Kazuma.
Phải, tớ vẽ. Tớ thích vẽ hơn bất cứ thứ gì. Ijima này, cậu có thể cho tớ vẽ cậu không?