Từ Khung Cửa Sổ Lớp 7d

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

Hoa anh đào đã rụng rồi.

Năm nay hoa nở sớm hơn mọi năm một chút, nên rụng cũng sớm hơn một chút. Bây giờ mới giữa tháng Tư mà hàng cây anh đào ở công viên đã mọc lá xanh mơn mởn. Những chiếc lá còn non không có màu xanh lục đậm như lúc giữa hè mà mang một màu xanh nhạt mỏng manh, dịu nhẹ.

Bầu trời hôm nay nắng ráo và sáng chói khiến người ta ngỡ như thời tiết ẩm ương cho đến ngày hôm qua chỉ là ảo ảnh.

- Người ta bảo hôm nay trời ẩm như đầu tháng Năm đấy.

Nhìn lên Kazuma cao lớn, Anri nói. Trong chương trình dự báo thời tiết trên tivi, người phụ nữ xinh đẹp giống diễn viên hơn là nhà dự báo khí tượng đã thông báo rằng nhiệt độ cao nhất sẽ xấp xỉ hai mươi độ.

- Nhưng từ mai sẽ trở lại bình thường. Ngày kia trời có thể trở lạnh, tùy địa điểm còn có sương muối nữa cơ.

Nói đến đó, Anri chợt im bặt.

Tại sao mình lại nói mấy chuyện nhàm chán như vậy nhỉ.

Suýt nữa thi cô buông tiếng thở dài. Thời tiết ngày mai hay ngày kia sao mà chẳng được. Hiện tại đang dễ chịu thế này cơ mà. Sao cũng được… Nhưng mà, nếu vậy thì biết nói gì đầy? Mình nên nói chuyện gì với Ichii đây?

Anri tự hỏi.

Cô khá dở vụ nói năng.

Cả việc nói chuyện cho khớp với chủ đề của đối phương, hay cười lấy lòng người khác, lẫn giải thích trôi chảy những gì mình nghĩ trong đầu, cô đều dở cả. Cô tự thấy mình vô cùng vụng về.

Mình đã vụng về lại chẳng tinh ý gì cả. Hôm nay được Ichii rủ đi cùng, hai đứa lại đang đi trên con đường dễ chịu nhường này, mà mình lại nói “Tùy địa điểm còn có sương muối” nữa chứ. Cứ như bà già ấy. Mình thật là…

- Cảm ơn cậu.

Bỗng nhiên Anri nghe thấy giọng Kazuma. Một chất giọng dịu dàng như cái ôm êm ái.

- Hả? Gì cơ?

Trong một khắc, Anri dừng chân, không hiểu cậu ấy đã nói gì với mình.

- Thì đó, ý tớ là… cảm ơn cậu.

Kazuma cũng đứng lại, hướng ánh mắt về phía Anri.

- Sao Ichii lại nói cảm ơn tớ?

- Chẳng phải hôm nay cậu dành thời gian đi cùng tớ sao?

- Chuyện triển lãm đó hả?

- Ừ.

Triển lãm do thành phố chủ trì bắt đầu từ hôm nay, thứ Bảy, và sẽ mở cửa đến hết tháng Tư. Hội trường nhà văn hóa của thành phố được dùng làm nơi tổ chức tọa lạc ở sâu phía trong công viên. Đi hết hàng cây anh đào này là tới.

- Bởi vì tớ đã hứa sẽ đi mà. Không phải là đi theo Ichii, chính tớ cũng muốn đi đấy chứ…

Phải thế không ta? Mình có muốn đi xem triển lãm không nhỉ? Nếu người rủ không phải là Ichii thì mình có định đi không? Sẽ thế nào? Mình sẽ làm thể nào nhỉ?

Anri nhớ lại cuộc điện thoại tối qua.

- Ijima này, mai là thứ Bảy, cậu có muốn đi triển lãm không? À, là nó đó, triển lãm của thành phố… Nếu cậu không bận việc gì…

Giọng Kazuma qua ống nghe vẫn thật dịu dàng. Dẫu vậy, Anri vẫn cảm nhận được sự căng thẳng trong đó. Anri trả lời ngay: “Tớ muốn đi”. Trả lời xong, chính bản thân cô cũng giật mình. Cô ngỡ ngàng trước âm sắc hân hoan trong giọng nói lẫn nhịp tim bỗng đập rộn ràng trong lồng ngực. Ngỡ ngàng tới mức cô ghì mạnh chiếc điện thoại không dây nhỏ bé trong tay.

Chip chip chip. Anri nghe thấy tiếng chim hót trên đầu. Vai chú chim nhỏ đang bay qua bay lại giữa các cành cây. Phần bụng màu trắng trông thật dễ thương.

- Tớ… rất vui khi được Ichii rủ đi cùng. Tuy chúng ta đã hứa với nhau… nhưng tớ không thể mở lời được…

- Vì bị loại nên tớ không dám rủ Ijima.

Kazuma rụt vai lại và khẽ nhăn mặt.

- Lời hứa của bọn mình là cùng đi xem nếu tớ được chọn đúng không nào? Tớ bị loại, nhưng vẫn muốn đi xem triển lãm… nên tớ đã chật vật mãi không biết phải mời Ijima như thế nào. Ôi, nếu tớ được chọn thì có phải tốt không.

Kazuma khẽ thở dài. Anri hơi cuống.

- Nhưng chuyện đó, cũng đành chịu chứ biết sao. Triển lãm ấy đến cả họa sĩ chuyên nghiệp cũng ứng tuyển mà. Chúng mình chỉ mới học cấp hai nên tớ nghĩ khó thành công lắm.

Bản thân Anri cũng cảm thấy kiểu nói của mình chẳng thuyết phục chút nào.

Những lời này không thể an ủi Ichii.

Phạch phạch, chiếp chiếp, chiếp chiếp chiếp.

Tiếng chim kêu và tiếng đập cánh dữ dội vang lén.

Anri và Kazuma đồng thời ngẩng đầu, ngước nhìn về phía ngọn cây. Những chú chim nhỏ ban nãy đang đâm vào nhau huỳnh huỵch.

- Đánh nhau à?

- Cảm giác thế. Mà còn khá là nghiêm túc chứ. Bé tí mà mạnh mẽ ghê.

Không biết có phải do bầy chim náo loạn không mà một chiếc lá xanh rụng ra và rơi xuống. Nó bổng bềnh đung đưa theo cơn gió như có như không rồi dừng lại trên vai Anri. Kazuma cầm nó lên, một mùi xanh non tươi mới ngai ngái lan tỏa. Giơ chiếc lá vừa nhặt ra trước ánh nang, Kazuma lẩm bẩm:

- Nhưng, dù bị loại, tớ không thấy tiếc lắm. Nếu nói hoàn toàn không tiếc thì sẽ là nói dối, nhưng khi biết mình bị loại, tớ không quá thất vọng.

Anri gật đầu. Cô biết Kazuma không cố tỏ ra mạnh mẽ. Cô chẳng thấy Kazuma gồng mình nói cứng ở bất cứ điểm nào.

- Tuy vậy, không phải tớ buông xuôi ngay từ đầu, tớ vẫn tự tin vào bản thân nên đúng là, có hơi sốc một chút.

- Ừ.

- Nhưng mà, hơn cả cú sốc vì bị loại, tớ cảm thấy hài lòng vì đã vẽ được bức tranh ấy một cách hoàn chỉnh. Tiếc nhưng vui, thất vọng mà lại thỏa mãn… Một tâm trạng phức tạp và khó cắt nghĩa thành lời, cảm xúc này từ trước đến nay tớ chưa từng trải qua nên không diễn đạt được rõ ràng nhưng… Ủa?

- Sao thế?

- Bọn chúng làm hòa rồi kìa.

Trên đầu cành cây mà Kazuma chỉ, hai chú chim nhỏ bụng trắng đang nép mình vào nhau.

- Đúng thật. Vụ đánh nhau ban nãy là gì không biết nữa?

Hai chú chim nhỏ bay lên. Kazuma và Anri cũng bắt đầu bước tiếp dưới hàng cây anh đào.

- Hôm qua tớ nhận được thư của bạn ở trường cũ.

Từ ngữ đột nhiên tuôn ra khỏi miệng Anri.

- Thư à? Con gái hay viết nhỉ. Con trai hầu như chẳng bao giờ.

- Ừ. Tớ vẫn chưa có điện thoại nên không gửi được tin nhắn, nhưng tớ nghĩ dù có điện thoại đi nữa tớ vẫn sẽ viết thư.

- Giấy viết thư rồi phong bì này nọ cũng cầu kì nữa. Với tớ thì giấy xé ra từ vở cũng có thể dùng tốt.

- Ừ, cầu kì, cầu kì lắm. Nếu giấy viết thư là loại mình không ưng thì hết cả hứng viết luôn.

- Mấy cái đó hội con trai chẳng bao giờ hiểu được đâu. Tớ thấy nếu có thể viết được thì giấy vệ sinh cũng không thành vấn đề.

Nhận được thư viết trên giấy vệ sinh chắc chẳng vui nổi đâu nhỉ. Lại còn khó đọc nữa chứ.

- Cậu nghĩ thế ư? Thư giấy vệ sinh ấy mà, nếu thấy phiền thì cứ thế cho vào bồn cầu xả nước là xong, tiện quá còn gì.

Kazuma nói đùa với vẻ mặt nghiêm trang. Anri phì cười. Nụ cười truyền đi khắp cơ thể cô như những con sóng lăn tăn. Lạ thật.

Đợi cho Anri loay hoay nén cơn buồn cười xong, Kazuma khẽ hỏi.

- Lá thư thế nào?

- Gì cơ?

- Lá thư từ bạn của cậu ấy. Nó mang lại niềm vui cho Ijima chứ?

Kazuma ngó sang Anri. Anri nhìn lại và chậm rãi gật đầu.

- Có, một lá thư rất tuyệt vời.

Là thư của Momoka. Trên tờ giấy viết thư màu xanh nhạt mà Momoka ưa thích, rất nhiều chuyện đã được cô ấy viết ra bằng nét chữ tròn trịa của mình.

Chuyện cả bọn lên lớp tám, giáo viên chủ nhiệm là một thầy giáo trẻ đẹp trai. Chuyện Momoka vẫn cùng lớp với Makoto nhưng Tamao bị xếp sang lớp khác. Chuyện Tamao đã òa khóc thành tiếng khi biết việc đó. Chuyện có một tiệm bánh kem sang chảnh mới mở ở gần trường. Chuyện giáo viên âm nhạc - cô Ishii đã kết hôn và chuyển sang Anh sinh sống.

Momoka thực sự đã viết rất nhiều điều. Tuy cô không viết “Tớ không quên Anri đâu. Bọn mình vẫn là bạn” nhưng thông điệp của Momoka vẫn truyền được tới Anri.

Cảm ơn, Momoka.

Ôm lá thư vào lòng, Anri đã thầm thì như thế rất nhiều lần.

Cảm ơn, Momoka.

Trong thư Momoka gửi có viết bao nhiêu là chuyện nhưng lại không có một dòng nào nhắc đến Kitani Shuya. Phải chăng Momoka nghĩ cho Anri nên cố tình không nhắc tới cậu ấy?

Kitani…

Bây giờ cậu đang làm gì? Chắc cậu vẫn đang chạy trên sân nhỉ. Chắc hẳn cậu đang mím chặt môi, nhìn thẳng về phía trước và chạy với vẻ mặt tập trung cao độ. Chắc chắn, chắc chắn là như vậy

- Cậu sẽ hồi âm chứ?

Kazuma rời tầm nhìn, tiến về phía trước. Đã trông thấy nhà văn hóa ở đằng xa. Một tòa nhà màu xám với mái vòm tròn.

- Ừ, tớ sẽ viết. Phải báo cho Momoka tình hình gần đây. Rằng tớ lại được học chung lớp với Miho. Giáo viên chủ nhiệm cũng không thay đổi. Tớ định viết cả chuyện thư bằng giấy vệ sinh của Ichii nữa. Momoka sẽ bật cười cho xem.

- Cậu kể như vậy làm tớ giống như đứa toàn nói mấy điều cực kì ngớ ngẩn ấy.

- Thì cậu đã nói một điều cực kì ngớ ngẩn mà.

- Hơi bị phũ đó nghen.

Tiếng cười lại hóa thành cơn sóng lãn tăn ập đến.

Khi ở cùng Ichii, lúc nào mình cũng có thể cười.

Anri đã nghĩ vậy. Hơn thế nữa, cô có thể chuyện trò một cách thoải mái. Lâu lắm rồi cô mới được nói chuyện mà không phải bận tâm điều gì. Tại sao vậy nhỉ?

Bỗng có gì đó chọc vào lưng Anri. Cô ngạc nhiên quay đầu lại.

- He he, kì đà cản mũi Miho có mặt.

Satodate Miho tươi cười hớn hở. Maehata Hisakuni đứng ở phía sau. Con ngươi của Kazuma đảo một vòng.

- Hai cậu sao thế?

- Nói toẹt ra thì là chúng tớ tò mò, tò mò, rồi lại tò mò về buổi hẹn hò của cậu bạn nối khố, nên biết là đến phá đám nhưng vẫn liều đuổi theo. Hisa nhỉ?

- Ờ, đại khái là thế. Dù tớ bị Miho cưỡng chế kéo đi theo.

Hisakuni khẽ nhún vai.

Kazuma hết nhìn Hisakuni lại nhìn Miho.

- Nhưng tại sao hai người biết tụi này ở đây hả?

- Biết chứ, chơi với nhau lâu thế rồi còn gì. Mà, giải thích tường tận thì ban nãy tớ gặp bác gái nhà Kazu trên đường, bác ấy bảo cậu đã đến nhà văn hóa.

Miho đặt tay lên vai Anri.

- Anri, có lẽ làm phiền hai người, nhưng bọn mình cùng ăn trưa đi. Phía sau công viên có quán hamburger đó.

- Ừ, được thôi.

- Hoan hô, chốt thế nhé. Xin lỗi Kazu. Chắc cậu đang sôi máu vì con nhỏ này phiền phức quá phải không?

- Đâu có.

- Thôi nào thôi nào, lại dối lòng rồi.

Miho ấn nhẹ vào ngực Kazuma. Kazuma cười khổ.

Gương mặt nhìn nghiêng của cậu ấy rất giống Shuya. Giống tới mức làm Anri nín thở. Anri chớp mắt vài lần. Kazuma và Shuya là hai người hoàn toàn khác nhau. Khuôn mặt có chút tương đồng, nhưng các nét hoàn toàn khác. Vậy mà, gương mặt nhìn nghiêng lại giống như tạc.

Mình đang nghĩ tới ai nhỉ?

Anri khẽ thu tay thành nắm đấm đặt trên ngực.

Làn gió đậm mùi lá non thổi qua, làm rung rinh làn tóc mái.

o Phương Anh —★— TỪ KHUNG CỬA SỔ LỚP 7D TẬP 1 ebook©MotSAch TVE-4u©hotaru-team —★— Nhà xuất bản: NXB Kim Đồng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.