Từ Khung Cửa Sổ Lớp 7d

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Có lẽ nào, có lẽ nào.

Trong lúc đạp xe, ba chữ “có lẽ nào” liên tục xoay mòng mòng trong đầu Anri. Hình ảnh bà nội nhắm chặt hai mắt củng xoay vòng vòng. Ngực cô đau thắt.

Có lẽ nào đã xảy ra chuyện gì với bà?

Có lẽ nào, có lẽ nào.

Có phải bà đã thức giấc và gọi mình không? Lẽ nào vì mình không có ở nhà nên bà đã tự uống thuốc? Bà tính vào bếp rồi bị ngã…

Anri vẫn còn nghe thấy còi xe cứu thương. Âm thanh càng lúc càng to dần. Nỗi bất an của Anri cũng ngày một lớn.

Cô đạp xe thật lực.

Nhanh, nhanh, nhanh nữa lên.

- A…

Chiếc xe cứu thương đã đỗ lại. Ở trước tòa chung cư gần nhà. Vài người hàng xóm đang nhìn chằm chằm chiếc xe cứu thương.

- Có chuyện gì thế?

- Hai xe đạp đâm nhau trước cửa chung cư. Hình nhu một học sinh cấp ba bị ngã rách trán.

- Ôi trời, thế có làm sao không?

- Có vẻ không nghiêm trọng lắm đâu. Nó còn bảo ngồi lên xe cứu thương thì xấu hổ lắm mà.

- Vậy thì may quá. Nhưng cũng làm mọi người hết hồn nhỉ. Dạo này bọn trẻ chạy xe đạp ẩu quá, rõ là nguy hiểm.

- Bác nói phải. Hôm trước tôi cũng suýt chút nữa là bị thương nặng ở bãi đỗ xe của siêu thị…

Hai người phụ nữ bắt đầu tán chuyện. Xe cứu thương lại rú còi rồi rời đi. Đến khi đèn hậu chiếc xe biến mát ở góc rẽ, đám phụ nữ vẫn tiếp tục chuyện trò.

Anri vừa đẩy chiếc xe đạp vừa lẳng lặng đi qua chỗ đó.

- Anri!

Miho đuổi kịp tới nơi. Hơi thở dồn dập. Cô đã chạy theo nãy giờ.

- Xin lỗi cậu, Miho. Tớ lo cho bà quá nên chẳng kịp nghĩ gì…

- Bà của Anri bị ốm à?

- À, ừ, sức khỏe của bà tớ không được tốt…

- Ơ? Lẽ nào, Anri đang chăm bệnh cho bà?

- Không nghiêm trọng đến vậy đâu. Chỉ là mẹ dặn tớ ý tình hình của bà…

Đã về đến nhà. Anri dựng xe đạp rồi mở cửa.

- Miho, cậu ghé vào rồi hẵng đi chứ? Mình vào nhà thong thả nói chuyện nhé.

- Anri.

Miho ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào Anri.

- Anri có thể nói “không thích” không?

- Gì cơ?

- Cậu có thể nói “không thích” với tớ không?

- Miho…

Tay Miho tóm lấy cánh tay của Anri. Đôi con ngươi bình thường hay chuyển động qua lại của cô giờ đang hướng thẳng về Anri không hề dao động.

- Tớ nghĩ rằng tớ có thể nói vậy với Anri. Tớ cảm giác tớ có thể nói rõ rằng tớ “không thích” vào những lúc khó chịu, về những việc đáng ghét.

Ánh mắt Miho rất nghiêm túc. Anri chưa từng bị người khác nhìn thẳng và nghiêm túc như thế, dù chỉ một lần.

- Anri à, tớ rất sợ… sợ nói thật suy nghĩ trong lòng, có lẽ tớ không thể nói thẳng nói thật với bất kì ai…

- Ừ.

Anri chậm rãi gật đầu. Cô hiểu rất rõ.

Anri biết rõ điều Miho đang nói, và điều cô sắp nói.

Thật khó để nói “không” với lời mời hay chủ đề câu chuyện của bạn bè. Khó vô cùng. Cho nên người ta sẽ trở nên hèn nhát. Trở nên hèn nhát rồi vô tình kìm nén suy nghĩ và cảm xúc của bản thân. Anri cũng từng như vậy.

Xúc cảm đắng chát lướt qua tim.

- Trước khi gặp Anri, tớ từng bị bạn bè tẩy chay… Anri có biết không?

- Tớ biết. Tớ đã nghe Maehata kể ở quán hamburger.

Tớ xin cậu ấy nói cho tớ nghe.

- Thế à? Hisa nói cả chuyện đó à? Đúng vậy. Tớ cũng nghĩ kĩ chuyện không được nói những lời mà mình biết chắc sẽ làm tổn thương đối phương, hay biết sẽ làm người ta đau lòng mà vẫn cố tình nói ra thì đúng là đồ tồi.

Miho nuốt nước bọt và khẽ thở ra.

- Nhưng có thể nói cho nhau nghe suy nghĩ của mình thì mới là bạn bè chứ! Không thích thì có thể nói thẳng ra mới là bạn bè mà? Đến cả câu “Tớ không thích” cũng không được nói thì kì cục quá phải không?

Anri lại gật đầu thật mạnh. Đó không phải hành động hời hợt để an ủi Miho. Chính Anri cũng nghĩ như vậy.

Không được dùng ngôn từ làm tổn thương người khác. Đó là bạo lực. Lời nói đôi khi để lại cho đối phương vết thương nặng nề hơn nắm đấm hay cú đá rất nhiều.

Phải, không được làm tổn thương người khác bằng lời nói. Thế nhưng, Anri cũng nghĩ giữ mọi điều trong lòng là điều không nên.

Nếu đối phương là người mình trân quý, là người bạn quan trọng, thì lại càng không được im lặng để trong lòng.

Tớ nghĩ thế này.

Tớ không thấy vậy đâu.

Tớ thích cái này hơn.

Tớ không thích cái đó.

Truyền tải chính xác cảm xúc của bản thân. Nghiêm túc tiếp nhận suy nghĩ của đối phương. Thi thoảng cũng sẽ có lúc bất đồng, có khi tranh cãi, nhưng sau đó lại có thể cùng nhau sánh bước, cùng nhau nở nụ cười.

Bạn bè, chính là như vậy phải không?

- Tớ là đứa lắm lời, cũng có lúc thiếu suy nghĩ hay chậm tiêu… vì thế, thi thoảng sẽ làm người ta thấy khó chịu. Những lúc như vậy, những lúc như vậy… tớ muốn Anri nói thật rõ ràng: “Miho, cậu vừa nói lời làm tớ khó chịu đấy”. Khi đó, có thể tớ sẽ suy sụp, nhưng hẳn là tớ sẽ thấy dễ chịu hơn. Tớ có cảm giác mình có thể nói lời xin lỗi. Ở cạnh nhau mà cứ phải nơm nớp lo sợ không được nói thế này, không được nói thế kia… thì thật không nên.

Miho cúi mặt xuống.

- Cho nên tớ muốn Anri nói rõ cho tớ biết. Khi có gì đó Anri thấy không tiện hay không thích, cậu hãy nói thẳng là “không thích” nhé… Đừng miễn cưỡng làm theo ý tớ.

- Tớ hiểu rồi.

Anri trả lời kiên định.

- Nhưng mà Miho này, hôm nay tớ không hề ép mình làm theo ý Miho đâu.

Miho ngẩng khuôn mặt đang cúi gằm lên nhìn Anri vốn cao hơn mình.

- Vì tớ quan tâm đến Miho, quan tâm đến mức không sao chịu được, nến tớ đã đến công viên Mizudori. Tớ không hề ép mình làm điều đó. Nhưng sau này, nếu có chuyện tương tự… tớ sẽ giải thích rõ ràng. Tớ sẽ nói rõ rằng bây giờ tớ không thể ra khỏi nhà chẳng hạn…

Miho cười. Lúm đồng tiền lộ trên má. Nụ cười tỏa nắng, xinh đẹp vô cùng. Anri cũng cười theo.

- Ra là thế. Chuyện là vậy à?

Một giọng nói vang lên sau lưng Anri. Quay đầu lại, cô nín thở.

Mẹ Kanako đang đứng đó. Bà đứng khoanh tay ở lối lên hành lang, ánh mắt vô cùng nghiêm khắc.

-… Mẹ.

- Con có thấy con hơi vô trách nhiệm không, Anri?

Không chỉ ánh mắt, trong giọng điệu của mẹ Kanako cũng ẩn chứa âm sắc lạnh lẽo và sắc nhọn, dường như khác biệt hoàn toàn với bình thường. Bà đang giận.

Cơn giận dữ của mẹ truyền tới Anri.

- Mẹ đang băn khoăn không biết con bỏ mặc bà biến đi đâu, hóa ra là đến công viên Mizudori hả? Con định làm gì hả?

- Thưa bác…

Miho tiến lên phía trước.

- Không phải thế đâu ạ. Là do cháu đã gọi Anri ra. Vì cháu có lời muốn nói cho Anri nghe, nên cháu đã…

- Miho.

Bà Kanako chậm rãi gọi tên Miho.

- Cảm ơn cháu đã bảo vệ Anri. Nhưng dù có lí do gì đi nữa, sự thật vẫn là Anri đã bỏ mặc việc con bé được nhờ để đi ra ngoài. Nếu phải ra ngoài thì ít nhất nó cũng nên nói với bác một câu. Anri đã không làm thế. May là không có chuyện gì xảy ra, nhưng nhỡ bà xảy ra chuyện thì không phải chỉ một câu xin lỗi là xong đúng không? Anri, con phải có trách nhiệm với hành động của mình một chút chứ.

-… Vâng.

Anri không thể nói lại điều gì. Mẹ nói đúng. Khi nhận điện thoại của Miho, cô nên suy nghĩ thấu đáo hơn một chút. Đáng ra cô nên bảo bạn là mình không thể đi đâu được và mời cô ấy tới nhà. Nếu vậy, chắc Miho sẽ đến. Có lẽ cô ấy sẽ ngồi trong phòng khách và thong thả nói rõ ngọn ngành. Anri nên tin tưởng Miho hơn. Đáng lẽ cô phải nghĩ đến trách nhiệm của mình.

Anri thở dài.

Nhưng mình cũng đã cố gắng theo cách của mình…

- Kanako, đủ rồi đó con.

Bà Kikue bước ra từ phòng khách. Bà khoác một chiếc áo choàng dài mỏng bên ngoài bộ đồ ngủ.

- Con đừng mắng Anri nữa. Con làm mẹ cảm thấy như mình mới là người bị mắng vậy. Với cả, Kanako giữ ý với mẹ quá rồi. Sốt cỡ này thì cứ để mẹ ngủ một mình cũng tự khỏi thôi.

- Nhưng mẹ à…

- Người một nhà mà giữ ý quá cũng không suôn sẻ được đâu. Quan tâm đến nhau là cần thiết, nhưng bận lòng quá mức thì không nên. Cứ tự nhiên mới tốt. Nếu không, mọi thứ sẽ trục trặc rồi cả hai bên đều thấy không thoải mái.

Nói đến đó, bà Kikue khẽ nháy mắt.

- Tất nhiên mẹ rất cảm ơn sự quan tâm của Kanako.

Anri và Miho quay sang nhìn nhau.

Ra thế, thì ra bạn bè và gia đình đều giống nhau.

Cứ tự nhiên.

Tự nhiên tiếp xúc thì hai bên mới thấy thoải mái. Đó mới là mối quan hệ tuyệt diệu nhất trên đời.

- Vậy à, con đã để tâm quá mức cần thiết sao?

- Ô kìa, Kanako. Con cũng không cần phải thả lỏng đột ngột vậy đâu.

Bà Kikue khoát tay lia lịa. Động tác đó làm Anri phì cười. Cả Miho và Kanako cùng cất tiếng cười. Bà Kikue cũng mỉm cười theo.

Tiếng cười của bốn người như tràn ra ngoài từ cánh cửa đang để mở, rồi tan vào trong ánh nắng dịu dàng.

o Phương Anh —★— TỪ KHUNG CỬA SỔ LỚP 7D TẬP 1 ebook©MotSAch TVE-4u©hotaru-team —★— Nhà xuất bản: NXB Kim Đồng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.