Căn phòng sâu trong góc tầng hai đã trở thành kho chứa đồ có lót ván gỗ. Nói là kho chứa đó nhưng diện tích khá rộng.
Hộp giấy lớn nhỏ, túi vải, nôi em bé mà Kazuma dùng khi còn nhỏ, cặp sách hồi tiểu học, đó trang trí, tấm thảm cuộn tròn… Những vật dụng với đủ kích cỡ và hình dạng, cái thì được xếp chồng lên nhau, cái thì được cất gọn gàng lên giá.
Sau cái giá đó, có một cầu thang.
Gọi là cầu thang nhưng chỉ bậc thang là được làm đàng hoàng một chút, còn lại không có tay vịn hay gì khác. Nhìn nó giống như được gắn vào trần nhà.
Kazuma cầm chiếc chìa khóa kiểu cũ trong tay và leo lẻn cầu thang. Có một ổ khóa nhỏ trên trần nhà. Khi cậu tra chìa vào đó, tiếng “cách” khẽ vang lên. Cậu dùng hai tay đẩy trần nhà. Nó chuyển động trơn tru ngoài dự đoán.
Hồi còn bé, Kazuma vô cùng phấn khích khi phát hiện ra cánh cửa giấu kín và căn phòng trên mái nhà này. Cậu có cảm giác đó là cẩu thang, là cánh cửa thông với thế giới khác, một thế giới cậu chưa hề hay biết. Trẻ con đứa nào mà chẳng phấn khích với chuyện đó chứ.
Hồi đó có lẽ nó chưa bị khóa. Cậu còn nhớ mình cùng vài đứa bạn đã chui lên căn phòng áp mái và làm loạn cả lên.
Kazuma bước vào phòng áp mái giống như hồi đó. Hôm nay thì cậu rón rén giấu đi tiếng bước chân. Căn phòng lờ mờ sáng. Ở đây chỉ lắp một ô cửa sổ nhỏ dùng làm nơi đón ánh sáng. Ánh nắng mùa hè tràn vào từ đó, tuy mờ ảo nhưng vẫn đủ để chiếu sáng cả căn phòng.
Theo mình nhớ thì nó chắc chắn nằm ở chỗ này.
Kazuma dò tay trên tường dựa theo trí nhớ lờ mờ. Đầu ngón tay của cậu chạm vào công tắc đèn. Tuy chạm được nhưng cậu có ấn bao nhiêu lần đèn vẫn không sáng. Bóng đèn đã cháy rồi.
Kazuma quệt mồ hôi trên trán.
Căn phòng đóng kín nóng và đầy bụi, giống hệt phòng học lớp 7D bỏ trống ấy. Nhưng lớp 7D còn có khung của sổ lớn nhìn bao quát được khắp sân tập. Gió vẫn lùa vào tù khung cửa sổ ấy. Cũng có thể vì gặp Anri nên cậu mới có cảm giác này, nhưng dù bị dùng làm kho chứa đồ, nơi đó vẫn sáng sủa và thoải mái, chỉ cần phóng tầm mắt ra xung quanh từ cửa sổ cũng đủ làm cho tâm hồn thư thái.
Căn phòng này thì bị đóng chặt. Đóng để không cho ai vào, làm Kazuma đột nhiên nghĩ đến một từ cổ là “phong ấn”.
Mình đã nhìn thấy bức tranh pháo hoa đó ở đây sao?
Kazuma không nhớ. Trong cậu chỉ có kí ức về việc cậu lẻn vào đây với đám bạn, om sòm gọi nó là “căn cứ bí mật, rồi vì ồn quá nên bị mẹ tìm ra và mắng cho một trận.
Bức tranh pháo hoa thì…
Men theo ánh sáng từ cửa sổ, Kazuma tiến lại gần tường. Mùi bụi ngày càng nồng.
Cậu hắt xì. Một cái, hai cái, ba cái, không dừng được.
Kazuma bịt tay phải lên mũi, thở ra ba lần.
Phù, phù, phù.
Bùa phép ngăn cơn hắt hơi. Kazuma nghĩ là bà ngoại đã dạy cậu. Anri cũng biết.
Nhờ nó mà cậu và Anri nói chuyện với nhau.
Bà ngoại là mẹ của mẹ cậu, bà đột nhiên bị bệnh và qua đời ngay trước khi Kazuma vào cấp hai. Kazuma rất yêu bà. Có thể Anri cũng vậy. Thi thoảng cô có nhắc đến “bà nội” đang sống cùng mình.
Nhắc mới nhớ, bố… rất dịu dàng với bà.
Khi bà được đưa đến bệnh viện trong trạng thái hôn mê, và qua đời một tuần sau đó, ngày nào ông Kazunari cũng đến bệnh viện. Trong đám tang, ông còn suy sụp hơn cà mẹ Shoko, con gái ruột của bà nữa.
Có lẽ bố Kazuma đã xem bà ngoại, mẹ vợ của ông như người mẹ ruột đã mất vì lao lực khi mới năm mươi tuổi của mình và hết mực kính trọng bà.
Những món đồ gia dụng cũ được xếp ở chân tường.
Tủ quần áo đã long mất tay cầm, tivi hình hộp phủ đầy bụi, bàn trà cỡ nhỏ bị mất chân.
Cái nào cái nấy trầy xước và cũ nát. Những đồ vật mà bây giờ may ra mới bắt gặp ở hàng đồ cũ.
Vừa trao chìa khóa cho Kazuma, mẹ Shoko vừa nói.
- Di vật của bà được để ở căn phòng áp mái. Hẳn là bức tranh của ông cũng nằm trong đó.
- Bức tranh pháo hoa…
- Phải. Bức tranh đó, bà từng nói bà rất thích nó. Bà đã dặn bố con không biết bao lần rằng bà chỉ mong bố con giữ lại bức tranh đó thôi. Bố con đành phải cất nó lên gác xép cùng với di vật của bà. Thật không ngờ con lại tìm ra. Tìm ra, và bị nó chiếm đoạt tâm trí…
Nói đến đó, mẹ Shoko thở dài.
- Chuyện này… biết gọi là gì đây? Định mệnh? Phải, có khi định mệnh là có thật đầy.
Mẹ Shoko cúi xuống một lúc như đang suy nghĩ. Sau đó, bà ngẩng mặt lên và vỗ lòng bàn tay vào vai Kazuma.
- Có phải định mệnh hay không thì con hãy tự mình kiểm chứng nhé.
Kazuma gật đầu, nắm chặt lấy chìa khóa. Thế nên, giờ cậu đang ở đây.
Bức tranh đó đang ở đâu nhỉ?
Cậu đảo mắt quanh căn phòng mờ mờ tối. Căng mắt ra nhìn.
Cậu thấy một bọc vải trắng ở phía sau tủ. Một bọc lớn hình tứ giác. Kazuma tiến lại gần và thử nhẹ nhàng kéo nó ra.
Một tấm vải bố vẽ tranh được bọc trong vải trắng. Chạm tay vào là Kazuma biết ngay. Vải bố số năm mươi. Nó được bọc bằng vải và buộc dây thừng thành hình chư thập, loại dây thừng dùng để gói hàng. Cách buộc khá là cẩu thả.
Kazuma cảm thấy mình nghe được giọng lẩm bẩm của Kazunari.
Tranh của bố chỉ nhìn thôi đã thấy ghét rồi
Kazuma gỡ dây và tháo tấm vải.
- A…
Cậu nín thở. Tim cậu đập rất nhanh. Âm thanh đó vang vọng trong tai cậu.
Thịch. Thịch. Thịch.
Là bức tranh pháo hoa!
Vô số bông pháo bung xòe trong đêm tối. Cái thì tròn, cái thì như liễu rủ, cái thì có hình dạng như vòi phun nước.
Bức tranh không vẽ gì khác ngoài pháo hoa và bầu trời. Con người, nhà cửa, cây cối hay sỏi đá, không có bất cứ thứ gi. Chỉ có pháo hoa mà thôi.
Đỏ tươi, cam, đỏ thẫm, vàng tươi, vàng kim, xanh lục, xanh lam… và vô số màu không thể gọi tên trải rộng khắp khung tranh cỡ số năm mươi ấy.
Thật ấn tượng. Không phải vì đẹp hay vì kĩ năng cao, mà vì nó có sức ép áp đảo tác động lên người xem. Dường như mỗi một bông pháo đều có sự sống, và chúng như đang thể hiện sức sống mãnh liệt của mình.
Sức mạnh lớn lao, một cái gì đó to lớn ào ạt tiến đến.
Đây chính là sự cố chấp của ông sao? Là thứ chấp niệm muốn lưu lại vĩnh viễn trên tranh vẽ hình ảnh pháo hoa, thứ vốn dĩ sẽ biến mất trong nháy mắt?
Biến một khoảnh khắc thành vĩnh cửu.
Ông nội đã bị thứ chấp niệm đó thôi thúc và vẽ nên bức tranh này ư? Kazuma không biết. Đó không phải chuyện cứ nghĩ là hiểu được.
Ông là người thế nào nhỉ?
Người ông mê tranh đến m ức vứt bỏ nhà của, gia đình, rốt cuộc là người thế nào?
Mồ hôi Kazuma nhỏ xuống thành giọt.
Người đầm đìa mồ hôi, Kazuma đứng sững trước bức tranh ông để lại.
- Ồ, ông của cậu là người ghê gớm vậy cơ à?
Hisakuni uống cạn nước trong chai nhựa rồi lấy tay quẹt miệng.
- Ghê gớm hay không thì tớ chả biết.
- Tớ muốn thấy bức tranh pháo hoa đó quá.
Miho nhìn lên trời. Kazuma, Hisakuni, Miho và Anri, bốn người đang ở trong rừng cây rậm rạp của công viên Mizudori. Anri và Miho ngồi trên ghế đá, còn Kazuma và Hisakuni ngồi lên rễ cây sồi. Hôm nay mặt trời củng chói chang từ sáng, nhiệt độ cao nhất có vẻ sẽ lên đến ba mươi lăm độ. Thế nhưng trong khu rừng nhỏ này thì mát lạnh. Làn gió băng qua mặt nước hồ cứ thế thổi vào. Hisakuni gọi nơi này là “Phòng nghỉ thiên nhiên miễn phí”.
Anri nắm chặt lon nước cam và nhổm người về phía trước.
- Bố của Ichii có biết vụ cậu lên gác xép không?
- Có biết. Nói đúng hơn là tớ đã nói chuyện đó với bố.
- Tự cậu nói à?
- Ừ.
- Thế bố cậu bảo sao?
- Ừm…
Đêm đó, Kazuma đối diện với người bố vừa đi làm về. Việc cậu lên phòng áp mái xem tác phẩm của ông, việc cậu bị nó áp đảo, việc cậu đã quyết vẫn bước tiếp trên con đường hội họa… Kazuma nói ra tất cả không hề che giấu. Cuối cùng, cậu đã truyền đạt điều quan trọng nhất.
- Con đã bị bức tranh của ông áp đảo. Lần đầu nhìn thấy nó, con vẫn chỉ là một đứa nhóc, nhưng con nghĩ con đã ấn tượng với nó theo cách của một đứa nhóc. Đó là sự thực, nhưng… Biết nói thế nào nhỉ, con đã hiểu ra nó hoàn toàn khác với cái mà con muốn vẽ. Con không thể giải thích rõ ngọn ngành là khác ở đâu nhưng con không hề định đuổi theo ông, con muốn tiếp tục vẽ thứ mà con ao ước. Con sẽ không vội vã như ông. Con muốn chậm rãi tiến lên trên con đường mình đã chọn. Bố, con muốn tự mình chọn lựa.
Kazunari im lặng. Ông im lặng, nhìn chằm chằm vào đứa con trai.
- Anh à, xin anh. Hãy nghe Kazuma…
- Em đừng xen vào!
Kazunari ngắt lời Shoko và lại chăm chú nhìn con trai.
- Có nghĩa là con có thứ muốn vẽ?
- Vâng, có ạ. Là người, có một người con nhất định muốn vẽ.
- Con đường bản thân lựa chọn không ngọt ngào vậy đâu. Con không thể sống chỉ với ước mơ. Hiện thực rất tàn khốc. Gấp hàng chục lần những gì con nghĩ đấy.
Kazuma không thể trả lời là “Con biết”. Cậu nào có biết gì về sự tàn khốc, sự vô tình của hiện thực. Nhưng Kazuma muốn vẽ. Cậu không muốn từ bỏ, và cũng không có ý định từ bỏ nó.
- Con thích làm gì thì làm.
Kazunari đứng dậy. Ông quay mặt đi.
- Thay vào đó, đã tự chọn con đường cho mình thì cấm than thở khóc lóc. Dù thất bại hay làm hỏng việc thì cũng không thể đổ lỗi cho người khác.
Lần này thì Kazuma có thể trả lời.
- Con hiểu.
Anri bỗng thở phào.
- Cậu giỏi quá Ichii. Cậu đã có thể giãi bày hết nỗi lòng với bố mình.
- Không biết tớ có truyền tải được hết không nữa.
- Chỉ riêng quyết tâm nói ra đã giỏi lắm rồi.
- Thế ư?
Hisakuni nghiêm túc nói.
- Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu. Giỏi hay không giỏi, tất cả đều bắt đầu từ bây giờ, Kazuma.
- Ồ, Hisa, hôm nay cậu ngầu quá nha.
Miho cười chọc ghẹo.
- Nhưng mà câu thoại đấy, tớ từng nghe thấy ở bộ phim truyền hình nào đó thì phải.
- Đau quá. Lộ mất rồi. Đaaauuu.
Hisakuni ôm đầu. Miho và Anri đồng thanh cười. Kazuma cũng cười theo.
Đúng vậy. Chỉ vừa bắt đầu thôi. Tất cả mọi thứ đều bắt đầu từ thời điểm này. Kazuma ngước cằm, hít một hơi thật sâu.