Này, Kazu!
Ai đó đánh vào lưng cậu. Lực khá là mạnh. Xương sống cậu đau ê ẩm.
- Hự! Đau quá!
Ichii Kazuma nhăn mặt, ngoái đầu lại.
- Chào.
Maehata Hisakuni giơ tay phải lên và phe phẩy mấy ngón tay. Từ mẫu giáo, tiểu học, và giờ là trung học cơ sở, Kazuma luôn học cùng trường với Hisakuni. Nhà hai đứa cũng chỉ cách nhau chưa đến mười phút đi bộ, nên nghe nói cả hai chơi thân với nhau từ khi còn quấn tã. Đây hẳn là kiểu quan hệ vẫn thường được người ta dân dã gọi bàng cụm từ “bạn nối khố”.
- Chào cái gì mà chào. Cậu phải tự ý thức một chút về sức mạnh trâu bò của mình đi chứ. Tớ mà bị gãy xương sống thì cậu tính sao hả?
Tròng mắt đen của Hisakuni đảo vòng vòng, mồm há hốc thành hình chữ O.
- Ka, Kazu. Lẽ nào xương sống của cậu tiêu rồi?
Kazuma vòng tay ra sau lưng, bước đi lảo đảo.
- P-Phải. Tớ… không ổn rồi.
- Kazu, hãy cố gượng. Đừng chết. Mở mắt ra đi.
Hisakuni đặt hai tay lên vai Kazuma rồi lắc đấy lắc để. Chiều cao của Kazuma nhỉnh hơn tương đối nên trông cậu ta cứ như đứa em trai đang làm nũng ông anh vậy. Cạnh đó có hai nữ sinh đi ngang qua, một cô thì liếc mắt săm soi hai anh chàng, một cô thì lấy tay che miệng, cả hai cùng cười khúc khích.
Buổi tan trường, không lâu sau khi kì nghỉ hè kết thúc. Người khoác balô chạy ngược chạy xuôi, cậu nhóc nghịch ngợm huơ huơ cây chổi, ba cô gái nhiệt tình buôn dưa lê, từng tốp túm tụm chuyện trò, thành viên đội bóng đá ôm trái bóng chạy hối hả… Hành lang trở nên ồn ào, náo nhiệt với đủ giọng nói và âm thanh hỗn tạp mà đám học sinh cấp hai tạo ra.
- Này, thôi ngay!
Kazuma tặc lưỡi và gỡ tay Hisakuni ra.
- Đừng làm mấy chuyện ngớ ngẩn nữa.
Hisakuni bĩu môi hết cỡ.
- Tại đằng đó hùa theo thì có. Đồ ngốc~
- Tại đằng đó đầu têu thì có. Đồ ngốc~
Hisakuni nhún vai, cất giọng cười khục khục đãy sảng khoái.
Tên này đúng là chẳng thay đổi gì cả.
Nhìn xuống bộ mặt nhăn nhở của thằng bạn nối khổ, Kazuma chợt nghĩ. Cách cười này, cái kiểu tùy hứng này, giọng điệu liến thoắng vui vẻ này, đều vẹn nguyên như ngày xưa. Không thay đổi tẹo nào. Mọi thứ đều y như xưa, tới mức thân thương.
Nghĩ vậy, cậu lại thấy buồn cười, sao mình lại có cách nghĩ sặc mùi người cao tuổi thế nhỉ. Cậu cũng cảm thấy bản thân dường như đã già lắm rồi.
Nếu bố biết suy nghĩ này của Kazuma, chắc ông sẽ cười và nói: “Con mới mười ba thôi, chưa đến tuổi nhớ thương chuyện quá khứ đâu”. Cười xong, đảm bảo ông sẽ nói tiếp rằng: “Nếu con rảnh nghĩ ngợi mấy thứ linh tính vậy thì hãy nghiêm túc tính đến chuyện tương lai đi. Thay vì hoài niệm quá khứ, phải nhìn xa trông rộng về tương lai. Hiểu rồi chứ?”
Giữa hai chân mày của bố sẽ hằn nếp nhăn, sức mạnh trong giọng nói sẽ dồn vào ba chữ “Hiểu rồi chứ?” Và ông sẽ nhìn chằm chằm cho đến khi Kazuma gật đầu nói: “Con hiểu” không hề chớp mắt.
Kazuma cảm thấy cả giọng điệu lẫn biểu cảm ấy đều sống động như thể chúng đang diễn ra ngay trước mắt.
Một góc trong đầu cậu đau âm ỉ.
- Kazu?
Hisakuni ngó lom lom vào mặt cậu.
- Sao thế?… Có chuyện gì à?
Vẻ bỡn cợt lúc nãy đã không còn hiện diện trong cả ánh mắt lẫn giọng nói của Hisakuni. Cậu đang thăm dò tâm trạng của Kazuma với vẻ lo lắng.
- Không có gì.
- Nhưng… cậu hình như không ổn. Lại có chuyện với bố à?
- Không có.
Tuy lắc đầu phủ nhận ngay lập tức, song Kazuma cũng hơi bất ngờ trước sự tinh ý của Hisakuni. Cậu còn cảm thấy phiền vì điều đó.
- Tại sao lại nhắc đến bố tớ ở đây hử? Chả liên quan.
Cậu cố tình nói kiểu giận dỗi. Hisakuni khẽ gật đầu nói: “Vậy hả?” và không định hỏi gì thêm. Gương mặt ngậm chặt miệng nhìn đi chỗ khác ấy bỗng dưng trông thật trưởng thành.
- Cậu sắp đi sinh hoạt câu lạc bộ à?
Kazuma hỏi ngược lại. Hisakuni mặc áo cộc tay trắng và quần đùi xanh. Đó là đồng phục thể dục do trường chỉ định. Chẳng cần mất công hỏi Kazuma cũng biết Hisakuni đang trên đường đến câu lạc bộ điền kinh.
- Phải, phải. Tớ là ứng viên của lực lượng sẵn sàng chiến đấu mà. Tớ không hề tỏ ra chảnh vì mình là thiên tài, mà vẫn đang nỗ lực hằng ngày. Cậu thấy tớ giỏi không?
- Cậu là thiên tai chứ thiên tài cái nỗi gì!
- Ấy ấy, Ichii. Đừng chơi chữ nhạt thếch kiểu bố già như thế chứ. Sẽ phải tội với thiên đạo đại nhân[1] đó.
- Thiên đạo đại nhân á… Cậu còn giống bố già hơn cả tớ đấy.
Hisakuni nhìn lên bằng ánh mắt đẩy ý cười.
- Còn câu lạc bộ của cậu thì sao?
- Ừm… Cứ tằng tằng mà tiến thôi.
Kazuma trả lời một cách mơ hồ.
- Lễ hội văn hóa tháng Mười. Cậu sẽ “đùng” một cái, cho ra mắt tác phẩm đúng không?
- Chả biết. Mình mới lớp bảy thôi mà.
- Trong câu lạc bộ mĩ thuật thì lớp bảy hay lớp chín khác gì nhau. Cậu có thực lực thì cứ đùng đùng mà xông pha thôi, đùng một phát ấy.
- Hisa, cái gì cậu cũng thích đùng đùng thế nhỉ.
- Kazu cũng thích còn gì. Pháo hoa bay lên nổ cái đùng nè.
Kazuma lẩm bẩm “Pháo hoa ấy à?” Trong thoáng chốc, cậu như thấy hình ảnh đóa hoa đỏ thẫm nở rộ giữa bầu trời đêm. Cảm giác có chút nhói đau ở sâu trong lồng ngực.
- Hổi lớp sáu nhỉ? Kazu đã vẽ một bức tranh pháo hoa tuyệt hảo trong bài tập hè. Đó là bức tranh lễ hội pháo hoa ở thành phố đúng không? Pháo hoa nổ đùng đùng tràn ngập bầu trời, vô cùng choáng ngợp. Cậu còn nhận được giải xuất sắc trong triển lãm của tỉnh nữa chứ. Thực sự tranh của cậu choáng ngợp đến mức tớ nghĩ rằng cậu được trao giải là chuyện hiển nhiên. Khi tớ tỏ ra thán phục và khen “Cậu giỏi lắm”, chính cậu đã nói đấy thôi.
Lúc đó mình đã nói gì nhỉ?
Vừa nhìn xuống thằng bạn nối khố, Kazuma vừa thấy ngực nhói lên dữ dội.
- Quên rồi hả? Cậu nói là lên cấp hai, cậu muốn vẽ một bức tranh pháo hoa thật lớn trên cả tấm vải bố chứ không phải tờ giấy vẽ còn gì!
- Tớ nói thế á? Chả nhớ gì luôn.
Nói dối đấy. Cậu nhớ rất rõ chuyện ấy.
Bức tranh “Pháo hoa” mà Kazuma vẽ đã được lồng khung và treo ở hành lang trước phòng hiệu trưởng. Phía dưới gắn một tấm bảng ghi “Triển lãm dành cho học sinh tiểu học, trung học cơ sở của tỉnh - Tác phẩm đoạt giải xuất sắc khối tiểu học - Pháo hoa do học sinh lớp sáu Ichii Kazuma vẽ”. Cậu đã rất tự hào. Tự hào tới mức tim đập dồn dập liên hồi, tới mức đỏ bừng mặt mũi, tới mức muốn dùng hết sức hét lên thật to. Hơn cả chuyện giật giải, cậu tự hào vì mình có thể tái hiện khung cảnh đêm hội mùa hè hằn sâu vào trí óc lên tờ giấy vẽ tranh một cách mạnh mẽ và tráng lệ, theo đúng phong cách của Kazuma.
Cậu tự hào về chính bản thân mình.
- Kazu, cậu giỏi thật đấy, vẽ được bức tranh đẹp thế này.
Hisakuni đứng bên cạnh trầm trồ. Cậu bạn thực lòng thán phục làm trái tim Kazuma càng đập rộn ràng.
Cậu còn biết một màn pháo hoa tuyệt vời hơn rất nhiều. Cậu biết có một bức tranh vẽ những bông hoa lửa biến mất trong tích tắc trên tấm vải bố mãnh liệt, đẹp đẽ, quyến rũ hơn cả pháo hoa thực sự ngoài đời. Tuy Kazuma không chắc chắn thời gian và địa điểm, nhưng cậu khẳng định rằng mình đã từng nhìn thấy nó. Một ngày nào đó, cậu muốn vẽ bức tranh như vậy.
- Hisa, lên cấp hai, tớ sẽ vào câu lạc bộ mĩ thuật. Lúc ấy, tớ muốn vẽ bức tranh pháo hoa thật lớn, không phải trên giấy vẽ mà trên khắp bề mặt tấm vải bố kia.
- Vậy hả? Kazu sẽ vào câu lạc bộ mĩ thuật à? Tớ sẽ vào đội điền kinh. Tuyệt đối phải là đội điền kinh.
Hisakuni làm dấu chữ V. Kazuma cũng giơ hai ngón tay lên.
Chuyện đó xảy ra khi nào vậy nhỉ? Năm ngoái… Là tháng Chín năm ngoái. Vừa tròn một năm trước.
- Thôi tớ đi tập đây. Cậu cũng đặt mục tiêu tháng Mười mà phấn đấu nhé. Anh em ta cùng cố lên, cố lên nào, ố dề.
Vỗ vai Kazuma xong, Hisakuni chạy vụt xuống cầu thang. Khi không còn nghe thấy tiếng bước chân đó nữa, Kazuma mới chợt nhận ra.
Lẽ nào cậu ấy đang lo lắng cho mình? Có thể lắm. Có lẽ cậu ấy thấy mình ủ rũ suốt mấy hôm nay nên mới đứng đợi mình ở hành lang.
Kazuma thở ra một hơi thật mạnh, soi bóng mình trong tấm gương ở bồn rửa tay. Trông mặt cậu chán chường đến mức Hisakuni phải lo lắng ư?
Lại buông thêm một tiếng thở dài. Câu nói mà bố cậu, ông Kazunari đã nói vào cuối mùa hè, dội lại trong tai.
- Con chỉ được vẽ tranh đến hết cấp hai thôi. Bố không cho phép con làm việc đó ở trường cấp ba đâu.
Ông Kazunari nói như nhả ra từng chữ sau khi nhìn chằm chằm vào cuốn sổ phác họa của Kazuma với vẻ cay đắng.
Bố không cho phép con vẽ tranh.
- Tại sao chứ? Vẽ hay không là quyền của con mà.
- Bố không cho phép. Thực ra bố muốn bắt con bỏ ngay từ bây giờ, nhưng bố sẽ cố nhẫn nhịn trong thời gian con học cấp hai. Lên cấp ba con hãy gia nhập câu lạc bộ khác có ích hơn. Hiểu rồi chứ?
Kazuma gào về phía lưng bố khi ông định rời khỏi phòng khách.
- Tại sao? Tại sao chứ? Bố ghét con vẽ đến vậy ư?
Kazunari từ từ quay thân hình cao lớn của minh lại.
- Tại sao bố ghét việc con vẽ tranh đến thế? Thật quá vô lí. Tại sao bố không để con được tự do làm theo ý thích của mình?
- Dù sao con cũng là người kế tục bố gánh vác và bảo vệ cơ nghiệp của nhà Ichii. Con nghĩ gì mà lại định nghiêm túc với việc vẽ vời hả?
- Bố nói ngang lắm. Đây có phải thời Edo đâu. Giờ còn ai nói như vậy nữa chứ.
Kazuma tiến một bước về phía bố.
- Con muốn vẽ tranh. Con muốn thử vẽ một bức tranh tuyệt vời như bức tranh pháo hoa mà con đã nhìn thấy ở đâu đó.
Một tiếng chát vang lên. Cậu đã hứng trọn cái tát như trời giáng. Nếu mẹ Shoko của cậu không lao như bay ra khỏi nhà bếp và che chắn cho cậu, có lẽ cậu còn bị đánh thêm vài cú nữa.
Từ sau hôm đó, Kazuma hầu như không mở miệng nói với bố câu nào. Hơn cả sự tức giận và nỗi cay đắng, câu hỏi tại sao cứ luôn xoáy trong đầu cậu.
Tại sao?
Tại sao bố lại cự tuyệt việc vẽ tranh đến mức đó? Tuy trước giờ ông luôn nghiêm khắc, nhưng không phải là người hay ép buộc người khác một cách vô lí. Ông đã thay đổi từ khi Kazuma tham gia vào câu lạc bộ mĩ thuật.
Tại sao, rốt cuộc là tại sao… ?
Nghĩ mãi vẫn không tìm ra câu trả lời, càng không hiểu cậu lại càng rầu rĩ.
Anh em ta cùng cố gắng, cố gắng lên… ư? Khi thử lẩm bẩm nhắc lại câu nói ấy, Kazuma chợt thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn. Có lẽ đây chính là sức mạnh của tình bạn.
Đúng như Hisakuni nói, mình phải cố gắng, hướng đến lễ hội vắn hóa vào tháng Mười. Mình thậm chỉ còn chưa vẽ xong bản nháp cho tác phẩm đem đi dự thi nữa.
Bố muốn nói gì thì nói. Mình chỉ cẩn vẽ thứ mà mình muốn vẽ thôi.
Kazuma tự nhủ với mình như vậy.
Cậu cầm sổ phác họa và bước trên hành lang. Cậu muốn đến phòng học lớp 7D, nơi hiện giờ đã trở thành phòng học bỏ không. Cậu định phác thảo quang cảnh sân vận động nhìn từ khung cửa sổ ở đấy. Khoảng sân nhìn xuống từ tầng ba phản chiếu trong mắt cậu rộng rãi và tươi sáng hơn hình dạng của nó lúc bình thường. Cậu đã ngắm và thấy bố cục của nó thật thú vị. Hôm nay phải thử phác thô mới được.
Kazuma thấy vui vẻ khi nghĩ đến việc vẽ tranh. Đúng vậy, mình chỉ cần nghĩ đến tranh thôi. Bố thì sao cũng được…
Bàn tay chạm vào cánh cửa khựng lại. Bàn chân đụng vào cửa phát ra một tiếng động nhẹ.
Lớp 7D, phòng học trống. Đáng lẽ nơi này không có ai, vậy mà lại có một cô gái tóc dài đang đứng. Cô đứng đó với cặp mắt mở to.
❀ ❀ ❀
[1] Mặt trời.