- A!
Anri bất giác kêu lên, chuyển tầm nhìn. Cô cũng hơi xoay, chỉ có vậy thôi mà cả người cô mất thăng bằng, suýt chút nữa thì rơi ra khỏi ghế.
- Hử?
Đang đối mặt với bức vẽ, Kazuma ngẩng mặt lên và chớp mắt với vẻ thắc mắc.
- A, xin lỗi. Hoa anh đào…
- Hoa anh đào?
- Ừ. Tớ có cảm giác cánh hoa anh đào vừa bay vào.
Anri ngồi lại ngay ngắn trên ghế. Vì phải ngồi một tư thế rất lâu nên có cảm giác hông cứng đờ. Vì vậy mà ban nãy cô mới không giữ được thăng bằng.
- Mình nghỉ chút nhé?
Kazuma vươn vai hết cỡ.
- Chắc cậu cũng mệt rồi.
- Một chút. Hông tớ hơi đau. Chắc già rồi.
- Úi trời! Không thể tin đó là câu một nữ sinh trung học vừa thốt ra đấy. Hay là dán cao vào?
- Ichii, cũng chẳng có nam sinh trung học nào nói về cao dán đâu. Nghe sặc mùi ông già đó.
- Ô, cậu cũng thấy thế à? Vừa nói xong tớ cũng nghĩ bụng thôi chết rồi. Tại sao tớ lại nhắc đến cao dán cơ chứ?
Lẽ nào cậu đang dán hả? Chậc, giờ tớ mới để ý.
Anri chạm ngón tay lên đầu mũi.
- Hình như thoang thoảng mùi cao dán đâu đây….
- Oái, tha cho tớ đi!
Anri và Kazuma quay mặt nhìn nhau và cùng bật cười. Kazuma đưa cho Anri lon nước trái cây. Là vị cam mà Anri thích.
- Cảm ơn cậu.
- Chính tớ mới phải nói câu đó. Cảm ơn vì Ijima đã làm mẫu cho tớ. Gọi cậu tới lúc đang nghỉ xuân thế này tớ cũng áy náy lắm.
Anri lắc đầu.
- Không đâu. Được cậu vẽ ở phòng học này, với tớ là điều tuyệt vời nhất.
Đó không phải là nói dối. Anri và Kazuma đang ở nơi cô thích nhất trong trường trung học cơ sở Ashiwara số I, nơi trước đấy vốn là lớp 7D, nay đã thành phòng học bỏ trống. Anri ngồi bến cửa sổ, và cách đó một chút là Kazuma đang đứng phía bên kia giá vẽ.
- Nhưng chỉ một chút nữa là hoàn thành đúng không?
- Ừ. Tớ muốn cảnh nền là cảnh mùa xuân nên chỉ một chút nữa là xong rồi.
Lớp 7D, phòng học nơi Anri gặp Kazuma lần đầu.
Từ khung cửa sổ mở toang, thi thoảng làn gió mang theo hơi ấm lại ùa vào, thổi tóc Anri bay phấp phới. Anri nghĩ rằng cánh hoa trắng ban nãy đã bay vào cùng cơn gió ấy.
Tháng Ba, hoa anh đào trong sân trường cuối cùng cũng bắt đầu nở. So với thị trấn Anri đã sống trước đây thì anh đào ở Ashiwara nở muộn hơn gần một tuần. Vì thế chưa thể có cánh hoa rơi rụng được. Nhưng…
- A!
Cô lại la lên nho nhỏ. Cánh hoa trắng bồng bềnh bay qua trước mắt. Anri thậm chí còn có cảm giác mình đã ngửi thấy một mùi hương ngòn ngọt. Cô lập tức vươn tay ra. Như thể chối từ ngón tay của Anri, cánh hoa leo lên ngọn gió và trôi lơ lửng trong lớp 7D. Mắt Anri đuổi theo nó.
Kazuma bất thình lình vươn tay ra. Cánh hoa nằm gọn trong lòng bàn tay cậu như chú chim nhỏ đậu xuống cành cây.
- Bắt được rồi.
- Cho tớ xem nào.
Cánh hoa trắng nhỏ bé dính hờ vào lòng bàn tay đang rộng mở. Nó nhỏ hơn hoa anh đào, màu cũng nhạt. Nếu không căng mắt nhìn thật kĩ sẽ không thể nhận ra nó có màu phớt hồng.
- Đây là… mơ à?
- Không, anh đào (sakura) đấy. Hoa của cây anh đào (sakuranbo).
- Cây anh đào ra trái đúng không?
- Nó rất ngon, nhưng mà đắt lắm. Mà cây này không phải loại cao cấp đó đâu. Tớ nghĩ quanh đây hầu hết là cây dại. Chúng cứ thỏa sức mọc mà không ai chăm bón, dù vậy, hằng năm, vẫn đều đặn ra hoa kết trái. Quả của chúng bé tí, nhưng cũng khá ngọt. Thi thoảng tớ cũng đi vặt trộm để ăn. Hisakuni còn nhét phồng cả má lên cơ.
- Chúng mọc ở đâu vậy?
- Ở ven chân ngọn đồi sau trường thì phải. Tuy hoàn toàn ngược hướng với phòng học này nhưng lâu lâu, nương theo chiều gió, cánh hoa sẽ bay đến. Nhắc mới nhớ năm ngoái bọn mình cũng thấy cánh hoa trắng ở đây nhỉ?
- Vào mùa này thì gió sẽ mang chúng đến nhỉ.
- Chắc vậy. Hoa của cây anh đào có quả nở sớm hơn hoa anh đào thường nhiều mà.
Kazuma khẽ nhấc cánh hoa lên bằng đầu ngón tay. Anri vô thức ngừa lòng bàn tay ra.
Kazuma đặt cánh hoa lên đó.
Thật đáng yêu.
Nhỏ bé, mượt mà, mềm mại, như chính mùa xuân.
Đột nhiên, Anri cảm thấy nước mắt sắp trào ra. Dạo này cô mau nước mắt hơn hẳn. Dù nhìn lên bầu trời buổi hoàng hôn hay là khi màu xanh của cỏ cây đẫm nước mưa phản chiếu trong đôi mắt, hốc mắt Anri đều nóng ran lên. Cô không biết vì sao lại như vậy. Không biết, nhưng cảm nhận được.
Ôi… Thời gian đang trôi đi.
Tuy không rõ ràng, nhưng chắc chắn, thời gian vẫn trôi. Thời gian là thứ đã trôi qua thì không bao giờ quay trở lại, chúng lướt qua bên cạnh Anri, không có hình dáng cũng chẳng có âm thanh.
Đó không phải loại cảm xúc nguyên chất như sốt ruột hay tiếc nuối. Nó là một cảm nhận day dứt, ôn hòa và âm thầm hơn thế nhiều. Có lẽ nó giống với sự cô đơn, nhưng lại thật khác.
Anri nên gọi thứ đang ở trong lồng ngực này là gì đây?
Dao động trong cảm xúc mà cô chẳng định đặt tên, Anri trào nước mắt. Cô hốt hoảng trước con người đó của mình. Từng có đôi ba lần, nước mắt cô suýt chút nữa thì trào ra giữa phố, cô xấu hổ quá nên mới phải chạy đi.
Những người khác thì sao?
Họ sẽ không khóc à?
Cảnh hoàng hôn hay màu xanh của cây cối không lấy được nước mắt của họ sao?
Anri cũng từng định hỏi Miho. Nhưng cô chỉ nghĩ chứ không làm. Đó không phải điều có thể thảo luận hay tiết lộ cho người khác. Vì cô cảm thấy rằng đó là cảm xúc mà bản thân cô sẽ ôm lấy, một mình.
Tình cảm giãi bày cho ai đó, tình cảm nhất định phải nói ra, và tình cảm chỉ âm thầm ôm lấy trong lòng. Cảm xúc của con người cũng muôn hình vạn trạng, như hoa có rất nhiều loài. Chắc chắn là như thế.
- Thực ra…
Kazuma ngập ngừng. Anri nhẹ nhàng nắm lấy cánh hoa, chăm chú nhìn gương mặt cậu.
- Tớ định vẽ nó vào cảnh nền.
- Cánh hoa này sao?
- Ừ. Hoa của trái anh đào. Tớ định vẽ loài hoa trắng này sau lưng Ijima, chứ không phải một loài hoa sẽ nở bừng kiêu hãnh…
- Thật à? Cậu thật sự sẽ vẽ chứ?
- Ừ. Ijima có thể thấy khó tin nhưng tớ rất thích cánh hoa này, cho nên tớ tự nhủ, là mình thực sự muốn vẽ nó. Cái đó, biết nói thế nào nhỉ, nên là…
- Nhưng cậu thích trái của nó hơn phải không? Trái anh đào.
- Hừm, cậu bắt bẻ tớ bằng chiêu đó à?
- Vâng, xin phép nhé.
Anri cố ý đáp lại bằng giọng muôn phần nghiêm túc. Nhưng cô lập tức phá lên cười. Khi khóc, khi cười, tuổi mười bốn thật nhiều rung cảm.
- Ichii ơi!
- Ừ?
- Tớ muốn nói, lời cảm ơn ban nãy…
- Cảm ơn? À, vụ nước trái cây hả? Đừng để ý. Vì tớ còn phải nói cảm ơn gấp trăm lần ấy chứ. À, tớ cũng mua bừa bánh kẹp ở cửa hàng tiện lợi thôi mà. Quà cảm ơn vì cậu làm mẫu vẽ mà chỉ có nước trái cây hay bánh kẹp thì chưa đủ nhỉ.
- Không phải.
Anri bọc cánh hoa trong tờ giấy ăn và nhẹ nhàng cất vào túi áo ngực. Đang trong kì nghỉ xuân nhưng cô lại mặc đồng phục. Mặc thường phục thì không thể vào trường. Kể cả trường trung học cơ sở Ashiwara số I, nơi luôn khiến cô có cảm giác thoải mái tự do, quả nhiên vẫn tồn tại những quy định trói buộc học sinh.
- Thực ra lời cảm ơn ban nãy, không chỉ dành cho nước trái cây thôi đâu.
- Hử?
Có tiếng chân vang lên nhè nhẹ. Cửa sổ phía hành lang mở ra, hai gương mặt ló vào.
- Miho, Maehata!
- He he he. Hai kì đà cản mũi lại xuất hiện đây.
- Này Hisa. Đừng có đánh đồng tớ với cậu chứ. Kì đà cản mũi chỉ có cậu thôi. Tớ có khi là kì đà ban phúc đó. Nhìn đây mà xem, tén tèn ten.
Miho giơ lên một chiếc giỏ cỡ bự.
- Ơ? Đó là gì thế?
- Hì hì. Rất nhiều thứ với tất cả tấm lòng của Satodate Miho dành cho người mẫu xinh đẹp và đại họa sĩ tương lai. Kìa, kì đà cản mũi!
- Vâng, vâng.
Hisakuni điệu nghệ trải rộng tấm vải xanh. Miho xếp những thứ trong giỏ lên.
Bánh kẹp, cơm nắm, gà rán, salad khoai tây, trứng cuộn, tôm chiên, rau hầm… Từng thứ từng thứ một được gói gọn gàng hoặc nhét trong hộp nhựa.
- Tuyệt quá, Miho tự tay làm tất cả chỗ này sao?
- Dĩ nhiên, dĩ nhiên. Đồ tiếp tế đó. Mọi người cùng ăn nào. A, Hisa, gọi cả cô Funaki đi. Chắc cô ở phòng giáo vụ dấy Cô Funaki đã thương lượng giúp để chúng ta được sử dụng phòng này mà. Phải mời cô làm đồng minh chứ!
- Vâng, vâng. Chậc, cái thói sai bảo người khác bừa bãi của cậu vẫn chẳng thay đổi gì nhỉ.
- Chỉ biết ăn thôi mà than thở lắm thế.
Hisakuni nhún vai rồi ra khỏi phòng học. Kazuma phủ vải lên bức tranh và xếp gọn vào một góc. Chắc cậu ấy vẫn chưa muốn cho ai xem nó. Anri biết rằng Kazuma vẫn đang một mình chiến đấu.
Anri biết có thứ chia sẻ được với mọi người, có thứ không.
Cảm ơn.
Anri khẽ thì thầm.
Không chỉ mình Kazuma, cô muốn bày tỏ sự biết ơn đến cả Miho và Hisakuni nữa.
Nhờ có mọi người mà tớ đã hiểu ra.
Chống chọi một mình, cùng san sẻ với mọi người, thử thách bản thân mình, hợp lực cùng tất cả mọi người, Anri đã biết rằng trên đời này có những việc như thế.
Vì vậy, cảm ơn. Và, mong được giúp đỡ.
Mong mọi người chiếu cố tớ trong năm lớp chín này.
Gió thổi. Một cánh hoa trắng nữa lại bay vào lớp 7D.