- Miho.
Anri nắm chặt ống nghe. Cô ấn nó vào tai.
- Giờ cậu rảnh không?
Giọng Miho hơi trầm hơn bình thường.
- À, ừ, tớ rảnh.
Anri trả lời. Sau một khoảng ngắn im lặng, chỉ tầm một, hai giây, Miho hỏi.
- Bây giờ Anri ra ngoài được không?
Anri ngẩng mặt lên, đưa mắt về phía căn phòng mà bà nội đang ngủ, một căn phòng kiểu Nhật rộng sáu chiếu với cửa kéo bằng giấy đang đóng chặt. Bên trên có vẽ bức tranh chim chích bụi đậu lên cành mơ trắng.
Ở chung cư mà Anri sống trước đấy không có cửa giấy lẫn cửa kéo, nên ban đầu, Anri thấy nội thất của phòng kiểu Nhật thật lạ lẫm, cứ liên tục mở cửa ra đóng cửa vào làm bà nội cười cho một trận.
Bà rất thích hoa mơ.
- Nhìn khiêm tốn nhưng rất đẹp đúng không? Bà thích nó từ hồi xưa rồi. Mê đến mức bà còn mong mình được đặt tên là Umeko thay vì Kikue đấy.[1]
Tuy đã có tuổi nhưng da bà nội vẫn đẹp và trắng trẻo. Anri thấy màu da của bà cứ như cánh hoa mơ nên buột miệng:
- Nói vậy cháu cũng thấy bà giống hoa mơ lắm đó ạ.
Bà tròn mắt, gò má hơi ửng hồng. Sau đó, bà cười híp mắt y như một cô gái nhỏ.
- Ôi, Anri, cảm ơn cháu nhé. Bà rất vui.
Lúc này, bà nội Anri đang nằm ở phía bên kia cửa kéo. Bà bị sốt nhẹ, người có vẻ uể oải nên vẫn lơ mơ ngủ suốt từ sáng tới giờ.
Bây giờ bà đang ngủ. Khi nào bà dậy, con nhắc bà uống thuốc hộ mẹ nhé?
Cầu nói của mẹ Kanako dội lại trong tai Anri.
- Miho ơi, xin lỗi. Bây giờ thì hơi…
- A, đúng là không được à?
Giọng Miho nhẹ bỗng và cao vút.
- Đúng vậy. Anri cũng bận mà. Hì hì. Xin lỗi. Xin lỗi,
- Miho này…
- Tớ hiểu, tớ hiểu. Không sao đâu đâu. Tại tớ đang ở gần chỗ cậu nên liên lạc thử xem Anri có nhà không thôi. Chả có chuyện gì đâu.
- Cậu đang ở gần đây sao?
- Hử? À, ừ. Tớ có chút việc đi qua khu này. Việc xong sớm quá nên còn dư thời gian. Ha ha, cái này hoàn toàn ngoài dự tính của tại hạ. Ầy, đùa kiểu này hơi bị cổ lỗ sĩ nhỉ? Tớ chẳng theo kịp thời đại gì hết. Hơi… khá là… mà có lẽ gay go quá nhỉ. Nên… để coi… là giết thời gian. Phải, tớ chỉ gọi điện để giết thời gian thôi. Ha ha, xin lỗi nhé. Tớ sẽ gọi lại sau.
Nói dối.
Miho đang nói dối. Nghe giọng nói liến thoắng quá mức là biết. Khi nói ra miệng những điều không thật lòng, Miho luôn hoạt ngôn hơn hẳn.
Chắc chắn cô ấy không có việc gì ở khu này cả. Miho cố tình đến để gặp Anri. Anri dám chắc Miho đang gọi điện bằng di động ở gần đây. Nhắm mắt lại, trong đầu Anri hiện lên hình ảnh Miho đứng một mình áp điện thoại di động vào tai. Rất cô đơn, rất yếu ớt, rất lạnh lẽo. Tưởng như có thể sụp đổ thành trăm mảnh chỉ bằng một cú đẩy nhẹ vào lưng.
- Miho à.
- Thật… thật là không có chuyện gì đâu. Mình gặp ở trường sau nhé. Bây giờ tớ cũng phải làm vài việc. Tớ vừa nhớ ra. Bài tập cũng chưa làm luôn. Gay quá. Thế nhé, Anri.
- Tớ đi được.
Anri nắm ống nghe điện thoại mạnh hơn, sức lực dồn vào đầu các ngón tay.
- Tớ sẽ đi luôn bây giờ. Miho đang ở đâu thế?
Anri nghe được nhịp thở của Miho. Cô nghe thấy tiếng gió. Cả âm thanh của những cành cấy rung rinh trong gió.
-… Được sao?
Giọng Miho bỗng chốc lại trầm xuống. Điệu bộ tươi tỉnh ban nãy biến mất, thay vào đó là cảm giác nặng nề u ám.
Không biết Miho đã băn khoăn bao lâu mới gọi điện. Cô ấy đã nghĩ ngợi nhường nào, khổ sở đến đâu, Anri không biết. Nhưng, sau những băn khoăn, nghĩ suy, trăn trở ấy, Miho đã gọi điện. Chỉ riêng điều đó là rõ ràng.
- Anri. Tớ… có chuyện, muốn nói với Anri.
- Ừ.
- Tớ định đến thẳng nhà Anri nhưng… tớ không quen đến nhà người khác, tớ sẽ bị căng thẳng, nói năng chẳng ra hồn… Ở bên ngoài thì tớ có thể nói chuyện thoải mái hơn.
Miho định nói chuyện nghiêm chỉnh với Anri. Có muốn nói cho Anri tất cả.
- Tớ sẽ đến chỗ cậu. Miho đang ở đâu?
- Công viên Mizudori[2].
Công viên Mizudori đúng như cái tên của nó, trong khuôn viên có một cái hồ mang tên rất đẹp là Hisui[3], ở đó có nhiều loài thủy điểu. Có những chú chim vãng lai chỉ tạt ngang qua, cũng có chim lưu trú sống cố định ở nơi này. Khi vừa chuyển nhà tới, Anri với mẹ Kanako đã đi dạo ở đây. Lúc đó vẫn chưa hết hè nên số lượng chim chóc không nhiều, công viên cũng khá vắng. Dù thế, những chú thủy điểu lơ đễnh đậu trên mặt nước trong xanh nhìn rất đáng yêu, công viên rộng thênh thang không bóng người làm Anri cảm thấy thật dễ chịu. Sau này, khi có thời gian, trên đường từ trường về nhà, Anri sẽ chọn đi vòng một chút để tản bộ quanh công viên.
Anri từng cùng Kazuma, Hisakuni và Miho cho đám thủy điểu ăn. Miho được tiệm bánh mì quen cho một lượng lớn vỏ bánh mì gối nên cả đám thi nhau ném cho đàn chim. Dù gọi chung là thủy điểu nhưng Anri biết ở công viên này có vô số loài chim khác nhau, như là le hôi, ngỗng ngực trắng, uyên ương, vịt mốc… Hisakuni rành rẽ chim đến không ngờ. Cậu ấy cứ chỉ từng con một và giải thích cho đám bạn: “Kia là ngỗng đậu, ở mỏ có vết trông như con dấu màu cam. Đằng kia là mòng két, trông làng nhàng vậy thôi nhưng nhìn kĩ dễ thương lắm”.
- Hisa, con màu đen kia là gì thế? Cái con đang tranh mồi của mòng két kia kìa. Giống quạ nhỉ.
- Hả? Miho, con đó nhìn thế nào cũng là quạ mà. Nó nhắm đến chỗ bánh mì bọn mình ném ở bờ hồ đó.
- Xời, hóa ra đúng là quạ à? Tớ cứ tưởng là loài thủy điểu mới chứ.
Anri đã bật cười trước màn đối đáp đó của Miho và Hisakuni.
Miho nói cô đang đợi Anri ở gần hồ Hisui.
- Nhưng Anri à, có thật là được không? Cậu ra ngoài được à?
- Ừ, tớ đi ngay đây. Đợi tớ chút nhé.
-… Tớ sẽ đợi.
Anri nghe thấy tiếng Miho thở phào.
Đặt ống nghe xuống, Anri rón rén nhòm vào phòng bà nội. Cô nghe thấy tiếng thở đểu đặn. Có vẻ bà đã ngủ say.
Chỉ một tí chắc không sao đâu nhỉ.
Anri đóng cửa lại. Cô đã định báo cho mẹ là mình ra ngoài nhưng lại đổi ý vì sợ làm phiền công việc của bà.
Chỉ hai, ba mươi phút sẽ không sao đâu. Mình về ngay là được mà.
Tự nhủ với bản thân như vậy, Anri âm thầm ra khỏi nhà. Nếu phóng xe đạp hết tốc lực thì chưa tới năm phút là đến công viên Mizudori. Sau khi nhét xe đạp vào bãi đậu xe gần cổng, Anri chạy đến hồ Hisui.
Miho đang ném vụn bánh mì về phía hồ. Tuy không có chim trú đông nhưng lũ vịt vẫn túm tụm lại kêu quàng quạc.
- Miho!
Anri cất tiếng gọi. Miho im lặng chìa vụn bánh mì ra. Anri cũng lặng lẽ nhận lấy rồi ném cho đàn vịt. Chúng đồng loạt kêu lên nhặng xị.
- Thú vị nhỉ. Chim cũng có bao nhiêu loại.
Miho lẩm bẩm. Anri vừa ném bánh mì vừa gật đầu.
- Ừ. Có con dạn dĩ, có con ngoan hiền.
- Nham hiểm, tham lam, hiền lành, yếu ớt.
- Tùy hứng, vụng về, ngang ngược.
- Con người cũng có nhiều loại, chim cũng bao kiểu tính cách.
Ánh mắt Anri và Miho giao nhau. Cả hai đồng thanh cười khúc khích. Nén lại tiếng cười, Miho nhìn về phía trước.
- Hisa đã gọi điện, nói là kể hết mọi thứ cho Anri rồi.
- Ừ.
- Cậu ta đúng là lắm lời thật, nhưng cũng biết giữ mồm giữ miệng. Cậu ấy không phải kiểu người tông tốc cái miệng kể chuyện cho bất ki ai. Hisa bảo là: “Tớ nghĩ nói hết với Ijima cũng không sao nên tớ kể sạch mọi chuyện rồi”… Tớ cứ tưởng Hisa sẽ xin lỗi, ai dè cậu ta còn dám nói mình không sai nữa chứ. Đồ hợm hĩnh.
- Ừ.
- Tớ giận sôi người chửi cậu ấy là đồ lắm điều ngu ngốc… nhưng, nói thật là tớ cũng nghĩ vậy… Nếu là Anri, tớ có thể nói hết cũng không sao… Mà không, nói đúng hơn là tớ muốn kể cho Anri nghe mọi chuyện… Tớ đã nghĩ vậy đấy.
- Ừ.
Miho ném mẩu bánh mì. Nó lượn thành hình cánh cung không được cong cho lắm và bị một chú vịt tóm lấy ngay trước khi nó kịp chạm xuống mặt nước.
- Anri, tớ thích Kazu. Đã luôn thích cậu ấy.
- Ừ.
- Nhưng Kazu chỉ coi tớ là đứa bạn từ nhỏ hợp cạ mà thôi. Tớ chưa từng nghĩ xem mình thích Kazu đến mức nào. Còn Kazu… Kazu, có lẽ, thích Anri đấy. Cậu ấy đã thích Anri kể từ lần gặp mặt đầu tiên.
Miho nuốt nước bọt. Cô dùng hết sức ném vụn bánh mì. Vài con vịt hối hả đuổi theo vụn bánh.
- Tớ bị sốc, buồn bã và cay đắng… Có lúc tớ thấy ghét Anri… mong cậu lại chuyển trường… Nhưng khi tớ nhận điện thoại của Hisa và nghe Anri biết hết mọi chuyện rỗi, thế là, tớ…
Miho quay mặt về phía Anri, ánh mắt vô cùng thẳng thắn.
- Tâm trạng tớ nhẹ nhàng hẳn. Chính bản thân tớ cũng bất ngờ, không hiểu tại sao lại thế. Bất ngờ nhưng cực kì dễ chịu. Thế rồi tớ… hiểu ra. Thực ra, tớ thích Anri lắm. Tớ cũng thích Kazu nhưng tớ thích Anri rất rất nhiều, với tư cách bạn bè ấy, vì thế, vì thế… tớ nghĩ rằng nếu không có Anri, nếu chẳng được là bạn của Anri nữa, tớ sẽ đau khổ vô cùng. Có lẽ còn đau hơn cả việc bị Kazu ghét ấy… Tớ không muốn đánh mất Anri.
- Miho.
Miho buông túi bánh mì ra rồi ôm chầm lấy Anri.
- Anri là người bạn quan trọng nhất của tớ. Có Anri nên đến trường thật vui. Ngày nào cũng vui cả. Nếu Anri không là bạn tớ nữa thì tớ chẳng biết phải làm sao nữa. Cậu là người bạn quan trọng của tớ mà.
- Miho.
Anri dùng hết sức ôm chặt Miho. Cô rất vui. Những lời của Miho mang lại cho cô niềm hạnh phúc không sao tả xiết.
Miho, cảm ơn, cảm ơn cậu. Cảm ơn cậu đã nói thật lòng mình.
Tớ cũng thích cậu lắm, Miho.
Anri cảm thấy ấm áp trong lòng. Lệ ứa ra nơi khóe mắt.
Gió đổi chiều. Anri nghe thấy tiếng còi xe cấp cứu. Hình như nó chạy ngang qua trước công viên với một tốc độ kinh hoàng. Về hướng nhà của Anri.
Gương mặt bà nội thoáng hiện lên trong đầu cô.
Hả? Lẽ nào…
Tim Anri đánh từng hổi dữ dội trong lồng ngực.
❀ ❀ ❀
[1] Ume là mơ, Kiku là cúc.
[2] Thủy Điểu.
[3] Phỉ Thúy.