Từ Khung Cửa Sổ Lớp 7d

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Sau khi chuyển lá thư cho Kitani Shuya, Anri cứ thế đi thẳng về nhà. Cô biết đáng ra cô nên quay lại chỗ nhóm của Momoka và thông báo “Tớ chuyển thư xong xuôi rồi nhé”. Chắc hẳn mọi người đã gần như nhoài người ra khỏi cửa sổ phòng học để theo dõi tình hình.

Phải quay lại chỗ cắc bạn, phải quay lại…

- Ijima Anri, đã quay về binh an vô sự.

Anri sẽ thử dùng câu chào nghi thức như trong quân đội với giọng điệu bông đùa một chút.

- Thế nào, thế nào rồi? Từ đây xa quá chẳng nhìn rõ gì cả.

Chắc là Makoto sẽ hỏi với điệu bộ hấp tấp. Còn Momoka đứng đằng sau im lặng và nhìn Anri chăm chú. Không phải ánh mắt kiên cường tươi tắn ngày thường, có thể thấy trong đó ẩn chứa nỗi lo âu, sự yếu đuối, và thậm chí đầu đấy có cả sự u sầu.

Anri sẽ cười với Momoka, giơ hai ngón tay hình chữ V và thông báo.

- Tớ đã chuyển thư đến tận tay cậu ấy. Tuy chưa nhận được câu trả lời nhưng tớ nghĩ Kitani sẽ đọc thôi. Tại vì, khi biết là thư của Momo, trông mặt cậu ấy có vẻ vui lắm.

- Thật không?

Momoka chớp chớp hai mắt. Khóe miệng cô nàng nhếch lên.

- Thật không, Anri? Kitani có vẻ vui à?

- Ừ, tớ thấy thế.

- Anri!

Momoka nhảy bổ tới ôm ghì lấy Anri.

- Cảm ơn Anri. Thực sự rất cảm ơn cậu. Yêu cậu nhiều.

- Ủa? Người cậu yêu không phải là Kitani à?

Makoto sẽ cười ha ha trước câu nói đùa của Anri.

- A ha ha ha. Đúng đấy. Anri nói quá chuẩn. Người Momo thích là ai nào?

- Thôi. Đừng chọc tớ nữa. Tớ khóc bây giờ.

Momoka làm điệu bộ như đang khóc. Mọi người đều phì cười.

Mọi người đều thân thiết. Tất cả đều là đồng chí. Tất cả đều là bạn bè. Nhưng…

Anri đã không quay lại phòng học lớp 7D. Cô không quay lại nơi mà hội Momoka đang chờ. Sau khi lao ra khỏi bãi đậu xe, cô cứ thế chạy thẳng một mạch tới cổng trường. Cô cứ chạy, chạy miết, không dừng lại lấy một lần, ngoại trừ lúc chờ đèn đỏ. Rồi cô lao lên cầu thang tới tầng bốn của tòa chung cư.

Phòng 407. Đó là nhà Anri. Khi cô chạm đích là phòng 407, trống ngực cô đổ từng cơn dồn dập.

Đau. Đau quá. Không thể thở nổi.

Cô ôm ngực và ngồi bệt xuống bậc thềm. Đến tận lúc này Anri mới nhận ra bản thân mình đã ướt đẫm mổ hôi. Nhịp đập của trái tim truyền tới bàn tay dính mồ hôi nhớp nháp.

Thịch thịch thịch thịch thịch.

Thịch thịch thịch thịch thịch.

Đau đớn. Khó chịu. Không phải vì chạy. Nếu chỉ vì chạy thì sẽ không làm cồ khó thở tới mức này.

Thịch thịch thịch thịch thịch.

Thịch thịch thịch thịch thịch.

Mình đang tự đánh mình. Một kẻ hèn nhát đang cố tỏ vẻ yếu đuối.

Hình ảnh Kitani Shuya hiện lên. Cậu ấy nhận bức thu và chớp mắt liên hồi dường như ngạc nhiên lắm. Tóc mái cậu bay phất phơ trong gió.

Mình thích cậu ấy. Thích rất nhiều.

Chỉ cần nhìn Shuya chạy trên sân từ cửa sổ lớp học, trái tim Anri đã được lấp đầy. Cô như chực khóc, đáy mắt chợt nóng lên, cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Dù Shuya không nhận ra tấm lòng của Anri, dù cậu không quay đầu nhìn lại, Anri vẫn hạnh phúc. Cô đã thích cậu đến mức đó.

Thế mà, mình lại trao thư giúp Momo. Mình lại còn bảo “Cậu hãy đọc nhé”. Điều mình muốn nói không phải là bảo cậu ấy đọc thư, mà là…

Tớ, thích Kitani.

Chỉ một câu ấy thôi.

- Trời, Anri, làm mẹ giật mình. Con về rồi à?

Cửa phòng khách bật mở và mẹ Kanako ló mặt ra ngoài.

- Nếu đã về thì chí ít cũng nói con về rồi ạ chứ. Ủa? Con sao vậy? Có chỗ nào không khỏe à?

Anri lắc đầu. Cô cắn môi đứng dậy.

- Con muốn đi vệ sinh nên đã cuống cuồng chạy về. Đến nơi thì trống ngực đánh thình thịch nên…

- Ôi khổ thân con. Mau vào toilet đi.

Mẹ Kanako cười. Tuy nhiên, mẹ lập tức thu lại nụ cười đó. Gương mặt tròn trịa đeo kính bỗng dưng đanh lại.

- Nghe này mẹ có chuyện muốn bàn với Anri…

- Vâng…

Lại bàn nữa à? Anri xém tí nữa thì thở dài. Bố Anri đã qua đời vì bệnh khi cô năm tuổi. Kể từ đó, gia đình chỉ có hai mẹ con. Mẹ Kanako là họa sĩ minh họa, công việc cũng tạm ổn, chủ yếu làm ở nhà. Mặc dù đó chưa hẳn là lí do, nhưng cả khuôn mặt và thân hình mẹ đều tròn trịa mũm mĩm. Trái với vẻ bề ngoài, tính mẹ nhút nhát và hay lo, cho nên từ lúc Anri lên lớp năm, mẹ bắt đầu hay hỏi ý kiến cô, kiểu: “Anri, nghe mẹ nói chút được không?” hoặc “Nè, con nghĩ mẹ nên làm thế nào?”.

Cô không ghét chuyện đó. Anri kính trọng người mẹ luôn chăm chỉ làm việc của mình. Cô biết ơn mẹ đã cho cô theo học trường tư thục tốn kém mặc cho điều đó dường như vượt quá khả năng. Nếu có thể giúp sức cho mẹ dù chỉ một chút thôi cô cũng thấy vui rồi. Mỗi khi được mẹ nhờ vả hay thảo luận chuyện gì đó, cô lại thấy mình giống như trở thành người lớn, nhiều lúc cảm thấy rất thoải mái. Thế nhưng bây giờ, cô đang đắm chìm trong chuyện của chính mình.

Chống đỡ bản thân đã đủ chật vật rồi. Anri chẳng biết nên làm gì với sự yếu đuối và đáng thương của mình nữa. Cô sắp ghét bỏ Momo, cô sắp ghét bỏ các bạn… Mà không, cô sợ rằng mình sẽ căm hận bản thân hơn bất cứ ai. Giờ không phải lúc rảnh rang để nghe mẹ bàn chuyện.

- Con… vào nhà vệ sinh đã.

Anri lướt qua trước mặt mẹ, tiến về phía toilet.

Như trút ra một tiếng thở dài, bà Kanako thì thầm.

- Bà con ở Ashiwara đã đổ bệnh.

- Dạ? Bà nội hả mẹ!?

Anri quay lại. Tim cô lại đập thình thịch liên hói. Người bà ở Ashiwara là mẹ của bố cô. Sau khi bố Anri mất đột ngột vì bệnh, bà đã từng sống ở chung cư này gần một năm. Chẳng hiểu vì sao mẹ và bà lại cực ki hợp tính, thân thiết vô cùng.

- Mẹ con đã mất khi sinh ra con, nên con luôn coi mẹ như mẹ ruột của mình.

- Nói vậy chứ hai chúng ta trông mặt cũng giống nhau phết nhỉ. Hàng xóm láng giềng hình như cũng nghĩ mẹ con mình cùng chung dòng máu đấy. Ông bán cá ở siêu thị còn bảo mẹ là: “Hai mẹ con bà giống hệt nhau” nữa cơ.

Bà nội vừa nói vừa chỉ vào khuôn mặt tròn trịa của mình. Kanako liền cười: “Úi chà, kể ra thì mình cũng giống nhau thật mẹ nhỉ”. Anri có cảm giác rằng đó là tiếng cười đầu tiên mà cô nghe được từ sau đám tang của bỗ. Anri khi đó mới năm tuổi, tuy chưa hiểu được hết câu chuyện của bà và mẹ nhưng cô vẫn nhớ là mẹ đã cười rất vui. Người vợ mất chồng, người mẹ mất con trai, và đứa con gái nhỏ mất cha do bệnh tật. Ba người họ đã sống một cuộc sống bình yên trong căn hộ chung cư ấy.

Một năm trôi qua, công việc của Kanako cũng dần ổn định. Bà cũng tìm được nhà trẻ để gửi Anri. Thấy hai mẹ con có thể tự xoay xở được, bà nội khăn gói trở về thị trấn Ashiwara thân thuộc. Từ đó trở đi, vào mỗi kì nghỉ dài hay nghỉ hè, Anri lại về thăm bà. Gần đây cô không về Ashiwara được vì bận rộn học hành cho kì thi vào cấp hai.

Đã mấy nầm rồi Anri chưa gặp bà.

- Bà vẫn ổn chứ mẹ? Đừng nói với con là…

- Ừ. Hàng xóm thấy bà ngất ở trước hiên nhà và đã đưa bà đến bệnh viện. Có vẻ không ảnh hưởng nghiêm trọng đến tính mạng. Bà có thể xuất viện ngay. Nhưng bà cũng có tuổi rồi, không thể để bà sống một mình mãi được. Mà bà lại nhất quyết không chịu tới đây. Bà bảo nếu chết thì bà muốn chết ở Ashiwara kia… Có lẽ bà không muốn làm phiền mẹ con mình. Nhưng, bà đã chăm sóc mẹ con mình rất chu đáo… Bố con lại là con một nữa. Ngoài chúng ta ra, bà đâu còn người thân nào khác… Vậy nên…

- Con chuyển trường cũng được.

Câu nói đó đã bật ra khỏi miệng. Chính bản thân Anri cũng thấy ngạc nhiên. Nhưng khi đã nói ra rồi, cô thậm chí còn cảm thấy rằng mình đã luôn nghĩ về điều đó.

Chuyển trường cũng được.

- Nhưng, Anri, đó là trường mà con đã phải tham gia thi tuyển mới vào được…

- Không sao đâu ạ. Mẹ à, mình đến chỗ bà đi. Hãy ở bên cạnh bà đi mẹ.

- Anri…

Mắt Kanako rơm rớm. Bà buột miệng thì thầm: “Anri, cảm ơn con. Con thật nhân hậu”.

Anri cụp mắt xuống, cắn chặt môi.

A, không phải. Anri đâu có nhân hậu. Cô chỉ là kẻ hèn nhát thôi. Cô lấy bà làm lí do biện minh chỉ vì cô muốn chạy trốn khỏi nỗi đau này mà thôi.

Mình sẽ bỏ chạy.

Ngay sau kì nghỉ hè, Kanako và Anri chuyển tới nhà bà nội. Bà hào hứng, vui mừng như một đứa trẻ. Bà khỏe lên trông thấy, thậm chí hôm trước còn ra đồng làm, khiến mẹ Kanako cứ nhấp nhổm không yên.

Anri trở thành học sinh của trường trung học cơ sở Ashiwara số I. Và rồi, cô đang ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài từ cửa sổ phòng học bỏ trống của lớp 7D.

Trước hôm chuyển nhà, trong hòm nhận bưu phẩm của chung cư có một lá thư do Momoka gửi. Phong bì giống với lá thư cô trao cho Shuya hôm trước.

Gửi Anri,

Anri, tớ vô cùng ngạc nhiên khi nghe nói cậu sẽ chuyển nhà. Tại sao lại không cho tớ biết? Anri này, tớ đã nghĩ rằng, phải chăng Anri cũng thích Kitani.

Có phải thế không? Nếu đúng vậy thì cho tớ xin lỗi nhé. Tớ nghĩ tớ cũng loáng thoáng nhận ra tình cảm của Anri. Tuy nhận ra nhưng lại vờ không biết, rồi làm thế với cậu… Xin lỗi cậu nhé, Anri. Tớ xấu tính quá phải không?

Anri đã không thể đọc đến cuối. Nước mắt cô trào ra. Kể cả lúc này cô vẫn thích Momoka nhiều lắm. Cô hơi tách mình khỏi nhóm Momoka cho đến lúc chuyển trường là vì cô không muốn nghe chuyện liên quan tới Momoka và Kitani Shuya thôi.

Xin lỗi, Anri. Tớ xấu tính quá phải không?

Không phải đâu, Momo. Momo không xấu tính chút nào hết. Tại tớ quá yếu đuối. Cho nên, cho nên… Lần này tớ không chịu thua đâu. Tớ vẫn chưa thể hồi âm cho cậu. Nhưng, một ngày nào đó, khi đã trở nên mạnh mẽ, tớ nhất định sẽ viết thư trả lời.

Gió thổi vào từ cửa sổ. Rèm lớp 7D khẽ đung đưa.

Xạch.

Phía sau Anri vang lên một thanh âm nho nhỏ.

Cô quay đầu lại. Một nam sinh cao lớn đang đứng ở ngưỡng cửa.

Ơ? Kitani?

Mắt Anri mở lớn, cô nín thở, đăm đăm nhìn chàng trai ấy.

o Phương Anh —★— TỪ KHUNG CỬA SỔ LỚP 7D TẬP 1 ebook©MotSAch TVE-4u©hotaru-team —★— Nhà xuất bản: NXB Kim Đồng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.