Momoka đang nhìn Anri bằng đôi mắt hai mí sắc nét. Tuy chưa gay gắt đến mức lườm nguýt, nhưng cũng không hề có ý cười.
Trái lại, Anri lảng ánh nhìn sang chỗ khác. Tim cô đánh thùm thụp từng hồi. Cô cảm thấy hơi khó thở.
- Khó gần? Tớ á? Tại sao?
Cô thử hỏi lại với vẻ kinh ngạc, nhưng bằng một giọng điệu nhẹ nhàng.
- Tại vì dạo này cậu cứ ủ ê kiểu gì ấy. Bọn tớ có nói gì cậu cũng im thin thít hoài à.
- Hơ… Thế à… Tớ không có ý đó…
- Đúng vậy đấy. Cậu chẳng nói gì cả, chỉ toàn nghe thôi. Còn tỏ vẻ chán nản nữa chứ.
Có thể đúng là như vậy. Vì không thể biến những gì cậu đang giấu trong lòng thành lời nói nên Anri trở nên im lặng hơn. Mà không, cô chưa từng nghĩ đến việc kể chuyện đó cho Momoka và đám bạn. Cảm xúc nằm bên trong lồng ngực ấy là thứ thuộc về riêng bản thân cô. Cô không muốn ép buộc lôi nó ra và biến nó thành chủ đề buôn chuyện. Cô muốn một mình ôm ấp nó, trân trọng hơn, nâng niu hơn, bí mật hơn.
Anri đã nghĩ vậy. Và bây giờ cô vẫn nghĩ như thế. Vì vậy cô không thể góp lời vào câu chuyện của Momoka cùng những người khác. Im lặng lắng nghe sẽ thoải mái hơn, và nói thật cô cũng chỉ có thể im lặng lắng nghe mà thôi. Kể ra thì, dù Anri có im lặng thì mọi người vẫn vui vẻ tán chuyện như thường. Thi thoảng cũng bị hỏi: “Cậu thấy sao?” hay “Hẳn là vậy phải không?”, những lúc ấy cô cũng gật đầu “Ừ” hoặc hùa theo đáp lại “Đúng là như thế.”
Anri đã hết sức lưu ý để không bị loại ra khỏi vòng tròn của mọi người.
- Anri này, cậu không vui khi ở cùng chúng tớ à?
Momoka bất chợt nheo mắt.
- Ơ? Không hề, không đời nào có chuyện đó. Tại sao cậu lại hỏi thế hả Momo?
Mồ hôi túa ra ở dưới cánh tay.
Anri thích Momoka. Tuy tính tình mạnh mẽ và đôi lúc hơi ranh mãnh nhưng Anri biết bản chất Momoka là một cô gái tốt bụng và vui vẻ. Hồi mới nhập học chưa được bao lâu, Anri đã từng thấy Momoka lau rửa bể nước cửa chú rùa xanh được nuôi ở lớp sau giờ tan học. Khi cô ngỏ lời “Tớ giúp cậu nhé”, Momoka đã mỉm cười “Nhờ cậu vậy. May quá đi.” Nụ cười đó rất đỗi dịu dàng, làm Anri cũng vô thức cười theo. Ngày ấy hai đứa vẫn còn gọi nhau bằng họ là Ijima và Nonomura.
- Nonomura, cậu là người phụ trách việc chăm nuôi đúng không?
Vừa rửa cát, Anri vừa hỏi. Momoka lắc đầu.
- Không, không phải đâu. Hình như chú rùa này ở trong phòng học lớp 7D từ khóa trước. Nó lại không được ai chăm sóc cả, rất đáng thương… Tớ từng nuôi rùa xanh ở nhà, nó đã chết vào mùa đông năm ngoái…
- Vậy à? A…
- Gì thế?
- Nghĩ kĩ thì lớp mình không có người phụ trách chăm rùa nhỉ?
- Ơ, đúng là không có thật.
- Hồi tiểu học có người phụ trách mà lên trung học lại chẳng có. Tại sao thế nhỉ? Có rùa thì cũng nên có người phụ trách chăm nuôi chứ. Nếu không có người nhận trách nhiệm và chăm sóc thì tội chú rùa quá.
Momoka phì cười. Tiếng cười khanh khách, nhẹ nhàng và dễ chịu. Trong lòng bàn tay, chú rùa khẽ ngọ nguậy.
- Ijima thú vị thật.
- Ơ? Vậy hả?
- Ừ, thú vị lắm. Cứ như cậu hiểu cảm xúc của chú rùa vậy. Hay thật. Hay hai đứa bọn mình làm người phụ trách rùa đi?
- Phụ trách rùa… Ừa, nghe được đấy.
Anri và Momoka nhìn nhau và bật cười thành tiếng. Hai người thân thiết với nhau từ lần ấy, Anri luôn yêu mến cả sự tốt bụng lẫn vui tươi của Momoka. Thế nhưng không biết từ lúc nào, xung quanh Momoka, các cô bạn khác bắt đầu tụ tập lại và nói chuyện ồn ào. Anri và Momoka chẳng thể từ tốn tâm sự với nhau như trước nữa.
Đề tài trò chuyện của hội Momoka vô cùng đa dạng, lúc thì rôm rả, vừa mới nhỏ giọng thầm thì đã lại phá lên cười lăn cười bò, lúc thì mọi người đồng loạt gật gù, thực sự trông rất vui vẻ và tràn đầy sức sống.
Phong cách thời trang đang thịnh hành, phương pháp ăn kiêng, thần tượng đang được yêu thích nhất, loại điện thoại thông minh mới, CD vừa mới phát hành, số tiền tiêu vặt, cách trải qua ngày nghỉ, thú cưng, chuyện đáng sợ nghe được từ ai đó, và tình yêu.
Vô số đề tài như nồi lẩu thập cẩm xuất hiện, biến mất, rồi lại xuất hiện. Bảo việc ấy thú vị thì cũng thú vị, nhưng có cả mệt mỏi nữa. Cứ phải cố hòa mình với xung quanh, khiến cả việc cười lẫn gật đầu đều trở nên mệt mỏi.
Có lẽ nét mặt của Anri đã mang vẻ “chán nản” như Momoka nói. Anri nuốt nước bọt. Nếu rời khỏi nhóm của Momoka, cô sẽ trở nên cô độc giữa tập thể lớp này. Cô không muốn thế. Cô ghét việc phải đổi phòng học, đến trường, về nhà, nhất là ăn trưa một mình. Cô sẽ nghĩ mình là một con người quá đỗi đáng thương và thảm hại. Cô không thể chịu đựng nổi điều đó.
- … Xin lỗi nhé.
Anri ngước đôi mắt đang cụp xuống, nhìn thẳng vào Momoka và nhận lỗi.
- Vì tớ không giỏi ăn nói cho lắm… Ừm… chỉ nghe chuyện của mọi người, tớ cũng đủ vui rồi… Nhưng, à ừm… thật sự, được ở cùng mọi người tớ vui lắm. Vui nhất trần đời luôn.
Cô đã nói dối. Cô lén nghiến chặt răng hàm.
- Xin lỗi, xin lỗi, Anri. Đừng làm vẻ mặt nghiêm trọng như thế. Tớ chỉ đùa thôi mà. Ôi, Anri thật là, lúc nào cũng nghiêm túc quá vậy. Cậu sẽ làm tớ mất hứng đấy.
Hì hì. Momoka nhún vai cười. Các nữ sinh xung quanh cũng làm điệu bộ tương tự và cười. Anri gồng mình nặn ra một nụ cười. Phải cười giống với mọi người. Phải giống với họ.
Hì hì, hì hì.
Hì hì, hì hì.
- A, phải rồi. Hay là nhờ Anri?
Cô bạn to cao tên là Kase Makoto bật ngón tay đánh tách một cái.
- Nhờ… gì cơ?
Momoka ngồi trên ghế và nhìn lên Makoto. Makoto giơ ngón trỏ tay phải lên rồi lắc lắc sang hai bên. Thế rồi, cô nàng đột nhiên hạ giọng.
- Xem kìa, xem kìa, việc đó í. Chuyện hôm qua, về Kitani ấy.
- A…
Má Momoka đỏ bừng. Anri bất giác đưa hai tay ấn lên ngực. Cô có cảm giác rằng tim minh sẽ bay vèo ra ngoài nếu không làm thế.
Kitani? Chuyện gì với Kitani cơ?
- Đúng thế. Anri được đấy. Chữ cái đầu trong tên cậu ấy là “A” còn gì. Anri lại hồn nhiên nữa, có thể trao lá thư một cách tự nhiên. Chắc chắn Kitani cũng dễ nhận hơn.
Cô bạn tên là Tamao ở bên cạnh Makoto vỗ tay đánh bốp, rồi quay sang phía Anri và nói “Nhỉ?” Đó là tiếng “Nhỉ” tìm kiếm sự đồng tình.
- À, xin lỗi nhưng… các cậu có chuyện gì vậy? Tớ chẳng hiểu gì cả.
Cố nặn ra một nụ cười, Anri nhìn Makoto và Tamao, nắm chặt đầu ngón tay run rẩy.
- Ủa? Anri không có mặt sau giờ tan học hôm qua à?
- Vì tớ… phải cọ bể nước cho chú rùa…
Makoto và Tamao nhìn nhau cười.
- Phải rồi, Anri là người phụ trách rùa mà. He he.
Momo này, nói cho Anri cũng được phải không?
- Được.
Vẫn ửng hồng đôi má, Momoka quay mặt đi. Môi cô trề ra như đang tức giận. Makoto chụm ngón trò và ngón cái của hai tay tạo thành hình trái tím.
- Chuyện là, bạn Nonomura Momoka đang yêu thầm bạn Kitani Shuya.
Anri mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào mặt Momoka.
Biểu cảm như tức giận ban nãy đã dịu đi, Momoka lè lưỡi. Cô nàng đang ngượng.
- … Ra là vậy. Thế mà tớ chẳng biết…
Ra là vậy, ra là vậy. Momo cũng thích Kitani.
Thình thịch, thình thịch. Tim Anri đập ngày càng nhanh. Hô hấp nghẽn lại. Nếu có thể, cô muốn chạy khỏi nơi này. Dù nghĩ như vậy nhưng chân Anri không xê dịch dù chỉ một bước.
- Thực ra tớ cũng không biết là từ bao giờ.
Momoka thẳng thắn đối mặt với Anri.
- Không rõ tớ đã thích Kitani từ lúc nào. Nhưng là thật lòng đó. Tớ thích Kitani một cách khá là nghiêm túc đấy.
- Ừ…
Mình thì không phải khá là nghiêm túc. Mình thực sự, thực sự nghiêm túc thích Kitani.
- Thế rồi tớ đọc quẻ bói của tuần này, nội dung là nếu từ giờ đến cuối tuần mà tớ tỏ tình với người mình thích thì chuyện tình của tớ sẽ thành. Thế nhưng không phải là tỏ tình trực tiếp bằng điện thoại hay gì đó mà nên gửi thư.
- Thư…?
- Ừ, đúng vậy. Trong đấy còn viết là nếu được bạn thân chuyển thư giúp thì tình yêu sẽ đơm hoa kết trái.
Đến đó thì Makoto xen vào.
- Hơn nữa, kí tự đầu của tên người bạn thân đó là “A” hay “Y” thì tuyệt nhất. Trong nhóm mình chỉ có
Anri tên bắt đầu bằng “A” còn gì. Nè, đây chính là lúc cần cố gắng vì bạn thân đó.
Makoto tự vỗ bộp một cái vào ngực mình. Anri vô Ý thở hắt ra một hơi thật mạnh. Cô cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở của mình.
- Momo, vậy thì… Cậu viết thư rồi à?
- Ừ, viết rồi.
Momoka rút một phong thư màu xanh từ trong bao đựng vé tàu. “Kitani Shuya”. Tên của Shuya được viết bằng nét chữ tròn trịa của Momoka.
- Anri, cậu sẽ chuyển cho Kitani lá thư này giúp tớ chứ?
Đôi mắt của Momoka nhìn Anri chăm chú. Makoto đặt tay lên vai Anri.
- Sẽ chuyển giúp chứ. Bạn bè với nhau cả mà.
Đồng chí, bạn bè, bạn thần… Nhưng tớ đối với Kitani…
- Anri, nhờ cậu. Trăm sự nhờ cả ở cậu đấy.
Momoka chắp tay lại.
- Tớ hiểu rồi…
Anri gật đầu. Cổ chực khóc ngay khoảnh khắc ấy.
- Tớ đi ngay đây.
Cô nhận lấy lá thư. “Ủa, bây giờ á, có vội quá không?” “À nhưng mà càng sớm càng tốt nhỉ.” “Ôi, nhưng tớ còn chưa chuẩn bị tâm lí… Anri, đợi chút!” Dù nghe thấy giọng của đám Momoka, Anri vẫn lao như bay ra khỏi phòng học lớp 7D. Không nghĩ gì cả, không thể suy nghĩ gì cả, cô cứ thế chạy phăng phăng về hướng sần tập.
Mắt cô nóng rát. Tại sao lại nóng đến thế này?
Lát sau Anri nhận ra mình đã ở bãi đậu xe. Shuya đang đứng trước mặt.
- Cậu… cần gì à?
Shuya nghiêng đầu. Anri mím chặt môi rồi chìa phong thư ra.
- Cái này là… người ta nhờ tớ. Cậu hãy đọc nhé…
Chỉ nói vậy thôi đã là quá sức với Anri rồi. Cô dúi lá thư cho Shuya rồi quay lưng bỏ chạy. Lần này thì nước mắt Anri đã trào ra. Nước mắt cô cứ chảy mãi không ngừng.