Từ Khung Cửa Sổ Lớp 7d

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Anri thử nhích lại gần cửa sổ.

Đúng như dự đoán, cửa đã bị khóa.

Ủa?

Anri chăm chú nhìn đầu ngón tay, nghiêng đầu thắc mắc.

Không dính bẩn. Bụi phủ một lớp mỏng trên khung cửa sổ bằng nhôm, chỉ khẽ chạm đã đủ làm ngón tay đen sì, nhưng hình như chỗ chốt khóa lại không hề đóng bụi.

Tại sao vậy nhỉ?

Cô tháo chốt và mở cửa sổ.

Gió thổi ùa vào. Tấm rèm dệt bằng sợi tổng hợp cao cấp cupro đón gió căng phồng lên. Âm thanh và mùi hương ùa vào cùng làn gió. Âm thanh từ sân tập và mùi cỏ cây nóng đậm bỗng chốc ngập tràn trong căn phòng ban nãy còn yên lặng như tờ. Cửa sổ bằng khung nhôm có hiệu quả ngăn cách cao đến vậy đấy.

Anri hít một hơi thật sâu.

Mỗi khi mở tung cửa sổ, cô lại thấy bình tâm và muốn hít thở thật sâu. Những cánh cửa sổ đóng chặt im ỉm tựa như cự tuyệt mọi thứ “Đừng lại gần hơn nữa” khiến cô không thích chút nào. Thậm chí chúng còn làm cô cảm thấy khó thở.

Cả căn hộ chung cư mà Anri sống trước đây lẫn phòng học ở trường cấp hai dân lập đều trang bị đầy đủ điều hòa hai chiều, cho nên trừ mùa có khí hậu tốt ra, hầu như mọi người chẳng bao giờ mở cửa sổ. Ngột ngạt lắm.

Điều làm cô vui nhất sau khi chuyển trường là cửa sổ lúc nào cũng để mở. Ngoại trừ phòng y tế, chẳng phòng nào lắp máy lạnh. Kể cả phòng giáo viên lẫn thư viện cũng không. Vì vậy, cửa sổ luôn thênh thang rộng mở ở khắp mọi nơi.

- Nóng quá ~, cô ơi, em chết mất thôi!

Ngay trước khi tiết một bắt đầu, nam sinh ngồi chéo phía sau Anri cởi bung cúc áo sơ mi trắng trước ngực và cất giọng than vãn.

- Hisakuni, ngày mới chỉ vừa bắt đầu thôi. Đừng có cợt nhả nữa.

Cô Funaki đang định chuyên sang tiết xã hội mà cô phụ trách sau khi kết thúc giờ sinh hoạt chợt cau mày.

Vóc người cô Funaki cao lớn và rắn rỏi, mái tóc tém cắt ngắn tới mức lộ rõ cả gáy và vành tai. Mặt nhỏ, cằm nhọn, lúc cô cười trông dễ thương một cách bất ngờ, nhưng hễ cô im lặng thì sẽ tạo cảm giác vô cùng nghiêm khắc. Cách ăn nói và thái độ của cô cũng rất thoải mái, dễ chịu.

Lẩn đầu nhìn thấy cô, Anri đã nghĩ bụng “Cô giáo này chắc chắn dạy môn thể dục”. Vì thế, Anri có phần ngạc nhiên khi biết cô Funaki là giáo viên ban xã hội với chuyên môn lịch sử thế giới. Ngay cả việc cô mang một cái tên nữ tính vô cùng bình thường là “Ayako” cũng nằm ngoài dự đoán nốt.

- Chào Ijima. Cô là giáo viên chủ nhiệm Funaki Ayako. Rất vui được biết em.

Khi nắm lấy bàn tay chìa ra cùng với lời chào hỏi ấy, Anri bất giác mỉm cười. Không phải là cái nhìn từ trên xuống, cũng không sán lại gần, cô ấy tiếp đón học sinh ở vị thế ngang bằng. Việc đó tưởng chừng đơn giản nhưng lại không dễ thực hiện chút nào. Tối thiểu thì trong phạm vi hiểu biết của Anri, không có giáo viên nào có thể làm điều đó tự nhiên, mượt mà như cô Funaki.

Nếu là cô giáo này, có thể mình sẽ xoay xở được.

Một thứ gì đó tựa như hi vọng dâng lên trong lồng ngực của Anri.

- Nhưng nóng thì phải kêu chứ cô. Mà cô ơi, tại sao trường mình lại không lắp máy lạnh thế ạ?

- Hisakuni, em tưởng mình là cậu ấm hả? Thân phận của em có xứng được học trong phòng gắn máy lạnh không? Nghĩ kĩ coi.

- Thân phận thì liên quan gì chứ? Cái này nó gọi là khoảng cách chênh lệch đấy ạ. Cậu có thấy thế không, Ijima?

Bỗng nhiên bị gọi, Anri vô thức nhổm dậy và quay lại. Maehata Hisakuni đang nhe răng cười và chẳng hiểu vì sao lại giơ dấu chữ V ra với cô.

- Trường học hồi trước của Ijima là một ngôi trường siêu nổi tiếng đúng không? Trường như thế hẳn là có máy lạnh chứ?

Anri biết là mặt mình đang đỏ ửng. Hisakuni là người cô gần như chưa từng trò chuyện đàng hoàng lần nào. Cả giọng điệu thân thiết ki lạ của cậu ta lẫn việc trường học cũ được gọi là “ngôi trường siêu nổi tiếng” đều khiến cô ngượng ngùng đến mức mặt mũi nóng bừng.

- Này, có phải không?

Chẳng để tâm đến cảm xúc của Anri, Hisakuni hỏi dồn.

- Ừ, có thì có nhưng…

Anri thành thật trả lời. Cô không muốn nói dối. Người ta sẽ nói vài câu dối trá để không làm hỏng bầu không khí xung quanh. Nhưng Anri chẳng muốn mình giỏi giang hay thành thục mấy chiêu trò như thế.

- Đó, đó đó, cô thấy không, đúng là khoảng cách còn gì. Cùng là học sinh cấp hai mà lại khác biệt quá thể.

- Nếu em cứ than nóng om sòm thì sẽ càng thấy nóng hơn đấy. Tháng Chín rồi, mùa hè đã kết thúc. Xác định tinh thần như thế thì chút nóng bức này đâu đáng kêu than chứ.

- Ôi, việc đó là không thể, không thể nào đâu cô ơi. Đã nóng thì dù có xác định tinh thần thế nào thì vẫn cứ nóng thôi ạ. Hầy, em chịu hết nổi rồi. Em gục đây.

Chẳng biết bản chất Hisakuni có phải là một kẻ tùy hứng hay không mà cậu ta gục luôn xuống mặt bàn và cố ý thở hổn hển rõ to.

Tháng Chín là thời điểm chỉ dư lại chút nắng tàn. Nhưng ở nơi đây, những ngày nóng còn gay gắt hơn cả tháng Tám vẫn đang tiếp diễn. Quá nóng bức để gọi là nắng tàn. Dù vậy, đâu đó trong làn gió thổi vào từ cửa sổ lớp học mang lại cảm giác mát lành của mùa thu.

Trường trung học cơ sở số I Ashiwara được xây ở lưng chừng một ngọn đồi thoai thoải, phía sau trường là khu rừng với đủ thứ cỏ cây. Làn gió thổi qua các loại cây như dẻ, sồi, phong… đã bị tước đi hơi nóng, biến thành gió thu. Anri có cảm giác như vậy. Nếu đem so với cái nóng đặc quánh bởi nhựa đường và bê tông nơi thành thị thì tiết trời bây giờ dễ chịu hơn nhiều. Làn gió ấy thậm chí còn giúp tâm hồn trở nên khoan khoái.

Cô Funaki thở dài thườn thượt.

- Hết nói nổi, thằng nhóc lắm mồm này. Tôi lại dán băng dính vào miệng rồi quầng em ra ngoài cửa sổ bây giờ. Có điều… Thật ra cô cũng hiểu điều Hisakuni nói. Khi các em phải chịu đựng bầu không khí ngột ngạt trong lớp học không điếu hòa thì lại có những học sinh cấp hai khác được ngồi ở một nơi tiện nghi dễ dàng tập trung học hành. Đây là cái mà Hisakuni nói là khoảng cách phải không?

Hisakuni ngẩng mặt lên, xoay vòng vòng ngón trỏ.

- Đúng, đúng. Là khoảng cách. Khoảng cách, khoảng cách, Hoàn Châu Cách Cách.

- Học sinh cấp hai không nên nói đùa kiểu đó. Là giáo viên chủ nhiệm, cô thấy buồn lắm đấy.

Những tiếng cười khúc khích rộn lên trong lớp học. Cô Funaki xoay lưng về phía đám học trò rổi viết lên bảng chữ “Khoảng cách”, “Thân phận” bằng phấn trắng.

- Trong học kì hai ta sẽ học về sự hình thành của Nhật và một số nước chính trên thế giới. Chúng ta sẽ được học xem các quốc gia hình thành như thế nào, phát triển ra sao. Tuy mỗi quốc gia lại có những nét đặc trưng riêng nhưng vẫn có điểm tương đồng. Đó là, Hisakuni.

- Dạ, em á?

- Hai từ Hisakuni đã nhấn mạnh ban nãy chính là từ khóa. Khoảng cách và thân phận. Các em hãy ghi nhớ sẵn trong đầu. Rồi, giờ thì mở sách giáo khoa ra nào, trang bốn mươi tám.

Giờ học bắt đầu.

Cơn gió ùa vào mạnh mẽ, cứ như thể đã chờ từ lâu. Những trang sách giáo khoa bị lật giở lộn xộn. Mái tóc của Anri cũng bay bay và phất phơ đáp xuống lưng. Âm thanh đó được truyền tới.

Loạt soạt. Loạt soạt.

Cô nghĩ rằng đó là cơn gió tuyệt vời nhất.

Có thể hưởng thụ ngọn gió mát lành thế này dễ chịu gấp vạn lần phòng học lắp điều hòa đấy. Anri muốn nói với Hisakuni như vậy, nhưng lại không đủ dũng khí.

Gió cũng lùa vào từ cửa sổ lớp 7D, giờ đã là phòng học bỏ trống.

Thị trấn Ashiwara là thị trấn của gió chăng?

Một cây anh đào rất lớn đứng sừng sững bên ngoài cửa sổ. Thân cây cực kì to. Vào mùa hoa nở rộ không biết trông nó sẽ tuyệt đến nhường nào. Phải chăng hàng trăm hàng nghìn hàng vạn cánh hoa sẽ bay vào đây qua ô cửa sổ?

Anri thử rướn người một chút ra ngoài khung cửa sổ. Lá cây anh đào tuy đang mọc chen chúc nhau trông khá lúc nhúc nhưng màu đã bắt đầu chuyển sang vàng. Trước mắt Anri, một chiếc lá có vết sâu ăn lìa cành rơi xuống. Mùa hạ sắp qua thật rồi.

Anri thấy sân tập thể dục từ kẽ hở giữa các cành cây. Cô nhìn thấy một nam sinh đang chạy. Quần ngắn và giày chạy, câu lạc bộ điền kinh chăng? Tim cô đánh trổng thình thịch trong lồng ngực. Nó đánh mạnh đến nối cô tưởng như mình nghẹt thở trong khoảnh khắc.

Kitani.

Anri nhìn nam sinh vừa biến mất khỏi tầm mắt ấy thành Kitani Shuya.

Kitani.

Sau giờ học, cậu ấy luôn chạy trên sân tập. Hoặc cùng với thành viên đội điền kinh, hoặc chạy một mình. Từ cửa sổ lớp học, Anri đuổi theo bóng hình đó chỉ bằng ánh mắt. Anri thuộc lớp 7D, còn Shuya là học sinh lớp 7B, vì vậy cũng có đôi lần hai người bắt gặp nhau ở đầu cầu thang hay đi lướt qua nhau trên hành lang. Anri hầu như toàn cụp mắt xuống. Họ chưa từng nói chuyện với nhau dù chỉ một lần. À không, chỉ một lần duy nhất, buổi sáng ngày đầu tiên cô đến trường sau khi kì nghỉ dài tháng Năm kết thúc, khi đang thay sang giày đi trong trường,

- Chào buổi sáng.

Shuya đột nhiên lên tiếng. Anri chỉ thốt được một tiếng “A…” mà không nói tiếp được lời nào. Tim cô đập dồn dập đến khó thở.

Kitani bắt chuyện với mình.

Ớ? Ôi! Phải làm sao đây?

Hoang mang, lúng túng, mất một lúc cô mới lí nhí đáp lại: “Chào buổi sáng”. Shuya khẽ giơ tay rồi cứ thế leo lên cầu thang, chẳng liếc về phía Anri lấy một cái.

Kitani bắt chuyện với mình.

Cả ngày hôm ấy, tấm trạng của Anri cứ đi tới đi lui giữa hai luồng cảm xúc, một bên là sự phấn khích tột bậc và một bên là nỗi thất vọng vì đã không trả lời được một cách đàng hoàng. Cô không thể tập trung vào việc học.

Lần đầu tiên từ khi sinh ra, cô đã yêu.

Trước đây cô đã từng có “bạn nam mà mình thích”, cũng có ối kinh nghiệm bàn tán sôi nổi với bạn bè về chủ đề này.

Nè, bạn XX cũng được đấy chứ?

Ừm, chả biết nữa. Chẳng phải gu của mình.

Tớ hơi bị nghiêm túc đấy. Muốn cùng về với cậu ấy ghê.

Thì tỏ tình đi, tỏ tình đi. Tụi này ủng hộ mà.

Mấy câu chuyện sôi nổi đó dễ bị lãng quên nhưng vẫn mang lại niềm vui theo cách riêng. Anri hầu hết đóng vai người nghe. Cô chẳng hề ghét việc dỏng tai nghe bạn bè kể chuyện tình yêu với đôi má ửng hổng. Điều đó tốt hơn việc phải im lặng nghe người ta nói xấu sau lưng kẻ khác nhiều. Thế nhưng, không biết từ khi nào, trái tim cô bị Kitani Shuya chạy dưới sân thu hút, từ khi nhận ra cảm xúc ấy là tình yêu, nghe bạn bè kể lể chuyện yêu đương, cô thấy khổ sở vô cùng.

Tại sao mọi người có thể nói ra cảm xúc của bản thân trơn tru như thế? Tại sao có thể thốt lên từ “thích” hay “yêu” dễ dàng như vậy?

Anri thì không thể. Tình cảm dối với Shuya lớn dần, càng tự ý thức được rằng mình thực sự yêu cậu ấy, cô càng không thể nói ra miệng.

- Anri, dạo này cậu hơi bị khó gần đấy nhé!

Một người bạn, Nonomura Momoka đã nói vậy, hướng ánh nhìn nghiêm nghị về phía Anri.

o Phương Anh —★— TỪ KHUNG CỬA SỔ LỚP 7D TẬP 1 ebook©MotSAch TVE-4u©hotaru-team —★— Nhà xuất bản: NXB Kim Đồng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.