Trời xanh, trong vắt và đẹp tuyệt. Khoảng tròi trông cứ như được gắn chặt vào tấm kính to bản màu xanh. Sáng nay rất lạnh, sương xuống làm khắp nơi đều ẩm ướt. Nhưng giờ đây, mặt trời đang chiếu rọi nhũng tia nắng chan hòa.
Tân xuân. Người ta gọi như vậy với ý nghĩa chúc mùng năm mới nhưng thực ra bây giờ mới là đỉnh điểm của mùa đông.
Ánh nắng mùa đông cùng có lúc dịu dàng đến thế.
Anri khẽ nheo mắt, nhìn ánh nắng mờ mờ đang chiếu sáng lòng bàn tay.
- Nào, làm thôi!
Hisakuni hăng hái xoay vai.
- Đừng ngạc nhiên trước khả năng kiêm soát siêu việt của tớ nhé.
Mặt Miho nhăn như bị. Sau đó, cô cố ý thở dài thườn thượt và lắc đầu.
- Hisa, cậu đúng là đồ ngốc hết thuốc chữa. Tung tiền lễ thì liên quan gì đến khả năng kiểm soát? Lại chẳng cần hô lên ra điểu quyết tầm luôn.
- Cần chứ. Ném trượt thì mệt lắm. Vừa lãng phí, lại còn là điềm xui nữa chứ.
- Khoảng cách này thì trượt sao nổi. Trẻ con mẫu giáo cũng tung vào được đấy. Tiền lễ cũng chỉ có một trăm yên thôi. Đừng than thở nữa mà ném luôn đi.
- Một trăm yên ấy hả? Miho đừng khinh tớ chứ.
- Ô? Lẽ nào Hisa định tung đồng năm trăm yên?
Lần này tới lượt Hisakuni chậm rãi lắc đầu.
- Không, không phải.
- Không thể nào. Một nghìn yên á? Nhưng đấy là tiền giấy mà. Chuyện gì vậy, Hisa? Cậu nhận được nhiều tiền mừng tuổi đến thế à?
- Không, là mười yên.
- Hả?
- Có lẽ tại suy thoái kinh tế. Tiền mừng tuổi năm nay của tớ giảm ba mươi phần trăm so với năm ngoái. Đau lòng quá. Xem ra tình hình vô cùng nghiêm trọng. Nếu không nỗ lực cắt giảm chi tiêu thì tớ sẽ nghèo kiết xác mất. Năm mới năm me mà đã bi đát thế này rồi.
- Vậy nên cậu định ki bo tiền lễ chứ gì?
- Phải, vị thần của đền này và tớ đã kết giao với nhau tù khi tớ tới thăm đền. Có lẽ ngài sẽ hiểu mà. Chắc chắn ngài sẽ giúp tớ thực hiện thật nhiều điều ước với mười yên. Siêu khuyến mãi đầu năm đồng giá mười yên chẳng hạn.
- Thật là, cậu một vừa hai phải thôi. Coi chừng sẽ bị quả báo đấy, tốt nhất là chuẩn bị tinh thần đi.
- Quả báo là gì thế? Nó như thế nào?
Miho nhìn lên Hisakuni cười ranh mãnh.
- Này nhé, sáng mai, khi cậu thức giấc… chóp mũi cậu sẽ bị dính chặt đồng mười yên không gỡ ra nổi.
- Oái! Sao lại có chuyện ghê vậy? Thà biến thân thành ống đựng tiền tiết kiệm còn hơn.
Anri không nhịn nổi nữa bèn phá lên cười.
Màn đối đáp của Miho và Hisakuni lúc nào cũng ăn khớp, hợp rơ đến lạ, chỉ nghe thôi cũng thấy vui rồi. Thậm chí có lần nội dung câu chuyện hài hước đến mức Anri cười không sao dừng được.
Kazuma cũng đứng cười bên cạnh. Cậu vừa cười vừa đưa tay ra dấu.
- Hai người nên kết đôi đi tấu hài Manzai[1]. Chắc chắn sẽ thành công lắm đấy.
- Tấu hài với Hisa ư? Hừm, cũng được đấy. Cậu thấy thế nào, Hisa?
- Phải đó. Được giao vai chọc cười thì có khi trúng mánh to. Hay là chúng ta hạ quyết tâm rồi ra mắt cặp bài trùng HISA & MIHO thật hoành tráng nhỉ?
- MIHO & HISA chứ. Trưởng nhóm đương nhiên là tớ rồi.
Miho nói tỉnh queo khiến Anri lại bò ra cười. Hài hước quá. Thật thú vị. Và cũng thật vui.
Đầu năm mới đã cười nhiều thế này, Anri đoán có lẽ năm nay sẽ là một năm tốt đẹp. Càng nghĩ càng thêm vui vẻ.
Bốn người Anri, Kazuma, Hisakuni, Miho cùng nhau đi lễ đầu năm tại đền thờ Ashiwara tọa lạc gần công viên Mizudori.
Không biết vì bầu trời cao trong quang đãng, hay vì làn gió tuy lạnh nhưng lại mang theo hương mơ nhàn nhạt, mà khoảng sân đền thờ thường ngày im phăng phắc nay bỗng đông đúc, náo nhiệt hẳn lên. Lại còn mọc thêm mấy quán vỉa hè nữa chứ.
Nhóm Anri lần lượt tung tiền lễ rồi chắp tay vái.
Cầu cho mọi người năm nay có nhiều sức khỏe. Một điểu quá đỗi bình thường nhưng Anri vẫn thật tâm cầu nguyện. Cô mong rằng đầy sẽ là một năm mà người bà gần đây sức khỏe đã tốt lên của cô, người mẹ luôn nỗ lực hết mình, cả bản thân cô lẫn Kazuma, Miho, Hisakuni nữa, tất cả mọi người đều khỏe mạnh và cười thật tươi.
Tháng Tư năm nay Anri lên lớp chín. Mùa xuân sang năm sẽ tốt nghiệp.
Anri rón rén liếc sang hai bến. Cả Kazuma, Miho và Hisakuni đều đang chắp tay, nhắm mắt, cúi đầu. Ba người tập trung ước điều gì vậy nhỉ?
Tốt nghiệp rồi, liệu cả nhóm có mỗi đứa một ngả không? Trong thoáng chốc Anri nghĩ tới điều đó. Gần đây, thi thoảng, thật sự chỉ thi thoảng thôi, trong đầu Anri vụt lên suy nghĩ ấy. Lần nào Anri cũng thấy nóng ruột.
Anri rất vui khi chơi với nhóm Kazuma. Cô không cần phải ép mình hòa hợp với đối phương, hay để ý sắc mặt của nhau. Cô đã có thể cười, gật đấu, đôi khi còn giận dữ theo đúng cảm nhận của trái tim. Cô có thể hít thở thoải mái, tự do.
Tại sao thế nhỉ?
Anri suy nghĩ. Nhưng nghĩ mãi cũng chẳng tìm ra được câu trả lời.
Ở cùng mọi người vô cùng dễ chịu. Chỉ có điều đó là Anri hiểu được một cách chắc chắn. Nhưng không, vẫn còn một điều nữa làm cô thấy bản thân cực kì may mắn.
Những người không cần ngụy trang vẫn có thể cùng cười, cùng chuyện trò, không hề làm hao hụt mà ngược lại còn tiếp thêm năng lượng cho bạn, cùng bạn tận hưởng niềm vui. Được gặp gỡ những người như vậy thực sự là niềm hạnh phúc rất đỗi lớn lao.
Anri hiểu rất rõ. Chính vì thế, cô sợ việc chia li. Giá như có thể được ở cùng nhau như thế này mãi mãi…
- Nè, ăn takoyaki[2] đi.
Nghe thấy giọng nói phấn chấn của Miho, Anri ngẩng mặt lên thì thấy cô bạn đang chỉ thẳng vào một quán cóc ven đường. Con rối nilon hình bạch tuộc đỏ ở trước cửa rung bần bật trong gió. Hisakuni bật ngón tay cái tách rất vui tai.
- Ồ, được đấy. Miho khao hả?
- Tết nhất đừng có đùa nhé. Tớ cũng gặp bi kịch tiền mừng tuổi giảm sút trầm trọng đấy. Khó khăn là tình trạng chung rồi.
Miho và Hisakuni vừa huých cùi chỏ vào nhau vừa tiến về phía gian hàng bán takoyaki. Anri và Kazuma cũng cất bước theo sau.
- Ijima, cậu có ước gì không?
- Có. Tớ ước một điều cực kì bình thường, cầu mong mọi người đểu khỏe mạnh. Ichii thì sao?
- Tớ hả… Tớ thì đầu tiên báo cáo là năm nay con sẽ lại nộp tác phẩm tham dự triển lãm. Lần này nhất định sẽ tạo nên tác phẩm bản thân có thể hài lòng… Mà nói là quyết tâm đúng hơn báo cáo nhỉ.
- Thể hiện quyết tâm với thần linh?
- Phải. Khi sắp gục ngã, tớ sẽ tự nhủ “Đã nói với thân linh như vầy rồi mà mày định bỏ cuộc ư?” để vực mình dậy. Không thì sẽ bị “Nhận quả báo, đầu mũi bị dính đồng xu mười yên”, nhỉ?
- Ichii thật là.
Đang cười, Anri chợt mím môi lại và ngước nhìn Kazuma.
- Ichii này.
- Hử?
- Cậu đã nghĩ đến việc chuyển cấp chưa?
- Cấp ba à…
- Ừ. Chắc cậu sẽ chọn trường có khối nghệ thuật đúng không?
- Đúng vậy. Tớ cũng muốn học về hội họa một cách bài bản.
Kazuma nhìn lên trời. Xương quai hàm nhìn góc cạnh hơn. Sau mùa hè năm ngoái, Kazuma bỗng trưởng thành hẳn lên. Một phần cũng vì cậu cao lên, đường nét trên khuôn mặt cũng cứng cáp, góc cạnh hơn. Mùa hè tuổi mười bốn là như vậy sao? Những cô cậu mười bốn tuổi đi qua một mùa hè cũng là tiến thêm một bước tới tuổi trưởng thành. Hay nó có liên quan đến việc Kazuma đã đối diện với bố và nói ra suy nghĩ của bản thân? Chàng trai tìm ra con đường của mình đã bất chấp tất cả để tiến lên, trở thành người lớn…?
Mặt mình lúc này trông như thế nào nhỉ? Có khác gì so với nằm ngoái hay không?
Anri đưa tay lên má.
Rời ánh mắt khỏi bầu trời năm mới ngập nắng, Kazuma nhìn sang Anri.
- Nhưng, tớ cũng không biết nữa. Hội họa có phải chỉ cần học hỏi từ người khác là được hay không? Đương nhiên, tớ chẳng biết kĩ thuật cơ bản về phác họa hay cách phối màu nên rất muốn học, nhưng vẽ tranh theo đúng nghĩa của nó… là như thế nào? Để biết điều đó có lẽ vẫn cần học nghiêm túc từ cơ bản. Mà trước mắt, mục tiêu hiện tại của tớ là đạt giải ở triển lãm… Ừm, Ijima này, về việc làm mẫu ấy, cậu hãy giúp tớ thêm một chút nữa nhé.
Kazuma cúi gập đầu.
- Được. Tớ hiểu rồi. Vẫn sẽ làm ở lớp 7D…
- Ừ. Đúng vậy. Ở căn phòng đó, tớ muốn vẽ khung cửa sổ ấy làm nền.
- Hai cậu, mau tới đây nào!
Hisakuni đang vẫy tay trước quầy takoyaki. Miho tóm lấy cánh tay của cậu ta rồi thì thầm gì đó. Có khi cô đang mắng cậu bạn “Đừng có to mồm thế. Xấu hổ lắm.” cũng nên.
- Tên đó định học lên trường cấp ba có khoa thể thao.
- Maehata ấy hả?
- Thần kinh vận động của Hisakuni rất tốt mà. Cậu ta suốt ngày nói muốn thử thách tối đa khả năng của bản thân.
- Phải. Miho từng bảo muốn đến trường cấp ba Seido có khoa dinh dưỡng học. Cậu ấy muốn trở thành nhà nghiên cứu dinh dưỡng giống mẹ mình.
- Thế à? Biết đâu cậu ấy muốn làm ra thực phẩm dinh dưỡng dành cho vận động viên thể thao vì Hisakuni.
- Cũng phải…
Miho đã nói là cậu ấy thích Kazuma. Đã thích từ rất lâu rồi. Miho từ bỏ tình cảm ấy rồi sao? Cô đã vứt nó đi, hay nó tự nhiên biến mất? Hoặc có lẽ nó vẫn còn đang cháy âm ỉ trong lồng ngực Miho? Anri không biết nữa.
Mọi người đều tìm ra con đường của mình và tiến tới phương trời nào đó.
Anri bỗng thấy cô đơn. Nước mắt cô như chực trào ra. Một năm nữa, chỉ một năm nữa thôi, mọi người sẽ lần lượt cất bước. Đông Tây Nam Bắc, mỗi người sẽ một mình tiến bước trên con đường bản thân lựa chọn. Lúc đó, chúng mình sẽ phải vẫy tay nói lời chào tạm biệt sao? Sẽ hứa rằng sẽ gặp lại nhau chứ? Và mình sẽ quay lưng về phía mọi người để bước đi trên con đường như thế nào đây?
Không hiểu sao Anri thấy buôn vô hạn. Buồn đến mức cô chỉ chực khóc đến nơi. Tại sao lại thế? Mình đang ở cùng mọi người cơ mà. Bầu trời nắng ráo tươi sáng thế này cơ mà. Mình… thật kì lạ.
- Cậu sao thế Ijima?
Kazuma khom lưng, nhìn vào mặt Anri.
- Thấy khó chịu ở đâu à? Có sao không?
- Tớ ổn. Không có gì đâu. Xin lỗi cậu.
Anri đặt bàn tay đeo găng lên ngực, ép mình nở một nụ cười.
❀ ❀ ❀
[1] Hài kịch theo hình thức nhóm hai người của Nhật.
[2] Bạch tuộc nướng.