- Anri!
Tên cô được gọi ngay bên tai. Anri ngạc nhiên. Cô cuống quýt đứng dậy. Chiếc ghế đổ về phía sau đánh rầm một tiếng.
- Úi chà…
Mẹ Kanako mở to mắt, miệng há ra, nhìn cái ghế bị đổ. Sau đó, bà cười khúc khích.
- Sao thế? Mẹ chỉ gọi thôi mà con giật mình đến vậy ư? Chính mẹ mới phải ngạc nhiên đây này.
- À… vâng, con mải nghĩ chút chuyện ạ.
Anri dựng ghế lên và cố nở nụ cười.
Cô nghĩ rằng mình đang gượng ép bản thân.
Vùng cơ quanh má cử động cứng ngắc. Vì cô ép mình cười nên nó lại càng căng cứng.
Cô không muốn cười một cách miễn cưỡng như thế này. Không, cô sẽ không làm thế nữa. Tuyệt đối không.
Ngày chuyển nhà tới thành phố Ashiwara, lần đầu đặt chân vào trường trung học cơ sở Ashiwara số I, Anri đã quyết định và tự hứa với mình như vậy.
Che giấu cảm xúc của bản thân, thay đổi cho phù hợp với xung quanh, nở nụ cười gượng ép đến nỗi cơ mặt cứng dờ… Tất cả những chuyện đó, hãy dừng lại đi thôi. Thay vì cười kiểu ấy và trò chuyện sôi nổi với mọi người, thay vì thở dài “Ôi, mệt quá” sau mỗi lần ồn ào tám chuyện, thay vì cảm thấy bản thân thờ dài thật thảm thương, hãy ở một mình. Hãy cười và khóc theo đúng tâm trạng của mình.
Đã quyết định như thế mà mãi không làm được. Giờ đày cô lại đang gượng cười.
Mẹ Kanako không hỏi Anri đang nghĩ gì. Cô thở phào nhẹ nhõm.
Nếu bị hỏi, Anri sẽ phải đáp lại bằng một câu trả lời mơ hồ kiểu như “Chẳng có gì…”.
Những lúc như thế này, Anri lại thấy biết ơn cái tính này của mẹ. Con là con, mẹ là mẹ. Cho dù có là mẹ con, mà không, chính vì là mẹ con, nên có những việc không thể nói, những điều không được phép hỏi. Dường như bà Kanako đã luôn tách bạch ra như thế, nên trừ khi không có chuyện gì quá lớn, bà chẳng bao giờ cố chấp hỏi cho bằng được. Hồi còn ở thành phố trước, khi có việc gì đó không nhờ cậy được ai, rất nhiều lần bà tìm đến Anri để bàn bạc: “Nè, mẹ nên làm gì bây giờ”, nhưng gần đây, chuyện đó đã giảm đi đáng kể.
Người thay đổi nhất sau khi đến Ashiwara có lẽ là bà Kanako.
Bà trở nên kiên cường, mạnh mẽ. Cũng đẹp hơn một chút.
- Mẹ con oách lắm đấy.
Khoảng một tuần trước, bà nội Kikue vừa cười khúc khích vừa nói vậy.
Hôm ấy là một ngày gió lạnh, nhưng căn phòng đóng chặt cửa kính của bà lại vô cùng dễ chịu, bởi lẽ trong đó chỉ ngập tràn hơi ấm của ánh mặt trời.
Đã có lúc sức khỏe của bà tốt lên trông thấy, nhưng dạo này bà lại bắt đầu yếu đi, hết ngủ rồi lại thức. Anri tự hỏi hôm ấy có phải bà thấy khỏe hơn không? Bà ngồi dậy, nửa dưới vẫn đắp chăn, nheo mắt nhìn màu lá xanh của cây cối trong vườn.
- Tức là nam tính giống đàn ông hả bà?
- Oách thì chỉ là oách thôi.
Anri không quen với cách nói đó lắm. Đó là từ ngữ bình thường chẳng mấy khi dùng. Nhưng cô hiểu là bà đang khen mẹ. Bà nội là người sinh ra người bố đã mất của Anri. Vì thế, bà Kikue và mẹ Kanako không có quan hệ máu mủ ruột rà. Hai người ấy, dù ít nhiều vẫn còn dè dặt và giữ kẽ, nhưng luôn hết mực trân trọng đối phương, thông cảm cho nhau mà sống. Anri cũng hiểu được điều đó.
- Mẹ đã thay đổi kể từ khi đến sống với bà thì phải.
- Chắc vậy.
- Nhưng mẹ đã bốn mươi tuổi rồi. Tuổi đó mà vẫn còn thay đổi được ạ?
Đổi với Anri, bốn mươi tuổi là một cái gì đó rất đỗi xa xôi. Cô không thể tin nổi một người lớn đã bốn mươi tuổi vẫn vừa trăn trở, lạc lối, vừa dần thay đổi giống như mình.
Bà nội Kikue cười dịu hiền trong nắng.
- Anri này, con người ấy mà, ở độ tuổi nào cũng thay đổi được. Dù tốt hay xấu, oai phong hay hèn mọn thì vẫn sẽ thay đổi thôi. Con người là thứ có thể thay đổi mà.
- Thế hả bà?
- Ừ.
Bà Kikue lại cười dịu dàng. Nụ cười dịu dàng đến mức Anri cũng nhoẻn miệng cười theo.
Vậy ra con người dù bao nhiêu tuổi đi chăng nữa cũng sẽ thay đổi, có thể thay đổi.
Khi lẩm nhẩm như vậy trong lòng, cô cũng thấy tâm trí mình nhẹ nhõm hơn.
Bà nội, mẹ và bản thân. Kikue, Kanako và Anri. Những ngày ba người phụ nữ sống với nhau thật bình yên và êm ả.
Anri hài lòng với cuộc sống ở Ashiwara.
Mẹ Kanako ngó vào phòng của bà.
Bây giờ bà đang ngủ. Khi nào bà dậy, con nhắc bà uống thuốc hộ mẹ nhé?
- Vâng. Mẹ định đi đâu ạ?
- Công việc, công việc mà. Phải cố lên thôi.
Một tay mẹ chỉ lên phòng làm việc trên tầng hai, tay còn lại vỗ bộp một cái lên ngực. Gần đây công việc của mẹ có vẻ bận rộn. Thường xuyên có điện thoại gọi đến, đèn phòng làm việc toàn sáng đến tận khuya.
- Mẹ đừng cố quá nhé.
Nghe Anri nói vậy, mẹ Kanako vui vẻ cười và vỗ ngực thêm một cái nữa. Lần này mạnh hơn cả khi nãy.
- Không sao, không sao. Mẹ đang ở phong độ tốt nhất đấy. Con đừng lo lắng, cứ giao mọi việc cho mẹ.
Vừa cười bảo gặp con sau nhé, mẹ cô vừa leo lên tầng hai.
Mình hiểu rồi. Mẹ oách thật đấy.
Không hề chần chừ mà dứt khoát tiến về phía trước, mẹ mình mới ngầu làm sao.
Đây chính là cái được gọi là oách, phải không bà?
Anri đặt mình xuống ghế.
Còn mình thì sao? Mình có thể sống thật oách không nhỉ?
- Miho…
Gương mặt của Satodate Miho hiện lên, nước mắt lưng tròng.
Nói dối!
Anri nghe thấy giọng lẩm bẩm rất trầm của Miho khi cô ấy nhìn Anri chằm chặp. Anri có cảm giác lồng ngực bị xoắn chặt đến nghẹt thở.
Miho vẫn luôn thích Kazuma.
Câu nói của Hisakuni vọng lại. Câu nói cô đã nghe ở tiệm bánh hamburger hôm qua. Ngực Anri đau nhói.
Sau khi Miho bỏ đi và Kazuma đuổi theo, Hisakuni thì thấm kể chuyện với Anri bằng giọng rất trầm. Giọng điệu khác hẳn cách nói chuyện ồn ào đầy sức sống thường ngày của Hisakuni.
- Miho đã thích Kazuma suốt một thời gian dài. Có lẽ là từ hồi mẫu giáo. Không biết bao lần tớ đã khích lệ cậu ấy cứ thử tỏ tình xem nào. Kazu… Kazuma ấy mà, nói sao nhỉ, có chỗ hơi chậm tiêu. Cậu ta chẳng hề nhận ra tình cảm của Miho… Vì thế tớ nghiêm túc khuyên Miho nếu không tỏ tình thì sẽ chẳng nên cơm cháo gì đâu. Nhưng mà cậu ấy, bề ngoài trông lí lắc khỏe khoắn vậy chứ thực ra là đứa nhát chết.
- Hiện tại quan hệ của bọn tớ khá là tốt đúng không? Như Ijima nói đấy, chúng tớ rất hợp cạ. Tám chuyện cũng thấy vui, không hề mỉa mai, không cần giữ ý, cơ bản là chuyện gì cũng có thể nói được. Bạn bè như vậy, ừm, nói sao nhỉ… đáng quý trọng, ừ, rất đáng quý trọng. Chỉ đơn thuần là bạn nối khố thì chẳng được như thế đâu.
Nói đến đó, Hisakuni liếm môi rồi im lặng một lúc. Cậu khẽ nắm lấy chiếc cốc giấy đã tan hết đá.
- Có lẽ chuyện này không nên nói ra nhưng… Hôi lớp bảy, có thời gian việc đến trường quá khổ sở với Miho, nên cậu ấy nghỉ suốt. Chuyện đó xảy ra vào lúc Ijima chuyển trường tới.
Anri gật đầu. Cô chẳng làm được gì hơn.
- Hình như cậu ấy xung đột với nhóm bạn nữ chơi thân từ tiểu học và bị cô lập. Tính Miho cũng hơi bốc đông nên có vẻ cậu ấy đã nói ra điều đụng chạm đối phương. Nhưng… đã là bạn bè thì đôi khi cũng có những chuyện như vậy đúng không? Đôi bên lúc nào cũng phải lựa lời để không làm phật lòng đối phương thì mệt mỏi lắm, mà như vậy cũng chả phải bạn bè thật sự. Tớ nghĩ trong trường hợp của Miho, cậu ấy đã nói thật lòng vì coi đối phương là bạn.
- Cậu ấy đã nói gì?
- Chuyện nhảm nhí cực. Có người hỏi Miho rằng chiếc váy mới mua có hợp với cậu ta không, Miho đã đáp lại thật lòng là không hợp mấy. Thế là đứa kia khóc ầm lên và Miho trở thành “Đứa con gái vô cảm không biết nghĩ đến cảm xúc của người khác”. Sau đó cậu ấy bị cả lớp tầy chay.
Hisakuni tu một hơi cạn sạch nước trong cốc.
- Tớ nghĩ cậu ấy đã cố gắng đến trường vì có Kazuma. Chỉ cần trao đổi dăm ba câu hay trò chuyên với Kazuma là cậu ấy sẽ phấn chấn lên. Nếu cả cách đó vẫn không giúp được gì thì cậu ấy sẽ nghỉ… Nhưng sau khi Ijima đến, Miho đã thay đổi.
- Thay đổi?
Anri này, con người ấy mà, dù ở độ tuổi nào thì vẫn có thể thay đổi được.
- Ừ. Cậu ấy đã thay đổi. Ijima không kết bè kết nhóm như những nữ sinh khác, vẫn bắt chuyện với Miho bình thường, rồi không biết từ lúc nào cả hai đã trở thành bạn bè. Tớ nghĩ Miho đã được cứu giúp khá nhiều đấy.
- Không có đâu…
Người được cứu giúp là Anri mới đúng. Khi Miho bắt chuyện và cười với Anri, Anri thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
- Tớ nghĩ Miho muốn được làm bạn với Ijima mãi. Nhưng nếu Kazuma thật lòng thích Ijima thì… chuyện đó, sẽ đau lòng lắm.
Nói đến đó, Hisakuni im bặt, rồi vội xin lỗi.
- Chắc chuyện tớ nói chán lắm nhỉ.
Anri chầm chậm lắc đầu. Cô không biết mình nên nói gì nên đành cúi đầu im lặng.
Miho.
Anri nghĩ tới Miho. Từ hôm qua tới giờ cô vẫn nghĩ về Miho suốt.
Tớ nghĩ Miho muốn được làm bạn với Ijima mãi. Hisakuni đã nói vậy.
Vậy còn mình?
Anri nghĩ ngợi. Cô thử vỗ tay lên ngực như cách mẹ vừa làm ban nãy.
Mình củng muốn làm bạn cậu ấy.
Mình muốn được làm bạn của Miho mãi mãi. Minh không muốn mất Miho.
Vì thế…
Anri đứng dậy, tiến lại gần chiếc điện thoại đặt ồ góc phòng khách. Chuông bỗng reo lên như thể nó đang đợi cô.
Reng, reng, reng, reng.
- Vâng, Ijima xin nghe.
- Anri, là tớ.
Giọng Miho truyền tới từ phía bên kia ống nghe.