Từ Khung Cửa Sổ Lớp 7d

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

- Vậy chia tay ở đấy nhỉ.

Miho giơ tay lên.

Cả bọn ở trước ngã tư. Nhà Miho nằm trong khu dân cư không cần băng qua đường, cứ đi thẳng về phía Đông là tới.

- Tớ cũng đi đằng này. Chào nhé.

Hisakuni cũng giơ tay và hất cằm về hướng bầu trời phía Đông.

- Ủa? Hisa, cậu định đưa tớ về à?

- Hả? Nói vớ vẩn gì vậy? Nhà cậu với nhà tớ cách nhau chả đến trăm mét, đưa về hay không thì liên quan gì ở đây?

- Tiễn công chúa là nhiệm vụ của hiệp sĩ mà.

- Công chúa? Cậu nói không thấy ngượng mồm à? Cỡ Miho chắc chỉ làm lính gác thành thôi.

- Này, này, này, cậu đúng là đồ bất lịch sự. Tớ mà là lính gác thì Hisa chỉ là chuột trên gác xép thôi.

- Chuột á? Tha cho tớ đi. Với tư cách tuyển thủ Maehata sở trường điền kinh, chí ít cũng phải ví tớ với báo chứ.

Hisakuni và Miho vừa nói nhau om sòm vừa đi ra xa.

- Hai người đó đúng là vui tính thật.

- Ừ. Từ hồi bé tí đã như vậy rồi. Tính hợp nhau dề sợ luôn. Một cặp đôi hoàn hảo. A, đèn xanh rồi. Sang đường thôi.

Anri và Kazuma sánh bước bên nhau băng qua đường.

- Nhưng, lúc nào đó…

Sang đường xong, Anri lẩm bẩm.

- Hử? Cậu nói gì thế?

Kazuma hơi đổ người về đằng trước. Anri ngẩng mặt lên, chạm mắt với Kazuma.

- Nhưng, lúc nào đó, bọn mình sẽ mỗi người một ngả phải không?

- Hả?

- Nếu Miho vào khoa dinh dưỡng của trường Seido thì sẽ phải chia cách với Maehata. Vì trường Seido không có khoa thể thao.

- Đúng là vậy nhưng…

- Ichii cũng vào trường cấp ba có khoa nghệ thuật…

Mọi người, đều sẽ phải xa nhau.

Mình đang nói gì thế này.

Anri cắn môi.

Mình là đồ ngốc. Mình nói chuyện ngớ ngẩn này với Ichii để làm gì. Giờ đang là Tết, năm mới chỉ vừa bắt đầu, tại sao lòng mình lại xáo động đến vậy? Anri khẽ đấm ngực. Cô nghe thấy âm thanh lao xao như tiếng gió. Đó là âm thanh phát ra từ trái tim của Anri.

Hình ảnh của Kitani Shuya đột nhiên hiện lên. Hiện lên bất thình lình, đến mức Anri cảm thấy như hơi thở bị nghẽn lại.

Hình ảnh cậu ấy chạy một mình trên sân tập lúc hoàng hôn.

Tắm mình trong ánh tà dương màu cam sẫm, bóng Shuya trải dài, đen mờ mờ trên nền đất. Biểu cảm… biểu cảm thì Anri không nhìn rõ. Nếu nói chính xác thì cô không thể nhớ ra. Không phải là cô đã quên mặt cậu. Nhưng biểu cảm trên mặt cậu thì rất mơ hồ.

Anri đã luôn chăm chú nhìn… gương mặt cười ngượng ngùng của Kitani, gương mặt hướng về phía trước, môi mím lại thành một đường kẻ, gương mặt lúc đối đáp trêu đùa với ai đó, gương mặt khi vừa chạy xong, gương mặt khi lau những giọt mồ hôi đang chảy xuống… Cô đã luôn ngắm nhìn, đã luôn thích cậu. Thế mà giờ đây, khi cô định nhớ lại thì đường nét của cậu lại nhòe đi, không còn rõ nét.

Xa nhau, là như thế này sao?

Anri thấy mình như một con người vô tâm và hời hợt. Tình cảm đối với Kitani Shuya là tình cảm đơn phương của Anri. Và Anri, vẫn cất giấu tình cảm đó trong tim, vẫn chưa thể thú nhận “Mình thích cậu” đã chuyển tới trường cấp hai Ashiwara rồi. Khoảng thời gian chuyển trường, chốc chốc Anri lại nhớ đến Shuya và thở dài. Cũng có lúc cô rơm rớm nước mắt. Hai lần, ba lần, rồi bốn lần.

Sự cay đắng, nỗi buồn râu, sự khổ đau ấy đã đi đâu mất rồi? Mới chưa đến hai năm mà mình đã không thể nhớ rõ Kitani nữa, trái tim của mình rốt cuộc bị làm sao vậy?

Hay là con người rồi ai cũng sẽ quên đi như thế? Họ sẽ quên đi những người ở xa, quên đi những người đã không còn được gặp?

Anri không muốn bị lãng quên.

Dao động trong luồng xúc cảm mạnh mẽ, Anri nắm chặt ngón tay.

Mình không muốn bị Miho quên lẵng, cũng không muốn biến mất khỏi trí nhớ của Maehata. Và, và…

Anri ngẩng lên nhìn Kazuma ở bên cạnh.

Mình mong Ichii sẽ nhớ. Mình muốn cậu ấy nhớ về mình mãi mãi về sau.

Lưng Anri ướt đẫm mồ hôi.

Thịch, thịch.

Thịch, thịch.

Anri biết đó là nhịp đập của trái tim mình. Nó đang đập nhanh hơn, mạnh hơn so với mọi khi. Đến mức làm cô khó thở.

Thịch, thịch.

Thịch, thịch.

- Tớ nghĩ là không phải.

Kazuma nghiêng đầu, hướng mắt nhìn lên bầu trời.

- Không phải là sao?

Anri cũng ngẩng lên theo. Có một vài gợn mây. Trên bầu trời ban nãy hẵng còn quang đãng giờ đã có những đám mây tròn xốp của mùa xuân đang chuyển động.

- Cái gì không phải cơ?

Mắt đuổi theo những đám mây hững hờ trôi, Anri hỏi lại. Cô muốn nghe câu trả lời của Kazuma.

- Một năm sau bọn mình đều sẽ chuyển cấp và vào những trường cấp ba khác nhau. Việc đó… ừ, có lẽ sẽ như thế thật. Nhưng mà tớ nghĩ điều đó sẽ không làm chúng ta bị chia cắt đâu.

- Tại vì…

- Chỉ cần gặp là được mà.

Kazuma đã nói vậy. Giọng điệu rất bình thường. Cách nói không khác gì so với mọi khi. Một câu cực kì ngắn gọn. Nhưng lại vang vọng trong tai Anri tươi mới gấp nhiều lần những cuộc hội thoại thông thường.

- Gặp… là được?

Anri nhắc lại câu nói của Kazuma. Nhịp tim của cô vẫn chưa dịu lại. Nó vẫn đang đập thình thịch liên hồi. Kazuma gật đầu nói: “Đúng vậy”.

- Chúng mình sẽ không thể gặp mặt nhau hằng ngày như bây giờ, nhưng nếu muốn gặp thì sẻ gặp được thôi mà. Miễn là có tình cảm dành cho nhau thì việc đó đâu có khó khăn gì. Trái lại, tớ còn có phần mong đợi nữa.

- Mong đợi?

- Thường xuyên gặp nhau rồi trò chuyện như bây giờ, vui thì cũng vui đấy nhưng… A! Tớ đã rất vui vẻ. Ở cùng với mọi người rất vui và tớ thích những khoảng thời gian đó.

Kazuma nhún vai hốt hoảng, như muốn che giấu sự ngượng ngùng. Má cậu hơi ửng đỏ.

- Tớ cũng rất vui. Tớ thích lắm. Có thể nói là cực kì thích. Cho nên… tớ thấy buồn. Có lẽ tớ nghĩ đến việc chỉ hơn một năm nữa chúng ta sẽ xa cách mỗi người một ngả và tự cảm thấy cô đơn…

Không chỉ có vậy. Cả Kazuma, cả Miho, cả Hisakuni, mỗi người đều tìm thấy con đường cho riêng mình và chuẩn bị dấn bước. Chỉ mình Anri vẫn chưa tìm ra lối đi cho mình. Cô vẫn chưa nghĩ được mấy chuyện đó. “Tớ muốn vẽ tranh. Một ngày nào đó tớ muốn vẽ nên tác phẩm mà bản thân có thể hài lòng”, “Tớ muốn lấy chứng chỉ chuyên viên dinh dưỡng”, “Tớ sẽ trở thành vận động viên điền kinh số một Nhật Bản”. Kazuma, Miho, Hisakuni đều tỏa sáng lấp lánh khi nói những lời này.

Chỉ có mình bị bỏ lại.

Cảm giác nóng ruột của một người sắp bị bỏ rơi khoét sâu vào lồng ngực Anri. Nhưng cô không thể nói với Kazuma chuyện đó.

Ước mơ hay mục tiêu, tương lai của bản thân thì chỉ có thể tự mình kiếm tìm. Đó không phải thứ nhận được từ người khác. Dù là bố mẹ, thầy cô, dù là bạn bè quan trọng thì mơ ước của người khác vẫn mãi thuộc về người khác. Không ai có thể sống bằng giấc mơ của người khác.

Kazuma đã dạy cho Anri điều đó.

Kazuma đấu tranh với bố, kiên định giữ vững suy nghĩ của bản thân, và bây giờ, cậu ấy đang ở đây. Chẳng phải những người như thế mới có thể nghiêm túc nói về giấc mơ của mình hay sao?

- Chia cắt trong một khoảng thời gian ngắn rồi sẽ gặp lại. Tớ thấy vô cùng mong đợi, không biết lúc đó mọi người sẽ thay đổi thế nào.

Kazuma lại nhún vai một lẩn nữa.

- Với cả bọn mình sẽ ổn cả thôi.

- Ổn ư?

- Ví dụ, cho dù không thể gặp… Dù không thể gặp nhau một, hai năm… mà không, kể cả là mười, hai mươi năm đi nữa thì bọn mình cũng sẽ không quên nhau đâu.

- Ichii nghĩ vậy à?

Kazuma đứng lại. Anri cũng dừng chân. Ánh nắng đầu xuân soi tỏ gương mặt Kazuma. Màu mắt cậu trông đen thẫm hơn mọi ngày.

- Tớ không quên đâu… Cho dù có học khác trường cấp ba, tớ vẫn sẽ liên lạc với Ijima. Tớ sẽ hỏi cậu có muốn gặp tớ không…

- Ichii…

- Ijima, chuyện này, tớ vẫn chưa nói với ai đâu.

Anri có cảm giác tông giọng Kazuma có phần trầm xuống.

- Tớ đang nhắm đến khoa nghệ thuật của Học viện Biryo.

Anri không kìm được mà mở tròn hai mắt.

Cô từng nghe đến tên Học viện Biryo rồi. Đó là một ngôi trường dân lập có tiếng sản sinh ra rất nhiêu nhân tài trong lĩnh vực nghệ thuật như âm nhạc, hội họa, điêu khắc. Đó cũng là một ngôi trường rất khó vào. Hơn tất cả, ngôi trường cấp ba ấy nằm ở thành phố gần biển, cách rất xa thị trấn Ashiwara.

Anri cũng nghe nói rằng để tập hợp học sinh trên cả nước, toàn bộ học sinh của trường đều ở trong kí túc xá. Một ngôi trường xa xôi phải mất tới hơn nửa ngày đi từ Ashiwara bằng tàu điện và tàu siêu tốc.

- … Cậu sẽ đi xa nhỉ.

- Ừ. Đương nhiên là nếu không được nhận thì chẳng còn chuyện gì để nói. Vì tớ muốn tìm hiểu về hội họa thật kĩ càng, trong khả năng có thể ở Biryo. A ha, tớ hơi tự tin quá thì phải.

Sau khi cười nhăn hết cả mặt, Kazuma nói.

- Dù có đi xa thế nào, tớ vẫn sẽ vế gặp Ijima. Không phải để nhờ cậu làm người mẫu hay gì đó… mà chắc là vì tớ sẽ nhớ cậu không sao chịu nổi, cho nên, bất kể là nửa ngày hay một ngày, tớ cũng sẽ về để gặp Ijima. Đảm bảo đấy.

- Ichii…

- A ha, nói chuyện này hơi bị sớm quá rồi. Bầu không khí cứ như mình sắp tốt nghiệp đến nơi ấy. Bọn mình vẫn còn là học sinh trường trung học cơ sở Ashiwara số I thêm một năm nữa cơ mà. Không hiểu sao tự nhiên tớ lại nói mấy chuyện này… Nhưng tớ luôn muốn nói với Ijima một lúc nào đó. Ừ, tớ muốn nói một cách nghiêm chỉnh. Mà đang Tết, có lẽ là thời điểm lí tưởng đấy chứ.

Đã đến ngã tư tiếp theo. Anri sẽ chào tạm biệt Kazuma.

- Tớ sẽ đưa cậu về đến nhà.

- Không sao đâu. Tớ muốn đi bộ một mình.

Anri quay lưng về phía Kazuma và bước đi. Làn gió thổi quanh cô lạnh buốt.

Thịch, thịch.

Thịch, thịch.

Nhịp đập trái tim truyền tới. Cô nghe thấy chúng, hòa chung với giọng nói của Kazuma.

Mình muốn nhìn khung cảnh đó quá.

Anri đột nhiên nghĩ vậy.

Khung cảnh sân thể dục. Cô muốn thấy khung cảnh nhìn từ cửa sổ lớp 7D.

Anri tiếp tục bước một mình trong gió bấc.

o Phương Anh —★— TỪ KHUNG CỬA SỔ LỚP 7D TẬP 1 ebook©MotSAch TVE-4u©hotaru-team —★— Nhà xuất bản: NXB Kim Đồng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.