Tiểu thư de Kercadiou đang đi dạo với bà cô nàng dưới ánh mặt trời buổi sáng rạng rỡ của một ngày Chủ nhật tháng Ba ngoài hàng hiên rộng của lâu đài Sautron.
Vốn là cô gái bản tính dịu dàng, gần đây cô thiếu nữ trở nên hay bực dọc một cách lạ lùng, có những biểu hiện tầm thường chất chứa hằn học, một bằng chứng làm phu nhân de Sautron càng bị thuyết phục hơn bao giờ hết rằng ông anh trai Quintin của bà đã thực hiện việc giáo dục cho cô cháu gái một cách thật tai hại. Có vẻ như cô gái đã được chỉ dẫn tường tận về tất cả những thứ mà tốt hơn hết một cô gái không nên biết, và hoàn toàn chẳng biết gì về tất cả những điều một cô gái cần biết. Chí ít đó là quan điểm của phu nhân de Sautron.
“Hãy cho cháu biết, thưa phu nhân,” Aline lên tiếng, “có phải tất cả đàn ông đều là súc vật hay không?” Không giống như ông anh trai của bà, nữ bá tước là người cao ráo, đường bệ. Trước khi đám cưới của bà với ông de Sautron diễn ra, những kẻ độc mồm độc miệng vẫn bảo phu nhân là người đàn ông duy nhất của gia đình. Lúc này, bà đang từ chiều cao quý phái của mình đưa mắt nhìn xuống cô cháu gái bé nhỏ với đôi mắt sững sờ kinh ngạc.
“Quả thực, Aline, cháu rất có khiếu trong việc đưa ra những câu hỏi trái khoáy hết sức.”
“Có lẽ vì cháu thấy cuộc sống này thật trái khoáy.”
“Cuộc sống ư? Một cô gái trẻ không nên bàn luận về cuộc sống.
“Tại sao vậy, trong khi cháu đang sống? Phu nhân không định cho rằng sống là một việc trái khoáy đấy chứ?”
“Sẽ rất trái khoáy khi một cô gái trẻ chưa chồng tìm cách biết quá nhiều về cuộc sống. Còn về câu hỏi lố bịch của cháu liên quan tới những người đàn ông, ta nhắc để cháu nhớ đàn ông chính là tạo vật cao quý nhất do Chúa tạo ra, có lẽ cháu phải coi là mình đã được trả lời.”
Phu nhân de Sautron không muốn bàn bạc tiếp về chủ đề này. Song cách nuôi dạy khác đời mà tiểu thư de Kercadiou được hưởng đã khiến nàng trở nên cứng đầu.
“Nếu đúng vậy,” nàng nói, “phu nhân có thể cho cháu biết tại sao họ lại thấy bị thu hút ghê gớm đến thế trước sự trơ trẽn của phái nữ chúng ta?”
Phu nhân đứng sững lại, kinh hoàng giơ hai bàn tay lên. Rồi bà nhìn xuống chiếc mũi cao quý phái của mình.
“Đôi khi - mà thực ra là khá thường xuyên, Aline thân mến - ta không tài nào hiểu nổi cháu nữa. Ta sẽ viết thư cho Quintin để nói cho ông ấy hay cháu càng lấy chồng sớm bao nhiêu sẽ càng tốt bấy nhiêu cho tất cả mọi người.”
“Bác Quintin đã cho cháu toàn quyền quyết định trong việc này,” Aline nhắc lại để cô nàng nhớ.
“Điều đó,” phu nhân nói với vẻ tin tưởng tuyệt đối, “là sai lầm tột cùng tai hại của ông ấy. Có ai từng nghe nói đến chuyện để mặc cho một cô gái quyết định chuyện hôn nhân của chính mình cơ chứ? Thật là... thiếu tế nhị khi để một cô gái trẻ nghĩ tới những chuyện như thế.” Phu nhân de Sautron nhún vai. “Quintin là một ông già quê mùa. Trên đời này chưa thấy có ai xử sự như ông anh ta. Lại còn bắt ông de La Tour d’Azyr phải thân chinh cầu cạnh cháu để cháu có thể quyết định liệu ông ấy có phải là người đàn ông thích hợp với cháu hay không nữa!” Nữ bá tước lại nhún vai. “Thật là thô thiển... thật buông tuồng... Chúa ơi! Khi ta cưới chú của cháu, tất cả đều được dàn xếp giữa hai bên bố mẹ chúng ta. Lần đầu tiên ta thấy mặt ông ấy là khi ông ấy tới ký giấy giá thú. Nếu không phải thế, hẳn ta đã chết vì xấu hổ mất. Và đó là cách mà hôn nhân cần được tiến hành theo.”
“Hẳn là cô có lý rồi, thưa phu nhân. Nhưng vì đó không phải là cách mà trường hợp của cháu được tiến hành, phu nhân hãy vui lòng thứ lỗi cho cháu nếu cháu xử sự không giống những người khác. Ông de La Tour d’Azyr muốn cầu hôn cháu. Ông ấy đã được phép theo đuổi cháu. Cháu sẽ rất vui được báo để ông ấy biết ông ấy có thể ngừng làm điều đó.”
Phu nhân de Sautron đứng sững như hóa đá vì kinh ngạc. Khuôn mặt dài thượt của bà trắng bệch ra; dường như bà đang thở rất khó khăn.
“Nhưng... nhưng... cháu đang nói gì vậy?” bà thốt lên.
Aline bình thản lặp lại những gì nàng vừa nói.
“Nhưng thế thật quá quắt! Cháu không được phép chơi trò mèo vờn chuột như thế với một nhà quý tộc như ông hầu tước! Sao vậy chứ, cháu báo cho ông ấy biết cháu vui lòng trở thành vợ ông ấy mới được hơn một tuần!”
“Cháu đã làm thế trong một khoảnh khắc... hấp tấp. Kể từ lúc đó, cách xử sự của chính hầu tước đã giúp cháu nhận ra sai lầm của mình.”
“Nhưng... lạy Chúa!” nữ bá tước thốt lên. “Chẳng lẽ cháu hoàn toàn mù lòa trước vinh hạnh lớn lao đang được dành cho cháu sao? Ông hầu tước sẽ giúp cháu trở thành đệ nhất phu nhân ở vùng Bretagne. Vậy mà, cháu đúng là một con bé ngốc nghếch, còn Quintin thậm chí còn ngốc nghếch hơn, hai người đang đùa bỡn với vận may hiếm có này! Ta xin cảnh báo cho cháu biết thế.” Nữ bá tước trỏ ngón tay khiển trách cô thiếu nữ. “Nếu cháu cứ tiếp tục thái độ đỏng đảnh ngu ngốc này, ông de La Tour d’Azyr có thể sẽ vĩnh viễn rút lại lời cầu hôn của ông ấy, và bỏ đi trong một tâm trạng phẫn nộ hoàn toàn chính đáng.”
“Điều đó, như cháu đang cố gắng nói để phu nhân hiểu, chính là việc cháu mong muốn nhất.”
“Ôi, cháu điên mất rồi.”
“Có thể, thưa phu nhân, cháu đang tỉnh táo khi quyết định để linh cảm dẫn dắt cháu. Thậm chí cháu hoàn toàn đúng đắn khi bất bình trước việc người đàn ông đang mong muốn trở thành chồng cháu lại cùng lúc theo đuổi say mê đến thế một cô ả diễn viên ở nhà hát Feydau.”
“Aline!”
“Không đúng sao? Hay có lẽ phu nhân không hề thấy lạ khi ông de La Tour d’Azyr có thể cư xử như thế vào thời điểm như lúc này?”
“Aline, cháu phức tạp đến kỳ lạ. Có những lúc cháu làm ta choáng váng vì cách nói năng không đúng khuôn phép của cháu; những lúc khác cháu lại làm ta kinh ngạc về tính cả thẹn quá đáng của mình. Ta nghĩ cháu đã bị nuôi dạy chẳng khác gì một cô ả tư sản. Phải, đúng thế - một cô ả tư sản. Trong sâu thẳm con người Quintin luôn có chút ít gì đó của một ông chủ cửa hàng.”
“Cháu đang hỏi ý kiến của cô về cách xử sự của ông de La Tour d’Azyr, thưa phu nhân. Chứ không phải về cách cư xử của bản thân cháu.”
“Nhưng cháu thật thiếu tế nhị khi để mắt tới những chuyện như thế. Đáng ra cháu phải không biết gì về chúng, và ta không dám nghĩ lại có ai đó... ai đó vô cảm tới mức cho cháu biết. Nhưng vì cháu đã biết, ít nhất cháu cũng nên khiêm tốn nhắm mắt làm ngơ trước những việc diễn ra bên ngoài... khuôn khổ của một tiểu thư quý tộc biết cách cư xử.”
“Liệu có phải chúng vẫn nằm ngoài khuôn khổ của cháu khi đã thành hôn rồi không?”
“Nếu cháu khôn ngoan. Cháu nên giữ cho mình nằm ngoài những hiểu biết như thế. Chúng... chúng sẽ làm hỏng mất sự ngây thơ của cháu. Cho dù để đổi lấy cả thế giới, ta cũng không dám để ông de La Tour d’Azyr biết cháu đã được dạy dỗ kỳ cục thế này đâu. Nếu cháu được giáo dục một cách tử tế trong một tu viện, chuyện này hẳn đã không bao giờ xảy ra với cháu.”
“Nhưng cô vẫn chưa trả lời cháu, thưa phu nhân!” Aline tuyệt vọng thốt lên. “Đây không phải là chuyện sự trinh bạch của cháu; mà là sự trinh bạch của ông de La Tour d’Azyr.”
“Trinh bạch!” Đôi môi phu nhân run bắn trong khi bà kinh hoàng lắp bắp. Vẻ kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt bà. “Cháu đã học được cái từ khủng khiếp, thiếu đứng đắn đó ở đâu vậy?”
Rồi phu nhân de Sautron cố kìm nén cảm xúc của mình xuống. Bà nhận ra lúc này bà cần phải hết sức bình tĩnh và thận trọng. “Cháu của ta, vì cháu đã biết quá nhiều những điều đáng ra cháu không được biết, sẽ chẳng hại gì nếu ta nói thêm rằng một nhà quý tộc phải được phép có những thú giải khuây nho nhỏ như thế.”
“Nhưng tại sao, thưa phu nhân? Tại sao phải như vậy?”
“A lạy Chúa tôi, cháu đang hỏi ta về những điều huyền bí của tự nhiên đấy. Phải như vậy bởi vì phải như vậy. Bởi vì những người đàn ông là như vậy.”
“Ý phu nhân muốn nói vì đàn ông là đồ súc vật chứ gì - đúng như cháu đã hỏi phu nhân lúc đầu.”
“Cháu thật là ngốc nghếch đến không thể uốn nắn nổi, Aline.”
“Ý phu nhân muốn nói cháu không nhìn nhận sự vật sự việc giống như cô, thưa phu nhân. Cháu không hề trông đợi quá đáng như có vẻ phu nhân đang nghĩ; nhưng chắc chắn cháu có quyền trông đợi rằng trong khi ông de La Tour d’Azyr đang theo đuổi cầu hôn cháu, ông ta không được cùng lúc đó tán tỉnh một cô ả mạt hạng ở nhà hát. Cháu cảm thấy trong hành động đó có một mối liên hệ tế nhị giữa cháu với tạo vật nói ra bẩn miệng kia, một điều khiến cháu cảm thấy bị vấy bẩn và sỉ nhục. Ông hầu tước là một kẻ đần độn với phong thái cầu hôn khá nhất cũng chỉ gồm những lời tán tụng gò bó giả tạo, vừa ngớ ngẩn vừa chẳng có chút độc đáo nào. Chúng sẽ chẳng đạt được gì khi thốt ra từ đôi môi vẫn còn hơi ấm nhơ nhuốc của những cái hôn nơi cô ả đó.”
Nữ bá tước phẫn nộ đến mức trong suốt một hồi lâu bà á khẩu không nói nổi nên lời. Sau đó...
“Chúa ơi!” phu nhân thốt lên. “Ta không thể ngờ cháu lại có một trí tưởng tượng bậy bạ đến thế.”
“Cháu không thể đừng được, thưa phu nhân. Mỗi lần đôi môi ông ấy áp lên các ngón tay cháu, cháu lại nhận ra mình đang nghĩ về vật thể cuối cùng chúng vừa chạm vào. Lập tức cháu lại phải rút lui để đi rửa tay. Lần sau, thưa phu nhân, trừ phi cô vui lòng chuyển lời nhắn của cháu đến ông ấy, cháu sẽ gọi người mang nước tới và rửa tay ngay trước mặt hầu tước.”
“Nhưng ta phải nói gì với ông ấy đây? Làm sao... ta biết dùng những từ ngữ nào để chuyển lại một lời nhắn như vậy?” Phu nhân kinh hãi.
“Hãy thẳng thắn với ông ấy, thưa phu nhân. Nói cho cùng như thế là dễ nhất. Hãy nói với ông ấy rằng cho dù cuộc sống của ông ấy có ô uế đến thế nào đi nữa trong quá khứ, và dù hầu tước có định sống nó ô uế ra sao trong tương lai, thì ít nhất ông ấy cũng phải chịu khó tìm hiểu một chút về sự thanh khiết khi dự định thành hôn với một cô gái còn trong trắng vốn thanh khiết không chút uế tạp.”
Phu nhân lùi lại, đưa hai tay áp lên hai bên tai, vẻ kinh hoàng như đông cứng trên khuôn mặt ưa nhìn của bà. Khuôn ngực đồ sộ của nữ bá tước không ngừng phập phồng.
“Ôi, làm sao cháu có thể?” Bà thở hổn hển. “Làm sao cháu có thể nói những từ kinh khủng như thế? Cháu đã học ở đâu vậy?”
“Ở nhà thờ,” Aline nói.
“À phải, nhưng trong nhà thờ, có nhiều thứ được nói ra mà... mà người ta không thể nghĩ đến chuyện nói nó ra trong đời thường. Cháu yêu quý, làm sao ta có thể báo một việc như thế với hầu tước được? Làm sao ta có thể đây?”
“Vậy cháu sẽ tự nói nhé?”
“Aline!”
“Được rồi, có vậy chứ,” Aline nói. “Cần phải làm gì đó để tránh cho cháu khỏi bị nhục mạ. Cháu thực sự thấy ghê tởm ông hầu tước - một con người đáng ghê tởm. Và cho dù trở thành nữ hầu tước de La Tour d’Azyr có là một việc tuyệt diệu đến thế nào đi nữa, thì sao chứ, chẳng thà cháu kết hôn với một người thợ giày đứng đắn còn hơn.”
Vẻ quyết tâm của nàng rõ ràng và quyết liệt tới mức phu nhân de Sautron đành chịu thua trong nỗ lực thuyết phục cô thiếu nữ với tâm trạng thất vọng tràn trề. Aline là cháu gái bà, và một cuộc hôn nhân như thế trong gia đình sẽ đem lại lợi ích cho cả nhà. Bằng bất cứ giá nào, không thể để điều gì phá hỏng mất nó.
“Hãy nghe này, cháu yêu quý,” bà nói. “Chúng ta hãy cùng tỏ ra biết điều nhé. Ông hầu tước đang đi vắng và phải đến ngày mai mới quay trở về.”
“Đúng thế. Và cháu biết ông ấy đi đâu - hay chí ít là biết ông ấy đi với ai. Chúa ơi, và cô ả lăng loàn đó còn có một ông bố và cả một anh chàng cù lần đang định biến cô ta thành vợ mình, mà chẳng ai trong hai người chịu làm gì. Cháu đoán họ cũng nhất trí với phu nhân, rằng một nhà quý tộc cao sang phải được có những thú giải khuây nho nhỏ.” Vẻ khinh bỉ của nàng cũng nóng bỏng như lửa. “Tuy thế, thưa phu nhân, cô vừa định nói gì nhỉ?”
“Rằng tới ngày kia cháu hãy quay về Gavrillac. Ông de La Tour d’Azyr gần như chắc chắn sẽ để thư thả ít bữa nữa mới về.”
“Ý phu nhân là sau khi ngọn nến đam mê bẩn thỉu ấy đã tàn?”
“Cháu muốn gọi nó là gì cũng được.” Phu nhân, như các bạn có thể thấy, lúc này đã hoàn toàn tuyệt vọng về khả năng kiểm soát cách nói năng không phải phép của cô cháu gái. “Ở Gavrillac sẽ không còn tiểu thư Binet nào nữa. Chuyện này sẽ trở thành quá khứ. Thật không may khi ông ấy lại gặp cô ta đúng vào lúc này. Nói gì thì nói, cô ả cũng rất hấp dẫn. Cháu không thể phủ nhận điều đó. Và cháu cần biết bỏ qua.”
“Ông hầu tước đã chính thức ngỏ lời cầu hôn cháu cách đây một tuần. Một phần để làm hài lòng mong muốn của gia đình, và một phần...” Nàng ngừng lời, do dự một lát, rồi tiếp tục nói với âm hưởng đau khổ thầm kín, “Một phần vì dường như việc cháu kết hôn với ai cũng không mấy quan trọng, cháu đã ưng thuận ông ấy. Lời ưng thuận đó, vì những lý do mà cháu đã nói rõ với phu nhân, giờ đây cháu mong muốn chính thức rút lại.”
Nữ bá tước rơi vào cơn lôi đình dữ dội. “Aline, ta sẽ không bao giờ tha thứ cho cháu! Bác Quintin của cháu sẽ vô cùng thất vọng. Cháu không biết mình đang nói gì, đang từ chối một điều tuyệt vời đến thế nào đâu. Chẳng lẽ cháu không có chút ý thức nào về địa vị của mình, về đẳng cấp cháu đã được sinh ra sao?”
“Nếu cháu không ý thức được điều đó, hẳn cháu đã kết thúc chuyện này từ lâu rồi. Nếu cháu đã chịu đựng trò cầu hôn này cho dù chỉ trong khoảnh khắc, thì đó là vì cháu ý thức được tầm quan trọng của một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối theo lẽ thường. Nhưng trong hôn nhân, cháu còn có thêm một đòi hỏi nữa; và bác Quintin đã cho phép cháu toàn quyền quyết định.”
“Chúa hãy tha thứ cho ông ấy!” phu nhân thốt lên. Rồi vội vã nói tiếp, “Giờ hãy để chuyện này cho ta lo liệu, Aline. Hãy làm theo như ta bảo - ôi, hãy làm theo như ta bảo!” Giọng của nữ bá tước chuyển sang cầu khẩn. “Ta sẽ bàn với chú Charles của cháu. Nhưng đừng chính thức quyết định điều gì cho tới khi chuyện không hay này kết thúc. Charles sẽ biết cần làm thế nào để thu xếp. Ông hầu tước sẽ sám hối, cháu thân mến, vì sự nghiệt ngã của cháu đòi hỏi; nhưng sẽ không phải là mặc áo xô và rắc tro lên đầu[1]. Cháu sẽ không đòi hỏi quá đáng chứ?”
Aline nhún vai. “Cháu chẳng hề đòi hỏi gì hết,” nàng nói, chẳng hề tỏ ra chấp nhận hay phản đối.
Vậy là phu nhân de Sautron bàn bạc với chồng bà, một người đàn ông trung niên mảnh dẻ có tướng mạo quý phái và cũng được trời phú cho ít nhiều trí tuệ sắc bén. Nữ bá tước đã dành cho ông chồng đúng giọng điệu Aline dành cho bà, mà phu nhân cảm thấy thật thiếu tế nhị khi nó xuất phát từ Aline. Thậm chí bà còn vay mượn luôn vài câu nói của cô thiếu nữ.
Kết quả là vào chiều thứ Hai, khi cuối cùng cỗ xe ngựa cũng đưa ông de La Tour d’Azyr quay về tới lâu đài, hầu tước lập tức gặp ngay ông bá tước de Sautron, người muốn nói vài lời với ông ta thậm chí trước khi ông ta thay đồ.
“Gervais, ông thật điên khùng,” là câu mở màn tuyệt hảo của ông bá tước.
“Charles, ông chẳng cho tôi biết tin gì cả,” hầu tước đáp lại. “Ông đang phàn nàn về sự điên khùng cụ thể nào của tôi vậy?
Hầu tước uể oải ngồi phịch xuống một chiếc trường kỷ, và thân hình cao ráo uyển chuyển duỗi dài ra trên đó khi nhà quý tộc ngước mắt nhìn lên ông bạn với nụ cười mệt mỏi nơi khuôn mặt điển trai quý phái dường như luôn thách thức thời gian.
“Về chuyện điên khùng vừa mới diễn ra. Cô ả Binet đó.”
“Chuyện đó ư! Phù! Một việc thoáng qua, khó có thể gọi là điên khùng.”
“Đó là một trò điên khùng - vào thời điểm như lúc này,” Sautron khăng khăng. Hầu tước nhìn lên dò hỏi. Và ông bá tước trả lời. “Aline,” ông ta nặng nề nói. “Nó đã biết hết. Làm sao con bé biết thì tôi không thể trả lời ông được, nhưng tóm lại là cháu tôi biết, và nó rất phật ý.”
Nụ cười tắt ngấm trên khuôn mặt hầu tước. Ông ta ngồi ngay ngắn lại.
“Phật ý sao?” ông ta hỏi, giọng nói đã thoáng vẻ lo âu.
“Phải đấy. Ông biết con bé thế nào mà. Ông biết rõ nó đã hình dung ra những hình ảnh lý tưởng nào. Nó cảm thấy bị tổn thương sâu sắc khi vào lúc này - khi ông đang có mặt ở đây để cầu hôn nó - ông cũng lại đồng thời theo đuổi chuyện tán tỉnh cô ả Binet kia.”
“Làm sao ông biết?” de La Tour d’Azyr hỏi.
“Cháu gái tôi đã tâm sự với cô nó. Và con bé tội nghiệp dường như cũng có lý vài phần. Nó nói sẽ không chấp nhận ông tới hôn tay nó với đôi môi vẫn còn vấy bẩn... Ồ, ông hiểu mà. Chắc ông cũng hình dung ra ấn tượng mà một chuyện như thế để lại cho một cô gái trong trắng, nhạy cảm như Aline. Nó nói - tốt hơn hết tôi cũng nên cho ông biết luôn - rằng lần sau khi ông hôn tay nó, nó sẽ gọi người mang nước tới và rửa tay ngay trước mặt ông.”
Khuôn mặt hầu tước đỏ bừng lên. Ông ta đứng bật dậy. Biết rõ tính khí hung bạo, cố chấp của ông ta, ông de Sautron đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận một cơn bùng nổ. Nhưng chẳng có cơn bùng nổ nào xuất hiện. Hầu tước quay lưng về phía ông chủ nhà, chậm rãi bước đi tới bên cửa sổ, đầu cúi xuống, tay chắp sau lưng. Dừng lại ở đó, ông ta lên tiếng, không hề quay lưng lại, giọng vừa khinh bỉ vừa buồn bã.
“Ông có lý, Charles, tôi là một kẻ điên khùng - một kẻ điên khùng tội lỗi! Tôi chỉ còn vừa đủ sự tỉnh táo để nhận ra điều đó. Tôi đoán có lẽ đó là cách tôi đã sống. Tôi chưa bao giờ biết tới nhu cầu từ chối bản thân bất cứ thứ gì tôi muốn.” Rồi đột nhiên ông ta quay phắt lại, và cơn bùng nổ bắt đầu. “Nhưng, có Chúa chứng giám, tôi muốn Aline như tôi chưa bao giờ từng muốn thứ gì khác đến thế! Tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ giết chết mình vì phẫn nộ nếu vì sự điên rồ này tôi phải mất nàng.” Hầu tước vung bàn tay đập lên trán. “Tôi đúng là súc vật!” ông ta nói. “Đáng ra tôi phải biết nếu cô gái thánh thiện biết được về những trò chơi bời phóng đãng vặt vãnh này của tôi, nàng sẽ coi thường tôi; và tôi nói để ông hay, Charles, tôi sẵn sàng đi qua lửa nếu cần để lấy lại sự tôn trọng của nàng.”
“Tôi hy vọng ông có thể lấy lại nó theo những điều kiện dễ dàng hơn,” Charles nói; và sau đó, để làm dịu bầu không khí bắt đầu làm ông thấy ngột ngạt vì sự nghiêm trang của nó, bá tước bèn pha trò. “Nó chỉ đơn thuần đòi hỏi ông phải kìm mình trước việc băng qua một vài ngọn lửa mà tiểu thư nhà chúng tôi cho là có bản chất không được trong sạch lắm.”
“Về phần cô ả Binet đó, tất cả đã kết thúc - kết thúc,” hầu tước nói.
“Tôi chúc mừng ông. Ông đã đi đến quyết định đó lúc nào vậy?”
“Ngay lúc này. Có Chúa chứng giám, tôi ước gì đã quyết định như thế sớm hơn hai mươi bốn giờ. Mà nói cho cùng,” ông ta nhún vai, “sao chứ, hai mươi bốn giờ với cô ta đã là quá đủ với tôi, mà hẳn là với bất cứ người đàn ông nào cũng thế - một cô ả vụ lợi, hãnh tiến với tâm hồn của một con điếm. Chao ôi!” ông ta rùng mình ghê tởm chính bản thân và cô tình nhân.
“À! Thế thì sẽ dễ dàng hơn nhiều cho ông,” ông de Sautron giễu cợt.
“Đừng nói thế, Charles. Không đúng vậy đâu. Nếu ông không ngốc đến thế, đáng ra ông phải cảnh báo cho tôi biết sớm hơn.”
“Có thể tôi đang cảnh báo ông vừa đủ sớm nếu ông biết rút ra bài học từ lời cảnh báo nhận được.”
“Tôi sẽ sám hối theo bất cứ cách nào. Tôi sẽ quỳ xuống dưới chân nàng. Tôi sẵn sàng hạ mình trước mặt nàng. Tôi sẽ xưng tội với sự ăn năn chân thành, và với sự trợ giúp của Chúa, tôi sẽ nghiêm chỉnh sửa mình vì nàng.” Hầu tước lúc này trông có vẻ chân thành một cách đau khổ.
Với bá tước de Sautron, người chỉ luôn thấy hầu tước trong bộ dạng tự mãn, kiêu kỳ khinh khỉnh đầy châm biếm, đây quả là một phát hiện đáng kinh ngạc. Nó khiến vị chủ nhà gần như sững sờ; làm ông ta có cảm giác mình đang tọc mạch, đang nhìn trộm qua lỗ khóa. Bá tước vỗ vai ông bạn.
“Gervais thân mến, đây quả là một tâm trạng lãng mạn tuyệt đẹp. Nói thế là đủ rồi. Hãy giữ lời, và tôi hứa với ông mọi thứ sẽ sớm ổn thỏa. Tôi sẽ đóng vai sứ giả cho ông, và ông sẽ không có bất cứ lý do nào để phàn nàn.”
“Nhưng chẳng lẽ tôi không thể tự đi gặp nàng được sao?”
“Nếu khôn ngoan, ông nên lánh mặt đi ngay lập tức. Hãy viết thư cho cô bé nếu ông muốn - hãy bày tỏ sự ăn năn của ông qua những lá thư. Tôi sẽ giải thích tại sao ông bỏ đi mà không tìm gặp nó. Tôi sẽ nói với cháu gái tôi rằng ông làm như vậy theo lời khuyên của tôi, và tôi sẽ làm việc này một cách khéo léo. Tôi là một nhà ngoại giao giỏi, Gervais. Hãy tin tôi.”
Hầu tước ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt trên đó hằn rõ sự đau khổ. Ông ta chìa tay ra. “Được thôi, Charles. Hãy giúp tôi việc này, rồi ông có thể trông cậy vào tôi trong mọi chuyện.”
❀ ❀ ❀
[1] Một hình thức sám hối theo Kinh Thánh.