Khi tiếng chuông nhà thờ Saint-Eustache vừa điểm 9 tiếng và người ta vẫn còn nghe thấy tiếng chuông vang ngân dài thì Cha Plantat đã tới phố Montmartre rồi rẽ vào lối nhỏ tăm tối của tòa nhà mang biển số...
- Xin cho hỏi ông Lecoq? - Ông hỏi một bà già đang làm món ăn sáng cho ba con mèo đực lớn tướng kêu xung quanh.
Bà ta khinh bỉ nhìn ông với vẻ vừa ngạc nhiên vừa giễu cợt.
Đó là vì Cha Plantat, khi ăn mặc chỉnh tề, có dáng vẻ của một nhà quý tộc già hơn là một phái viên tỉnh lẻ. Song, dù vị nhân viên an ninh thường tiếp nhiều cuộc viếng thăm của mọi loại người, nhưng không phải đích thị những ông già ở khu ngoại ô Saint-Germain là những người giật chuông cửa nhà ông.
- Ông Lecoq, - Cuối cùng bà già đáp - ở lầu ba, có cửa đối diện cầu thang.
Ông Thẩm phán hòa giải của xã Orcival chậm chạp leo lên gác theo chiếc cầu thang chật hẹp tối tăm đã trở nên nguy hiểm với những góc tối và lan can nhớp nhúa.
Ông đang suy nghĩ về nước đi kì cục mà mình định làm. Ông đang có một ý tưởng, không biết nó có khả thi không và dù thế nào thì ông cũng cần có những lời khuyên và sự giúp đỡ của vị nhân viên an ninh này. Ông sắp sửa buộc phải bày tỏ những suy nghĩ thầm kín nhất, có thể nói ông sẽ phải thú tội. Tim ông đập hồi hộp.
Cánh cửa “đối diện cầu thang” ở lầu ba trông không giống với các cánh cửa khác. Nó được làm bằng gỗ sồi dày nguyên tấm, không có phào chỉ, được gia cố bằng đố sắt, không hơn không kém một chiếc nắp tủ sắt. Ở giữa có trổ một ô nhỏ được gắn thêm những thanh sắt bắt chéo nhau mà một ngón tay cũng khó thò qua được.
Người ta có thể cam đoan đó là cánh cửa một nhà tù nếu không có một bức tranh khắc gắn bên trên lỗ cửa xua tan vẻ sầu thảm. Bức tranh khắc có màu sắc sáng chói mô tả một con gà trống đang gáy với dòng chữ: Luôn cảnh gỉácỉ
Có phải chính ông Lecoq đã gắn lên đó thứ vũ khí biết nói? Hay đúng hơn một nhân viên của ông đã làm điều đó?
Ông Thẩm phán hòa giải thấy những cánh cửa bên phải và bên trái đều bít kín.
Sau một lát xem xét và có chút ngần ngừ như một cậu học sinh đứng trước cửa nhà người yêu, cuối cùng Cha Plantat quyết định ấn cái nút chuông bằng đồng.
Một tiếng lạch cạch đáp lại. Ô cửa nhỏ mở ra và qua tấm lưới mắt cáo hẹp, ông nhìn thấy khuôn mặt Có ria mép của một người đàn bà tráng kiện có tướng đàn ông.
- Ông hỏi ai? - Người đàn bà hỏi với một giọng trầm êm tai.
- Ông Lecoq.
- Ông muốn gì?
- Ông ấy hẹn tôi sáng nay.
- Tên ông, nghề nghiệp?
- Ông Plantat, Thẩm phán hòa giải ở Orcival.
- Được rồi, ông đợi một lát.
Ô cửa đóng lại và ông Thẩm phán hòa giải lại phải đợi.
- Ghê thật! - Ông càu nhàu - Không phải ai muốn cũng vào được nhà ông Lecoq đáng kính này.
Ông vừa nghĩ xong thì cánh cửa mở ra kèm theo tiếng xích sắt kêu loảng xoảng, tiếng then cửa và tiếng khóa mở.
Ông bước vào, người đàn bà tráng kiện, sau khi dẫn ông đi qua một phòng ăn chỉ có một chiếc bàn và sáu chiếc ghế, đưa ông vào một căn phòng rộng có trần cao, một nửa là nhà vệ sinh, một nửa là phòng làm việc, được chiếu sáng bởi hai ô cửa sổ trông ra sân, có gắn những chấn song sắt rất dày.
- Mời ông chịu khó ngồi đợi. - Bà gia nhân nói -Ông chủ sẽ nhanh chóng ra ngay, ông ấy đang ra chỉ thị cho một nhân viên.
Nhưng ông Thẩm phán già không ngồi. Ông đang muốn thỏa thích ngắm nghía cái nơi ở lạ lùng mà mình đang có mặt.
Cả một bên tường có một chiếc mắc áo treo những bộ quần áo thải kì cục và tạp nham nhất. Ở đó có treo những bộ quần áo thuộc đủ các thành phần xã hội, từ trang phục có ve áo rộng, thuộc mốt cuối cùng, được trang điểm bằng chiếc nơ hồng đỏ, cho đến chiếc áo len của cầu thủ khúc côn cầu. Trên một tấm ván kệ ở bên trên mắc áo có bày la liệt các bộ tóc giả đủ màu sắc. Dưới đất là một loạt giày đủ kiểu phù hợp với các bộ trang phục. Cuối cùng, trong một góc phòng là một bộ ba-toong khá đầy đủ và đa dạng mà một nhà sưu tập phải mơ ước.
Giữa lò sưởi và cửa sổ có một chiếc bàn trang điểm bằng đá cẩm thạch trắng chất đầy những chiếc bút lông chấm tinh dầu và những chiếc lọ nhỏ đựng chế phẩm và thuốc màu: một bàn trang điểm có thể khiến một quý bà phải ghen tị. Ở mặt tường bên kia có một tủ sách chất đầy những cuốn sách khoa học, chủ yếu là sách vật lý và hóa học. Cuối cùng, giữa phòng là một chiếc bàn làm việc án ngữ, trên đó chất đống, chắc là từ mấy tháng, báo chí và giấy tờ đủ loại.
Nhưng cái đồ vật, tức là dụng cụ thấy rõ nhất và lạ lùng nhất của căn phòng này là chiếc gối găm ghim bằng nhung đen hình thoi to treo bên cạnh chiếc gương. Trên chiếc gối này có một loạt những chiếc ghim cài tóc sáng loáng cắm vào, làm thành hình những chữ cái mà kết hợp lại chúng tạo thành hai cái tên: Hector-Fancy.
Hai cái tên ánh lên màu sáng bạc trên nền vải nhung đen đó đập vào mắt ngay từ cửa và thu hút ánh nhìn từ mọi phía của căn phòng. Đây chắc là lời nhắc nhở của ông Lecoq. Chiếc gối đó được giao nhiệm vụ nhắc về những kẻ bị can mà ông đang truy đuổi. Chắc phải có nhiều cái tên đã hiện sáng lên trên chiếc gối nhung này, bởi lẽ nó đã bị cày xước ghê gớm.
Trên bàn làm việc có một bức thư viết dở đang để mở, Cha Plantat cúi người đọc, nhưng chỉ tốn công vô ích, bức thư đã được mã hóa.
Khi ông Thẩm phán già quan sát xong căn phòng thì có tiếng cửa mở làm ông quay lại nhìn.
Ông thấy trước mặt là một người trạc tuổi mình, có khuôn mặt khả kính, kiểu cách lịch sự, đầu hoi hói, đeo kính gọng vàng và mặc một chiếc áo trong nhà bằng vải Aanen sáng màu.
Cha Plantat nghiêng mình nói:
- Tôi đang đợi ông Lecoq...
Người đeo kính gọng vàng bật cười vui vẻ chân thành, vỗ hai tay vào nhau.
- Sao? Thưa ngài, - Ông nói - ngài không nhận ra tôi ư? Nhưng mà ngài nhìn xem, tôi đây mà, đúng là tôi đây, Lecoq đây.
Và để thuyết phục ông Thẩm phán, ông bỏ kính ra.
Nói cho đúng thì đây có thể là ánh mắt của ông Lecoq, giọng nói cũng có thể là của ông. Cha Plantat ngỡ ngàng.
- Tôi không thể nhận ra ông được. - Ông nói.
- Đúng thế, tôi đã thay đổi chút ít, đây là bộ dạng văn phòng của tôi. Than ôi! Biết làm sao được, cái nghề này!
Ông đẩy một chiếc ghế bành cho khách.
- Ngàn lần xin ngài thứ lỗi cho, - Ông nói tiếp - vì cái thủ tục khi đến thăm tôi. Đó là sự cần thiết mà tôi chăng vui thú chút nào. Tôi đã nói với ngài về những nguy hiểm luôn rình rập mình, những mối nguy hiểm này theo tôi đến tận nơi ở chính thức. Đây này, tuần trước có một nhân viên chuyển hàng của đường sắt đem đến cho tôi một gói đồ. Bà Janouille - người giúp việc của tôi - chẳng nghi ngờ gì và cho hắn vào. Hắn đưa cho tôi gói đồ, tôi đưa tay ra đón thì “pằng, pằng”, có hai phát súng nổ. Gói đồ chính là khẩu súng lục bọc vải dầu, nhân viên chuyển hàng là một kẻ vượt ngục Cayenne mà năm trước đã bị tôi tóm. Ôi, tôi đã phải chịu một cái ơn nhiệt tình của ông chủ tôi về vụ này.
Ông kể câu chuyện phiêu lưu kinh sợ với một giọng thoải mái như thể đó là chuyện tự nhiên nhất trên đời.
- Nhưng trong khi chờ cho một âm mưu làm hại được ta, - Ông nói tiếp - ta cũng sẽ ngu ngốc nếu để mình chết đói.
Ông lắc chuông, người đàn bà tráng kiện ngay lập tức xuất hiện.
- Bà Janouille, cho tôi bữa sáng đi, đem nhanh hai suất và nhất là rượu ngon.
Ông Thẩm phán già phải vất vả mới tỉnh được người.
- Ngài nhìn bà Janouille của tôi đi. - Ông Lecoq nói tiếp - Một viên ngọc quý đó, thưa ngài, bà ấy chăm sóc tôi như chăm một đứa trẻ và sẵn sàng nhảy vào lửa vì tôi. Hơn nữa bà ấy còn rất khỏe. Sáng hôm đó tôi phải vất vả mới ngăn được bà ấy bóp cổ gã nhân viên chuyển hàng giả mạo. Phải nói là tôi đã phải mất công chọn lựa mới tìm được bà trong số ba, bốn nghìn kẻ tội đồ. Bà đã bị kết án vì tội giết trẻ con và đốt nhà. Bây giờ bà là người lương thiện nhất. Tôi dám đánh cược rằng từ ba năm nay kể từ khi làm việc cho tôi, bà chưa lần nào nghĩ đến dù chỉ ăn cắp của tôi một xu.
Nhưng Cha Plantat chỉ lơ đãng ngồi nghe, ông đang tìm cách cắt ngang những lời khen ngợi bà Janouille này, mặc dù có thể rất chính đáng, nhưng theo ông là không đúng chỗ. Ông muốn đưa cuộc nói chuyện trở về với những sự việc ngày hôm qua.
- Sáng nay tôi có làm phiền ông không, ông Lecoq? - Cha Plantat bắt chuyện.
- Tôi ấy à? Thế ngài không nhìn thấy tấm biển hiệu ư?... ”Luôn cảnh giác!” Như ngài thấy đấy, sáng nay tôi đã giảng mười cua và cắt việc cho ba nhân viên của tôi. Ồ, chúng tôi có bao giờ rảnh rỗi đâu! Thậm chí tôi còn đến tận cửa hàng sắt Vulcain để tìm kiếm tin tức mới về tay Guespin tội nghiệp kia.
- Thế ông đã biết được gì?
- Rằng tôi đã đoán đúng. Tối thứ Tư, vào lúc 10 giờ kém 15 phút, anh ta đã đổi một tờ tiền 500 tranc.
- Nghĩa là điều đó sẽ cứu anh ta?
- Hoặc gần như thế. Anh ta sẽ thoát tội hoàn toàn khi nào chúng ta tìm thấy Jenny Fancy.
Ông Thẩm phán già không giấu nổi một cử chỉ phật ý. Ông nói:
- Điều đó có thế sẽ lâu và khó khăn chứ?
- Ồ, sao lại thế? Tôi đã găm ả trên cái gối nhung kia rồi, chúng ta sẽ bắt được ả trong hôm nay, trừ phi gặp xúi quẩy.
- Ông thực sự tin thế à?
- Với bất cứ ai ngoài ngài, thua ngài, tôi có thể trả lời: Tôi dám chắc. Ngài hãy nghĩ rằng nguời đàn bà này là nguời tình của bá tước Trémorel, một nguời nổi tiếng, một ông hoàng thời trang. Khi một gái làng chơi bị sa xuống rãnh bùn sau khi, như nguời ta nói, làm cho cả Paris lóa mắt bởi cảnh sống xa hoa trong suốt sáu tháng trời, thì cô ả không thể biến mất hoàn toàn như một viên đá ném xuống bùn. Cho dù không còn người bạn nào nữa thì ả vẫn còn các chủ nợ theo dõi, quan sát, rình rập cái ngày vận may lại mỉm cười với ả. Ả không lo nghĩ đến họ, ả tưởng họ quên ả: nhầm! Tôi có quen một chị bán đồ trang điểm có đầu óc thông thạo ngang với giới ăn chơi. Chị ta là một người đáng kính, đã nhiều lần giúp đỡ tôi. Nếu ngài muốn, ăn sáng xong chúng ta sẽ đi gặp và trong hai tiếng đồng hồ chị ấy sẽ kiếm được cho chúng ta địa chỉ của cô tiểu thư Fancy này. Ôi! Giá mà tôi cũng tin chắc sẽ tóm được gã Trémorel dễ như thế.
Cha Plantat thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng, cuộc nói chuyện đã chuyển sang hướng mà ông muốn.
- Vậy là ông đang nghĩ đến ông ta? - Ông hỏi.
- Tôi có nghĩ không ư? - Ông Lecoq kêu lên và nhảy dựng trên ghế - Ngài hãy nhìn chiếc gối nhung của tôi đi! Từ hôm qua, tôi hoàn toàn và chính xác chỉ nghĩ về kẻ khốn nạn này thôi. Nó là nguyên nhân làm cho tôi không chợp mắt. Tôi cần hắn ta, tôi muốn có hắn và tôi sẽ có hắn.
- Tôi không nghi ngờ điều đó, - Ông Thẩm phán già nói - nhưng đến khi nào?
- Ồ, đây! Có thể ngày mai, hoặc một tháng, điều đó phụ thuộc vào những tính toán đúng đắn, vào kế hoạch chính xác của tôi.
- Sao! Ông đã có kế hoạch rồi à?
- Vâng và kế hoạch đó đã quyết rồi, thưa ngài.
Cha Plantat thực sự chăm chú. Ông Lecoq nói tiếp:
- Tôi xuất phát từ nguyên tắc là một gã đàn ông đã đèo bòng một người đàn bà thì không thể lẩn tránh được sự điều tra của cảnh sát. Ở đây, người đàn bà này còn trẻ, đẹp và đang có thai, như thế là ba lần không thể trốn.
Với nguyên tắc này, chúng ta hãy xem xét bá tước Trémorel.
Đây có phải là người có óc sáng suốt ưu việt không? Không, bởi vì chúng ta đã biết tỏng những trò ranh ma của y. Y có phải là kẻ ngu đần không? Không, bởi vì những thủ đoạn của y suýt nữa đánh lừa được những người không phải ngu ngốc. Vậy y là một kẻ trung bình mà nền tảng giáo dục, kiến thức, các mối quan hệ và những cuộc chuyện trò hàng ngày đã cung cấp cho một số lượng người quen để y lợi dụng.
Tinh thần của y là thế đó. Chúng ta biết tính cách của y: yếu mềm, hay do dự, chỉ dám hành động vào phút chót. Chúng ta thấy y đã phải ra những quyết định cuối cùng trong nỗi hoảng sợ, trong khi vẫn tìm cách quanh co, thỏa hiệp. Y đã có xu hướng ảo tưởng, khát khao những công việc trọn vẹn, nhưng rốt cục y vẫn là kẻ hèn nhát.
Còn tình hình của y bây giờ thế nào? Y đã giết vợ, y hy vọng đã làm cho người ta tin mình đã chết, y bắt cóc một cô gái, y có trong túi một khoản tiền gần bằng và thậm chí có thể hơn một triệu.
Bây giờ, xét tình hình, tính cách và tinh thần của một con người, với nỗ lực suy nghĩ và bằng cách lập luận dựa trên những hành động đã biết của y, ta có thể phát hiện những gì y đã làm trong một hoàn cảnh nào đó được không?
Tôi tin là có thể và tôi hy vọng sẽ chứng minh được cho ngài thấy.
Ông Lecoq đứng lên và đi đi lại lại trong phòng làm việc như ông vẫn làm mỗi khi trình bày và triển khai các lý thuyết trinh thám.
- Vậy chúng ta hãy xem, - Ông nói tiếp - tôi phải tiến hành thế nào để phát hiện ra khả năng cư xử của một người mà tôi đã biết được những tiền sự, tính cách và tinh thần của hắn ta? Để bắt đầu, tôi sẽ lột bỏ cá tính của mình và cố tưởng tượng mình là hắn ta. Tôi sẽ dùng trí thông minh của hắn thay chỗ của tôi. Tôi sẽ không còn là nhân viên an ninh nữa mà sẽ là con người kia, bất kể hắn là ai.
Ví dụ, trong trường hợp của chúng ta, nếu tôi là hắn, tôi biết rất rõ mình sẽ phải làm gì. Tôi sẽ đề ra những biện pháp để có thể tìm ra dấu vết của tất cả các thám tử trên đời. Nhưng tôi phải quên đi ông Lecoq để coi mình là bá tước Hector de Trémorel.
Vậy là chúng ta phải tìm xem đâu có thể là những lập luận của kẻ khốn nạn đưa ra để cướp vợ bạn và sau đó để bạn bị đầu độc trước mắt mình. Chúng ta đã biết rằng Trémorel đã do dự rất lâu trước khi quyết định phạm tội. Logic của các sự kiện mà những kẻ ngu ngốc gọi là định mệnh đã thúc đẩy y. Chắc chắn y đã hình dung ra mọi mặt của vụ sát hại, đã xem xét các hậu quả, đã nghiên cứu mọi phương cách để thoát khỏi hành động của tòa án. Mọi hành động của y đã được sắp đặt và quyết định từ lâu, cả sự tất yếu trước mắt lẫn sự bất ngờ đều không làm cho những suy nghĩ của y bị xáo trộn.
Từ lúc tội ác đã được quyết định trong đầu, y tự nhủ: Thế là Berthe sẽ bị giết chết. Nhờ các biện pháp của ta mà người ta sẽ tin là ta cũng bị giết chết; Laurence, người bị ta bắt cóc, đã viết một bức thư thông báo tự tử; ta có tiền, ta sẽ phải làm gì?
Câu hỏi đã được đặt ra như vậy, ít nhất là tôi tin như thế.
- Phải, rất đúng. - Cha Plantat đồng tình.
- Tất nhiên Trémorel đã phải lựa chọn trong số các kế hoạch chạy trốn, mà y đã nghe nói đến hoặc tưởng tượng ra, cái kế hoạch chắc chắn nhất và nhanh nhất. Y có nghĩ đến việc trốn ra nước ngoài không? Rất có thể. Chỉ có điều, vì không phải là kẻ kém nhanh nhạy, y hiểu rằng chính nước ngoài là nơi y khó làm mất dấu vết hơn cả. Rời nước Pháp để tránh bị trừng phạt; đúng là không gì hơn. Nhưng qua biên giới với một tội ác phải tuân thủ hiệp định dẫn độ thì thật là một điều vô cùng phi lý.
Ngài có tưởng tượng được một người đàn ông và một người đàn bà lang thang ở một xứ mà họ không biết tiếng? Ngay lập tức họ sẽ bị chú ý, bị quan sát, bị theo dõi. Họ không thể đi mua sắm mà không bị bình phẩm, không một cử động nào của họ thoát được sự tò mò của những kẻ vô công rồi nghề.
Đó chính là suy nghĩ của Trémorel. Y nhớ lại hàng nghìn mưu toan thất bại, hàng trăm cuộc phiều lưu kì dị được kể trên báo chí và rất chắc chắn là y đã từ bỏ ý định trốn ra nước ngoài.
- Rất rõ ràng, - Cha Plantat kêu lên - rất chính xác. Chúng ta sẽ phải truy lùng những kẻ chạy trốn ở trong nước Pháp.
- Vâng, thưa ngài. - Ông Lecoq đáp - Vâng, ngài nói đúng. Vậy là chúng ta phải xem xét ở đâu và làm thế nào để họ có thể lẩn trốn được ở nước Pháp. Ở tỉnh lẻ ư? Rõ ràng là không. Ở Bordeaux, một trong những trung tâm đô thị lớn của nước ta, người ta thường để ý những ai không phải là người Bordeaux. Những chủ quán thường lượn lờ quanh cửa hàng của mình sẽ tự hỏi: “Ê, có ai biết cái tay kia ở đâu ra không?”
Tuy nhiên có hai thành phố mà ở đó người ta có thể đi lại mà không gây chú ý: đó là Marseille và Lyon. Nhưng chúng ở khá xa, gây nguy hiểm cho quãng đường dài di chuyến. Và không có gì nguy bằng đường sắt kể từ khi điện tín được lắp đặt. Cứ chạy trốn đi, được thôi, cứ chạy nhanh đi, đúng thế, nhưng vào trong toa là hết mọi lối ra và đến khi xuống tàu là rồi vào tay cảnh sát. Trémorel biết tất cả những điều đó rõ ràng như chúng ta. Vậy là chúng ta loại bỏ mọi thành phố tỉnh lẻ. Chúng ta cũng loại bỏ cả Lyon và Marseille.
- Quả thực, không thể trốn ở tỉnh lẻ!
- Xin lỗi, có một phương cách. Đon giản đó là mua mảnh đất nào đó xa thành phố, xa đường sắt và núp dưới cái tên giả. Nhưng cái phương cách tuyệt vời này vượt xa khả năng của đối tượng và việc thực hiện đòi hỏi phải có những nước đi chuẩn bị mà dưới sự giám sát của vợ mình, y không thể mạo hiểm.
Như vậy, phạm vi điều tra có hiệu lực của chúng ta đã được thu hẹp lại một cách đặc biệt. Chúng ta loại bỏ việc ra nước ngoài, việc về tỉnh lẻ, về các thành phố lớn, về nông thôn, còn lại Paris. Chính Paris, thưa ngài, là nơi chúng ta phải truy lùng Trémorel.
Ông Lecoq thuyết trình với sự vững tin và chắc chắn của một giáo sư toán học tốt nghiệp trường sư phạm, giống như một người đứng trước tấm bảng đen, tay cầm viền phấn, đang chứng minh một cách đắc thắng cho học sinh nghe về hai đường thẳng song song, dù kéo dài đến vô cực cũng không bao giờ gặp nhau.
Ông Thẩm phán già ngồi nghe giống như các học trò chưa từng được nghe. Nhưng vì đã quen với óc minh mẫn của vị nhân viên an ninh nên ông không còn ngạc nhiên nữa. Suốt 24 tiếng đồng hồ qua, ông đã được chứng kiến những tính toán và mò mẫm của ông Lecoq, đã nắm bắt được cách điều tra và gần như hiểu rõ phương pháp của ông ta. Ông thấy lập luận như vậy thật đơn giản. Đến lúc này, ông đã hiểu được một số chiến tích của hoạt động cảnh sát mà trước đó ông cảm thấy chúng là những chuyện kì diệu.
Nhưng cái mà ông Lecoq gọi là phạm vi điều tra đã được thu hẹp thì đối với ông vẫn rất mênh mông.
- Paris rộng lắm. - Ông nhận xét.
Ông Lecoq nở nụ cười rạng rỡ.
- Ngài cứ nói là mênh mông đi, - Ông đáp - nhưng Paris là của tôi. Cả thành Paris dưới chiếc kính lúp của Sở Cảnh sát cũng giống như cái tổ kiến dưới kính hiển vi của một nhà tự nhiên học. Nếu thế, ngài sẽ hỏi tôi, làm thế nào tìm ra những kẻ gian chuyên nghiệp đó ở Paris này?
Ôi, thưa ngài, chính pháp chế là cái làm hại chúng tôi. Tiếc thay chúng tôi không phải là những ông chủ. Luật pháp buộc chúng tôi chỉ được sử dụng những thứ vũ khí lịch sự chống lại những đối thủ mà đối với chúng mọi phương cách đều có thể được sử dụng. Viện công tố trói tay chúng tôi. Bọn ranh mãnh thì khôn khéo, nhưng xin ngài tin rằng chúng tôi còn khôn khéo gấp nghìn lần.
- Nhưng, - Cha Plantat ngắt lời - từ giờ Trémorel phải sống ngoài vòng pháp luật, chúng ta đã có trát đòi.
- Cái đó thì có tích sự gì? Lệnh bắt giữ không cho tôi được quyền lục soát ngay lập tức những ngôi nhà mà tôi có căn cứ để giả định hắn ta đang trốn ở đó. Không! Tôi mà đến nhà bạn bè của hắn để hỏi thăm là người ta sập cửa ngay trước mũi tôi. Ở Pháp, thưa ngài, những người chống lại cảnh sát không chỉ có bọn vô lại mà còn cả những người lương thiện.
Cứ mỗi lần tình cờ đề cập đến chủ đề này là ông Lecoq lại nổi khùng và đi đến những nhận định kì lạ. Nỗi oán giận của ông sâu sắc như một điều bất công. Với ý thức về những công lao to lớn của mình, ông có cảm giác giống như một kiểu chê bai làm ông phẫn nộ.
Rất may, đúng lúc bị kích động nhất thì một động thái bất ngờ đã đặt ông đứng trước chiếc gối nhung. Ông liền đứng sững lại.
- Mẹ kiếp! - Ông nói - Tôi quên khuấy mất Hector.
Cha Plantat, do không thể làm khác, trong khi chịu đựng sự phẫn nộ quá mức của ông thám tử, vẫn không ngừng nghĩ đến kẻ giết người, đến kẻ quyến rũ Laurence.
- Ông đang nói, - Ông Thẩm phán già nhắc - rằng Paris là nơi chúng ta phải tìm kiếm Trémorel.
- Và tôi nói đúng, thưa ngài. - Ông Lecoq đáp với giọng bình tĩnh hơn - Tôi đã đi đến kết luận rằng chính ở đây, cách chúng ta hai con phố, có thể tòa nhà bên cạnh, là nơi bọn chạy trốn đang ẩn náu. Nhưng chúng ta hãy tiếp tục làm các phép tính xác xuất.
Hector biết quá rõ Paris nên y không thế hy vọng ẩn náu được một tuần ở trong một khách sạn hay trong một căn nhà tiện nghi. Y biết rằng các căn phòng cho thuê - khách sạn Meurice cũng như quán trọ Limace - đều là đối tượng giám sát đặc biệt và nằm trong tay Sở Cảnh sát. Với thời gian trước mắt, chắc chắn y đã nghĩ đến việc thuê một căn hộ trong tòa nhà nào đó phù hợp.
- Cách đây khoảng một tháng hoặc một tháng rưỡi, ông ta đã có ba hoặc bốn chuyến đi Paris.
- Thế thì không nghi ngờ gì nữa. Y đã đặt phòng dưới cái tên giả, đã trả trước một khoản tiền và hôm nay y đang có mặt ở đó.
Nghe lời khẳng định của ông Lecoq, bộ mặt Cha Plantat bộc lộ sự nản lòng ghê gớm.
- Thưa ông, - Ông nói - tôi thừa hiểu rằng ông đang đi đúng hướng. Nhưng như thế thì chẳng hóa ra chúng ta mất ông ta rồi sao? Chẳng lẽ chúng ta phải đợi vận may giao nộp ông ta? Ông sẽ phải lục tìm từng căn nhà ở Paris à?
Cánh mũi của ông Lecoq phập phồng dưới chiếc kính gọng vàng và ông Thẩm phán hòa giải, nhận thấy vẻ hớn hở đó là dấu hiệu tốt, lại cảm thấy hy vọng. Ông nói:
- Đó là điều làm tôi đau đầu...
- Xin lỗi, - Ông Lecoq ngắt lời - khi thuê nhà, Trémorel chắc phải lo chuyện trang bị nội thất, đúng không?
- Tất nhiên.
- Và hơn nữa còn trang bị lộng lẫy nữa chứ. Trước tiên là vì y có tiền và thích sống xa hoa; thứ hai là khi bắt cóc một cô gái, y không thể bắt cô ta chuyển từ ngôi nhà giàu có của cha nàng sang ở trong một căn phòng tồi tàn. Tôi sẵn sàng đánh cược rằng họ đang có một phòng khách đẹp chẳng kém gì phòng khách ở lâu đài Valfeuillu.
- Than ôi! Cái đó thì quan trọng gì!
- Ồ có chứ, thưa ngài, điều đó rất quan trọng với chúng ta như ngài sẽ thấy. Vì muốn có nhiều đồ đạc đẹp, Hector sẽ không tìm đến cửa hàng đồ cũ. Y cũng không có thời gian để mua hàng ở phố Drouot, cũng không chạy ra khu ngoại ô Saint-Antoine được. Vậy là y chỉ cần tìm gặp người bán đồ trang trí mành rèm.
- Một người trang trí mành rèm hợp mốt nào đó...
- Không, như thế thì y có nguy cơ bị phát hiện và rõ ràng y đã tự giới thiệu bằng tên giả, cái tên được dùng để thuê phòng. Y đã chọn một thợ mành rèm thông thạo và khiêm tốn nào đó, y đã đặt hàng, đã được đảm bảo hàng sẽ được giao đúng hạn và y đã trả tiền trước.
Ông Thẩm phán hòa giải không nén được tiếng reo vui, ông bắt đầu hiểu ra vấn đề.
- Người buôn rèm này, - Ông Lecoq nói tiếp, - chắc phải nhớ được ông khách giàu có đó, người đã không mặc cả và trả bằng tiền mặt. Nếu được gặp lại ông ta, người bán rèm sẽ nhận ra.
- Thật là thông minh! - Cha Plantat mừng rỡ reo lên - Nhanh lên, ta phải kiếm nhanh những bức hình chân dung của Trémorel, ta hãy sai người đi Orcival.
Ông Lecoq lại nở một nụ cười tinh tế mỗi khi đưa ra được bằng chứng mới nhờ sự khôn khéo.
- Ngài cứ yên tâm, thưa ngài Thẩm phán. - Ông nói, - Tôi đã làm điều cần thiết rồi. Hôm qua, trong lúc điều tra, tôi đã bỏ túi ba tấm danh thiếp của gã bá tước. Sáng nay tôi đã tìm trong danh bạ điện tín tên và địa chỉ của tất cả các cửa hàng mành rèm ở Paris và tôi đã chép thành ba bản danh mục. Hiện giờ, ba người của tôi, mỗi người cầm một danh sách và một tấm hình, đang đi đến các cửa hàng để hỏi: “Ông có bán mành rèm cho người này không?” Nếu một trong số họ trả lời: “Có”, ta sẽ tóm được đối tượng.
- Và chúng ta sẽ tóm được. - Cha Plantat xúc động kêu lên.
- Chưa đâu, chúng ta đừng hát bài ca chiến thắng vội. Có thể Hector sẽ thận trọng không đích thân đi gặp thợ mành rèm. Trong trường hợp đó chúng ta sẽ còn có một khoảng cách. Nhưng không! Chắc y không có sự thận trọng này.
Ông Lecoq ngừng lời. Lần thứ ba, bà Janouille mở cửa phòng và kêu to với một giọng trầm:
- Mời các ngài dùng bữa!
Bà cựu tội đồ Janouille thật là một đầu bếp xuất sắc, Cha Plantat nhận ra điều đó ngay từ mấy miếng ăn đầu tiên. Nhưng ông không đói và không thế tự ép mình ăn được. Ông không thể nghĩ đến chuyện gì khác ngoài dự định muốn đưa ra cho ông Lecoq và ông đang cảm thấy sự ức chế đau đớn trước khi thực hiện một hành vi mà người ta phải hối tiếc khi quyết định.
Vị nhân viên an ninh háu ăn giống như những người phải làm việc cật lực, ông đang cố làm cho Cha Plantat khuây khỏa mà không được.
Ông Thẩm phán già vẫn lặng lẽ và buồn rầu, chỉ đáp lại bằng mấy câu nhát gừng. Ông đã lấy can đảm để nói và trong thâm tâm ông đấu tranh gạt bỏ lòng tự ái trẻ con nhưng đến phút cuối nó đã kìm ông lại. Khi đến đây, ông không tin mình có thể có những do dự phi lý như thế này. Ông đã tự nhủ: Ta đến và ta sẽ trình bày ý kiến. Thế mà ông lại bị vướng vào những điều ngại ngùng khó hiểu khiến bản thân lúng túng khi buộc phải tự thú sự yếu đuối trước một người bạn đang làm ông đỏ mặt.
Thế thì ông sợ bị chê cười à? Không. Vả lại niềm dam mê của ông đứng trên một sự châm chọc hay một nụ cười mỉa mai. Thế ông có gặp nguy co gì không? Không. Liệu vị thám tử này có đoán được những ý nghĩ thầm kín mà ông đang sợ không dám thổ lộ không? Liệu ông ta có biết đoán ý nghĩ của ông ngay từ phút đầu, rồi bắt ông thú nhận? Ông đang suy nghĩ thì tiếng chuông cửa vang lên.
- Thưa ngài, - Bà Janouille bước vào nói - có viên cảnh sát ở Corbeil tên là Goulard xin được nói chuyện với ngài. Tôi có mở cửa không?
- Được, cho ông ta vào đây.
Có tiếng then cửa lạch cạch và tiếng xích sắt mở cửa, ngay lập tức Goulard xuất hiện ở phòng ăn.
Viên cảnh sát, người thân tín của ông Domini, đã diện bộ quần áo đẹp nhất, với áo sơ mi trắng có cổ dựng đứng. Ông ta tỏ ra kính cẩn và cứng đờ, giống như với một cựu quân nhân khi nhận ra rằng sự kính trọng được đo bằng sự cứng đờ.
- Mi đến đây làm quái gì? - Ông Lecoq sỗ sàng hỏi - Và ai dám cho mi địa chỉ của ta?
- Thưa ngài, - Goulard đáp, ông ta tỏ ra e sợ rõ ràng trước sự đón tiếp này, - xin ngài rủ lòng tha lỗi cho tôi, tôi được ngài bác sĩ Gendron sai đem bức thư này đến cho ngài Thẩm phán hòa giải của Orcival.
- Quả thực, - Cha Plantat nói - tối qua tôi đã đề nghị ông bác sĩ gửi thông báo cho tôi biết kết quả giải phẫu tử thi và vì không biết sẽ phải ở khách sạn nào, nên tôi đã mạn phép cho ông ấy địa chỉ của ông.
Ngay lập tức ông Lecoq định đưa cho vị khách của mình bức thư vừa nhận từ tay Goulard.
- Ồ! Ông cứ mở đi, - Ông nói - không có gì phải giữ ý đâu...
- Được rồi - Vị nhân viên an ninh đáp - nhưng ta sang phòng của tôi đi.
Rồi ông gọi bà Janouille:
- Bà làm bữa sáng cho người này đi. Sáng nay mi đã ăn chưa?
- Tôi mới chỉ tợp chén rượu thôi, thưa ngài.
- Thế thì, trong khi chờ đợi, mi hãy ăn no nê đi và uống một chai mừng sức khỏe của ta.
Sau khi trở lại phòng làm việc với Cha Plantat, ông nói:
- Ta hãy xem ông bác sĩ nói gì nào.
Ông bóc dấu niêm phong và đọc:
“Plantat thân mến, ông đã đề nghị tôi gửi thông háo, tôi liền viết vội mấy dòng để chuyển đến cho ông tại nhà của anh chàng phù thủy của chúng ta...
- Ồ! - Ông ngừng đọc nói - Đúng là ông Gendron quá tốt, quá độ lượng.
Không sao, vui sướng vì lời khen, ông Lecoq đọc tiếp:
... Sáng nay vào lúc 3 giờ chúng tôi đã tiến hành khai quật tử thi của ông Sauvresy tội nghiệp. Tất nhiên, hơn ai hết tôi vô cùng đau xót trước cái chết đáng thương của con người đáng kính và tuyệt vời này, nhưng mặt khác, tôi không thể kìm được niềm vui trước dịp may duy nhất và tuyệt diệu này để được thực hiện nghiêm túc và chứng minh cho tính chắc chắn tờ giấy thử của tôi...
- Mấy ông bác học chết tiệt! - Cha Plantat phẫn nộ kêu lên - Bọn họ cùng một giuộc cả.
- Tại sao? Tôi hiểu rất rõ tình cảm vô tư của ông bác sĩ. Tôi không thể vui sướng khi gặp một tội ác khó khăn ư?
Rồi, không đợi ông Thẩm phán hòa giải trả lời, ông tiếp tục đọc bức thư:
Cuộc thí nghiệm hứa hẹn cho ta một kết luận có tính quyết định vì aconitin là chất alcaloide khó dò xét nhất và khó phân giải nhất. Ông có biết tôi thực hiện như thế nào không ?
Các chất nghi vấn, sau khi được đun sôi hai lần trong cồn, tôi rót từ từ chất lỏng vào một chiếc bình có miệng hơi cao một chút và dưới đáy một tờ giấy có tẩm thuốc thử. Nếu tờ giấy thử vẫn giữ được màu thì không có thuốc độc. Nếu nó đổi màu thì sao? Tức là có thuốc độc.
Ở đây, nêu chúng tôi không nhầm, tờ giấy thử, bình thường có màu vàng tươi, sẽ phải, có mấy vết màu nâu, thậm chí chuyển sang nâu hoàn toàn.
Trước đó tôi đã giải thích thí nghiệm cho ngài Thẩm phán điều tra và cho các chuyên gia phụ tá của tôi rồi.
Ôi! Bạn thân mến, thật là thành công! Ngay từ mấy giọtđầu tiên, tờ giấy đã đột ngột chuyển sang màu nâu thẫm. Nghĩa là câu chuyện của ngài hoàn toàn chính xác.
Các chất xét nghiệm hoàn toàn chứa đầy chất aconitin. Chưa hao giờ trong phòng thí nghiệm của tôi, những lúc thỏa thích thực nghiệm, tôi lại có được những kết quả có tính quyết định như vậy.
Tôi chờ đợi các cử tọa phản bác tính chắc chắn của thí nghiệm, nhưng tôi có những phương cách kiểm chứng và giám định lại đến mức có thể đương đầu chắc chắn với những nhà hóa học nào phản đối.
Tôi nghĩ, hạn thân mến, rằng bạn sẽ không thờ ơ đối với sự hài lòng chính đáng của tôi...”
Sự kiên nhẫn của Cha Plantat đã lên tới cực điểm.
- Thật kì lạ! - Ông kêu lên với giọng giận dữ - Thật không thể tin nổi, thật đấy. Thế là chính phòng thí nghiệm này là nơi chất độc bị đánh cắp và bây giờ ông ta tìm thấy nó trong cái xác của Sauvresy? Nói thế nào nhỉ? Đối với ông ấy, cái xác này chỉ là “chất nghi vấn”. Thế mà ông ấy lại hình dung ra ở tòa đại hình người ta sẽ tranh luận về công lao của tờ giấy thử của ông ấy.
- Thực tế là ông ấy có lý do để tính đến những người phản biện.
- Và trong khi chờ đợi thì ông ấy thực hành, ông ấy thí nghiệm, ông ấy thản nhiên phân giải; ông ấy tiếp tục cái việc đun nấu đáng sợ, ông ấy đun sôi, chắt lọc, chuẩn bị luận cứ cho mình!...
Ông Lecoq không muốn chia sẻ nỗi tức giận của ông Thẩm phán hòa giải. Viễn cảnh về cuộc tranh cãi kịch liệt này khá hợp với ông. Ông đã hình dung trước cuộc tranh cãi khoa học kịch liệt, nó nhắc lại cuộc tranh cãi nổi tiếng giữa Orhla và Raspail, giữa các nhà hóa học ở tỉnh lẻ và ở Paris.
- Chắc chắn là, - Ông tuyên bố - nếu gã vô lại hèn hạ Trémorel kia có đủ tư cách để phủ nhận việc đầu độc Sauvresy, đó là quyền lợi của y, thì chúng ta sẽ được chứng kiến một vụ xét xử tuyệt vời.
Chỉ một từ “xét xử” này thôi đã đột ngột làm chấm dứt những do dự kéo dài của Cha Plantat.
- Không được! - Ông kêu lên - Không, không được để diễn ra vụ xét xử.
Phản ứng dữ dội khó tin của Cha Plantat, người vẫn luôn bình tĩnh, lạnh lùng và tự chủ đến thế, đã làm cho ông Lecoq ngạc nhiên.
Hê, hê! - Ông nghĩ - Rồi ta sẽ biết tất cả.
Và ông cất cao giọng nói thêm:
- Sao, không xét xử à?
Mặt Cha Plantat tái xanh như tàu lá, người run lên, giọng khản đặc như bị nghẹn bởi cơn nức nở.
- Tôi sẵn sàng đánh đổi cả tài sản để tránh cho vụ xét xử. - Ông nói tiếp - Vâng, tất cả tài sản và thêm cả mạng sống của tôi nữa. Nhưng làm sao để tránh cho gã Trémorel khốn nạn này khỏi bị xét xử? Phải nghĩ ra mẹo gì? Chỉ có ông, thưa ông Lecoq, chỉ có ông mới có thể cho tôi lời khuyên trong tình cảnh ghê tởm cùng cực mà tôi đang rơi vào, chỉ có ông mới có thể giúp được tôi. Nếu có một phương cách nào trên đời thì ông sẽ tìm thấy, sẽ cứu được tôi.
- Nhưng thưa ngài... - Vị nhân viên an ninh gợi chuyện.
- Làm ơn hãy nghe tôi và ông sẽ hiểu. Tôi sẽ nói thật, nói thật như với chính mình và ông sẽ hiểu những điều do dự, những e ngại, nói tóm lại là toàn bộ cách cư xử của tôi từ ngày hôm qua.
- Tôi nghe đây, thưa ngài.
- Đó là một câu chuyện buồn. Khi tôi đã đến cái tuổi mà số phận một con người phải nói là đã kết thúc, thì bỗng nhiên tử thần bắt đi vợ và hai con trai, bắt đi tất cả niềm vui và hy vọng của tôi trên thế gian này. Tôi chỉ còn lại một mình trên cái cõi đời mất mát hơn cả kẻ đắm tàu giữa biển khơi, không còn một mảnh vỡ để tôi bấu víu. Khi tôi chỉ còn là cái xác không hồn thì số phận ngẫu nhiên đã đưa tôi đến sống ở Orcival.
Ở Orcival tôi đã gặp Laurence. Khi ấy nàng mới 15 tuổi và chưa có người nào hội tụ được sự thông minh, duyên dáng, ngây thơ trong trắng và xinh đẹp như thế.
Ông Courtois khi ấy là bạn tôi, chẳng bao lâu Laurence trở thành con gái tôi. Chắc là tôi đã yêu nàng ngay từ lúc đó, nhưng tôi không dám tự thú nhận, không dám chắc về điều đó.
Nàng còn quá trẻ, mà tôi thì đầu đã bạc. Tôi vừa tự thuyết phục rằng tình cảm trìu mến này là tình cảm của một người cha và nàng cũng đối xử với tôi như với một người cha. Ôi! Biết nói sao về những giờ phút được nghe những chuyện phiếm đáng yêu và những tâm tình ngây thơ của nàng. Khi ngắm nàng chạy trong vườn, ngắt những bông hoa hồng mà tôi trồng cho nàng, quậy phá cả cái nhà kính, tôi thấy thật hạnh phúc, tự nhủ rằng cuộc đời này là một món quà quý của Chúa. Tôi mơ ước được theo đuổi nàng, tôi thích hình dung nàng lấy một người đàn ông tử tế đem lại cho nàng hạnh phúc và tôi vẫn sẽ là bạn của vợ một người khác sau khi đã là bạn tri âm của một người con gái. Nếu tôi có bận tâm đến tài sản của mình, một tài sản không hề nhỏ, thì cũng là tôi nghĩ đến các con của nàng, vì chúng mà tôi tích trữ của cải. Tội nghiệp, thật tội nghiệp Laurence.
Ông Lecoq có vẻ khó chịu trên chiếc ghế bành, ông liên tục cựa quậy, ho hắng, lấy khăn mùi soa lau mặt, mặc cho nguy cơ có thể xóa mất lớp phấn cải trang. Sự thật là ông đang xúc động hơn mức ông muốn tỏ ra.
- Một hôm, - Cha Plantat nói tiếp - ông bạn Courtois nói cho tôi biết về đám cưới của con gái ông với bá tước Trémorel. Đến hôm đó tôi mới đo được mức độ sâu nặng tình yêu của tôi. Tôi cảm thấy những nỗi đau dữ dội không thể tả nổi. Nó giống một đám cháy đã âm ỉ lâu ngày mà đột nhiên, khi người ta mở cửa sổ, nó bùng cháy và thiêu trụi tất cả. Một ông già yêu một đứa trẻ! Tôi có cảm tưởng mình sẽ phát điên. Tôi cố trấn tĩnh tỉnh táo, cố tự giễu mình, nhưng vô ích! Cái gì có thể chống lại được nỗi đam mê, phải dùng lý trí hay những lời châm chọc? Lão già nực cười, - Tôi tự nhủ - mi không biết xấu hổ à, hãy im miệng đi” Tôi im lặng và đau khổ. Tệ hại hơn nữa là Laurence đã chọn tôi làm bạn tri âm; thật là một sự tra tấn! Nàng đến gặp tôi để nói về Hector. Nàng ngưỡng mộ mọi thứ trong con người đó và coi người đó hơn mọi người đàn ông khác, đến mức không ai có thể so sánh được. Nàng mê đắm trước tài cưỡi ngựa, thán phục cả những câu nói tầm thường nhất của ông ta. Tôi là một thằng điên, đúng thế, nhưng nàng cũng điên.
- Thưa ngài, lúc đó ngài có biết cái gã Trémorel này khốn nạn thế nào không?
- Than ôi! Tôi vẫn chưa biết gì. Tôi quan tâm làm gì đến người đàn ông đang sống ở lâu đài Valfeuillu đó! Nhưng từ lúc tôi biết ông ta sẽ cướp mất cái kho báu quý giá nhất của mình, rằng người ta sẽ đem Laurence cho ông ta, thì tôi bắt đầu tìm hiểu. Tôi mong tìm thấy niềm an ủi là biết được ông ta xứng đáng với nàng. Thế là tôi bám lấy ông ta, thưa ông Lecoq, giống như ông bám lấy bị can mà ông theo dõi. Tôi đã thực hiện biết bao chuyến đi Paris khi muốn thâm nhập cuộc sống của ông ta! Tôi đã làm cái nghề của ông; tôi hỏi thăm tất cả những người quen biết ông ta và càng hiểu tôi càng khinh bỉ ông ta. Chính vì thế mà tôi đã phát hiện ra những cuộc hẹn hò của ông ta với tiểu thư Fancy, rằng tôi đã đoán ra mối quan hệ của ông ta với cô nàng Berthe.
- Tại sao ngài không nói gì?
- Danh dự bắt tôi phải im lặng. Liệu tôi có quyền làm ô danh một người bạn, làm tan vỡ hạnh phúc của ông ấy, làm ông ấy mất mạng, chỉ vì một tình yêu quái gở và không có hy vọng. Tôi đã im lặng, chỉ nói với ông Courtois về Fancy và ông ta chỉ cười cái mà ông ta gọi là một tình yêu nhăng nhít. Chỉ cần nói vài lời bâng quơ phản đối Hector thì chắc là Laurence sẽ gần như chấm dứt đến thăm tôi.
- Ồ! - Vị nhân viên an ninh kêu lên - Thưa ngài, tôi chắc đã không có được lòng kiên nhẫn cũng như lòng độ lượng của ngài.
- Đó là vì ông chưa đến cái tuổi của tôi, ông bạn ạ! Ôi! Tôi ghét cay ghét đắng cái gã Trémorel này. Thấy ba người đàn bà phải lòng y khác biệt đến mức mất hết tỉnh táo, tôi tự nhủ: y có cái gì mà được yêu như vậy?
- Đúng thế! - Ông Lecoq lẩm nhẩm như đáp lại một ý nghĩ thầm kín - Đàn bà thường nhầm lẫn, họ không phán xét đàn ông như chúng ta vẫn phán xét.
- Biết bao lần, - Ông Thẩm phán già nói tiếp - biết bao lần tôi đã nghĩ đến chuyện khiêu khích cái tay khốn nạn này để đánh nhau với y, để tôi giết chết y. Nhưng như thế thì Laurence sẽ không muốn gặp tôi nữa. Tuy nhiên, có thể tôi sẽ nói ra nếu như ông Sauvresy không ngã bệnh và qua đời. Tôi biết là ông đã bắt vợ và bạn phải thề sẽ lấy nhau, tôi biết rằng có một lý do khủng khiếp bắt họ phải giữ lời thề và tôi tưởng Laurence sẽ được cứu. Than ôi! Trái lại nàng đã bị tiêu đời. Một buổi tối, lúc đi qua bên cạnh nhà ông Xã trưởng, tôi nhìn thấy một người lẻn vào vườn và leo qua tường. Người đó là Trémorel, tôi nhận ra y rất rõ. Tôi có một động tác tức giận ghê gớm, tôi thề sẽ đợi y để giết chết y và tôi đã đợi. Nhưng đêm đó y không ra khỏi nhà ông Xã trưởng.
Cha Plantat đưa hai tay ôm mặt. Trái tim ông tan nát khi nghĩ đến cái đêm đầy hoang mang đó, khi ông thức cả đêm đợi một kẻ để giết hắn ta.
Ông Lecoq cũng rùng mình phẫn nộ. Ông kêu lên:
- Nhưng mà cái tay Trẻmorel này là một kẻ khốn nạn. Không thể tha thứ cho những hành vi bỉ ổi và những tội ác của y. Thế mà, thưa ngài, ngài lại muốn cứu cho y thoát khỏi tòa đại hình, cứu y thoát khỏi nhà tù và giá treo cổ đang đợi!
Ông Thẩm phán già ngồi im một lúc lâu không trả lời.
Ông đang rơi vào những cơn khủng hoảng tồi tệ, bị giày vò bởi những ý nghĩ hỗn loạn, ông không biết phải trình bày cái gì trước. Ông cảm thấy lời lẽ của mình trở nên bất lực trước các cảm giác. Ông những muốn, chỉ bằng một câu nói, có thể bày tỏ được tất cả những gì ông cảm thấy về gã kia.
- Trémorel đã làm gì tôi ư? - Cuối cùng ông nói - Tôi lo lắng cho y ư? Y sống hay chết, y trốn được hay chết treo trên quảng trường Roquette thì can hệ gì đến tôi!
- Thế thì tại sao ngài lại sợ chuyện xét xử kia?
- Đó là vì...
- Vì ngài là bạn của một gia đình, vì ngài không muốn để cho hắn ta vấy bẩn thanh danh của gia đình đó?
- Không phải, mà là tôi lo cho Laurence, thưa ông, ý nghĩ yêu quý nàng không bao giờ rời bỏ tôi.
- Nhưng nàng không phải là tòng phạm, nàng không biết gì cả, tất cả cho chúng ta biết và khẳng định điều đó, nàng không hề biết người tình của nàng đã giết vợ hắn.
- Quả thực, - Cha Plantat nói tiếp - là Laurence vô tội, nàng chỉ là nạn nhân của một kẻ gian ác bỉ ổi. Nhưng một điều không kém phần sự thật là nàng sẽ bị trừng phạt tàn khốc hơn cả hắn ta. Cứ cho là Trémorel bị đưa ra tòa đại hình, nàng cũng sẽ phải ra tòa như một nhân chứng, nếu không phải là bị cáo. Và ai mà biết được liệu người ta có nghi ngờ cả thiện ý của nàng. Người ta sẽ tự hỏi có đúng là nàng không biết gì về âm mưu giết người, liệu nàng có khuyến khích hắn ta không. Berthe là tình địch của nàng, chắc nàng phải ghét chị ta. Nếu là Thẩm phán điều tra, hẳn là tôi không ngại ngần đưa nàng vào bản cáo trạng.
- Có ngài và tôi giúp sức, thưa ngài, nàng sẽ chứng minh thành công rằng nàng không biết gì cả, răng nàng bị lừa một cách bỉ ổi.
- Cứ cho là thế đi! Nhưng nàng có kém bị ô danh hơn không, có tiêu đời mãi mãi không? Dù thế nào nàng cứ phải ra trước tòa, phải trả lời các câu hỏi của chánh án, phải kể lại cho công chúng nghe nỗi nhục nhã và những điều bất hạnh của mình. Chẳng lẽ nàng không phải nói rõ nàng đã mắc sai lầm ở đâu, khi nào và ra sao, sẽ phải nhắc lại những câu nói của kẻ quyến rũ, phải kể ra những cuộc hẹn hò? Ông có hiểu là nàng đã phải cam chịu thông báo tự tử, có nguy cơ làm cho cả nhà nàng chết vì đau buồn? Không hiểu được phải không? Nàng sẽ phải giải thích cho thấy những sự đe dọa hay hứa hẹn nào làm cho nàng chấp nhận cái ý tưởng ghê sợ mà chắc chắn không phải do nàng nghĩ ra đó. Cuối cùng, điều tệ hại hơn cả là nàng buộc phải thú nhận tình yêu dành cho Trémorel.
- Không! - Vị nhân viên an ninh đáp - Chúng ta đừng phóng đại điều gì. Cũng như tôi, ngài biết rằng tòa án có những cách đối xử vô cùng khéo léo với những người vô tội có tên tuổi có nguy cơ bị phương hại trong những vụ việc như thế này.
- Đối xử khéo léo ư? Này, với cái tính công khai phi lý của tranh tụng như bây giờ, liệu tòa có giữ được những kiểu đối xử đó không, nếu như nó muốn? Có thể ông sẽ làm cho các quan tòa động lòng, tôi cũng muốn như thế; nhưng ông có làm mủi lòng mấy chục nhà báo mà từ khi án mạng xảy ra tại lâu đài Valfeuillu, họ đang mài bút và chuẩn bị giấy tờ? Chẳng phải báo chí vẫn luôn ở đó để rình mò những cái có thể kích động trí tờ mò bệnh hoạn của công chúng đó sao? Ông có dám nghĩ, để làm vui lòng chúng ta, họ sẽ không công khai những cuộc tranh tụng bê bối mà tôi đang lo sợ và ở đó tên tuổi và tình trạng của thủ phạm sẽ tạo ra sự thu hút lớn? Liệu có phải vụ án này sẽ tập hợp tất cả những điều kiện đảm bảo cho sự thành công của màn kịch tư pháp? Ôi, ở đây sẽ không thiếu thứ gì, có đủ loại chuyện: ngoại tình, thuốc độc, trả thù và cả giết người. Ở đây, Laurence sẽ đại diện cho yếu tố thơ mộng và tình cảm. Nàng, người con gái của tôi, sẽ trở thành nhân vật nữ chính của tòa đại hình. Nàng chính là nhân vật được quan tâm, nói như bạn đọc của báo tòa án. Các nhân viên tốc ký sẽ cho biết liệu nàng có đỏ mặt không và đã chảy nước mắt bao nhiêu lần? Người ta sẽ thi nhau cố gắng mô tả chi tiết nhất con người nàng, trang phục và thái độ của nàng. Báo chí sẽ làm cho nàng nổi tiếng hơn cả gái đứng đường, mỗi người đọc lại biết điều gì đó về nàng. Như thế chưa đủ ghê tởm sao? Và tiếp theo nỗi ghê tởm là sự mỉa mai. Các nhà nhiếp ảnh sẽ bao vây nhà nàng và nếu nàng từ chối chụp ảnh thì họ sẽ trưng lền báo bức ảnh của một người đàn bà lẳng lơ nào đó và bảo đó là nàng. Nàng muốn trốn, nhưng trốn ở đâu? Có cánh cổng nào có thể cho nàng tránh được sự tờ mò háo hức? Nàng sẽ nổi tiếng. Các cửa hàng giải khát sẽ viết thư đề nghị cho nàng một ghế bán hàng ở quầy của họ, những người Anh chán đời sẽ nhờ ông tơ se duyên cho họ. Thật nhục nhã và thảm hại! Để cứu nàng, thưa ông Lecoq, tòa án không được đọc tên nàng. Tôi xin hỏi: Như thế có được không? Ông trả lời đi!
Ông Thẩm phán già bày tỏ với một thái độ dữ dội cực độ nhưng thành thực, không có những câu nói đam mê hoa mỹ, nhưng vẫn khoa trương những chỗ ông muốn. Con giận làm mắt ông ánh lên những tia lửa, ông như đang trẻ ra, như đang hai mươi tuổi, đang yêu và muốn bảo vệ người con gái yêu quý của mình.
Thấy ông Lecoq cứ im lặng, ông lại nói:
- Ông trả lời tôi đi.
- Ai mà biết được! - Ông Lecoq đáp.
- Tại sao phải tìm cách lừa phỉnh tôi? - Cha Plantat nói tiếp - Cũng như ông, tôi chẳng đã có kinh nghiệm với những chuyện của tòa án ư? Nếu Trémorel bị đưa ra xét xử thì Laurence sẽ không còn cứu vãn được nữa. Tôi yêu nàng! Phải, với ông thì tôi dám thú nhận điều đó, tôi dám để cho ông thấy nỗi đau vô bờ của mình. Tôi yêu nàng như chưa bao giờ được yêu. Nàng đã bị ô danh, đã bị khinh bỉ, có thể nàng yêu cái kẻ khốn nạn mà nàng sẽ có một đứa con với hắn, có sao đâu! Thật đấy, tôi còn yêu nàng gấp nghìn lần so với trước khi nàng mắc lỗi, bởi vì trước đây tôi yêu nàng mà không có hy vọng, nhưng bây giờ...
Ông ngừng lời, hoảng hốt về những gì vừa nói. Ông cụp mắt trước cái nhìn của vị nhân viên an ninh, đỏ mặt trưóc niềm hy vọng nhục nhã nhưng cũng rất nhân ái mà ông vừa hé mở.
- Giờ thì ông đã biết tất cả, - Ông nói với giọng bình tâm hơn - hãy đồng ý giúp tôi đi. Ôi! Nếu ông đồng ý giúp, tôi cũng không dám tin có thể hết nợ bằng cách trả cho ông một nửa gia tài và tôi là người giàu có...
Ông Lecoq làm một cử chỉ khẩn thiết ngăn lại.
- Thôi đủ rồi, thưa ngài. - Ông nói với giọng cay đắng - Đủ rồi, xin ngài. Tôi có thể giúp đỡ một người mà tôi quý trọng, yêu mến, thương cảm từ đáy lòng, nhưng tôi không biết bán sự giúp đõ này cho người đó như thế nào.
- Xin ông tin rằng, - Cha Plantat ấp úng như bị cấm khẩu - tôi không muốn...
- Có chứ, thưa ngài, ngài muốn trả công cho tôi. Ồ, ngài đừng bào chữa, đừng phủ nhận. Tôi biết quá rõ rằng có những ngành nghề nguy hại mà con người và sự trung thực chẳng là gì. Tại sao người ta lại cho tôi tiền? Ngài có lý do nào để cho tôi là kẻ hèn hạ đến mức có thể mua chuộc được sự chiều lòng của tôi? Vậy là ngài cũng giống như những kẻ khác, những kẻ không có khả năng hình dung được một người ở địa vị như tôi! Nếu tôi muốn giàu có, giàu có hơn ngài, thưa ngài Thẩm phán hòa giải, thì tôi có thể trở nên giàu có trong vòng 15 ngày. Ngài không đoán được là tôi nắm trong tay danh dự và mạng sống của 50 con người à? Tôi đang có ở đây, - Ông vỗ tay lên trán - 20 điều bí mật mà ngày mai tôi có thể bán, nếu tôi muốn, 100.000 franc mỗi cái, chắc chắn như thế.
Có thể thấy ông đang phẫn nộ, nhưng người ta cảm thấy đằng sau nỗi tức giận là sự cam chịu đau buồn nào đó. Có bao nhiêu lần ông đã phải gạt bỏ những lời đề nghị như thế này.
- Vậy thì, - Ông nói tiếp - ngài hãy thử đấu tranh chống lại cái định kiến được ấn định hàng mấy thế kỷ này đi. Ngài hãy nói rằng một nhân viên an ninh là người trung thực, anh ta không thể không như thế, rằng anh ta mười lần trung thực hơn bất cứ nhà buôn hoặc viên thư lại nào, bởi vì anh ta có mười lần bị cám dỗ hơn mà không có được lợi lộc từ tính trung thực của mình. Ngài hãy thử nói điều đó xem, người ta sẽ cười vào mũi ngài. Ngay ngày mai, bằng một mẻ lưới mà không sợ bị trừng phạt, tôi có thể lượm được ít nhất một triệu đồng. Ai sẽ nghi ngờ và ai sẽ biết ơn tôi vì điều đó? Tôi có lương tâm, đúng như thế, nhưng một chút cân nhắc sẽ không làm tôi khó chịu. Khi tôi dễ dàng lạm dụng điều mình biết, lạm dụng điều mà người ta buộc phải ký thác cho tôi hoặc lạm dụng cái mà tôi đã tóm được, thì việc tôi không lạm dụng sẽ là điều đáng khen. Thế nhưng ngày mai, bất cứ người nào - có thể là một ông chủ nhà băng gian xảo, một nhà buôn đang tin chắc mình bị vỡ nợ gian lậu, một kẻ xảo trá, hoặc một viên thư lại chơi chứng khoán - buộc phải đi ngoài đường cùng với tôi, anh ta sẽ tự cho là mình bị liên lụy. Một cảnh sát, phỉ phui! Yên tâm đi - ông Tabaret, người thầy và là bạn tôi đã bảo tôi, - sự khinh bỉ của loại người như thế này chỉ là một hình thức sợ hãi.
Cha Plantat sững sờ. Làm sao mà ông, một Thẩm phán già tinh tế, đầy thận trọng và khôn ngoan, lại có thể phạm phải sự vụng về ghê gớm như vậy. Ông vừa làm tổn thương và tổn thương tàn nhẫn một con người rất sẵn lòng với ông, người mà ông có tất cả mọi điều để trông đợi.
- Thưa ông, - Ông nói - tôi không hề có ý định xúc phạm như ông nghĩ. Ông hiểu sai những câu nói vô nghĩa của tôi, những câu nói mà tôi đã buột ra thiếu suy nghĩ và chúng không hề có ý nghĩa quan trọng nào.
Ông Lecoq bình tĩnh trở lại.
- Thôi được rồi. Còn hơn cả những người bị xúc phạm khác, tôi xin lỗi là đã tự ái hơn họ như vậy. Thôi ta dẹp cái chủ đề khó chịu này đi để trở lại với gã bá tước Trémorel.
Ông Thẩm phán hòa giải tự hỏi liệu mình có dám nói về những dự định nữa không, khi mà thái độ tế nhị của ông Lecoq trong việc chấn chỉnh ông đang làm ông cảm động một cách đặc biệt.
- Tôi chẳng có gì ngoài việc chờ đợi quyết định của ông. - Ông nói.
- Tôi sẽ không giấu ngài, - Vị nhân viên an ninh nói tiếp - rằng ngài đòi hỏi tôi một việc quá khó khăn, hơn nữa nó trái với bổn phận của tôi. Bổn phận buộc tôi phải truy lùng Trémorel, bắt hắn ta và giao nộp cho tòa án; ngài lại yêu cầu tôi tha cho hắn khỏi sự trừng trị của pháp luật.
- Đó là nhân danh người con gái bất hạnh mà ông biết là nàng vô tội.
- Chỉ có một lần trong đời, thưa ngài, là tôi phải hy sinh bổn phận. Tôi đã không cưỡng lại được những giọt nước mắt của một người mẹ già tội nghiệp ôm lấy gối tôi xin tha cho con trai bà. Tôi đã cứu đứa con đó và anh ta đã trở thành một người lương thiện. Lần thứ hai, hôm nay tôi sẽ vượt quá quyền hạn của mình, đánh liều một mưu toan mà có thể lương tâm sẽ cắn rứt: tôi đầu hàng trước những lời cầu khẩn của ngài.
- Ôi! Thưa ông! - Cha Plantat xúc động kêu lên - Tôi thật biết ơn ông!
Nhưng ông Lecoq vẫn tỏ ra nghiêm trang, gần như buồn rầu, ông đang suy nghĩ.
- Chúng ta đừng ru ngủ bằng hy vọng để có thể bị thất vọng. - Ông nói tiếp - Tôi không có đủ hai cách để có thể tránh cho kẻ tội phạm như Trémorel thoát khỏi tòa đại hình, tôi mới chỉ có một cách duy nhất; liệu có thành công được không?
- Được, được, nếu ông muốn là được.
Lecoq không thể không mỉm cười trước niềm tin của ông Thẩm phán già.
- Chắc chắn tôi là một thám tử thành thạo, - Ông đáp - nhưng tôi cũng chỉ là một con người và không thể đảm bảo được những quyết định của người khác. Tất cả phụ thuộc vào Hector. Nếu đó là chuyện của một thủ phạm khác thì tôi có thể nói với ngài rằng: Tôi dám chắc. Nhưng đối với hắn ta, tôi phải thành thực thú nhận là tôi nghi ngờ. Chúng ta sẽ phải tính đến nghị lực của tiểu thư Courtois. Nàng là người mạnh mẽ, đúng thế không?
- Nàng là hiện thân của nghị lực.
- Thế thì còn hy vọng. Nhưng chúng ta có thực sự dập tắt được vụ này không? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu người ta tìm thấy tài liệu tố giác của ông Sauvresy, đang được giấu ở đâu đó trong lâu đài Valfeuillu mà Trémorel không thể tìm ra?
- Người ta sẽ không tìm thấy. - Cha Plantat sốt sắng đáp.
- Ngài tin như thế chứ?
- Tôi dám chắc như vậy.
Ông Lecoq nhìn ông Thẩm phán già với ánh mắt có khả năng làm lộ ra sự thật trên mặt người bị hỏi cung, rồi ông chỉ nói:
Và ông nghĩ: thế là cuối cùng ta sẽ hiểu được cái hồ sơ ông ấy đã đọc đêm đó ở đâu ra và nó có hai chữ viết khác nhau.
Sau một lát do dự, Cha Plantat nói:
- Tôi đã đặt mạng sống của mình vào tay ông, thưa ông Lecoq, tôi có thể giao phó niềm hạnh phúc của mình cho ông. Tôi hiểu ông, tôi biết rằng dù cho chuyện gì có xảy ra...
- Tôi sẽ im lặng, tôi xin hứa.
- Thế này đây, vào cái ngày mà tôi bắt quả tang Trémorel ở nhà Laurence, tôi đã muốn biến những nỗi nghi ngờ của mình thành niềm tin chắc chắn, tôi đã bóc gói đồ của ông Sauvresy.
- Và ông vẫn chưa dùng nó!
- Tôi đã hoảng sợ về sự lạm dụng lòng tin của mình. Hơn nữa, tôi có quyền cướp đi sự trả thù của cái con người khốn khổ đã phải chấp nhận chết đê trả thù không?
- Nhưng ngài đã giao lại cho bà Trémorel bản tố giác đó.
- Đúng thế, nhưng cô nàng Berthe đã có một linh cảm mơ hồ về số phận dành cho mình. 15 ngày trước khi xảy ra án mạng, cô ta đã đến trao cho tôi tập bản thảo của chồng mà cô ta cẩn thận bổ sung thêm. Tôi có nhiệm vụ bóc ra đọc nếu cô ta gặp phải một cái chết tàn khốc.
- Vậy làm sao, thưa ngài Thẩm phán, mà ngài không nói? Tại sao lại để tôi phải tìm tòi, mò mẫm?
- Tôi yêu Laurence, thưa ông, việc giao nộp Trémorel sẽ đào một cái hố sâu ngăn cách nàng với tôi.
Vị nhân viên an ninh cúi đầu nghĩ: Thật quái quỷ, ông Thẩm phán xã Orcival này thật tinh khôn, khôn chẳng kém mình. Thế đấy ! Mình quý ông ấy và sẽ huých cho ông ấy một cú bất ngờ.
Cha Plantat đang nóng lòng muốn hỏi ông Lecoq, muốn biết cái cách duy nhất mà ông ta có được để đảm bảo cho sự thành công tương đối chắc chắn là ngăn không cho vụ xét xử xảy ra và cứu Laurence. Nhưng ông không dám.
Ông Lecoq khi ấy ngồi chống tay lên bàn, mắt nhìn xa xăm vào khoảng không. Ông cầm một cây bút chì, lơ đãng vẽ nguệch ngoạc những hình thù quái dị lên tờ giấy trắng. Bỗng nhiên ông tỏ ra tỉnh hẳn con mê. Ông vừa giải được bài toán khó cuối cùng. Từ nay kế hoạch đã hoàn tất. Ông nhìn chiếc đồng hồ quả lắc.
- 2 giờ rồi à! - Ông kêu lên - Thế mà trong khoảng từ 3 đến 4 giờ tôi có hẹn với bà Charman về chuyện cô ả Jenny Fancy.
- Tôi xin tuân lệnh ông. - Ông Thẩm phán hòa giải nói.
- Tốt lắm. Chỉ có điều, vì sau Fancy chúng ta sẽ phải bận tâm đến Trémorel, phải có các biện pháp để kết thúc trong ngày hôm nay.
- Sao? Ông đã nghĩ đến kết cục ngay từ hôm nay...
- Tất nhiên. Trong nghề của chúng tôi thì sự khẩn trương là không thể thiếu được. Nhiều khi chỉ cần bỏ lỡ một tiếng đồng hồ là sẽ phải mất cả mấy tháng mới bù lại được. Trong lúc này chúng ta đang có cơ hội nhanh chân hơn Hector và có thể tóm được hắn; ngày mai có khi sẽ quá muộn. Hoặc là trong 24 tiếng nữa chúng ta sẽ bắt được hắn, hoặc là chúng ta sẽ phải thasy đổi mưu mẹo. Ba người của tôi đều được trang bị một chiếc xe ngựa tốt. Trong một tiếng đồng hồ chắc họ đã hoàn thành việc thăm hỏi các cửa hàng mành rèm. Nếu tôi suy đoán đúng thì trong vòng một tiếng, hoặc nhiều nhất hai tiếng nữa, sẽ có địa chỉ của hắn và khi đó chúng ta sẽ hành động.
Vừa nói ông vừa rút trong một chiếc hộp các-tông ra một tờ giấy có in hình huy hiệu của mình - một con gà trống đang gáy với dòng chữ: Luôn cảnh giác! - rồi viết nhanh mấy dòng:
- Thưa ngài, - Ông nói với Cha Plantat - đây là những gì tôi viết cho một trong những phụ tá của mình: ”Anh Job, anh hãy tập hợp ngay bây giờ 6 hoặc 8 người rồi dẫn họ đến đợi sự chỉ dẫn của tôi tại quán rượu ở góc giao nhau giữa phố Martyrs với phố Lamartine.”
- Tại sao lại ở đó mà không phải ở nhà ông?
- Thưa ngài, chúng ta sẽ có lợi là tránh được những cuộc di chuyển vô ích. Ở đó chúng ta chỉ cách nhà bà Charman có hai bước chân và rất gần nơi ẩn náu của Trémorel, vì gã khốn này đã thuê phòng trong khu phố Notre-Dame-de-Lorette.
Ông Thẩm phán già có một cử chỉ ngạc nhiên.
- Ai làm cho ông nghĩ như vậy? - Ông hỏi.
Vị nhân viên an ninh mỉm cười như thể cảm thấy câu hỏi thật ngây ngô. Ông đáp:
- Thế ngài không nhớ là bức thư của tiểu thư Courtois gửi về nhà có dán tem Paris và đóng dấu bưu cục phố Saint-Lazare à? Với lại, ngài hãy nghe kĩ điều này: Khi bỏ nhà bà cô, tiểu thư Laurence nhất định phải đến thẳng căn hộ đã được Trémorel thuê và bày đặt nội thất mà hắn đã cho nàng địa chỉ và hứa sẽ đến đó vào sáng thứ Năm. Chính từ căn hộ này mà nàng đã viết bức thư tuyệt mệnh. Liệu chúng ta có thể giả định nàng nghĩ đến chuyện đi thả thư tại một khu phố khác với khu của mình không? Điều này ít có khả năng bởi vì nàng không biết người tình của mình có những lý do khủng khiếp nào để sợ bị tìm kiếm và truy lùng. Liệu Hector có đủ thận trọng và lo xa để nghĩ ra cái mẹo này không? Không, bởi lẽ nếu không phải là một thằng ngốc thì hắn đã bảo nàng thả thư ở một nơi khác ngoài thành phố Paris. Vậy thì bức thư này không thể
không thả ở một bưu cục gần nơi ở của nàng.
Những suy luận này đơn giản đến nỗi Cha Plantat ngạc nhiên sao mình không hề nghĩ ra. Nhưng mà người ta chẳng bao giờ nhìn rõ được trong một vụ án khi mà bản thân có liên quan, khi đó nỗi đam mê sẽ làm mờ mắt giống như hơi nóng trong phòng làm mờ mắt kính. Cùng với việc mất đi sự lạnh lùng, ông cũng đánh mất một phần sáng suốt. Và ông vô cùng bối rối; cảm thấy rằng ông Lecoq đang sử dụng những phương cách đặc biệt để giữ lời hứa.
- Tôi cảm thấy, thưa ông, - Ông không kìm nổi nhận xét - rằng nếu muốn tránh cho Hector thoát khỏi tòa đại hình, thì những người mà ông tập hợp sẽ làm ông vướng víu hơn là có ích.
Trong ánh mắt cũng như trong giọng nói của ông Thẩm phán, ông Lecoq tưởng như thấy có sự nghi ngờ nào đó khiến ông khó chịu.
- Ngài không tin tôi à, thưa ngài? - Ông hỏi.
Cha Plantat muốn phản đối.
- Xin ông tin cho, thưa ông...
- Tôi đã hứa với ngài rồi, - Ông Lecoq nói tiếp - và nếu ngài hiểu tôi tốt hơn thì ngài sẽ biết rằng tôi vẫn có thể rút lại lời đã hứa. Tôi đã khẳng định rằng mình sẽ làm hết sức để cứu Laurence và tôi sẽ làm. Nhưng ngài đừng quên rằng tôi đã hứa giúp đỡ chứ không hứa thành công. Vậy hãy để tôi sử dụng những biện pháp mà tôi cho là thích hợp.
Nói xong, không để ý đến vẻ hoàn toàn bối rối của ông Thẩm phán hòa giải, ông lắc chuông gọi bà Janouille.
- Này, - Ông bảo bà - đây là một bức thư cần được chuyển ngay cho anh Job.
- Tôi sẽ đích thân đem chuyển.
- Không được. Bà làm ơn ở yên đây đợi mấy người tôi sai đi tuần sáng nay về. Khi nào họ về bà hãy bảo họ đem báo cáo đến cửa hàng rượu ở phố Martyrs. Bà biết là nó ở góc phố trước mặt nhà thờ đó. Họ sẽ gặp nhiều người ở đó.
Ông vừa ra mệnh lệnh vừa cởi bỏ chiếc áo mặc trong nhà, khoác lên mình chiếc áo đuôi tôm màu đen và chỉnh trang cẩn thận bộ tóc giả.
- Tối nay ngài có về nhà không? - Bà Janouille hỏi.
- Tôi chưa biết.
- Thế nếu có người dưới đó đến đây?
Đối với một người trong ngành, “dưới đó” luôn là trụ sở của Sở Cảnh sát.
- Cứ nói là tôi bận ra ngoài đi giải quyết vụ Corbeil.
Ông Lecoq đã sẵn sàng. Trông ông thực sự có dáng vẻ, diện mạo và kiểu cách của một vị thủ trưởng đáng kính trạc 50 tuổi. Với chiếc kính gọng vàng, một chiêc ô, trên người ông tỏa ra mùi nước hoa đặc sệt văn phòng.
- Giờ, - Ông nói với Cha Plantat - ta phải khẩn trương đi thôi.
Trong phòng ăn, Goulard đã ăn xong bữa sáng đang đúng đợi ngoài cửa để chờ người hùng của mình đi ra.
- Thế nào, ông bạn? - Ông Lecoq hỏi - Nói mấy câu về rượu của ta chứ hả, mi thấy thế nào?
- Ngon tuyệt, thưa ngài. - Viên cảnh sát Corbeil đáp - Tuyệt vời, đúng là rượu tiên.
- Ít nhất thì mi cũng tươi tỉnh lại rồi chứ?
- Ồ, vâng, thưa ngài.
- Thế thì, mi sẽ đi sau chúng ta mười lăm bước chân và khi nào thấy chúng ta vào một ngôi nhà thì mi đứng ngoài canh gác. Có thể ta sẽ giao cho mi một cô gái xinh đẹp để mi dẫn về cho ông Domini. Và hãy mở mắt to ra nhé; ả ta là một con ruồi khôn ngoan, rất có khả năng tán tỉnh mi trên đường rồi chuồn đi đó.
Họ ra khỏi nhà và để lại bà Janouille cố thủ vững chắc sau lưng.