Ba Bộ Mặt Của I-a-nút

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 262 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trận Tập Kích Trong Rừng Ghêm-bích

❊ ❊ ❊

Khi bắt đầu tấn công ở mặt trận phía tây, tại vùng Ác-đên, A-đôn Hít-le hoàn toàn không muốn làm một cuộc chuyển quân chiến lược nhằm mục đích đẩy lùi quân đội Anh-Mỹ đến bờ Đại Tây Dương.

Cuộc tấn công ở ngoại vi Ác-đên nhằm chứng tỏ cho các chính phủ Anh-Mỹ và các giới đứng sau họ biết rằng quân đội Đức vẫn còn rất mạnh để chống trả các trận tấn công của các nước Đồng minh.

Đó là một nước cờ, mà theo chỉ định của Hít-le, có thể buộc người Anh và người Mỹ phải xúc tiến đàm phán hòa bình riêng với Đức. Cuộc đàm phán đã bắt đầu từ lâu, thông qua những kênh tuyệt mật của các cơ quan tình báo ba quốc gia.

Trong tình huống được tạo ra như vậy những kẻ cầm đầu của nước Đức phát xít, đã coi việc phòng thủ Đông Phổ có một tầm quan trọng đặc biệt. Theo dự kiến của các nhà lý luận quân sự của Hít-le thì quân đội Xô-viết sẽ bị sa lầy tại đây. Đồng thời bọn chúng sẽ tổ chức hàng loạt các cuộc tập kích, khủng bố của những đội quân «Véc-vôn-phơ» được cài lại ở hậu phương các đơn vị quân đội Xô-viết, Hít-le hy vọng tranh thủ được thời gian để thực hiện đồng thời hai mục đích. Một là: chia rẽ khối liên minh các quốc gia đang chiến đấu chống nước Đức và xúi giục các nước này chống lại nhau. Hai là: hoàn thành việc nghiên cứu, chế tạo vũ khí mới, và nếu sử dụng vũ khí đó sẽ làm cho đối phương phải bàng hoàng, sửng sốt và sẽ đánh bại được đối phương.

Người tuyên truyền chính trị của Hít-le, tên thị trưởng Béc-lin và là tổng trưởng Bộ thông tin, tiến sĩ Gơ-ben, trong các bài phát biểu qua đài phát thanh và trên báo chí, đã kêu gọi binh sĩ Đức hãy kiên trì, chờ đợi. Y hứa hẹn với họ là trong một thời gian rất gần sẽ đưa ra sử dụng một loại vũ khí bí mật cực mạnh và «quân đội quang vinh» sẽ bắt đầu tổng tiến công ở mặt trận phía Đông. Như vậy chỉ còn lại hai con chủ bài cuối cùng ở trong tay tên binh nhất ngớ ngẩn: Đàm phán riêng rẽ và siêu vũ khí.

Nhưng trong tình hình loài người đang căm thù chủ nghĩa phát xít đến tột độ thì những kẻ nào mơ tưởng dùng vũ khí của chủ nghĩa phát xít Hit-le để chống lại Liên bang Xô-viết, đã buộc phải chú ý đến tình cảm của ngay cả nhân dân nước mình. Còn việc chế tạo bom nguyên tử thì các nhà vật lý Đức còn lâu mới làm được!

***

Chiến tranh thế giới thứ hai bắt đầu bằng cuộc tấn công của nước Đức vào nước Ba Lan tư sản.

Nhân dân và quân đội Ba Lan dù đã dũng cảm, hy sinh chiến đấu chống lại bọn xâm lược, nhưng kết quả của những cuộc chiến đấu đầu tiên thật là bi thảm!

Bọn cầm quyền tư sản đã chạy trốn ra nước ngoài. Đất nước bị quân đội Hít-le dày xéo.

Nhưng người Ba Lan không chịu khuất phục, nhân dân đã vùng lên đấu tranh chống lại bọn xâm lược. Đảng công nhân Ba Lan được thành lập trong những điều kiện bí mật, đã tổ chức những đội quân cận vệ Li-út-đô-va, với nhiệm vụ đấu tranh vũ trang chống lại bọn chiếm đóng sau này đổi tên là quân đội Li- út-đô-va.

Các tổ chức cánh hữu cũng tổ chức những binh đoàn quân sự - chính trị. Một trong những binh đoàn lớn nhất là quân đội của Grai-ô-va, được thành lập trên cơ sở của «Liên minh đấu tranh vũ trang». Những người đứng đầu quân đội Grai-ô-va theo chủ thuyết «Hai kẻ thù» nghĩa là kẻ thù của Ba Lan là cả nước Đức Hít-le lẫn liên bang Xô-viết. Tổ chức này được chính phủ lưu vong ở Luân-đôn nâng đỡ hoàn toàn, đứng sau chính phủ này là người Anh.

Quân đội Grai-ô-va và các thủ lĩnh của nó hành động theo khẩu hiệu: «Đặt súng xuống dưới chân chờ đợi!» Điều đó có nghĩa là: Không cầm vũ khí chống lại Đức mà chờ đợi thời cơ thuận lợi. Cơ quan phản gián Anh mặc dù đã hết sức nỗ lực, song vẫn chưa cài được điệp viên vào Quân cận vệ Li-út-đô-va vốn được tổ chức xuất sắc.

Ngược lại trong quân đội Grai-ô-va lại nhan nhản gián điệp Anh…

***

Làn sương mù mùa đông nặng nề phủ đầy các khu phố Luân-đôn đang tối đen trong hoàng hôn tháng chạp... Tại đây trong một chi nhánh của cơ quan mật vụ Anh Gióc Mắc-kinh-li đang tiếp một đồng nghiệp ở bên kia đại dương.

Họ ngồi lùi sâu trong những chiếc ghế bành bên lò sưởi đang nguội dần, chân ghếch lên lưới chắn và nói chuyện thật tự nhiên thoải mái. Không cần phải chú ý đặc biệt đến người khách của nhà tình báo anh ta cũng biết hắn là En-vít Hô-li-đây - một kẻ có mặt ở khắp nơi.

- Hai chính phủ chúng ta đã thỏa thuận hợp nhất mọi cố gắng để thu thập tài liệu có liên quan đến việc chế tạo loại vũ khí siêu đẳng ở nước Đức, chắc ngài biết điều đó? - Hô-li-đây lên tiếng hỏi.

- Vâng, tôi đã được thông báo, cũng như đã được trao nhiệm vụ hết sức giúp đỡ ngài. Tôi chỉ ngại là sự giúp đỡ này chưa chắc có hiệu quả. Chúng tôi biết quá ít về việc làm của người Đức…

- Sự khiêm tốn bao giờ cũng tô điểm cho những người thực sự tao nhã, thưa ngài! - Người khách cười mát - nhưng tôi có nhận xét rằng, riêng trong trường hợp này, các ngài biết quá nhiều. Vả lại, bây giờ tôi đang quan tâm đến những mối quan hệ của các ngài, với Ba Lan, mà nói riêng là với quân đội Grai-ô-va. Thực ra họ trực tiếp nằm trong sự điều khiển của các ngài, có phải không, thưa ngài?

- Ngài am hiểu cũng không phải là xoàng, thưa ngài Hô-li-đây - Gióc Mắc-kin-li nói một cách lạnh lùng - Tôi muốn ngài nói cụ thể điều ngài đang quan tâm...

- Xin thứ lỗi.

En Hô-li-đây nhổm người lên trong chiếc ghế bành và khéo léo quăng mẩu thuốc còn lại vào lò sưởi.

- Xin ngài hãy chuyển cho chúng tôi, cho cá nhân tôi chẳng hạn, một hoặc hai điệp viên của ngài ở Ba Lan hiện đang liên lạc với các đội quân Grai-ô-va. Họ sẽ thực hiện một số công việc theo kế hoạch mà tôi sẽ thông báo với ngài ngay bây giờ.

«Ở đó tôi cũng có người của tôi, - Hô-li-đây nghĩ - nhưng hắn chẳng cần biết chuyện ấy».

***

Trời đã tối hẳn. Trên con đường nối quốc lộ Đăng-dích với Vác-xa-va xuất hiện một đoàn mười lăm xe vận tải quân sự hạng nặng. Dẫn đầu là hai chiếc thiết giáp chở bọn lính SS, cuối đoàn xe có một chiếc thiết giáp và một xe hơi nhỏ, trong đó có viên chỉ huy trưởng đội xung kích Crau-de.

Đúng một giờ sau khi xuất phát từ Đăng-dích, chiếc xe thiết giáp đi đầu áp sát vào vệ đường, giảm tốc độ. Sau đó nó hãm phanh rồi dừng lại. Các chiếc xe đỗ nối đuôi nhau. Ánh sáng lờ mờ của những ngọn đèn pha được ngụy trang chiếu vào đoàn xe vận tải. Chiếc xe «ô-pen át-mi-nan» của Ghê-rơ-man Crau-de cũng được ngụy trang bứt lên phía trước. Chẳng mấy chốc nó quành lại gần chiếc xe thiết giáp đi đầu. Từ trong ca bin xe thiết giáp, một sĩ quan SS nhảy ra. Đó là tên chỉ huy đoàn hộ tống. Hắn chuyển sang ngồi trong xe của Crau-de. Mười lăm phút sau hắn trở lại xe thiết giáp của mình và đoàn xe lại tiếp tục lăn bánh trên quốc lộ.

Một tiếng rưỡi sau đoàn xe lại giảm tốc độ rồi dừng lại. Ở đâu đó, giữa đoàn xe có một chiếc xe vận tải lách khỏi hàng và dẫn đầu những chiếc xe còn lại. Đoàn xe được chia đều làm hai. Một nửa rẽ sang trái theo đường đi Cra-cốp, nửa kia tiếp tục đi theo lộ trình cũ. Vẫn như trước, nó được hộ tống bởi hai chiếc thiết giáp có bọn lính SS và tên chỉ huy đoàn hộ tống đi đầu. Chiếc thiết giáp bọc hậu đoàn xe trước đây và chiếc «ô-pen át-mi-nan» của tên Crau-de rẽ theo đường sang trái.

***

Gió thổi mạnh từ sáng, làm đu đưa những ngọn cây cao ở khu rừng Ghêm-bích. Đến trưa, gió bắt đầu giảm và chiều tối thì yếu hẳn. Khu rừng lại yên tĩnh. Tuyết rơi thưa thớt bám vào những cành thông xanh thẫm.

Từ lúc hoàng hôn trời đã giá lạnh. Khi màn đêm trùm xuống thì một toán quân của quân đội Li-út-đô-va rời nơi trú quân và vận động đến địa điểm phục kích, tuyết lạo xạo dưới đế dày các chiến sĩ. Chỉ huy toán lính nhảy dù Xô-viết - đại úy Pê-tra-zit-xki - lấy tay xoa xoa tai và nói thầm với các chiến sỹ để họ hạ các vành mũ che tai xuống, đỏm giáng bây giờ cũng chẳng để làm gì! Họ đổ bộ đạt yêu cầu, nếu không tính tới chuyện người hiệu thính viên bị trật khớp ngón tay cái...

Các liên lạc viên của một tổ du kích thuộc quân đội Li-út-đô-va đợi họ ở mặt đất. Viên chỉ huy đã được báo trước về cuộc viếng thăm này. Hai giờ sau khi đổ bộ xuống mặt đất, đại úy Pê-tra-zít-xki đã giải thích cho trung úy Ma-da-viêt-xki biết thực chất của chiến dịch sắp tới. Ma-da-viết-xki với bí danh «Người cụt tay» mà chính quyền Hít-le ở Ba Lan đã treo giải mười ngàn mác để bắt anh. Họ trao đổi với nhau bằng tiếng Ba Lan rất thạo, và cuộc trao đổi kéo dài đến gần sáng. Vào lúc tinh mơ có hai người ra khỏi nơi trú quân: Anh sinh viên Vác-xa-va người đã tham gia vào một số hoạt động biệt kích - tên là A-đam Me-si-vếch, và một người trong số những chàng trai hôm qua còn ngồi bên máy bay đậu ở một sân bay gần Mát-xcơ-va. Các chiến sĩ đi qua những trạm gác của đội canh phòng nhưng không dừng lại mà đi tiếp qua một làng du kích thường dùng làm căn cứ chuyển quân. Họ cố gắng không làm cho mọi người chú ý rồi theo đường bí mật vào một biệt thự rộng thênh thang của linh mục A-lô-ít. Biệt thự này ở một làng bên cạnh, cách ga xe lửa khoảng hai ki-lô-mét. Một giờ sau, ở bậc thềm cửa chính vị linh mục đã xuất hiện, kính cẩn tiễn đưa hai sĩ quan SS.

Bọn Hít-le thường đến thăm ngôi nhà hiếu khách của linh mục, vì vậy chẳng ai chú ý đến những người khách mới này.

Ngay tối hôm đó ta đã có thể gặp lại những người khách của đức cha đáng kính trên đường phố Đăng-dích.

***

«Irô-két cừ lắm! - En-vít Hô-ly-đây nghĩ - chiến dịch chuẩn bị thật chu đáo! Dẫu sao hắn cũng đã mở rộng được ảnh hưởng của hắn đến Ba Lan, và có thể còn xa hơn... Người của hắn đã liên lạc với quân đội Crai-ô-va, và bây giờ thì kết cục của chiến dịch đã được quyết định trước. Ta đã không uổng công, phải, ta hoàn toàn không uổng công khi trừ khử tên Sta-ken-béc tức Zê-rô ở Thụy Sĩ, kẻ duy nhất có thể làm bại lộ I-rô-két ở Kuê-níc-béc. Khi chiến tranh kết thúc, ta sẽ đòi hắn một két rượu uýt-ky của Anh về công này».

En Hô-ly-đây đứng dậy, rời khỏi chiếc ghế bành và đến bên cửa sổ, kéo chiếc màn che. Đêm Luân-đôn tẻ nhạt đang nhìn hắn. Hô-li-đây nhún vai rời cửa sổ, dừng lại giữa phòng và vươn vai.

«Bây giờ thì toàn bộ công việc ở trong tay các chàng trai nằm trong quân đội Crai-ô-va. Quỷ tha ma bắt, chỉ cốt bọn chúng không làm hỏng chiến dịch! Ta chẳng ưa gì tên Mắc-kin-li này, một tên thích phù hoa quan dạng chứ đâu phải một điệp viên. Nhưng biết làm sao được! Không có sự giúp đỡ của người Anh hiện nay ở Ba Lan thì chẳng làm được gì. Đã đến lúc chúng ta phải chuẩn bị người của mình ở cả những nơi dó!

En-vít Hô-ly-đây nhìn chằm chằm vào ngọn lửa trong lò sưởi, hắn nhíu lông mày, đưa tay với lấy chai uýt-ki trên chiếc bàn thấp nhỏ hình thang rồi rót rượu vào cốc.

***

Khi đoàn xe vận tải khởi hành từ Đăng-dích lúc tối đã tách ra làm đôi, Crau-de, chỉ huy đội bảo vệ tự cho phép chợp mắt lấy một lúc. Chiếc xe «Ôpen át-mi-ran» lắc lư êm nhẹ, khoang sau rộng cho phép hắn được duỗi chân thoải mái. Mãi chẳng ngủ được, nhưng sau đó dường như Crau-de bất chợt rơi vào một thể giới khác lạ. Hắn ngủ thiếp đi, hắn mơ một giấc mơ chẳng đâu vào đâu: với những tình tiết không nhất quán và mâu thuẫn, các thực tại và huyền ảo cứ xáo trộn lẫn nhau và tràn đầy trong tiềm thức của Crau-de. Thoạt tiên, hắn mơ thấy bãi biển Cô-pa-ca-ban nắng chói chang ở Ri-ô đơ Gia-nê-rô. Sau đó hắn thấy mình đứng trong đội ngũ lính xung kích trên đường phố Nu-sem-be, mặt đường nhựa bỗng biến đi dưới chân hắn và hóa thành boong tàu đang chìm sâu xuống dưới đáy đại dương. Sau đó hắn bay vút lên không trung trong nôi của một chiếc khí cầu khổng lồ, còn quanh hắn, ở bên dưới những chiếc dù đang hạ thấp là những gã đang nhếch mép cười gằn, Crau-de run lên khi nhận ra mỗi gã này đều là tổng trưởng SS Hen-rích Him-le. Hắn rên rỉ trong giấc mơ.

Cả ba khối thuốc nổ được những bàn tay khéo léo của các chiến sĩ dưới quyền chỉ huy của đại úy Pê-tra-zít-xki chôn trên đường đã nổ khớp nhau, cùng một lúc. Chiếc xe vận tải đi đầu bắn tung lên trên mặt đường, quay lộn gần 180° trong không trung rồi sập xuống, đổ nghiêng sang một bên. Tất cả xảy ra trong chớp nhoáng khiến tên lái xe thiết giáp đi phía sau không kịp ngoặt sang bên, đâm sầm vào xe tải. Trong thùng xe vang lên tiếng kêu của bọn lính, tiếng súng bắn loạn xạ; từ dưới ca bô phụt lên một ngọn lửa màu xanh da cam.

Một tiếng nổ khác đã làm tan tành chiếc xe vận tải đi cuối đoàn và những mảnh vỡ bốc lửa của chiếc xe đã chặn mất lối rút của đoàn xe. Khi đặt mìn trên đường, các chiến sĩ đã biết rõ kế hoạch sắp xếp đội hình của đoàn xe. Họ dự kiến cho xe tên Crau-de một khối thuốc nổ có sức công phá yếu hơn. Nhưng các chiến sĩ đặt mìn không biết được rằng, giữa chỗ ngồi của tên lái xe và khoang sau có ai đó đã đặt một khối thuốc nổ cực mạnh.

Hai tiếng nổ nối tiếp nhau gần như là đồng thời! Vừa chạy về phía đoàn xe Pê-tra-zít-xki vừa nhìn trung úy Xô-rô-kin, người chỉ huy đặt mìn.

- Tôi chẳng hiểu ra sao nữa! - Xô-rô-kin kêu lên, anh vừa chạy vừa nâng khẩu súng máy lên nhả những loạt đạn ngắn vào những chiếc xe tải đang đỗ - tất cả đều theo đúng chỉ dẫn! Có thể chúng mang theo thuốc nổ trong va-li.

- Thôi được, ta xét sau - Pe-tra-zit-xki vẫy tay nói - sau này hẵng hay...

Người chỉ huy toán quân của quân đội Li-út-đô-va đã chọn khu lòng chảo dựng đứng phía nam rừng Ghêm-bich làm địa điểm tấn công đoàn xe. Những tiếng nổ vang lên khi chiếc xe đầu tiên leo lên dốc, còn chiếc đi sau cùng đang bắt đầu tụt xuống lòng chảo. Tất cả các xe đều nằm phía dưới và là những mục tiêu rất tốt…

Bọn lính hộ tống có khoảng gần năm chục tên, nhưng việc tấn công bất ngờ đã quyết định thắng lợi của trận đánh. Khẩu súng máy đặt trên xe thiết giáp có thể gây ra một số khó khăn lớn, song trong những giây phút giáp chiến đầu tiên. A-đam Mơ-si-bếch đã đến được gần nó và quẳng một trái lựu đạn cán dài của Đức đụng bụng xe.

Tù binh không có. Đội quân những người trả thù đã từng bị bọn lính càn quét SS lùa xuống các boong ke trong những khu rừng sâu rậm rạp, không thể cho phép mình làm một chuyện xa xỉ. Còn nhóm quân của Pê-tra-zít-xki thấy rõ là trong số các «hành khách» của đoàn xe không có những «cái lưỡi» đáng được chuyển về Mát-xcơ-va cùng với món hàng mà vì nó họ đã phải tổ chức cuộc «bắn pháo hoa» này.

- Tìm nhanh các công-te-nơ chứa hàng! - Đại úy Pê-tra-zít-xki ra lệnh - Trong chiếc xe thứ tư!

- Nhanh lên, nhanh lên - «người cụt tay» thúc giục các đồng chí của mình.

Các chiến sĩ thu thập vũ khí, lục soát tử thi bọn SS, để các giấy tờ tài liệu sang một bên. Trung úy Va-xi-li Xô-rô-kin cùng người chiến sĩ dù đã đi Đăng-dích, là những người đầu tiên chạy về phía chiếc xe tải thứ tư. Họ nhanh tay lột tấm vải bạt lên và nhảy vào thùng xe. Một tiếng súng lẻ loi giữa cánh rừng yên bóng đột ngột vang lên. Tiếp đến là một tràng súng máy. Mọi người đổ xô lại phía chiếc xe. Từ dưới mép tấm bạt thò ra một họng súng tiểu liên. Các chiến sĩ chộp vội lấy vũ khí, nhưng họ đã nhìn thấy anh lính dù, một tay vén tấm bạt lên, quẳng khẩu súng tiểu liên xuống mặt đất lạnh cứng, kéo tấm thân nặng nề của Trung úy Xô-rô-kin đến lên thành thùng xe.

Mọi người để Xô-rô-kin, cẩn thận đặt anh nằm trên con lộ vấy đầy dầu và máu.

- Tên súc sinh, tên chó đẻ đã nấp ở đó! - Anh lính dù nói - Một tên súc sinh còn sót lại.

- Sao thế! Cớ sao lại như thế hả Va-xi-a? - Pê-tra- zít-xki cất tiếng hỏi Xô-rô-kin đã chết, rồi anh từ từ ngả mũ.

***

- Máy bay của không quân hoàng gia đã hai lần bay đến với người của chúng ta ở Ba Lan, nhưng cả hai lần đều không có kết quả. Nếu ngài cứ khăng khăng yêu cầu thì họ sẽ bay thêm lần thứ ba, mặc dù sự mạo hiểm chưa chắc sẽ được đền bù lại xứng đáng.

Tên phụ trách phòng Gioóc Mắc-kin-li khoát tay, với điệu bộ đó hắn muốn nói rằng: nếu như không có chỉ thị nghiêm khắc của Sếp là phải giúp đỡ tối đa cho tên I-ăng-ki vênh váo này. Thì Gioóc Mắc-kin-li chưa chắc đã thèm chú ý đến hắn.

«Tên phù phiếm, đểu giả! - En-vít Hô-ly-đây nghĩ. Một cú đấm móc tay trái vào người, và một cú đấm móc tay phải vào hàm - phải nói chuyện với mày như vậy đấy, tên khỉ độc ác», song hắn vẫn nói tiếp:

- Chính ngài đã biết, thưa ngài Mắc-kin-li, chiến dịch mà chúng ta đang thực hiện có tầm quan trọng như thế nào đối với hai đất nước chúng ta - Nếu các máy bay đã uổng công vô ích, thì có nghĩa là điệp viên của chúng ta đã không kịp thực hiện chiến dịch do các điều kiện không tùy thuộc vào họ; và đêm hôm nay...

- Đêm qua, ngài Hô-li-đây ạ, đêm qua...

En-vít ngây ra nhìn. Mắc-kin-li mỉm cười rất hóm hỉnh trao cho tên điệp viên Mỹ tờ điện báo đã giải mã.

- Ngài đã vội kết tội tôi là ăn không ngồi rồi, khiến tôi không được phép thông báo với ngài cả cái tin mới này. Hành động mà chúng ta trù tính đã được thực hiện đêm qua rồi! Trong tay ngài là bản báo cáo của một điệp viên của chúng ta, ngài Hô-li-đây ạ, xin ngài hãy đọc.

Và thế là En-vít Hô-li-đây đọc.

«Một đoàn xe vận tải đã bị một toán quân của quân đội Crai-ô-va tiêu diệt trên quốc lộ từ Đăng-dích đi Pô-dơ-nan. Chỉ huy toán quân là I-a-nút U-rô-đơ. Chẳng có gì giống như món hàng nói trong bức thư do điệp viên Cra-xu-li-a mang tới. Trong các xe vận tải có những thùng phi kim loại đựng một loại quặng không rõ là quặng gì. Đề nghị giải thích» - «người gác rừng».

***

- Nhưng, thưa thống chế, xin ngài hãy lắng nghe cho, chính bản thân Người (Hít-le) cũng không đặc biệt tin tưởng vào hiệu quả của loại vũ khí này kia mà... - Đó là những câu nói đầu tiên mà Muyn-le, Sếp của phòng bốn cục an ninh đế chế, có thể chêm vào sau hàng tràng những lời dọa dẫm và chửi rủa của Hen-rích Him-le. Ngài thống chế thốt ra những lời dọa dẫm với giọng nói nhỏ nhưng hằn học.

Đứng giữa phòng làm việc rộng lớn của thống chế Him-le ngực hơi ưỡn về phía trước là Muy-le đầy quyền lực và trầm tĩnh, sếp của cơ quan mật vụ quốc gia. Sếp đã củng cố vững chắc được uy tín của mình trong quốc gia Đức sau kết cục nhục nhã của người đứng đầu cơ quan tình báo quân đội (Áp-ve) là đô đốc Vin-hem Ca-na-rít.

- Ông đã không biết đảm bảo an toàn cho các chuyến vận chuyển Ni-ken từ Tu-cu về Kuê-níc-béc, ông đã bỏ qua các sự việc xảy ra ở I-răng, ông là người quản lý một bọn toàn nhưng tên cặn bã và những thằng đại bịp chỉ biết làm công việc đồ tể thô bạo, rút cục đã để cho chúng cướp đi trước mũi mình khả năng tối hậu để chế tạo ra vũ khí siêu đẳng. Ông...

Tất nhiên, Muyn-le có thể phản đối Him-le là tất cả những lời trách móc kể trên phải được dành cho toàn bộ cơ quan an ninh nói chung, và cơ quan do hắn quản lý không thể chịu trách nhiệm, vì...

Nhưng không phải vô cớ mà cả những người không trực tiếp dưới quyền hắn và có cấp bậc cao hơn hắn lại sợ hắn. Cái tên Muyn-le này đã từng kinh qua trường học cảnh sát khắc nghiệt rất tinh quái và ranh mãnh. Hắn biết rất rõ thực chất của câu châm ngôn «lời nói là bạc, im lặng là vàng».

Him-le thở mạnh, im lặng không nói gì. Sau đó hắn hít hơi đầy lồng ngực, muốn nói thêm một điều gì đó nữa, nói đúng hơn là muốn thét vào mặt tên Muyn-le nịnh bợ, song hắn lại phẩy tay.

- Phải, ông đúng đấy, Muyn-le ạ, - sau một phút im lặng, Him-le lớn tiếng nói, - Quốc trưởng không trọng loại vũ khí này. Nhưng chỉ vì các nhà vật lý đã không bảo đảm được lời hứa là trong một thời hạn ngắn sẽ đưa loại vũ khí này vào hoạt động.

Muyn-le vung tay lên, thở dài.

- Tất nhiên ông cũng biết chỉ thị của quốc trưởng, - Him-le tiếp tục nói với giọng bình thường. - Chỉ thị này quy định thời hạn tối đa cho việc chế tạo bất kỳ một loại vũ khí nào... Tất cả những chuyện còn lại, nếu không có khả năng làm kịp trong vòng nửa năm, sẽ bị loại khỏi các kế hoạch nghiên cứu khoa học. Đó là một sai lầm, Muyn-le thân mến ạ. Và bây giờ sửa chữa nó thì đã quá muộn! Nhưng chính ông cũng biết rõ quốc trưởng của chúng ta, tôi không muốn quốc trưởng phải khổ sở về sự kiện không hay này. Ông thấy đấy, sẽ có kẻ phải rơi đầu vì chuyện này. Ông hiểu rõ chứ, ông Muyn-le?

- Vâng, đúng vậy, tôi hiểu, thưa thống chế, tôi hoàn toàn tán thành với ý kiến của ngài. Thiên tài của quốc trưởng kính mến của chúng ta phải được dành cho sự chiến thắng của loại vũ khí Đức, còn những sự kiện không hay - đó là số phận của tôi với ngài.

- Ông sẽ còn đi xa hơn nữa đấy, ông Muyn-le ạ, nếu ông còn trẻ hơn ít nữa, tôi sẽ cố gắng để con đường của ông không dài hơn con đường của tôi. Phải, không xa hơn tôi.

Thống chế ngả lưng vào thành ghế bành cười hể hả.

Người dịch: Nguyễn Thụy Láng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Xta-nhi-xlap Ga-ga-rin

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.