Ba Bộ Mặt Của I-a-nút

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 252 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trò Chơi Nguy Hiểm Của Ho-xtơ

❊ ❊ ❊

Kuê-níc-béc đang chuẩn bị cho ngày Chúa giáng sinh. Lễ giáng sinh năm nay chẳng có gì vui vẻ. Năm 44 đã làm tiêu tan ảo tưởng của phần đông người Đức. Chỉ còn một số rất ít vẫn tin vào khả năng sẽ có bước ngoặt trong chiến tranh, tin vào loại vũ khí mới, vào những mối bất hòa giữa các thành viên của khối liên minh chống phát xít, vào thiên tài không bao giờ sai lầm của Quốc trưởng. Ý nghĩ về hòa ước riêng rẽ với Anh và Mỹ ngày càng có sức cám dỗ, và những «bầy tôi trung thành» của Quốc trưởng lại nghĩ đến trái bom cho lãnh tụ của mình.

Ở mặt trận phía Tây, sau khi hàng loạt đội phòng vệ của Hít-le đã đầu hàng đội quân mô tô Mỹ ngẫu nhiên vào thành phố thì các binh đoàn quân Đức đột ngột chuyển sang tấn công trên khắp các mặt trận. Đồng thời, năm 44 cũng là năm thất bại hàng loạt của quân đội Đức trên mặt trận phía Đông. Một số đòn giáng mạnh của Hồng quân theo nhiều hướng khác nhau đã làm cho các binh đoàn Đức phải chạy dài toán loạn. Hai trăm mười chín sư đoàn và hai mươi lữ đoàn bị loại khỏi vòng chiến đấu. Quân đội Đức mất một triệu sáu trăm ngàn tên, 6 ngàn bảy trăm xe tăng, hai mươi tám ngàn đại bác và súng cối, mười hai ngàn máy bay. Khối liên minh của các quốc gia thân phát xít bị tan rã: Phần-lan, Ru-ma-ni, Bun-ga-ri đã rút khỏi cuộc chiến tranh. Các binh đoàn Hồng quân đã đặt chân vào lãnh thổ của đệ tam đế chế.

Cố gắng cứu vãn tình thế ở phía Đông, A-đôn Hít-le đã tung ra những đội quân dự trữ chiến lược cuối cùng để chống lại Hồng quân.

Hít-le bắt đầu rút bớt một số bộ phận quân tinh nhuệ từ mặt trận phía tây để điều sang cho mặt trận đối địch trực tiếp với Liên Xô.

Khi quân đội Anh và Mỹ tiến đến phòng tuyến Di-frit và tiếp tục tiến công từ phía tây thì họ đã mạnh hơn gấp hơn 3 lần tập đoàn quân phía Tây của Đức về sinh lực và cả về các phương tiện kỹ thuật và chiến đấu.

Dường như không gì có thể ngăn chặn được bước tấn công của quân đội các nước đồng minh đã tràn vào lãnh thổ Bỉ và đang tiến gần tới biên giới nước Đức. Nhưng thế giới đã hoài công chờ đợi những hoạt động kiên quyết và mở rộng của Bộ tư lệnh Anh-Mỹ. Luân-đôn và Oa-sinh-tơn có chiến lược của mình. Các thế lực phản động ở Mỹ và Anh cố sức để kéo dài cuộc chiến tranh thế giới, làm suy yếu tối đa nhà nước xã hội chủ nghĩa đầu tiên trên thế giới, làm kiệt sức nước Nga đang căm thù chúng.

Nhưng, lại vẫn như thường xẩy ra trong lịch sử, kẻ nào muốn kiếm lợi bằng những tính toán đen tối sau hội trường thì thường bị tính nhầm. Xác định được tình hình xảy ra ở mặt trận phía Tây, A-đôn Hít-le quyết định chuyển sang hoạt động tích cực ở miền Ác-đen. Hắn rắp tâm ngăn chặn bước tiến công của nước đồng minh về biên giới Đức, vì việc đó khả dĩ sẽ cho phép xúc tiến việc ký kết đình chiến riêng rẽ và rút những lực lượng dự trữ nhất định để bịt các lỗ hổng đã bị Hồng quân phá thủng.

Trước đó ít lâu, Hồng quân Liên Xô sau khi giải phóng Bê-lô-ru-xi-a, đã tiến đến biên giới Ba Lan và Đông Phổ. Ở miền Bắc, tập đoàn quân Đông Phổ của Hít-le gồm 40 sư đoàn đang đe dọa Hồng quân. Trên lãnh thổ Đông Phổ có những trục đường chính liên lạc với 30 sư đoàn của tập đoàn quân Cu-li-an-đia đang bị bao vây ở ven Ban-tích và các vùng trung tâm của nước Đức. Ở đây có những căn cứ hải quân quan trọng nhất, những nhà máy quốc phòng lớn nhất. Ngoài ra Đông Phổ còn là lãnh thổ che chở vững chắc cho thủ đô của đế chế thứ ba về phía Đông bắc, và Kuê-níc-béc nối với thủ đô bằng đường quốc lộ Béc-lin nổi tiếng. «Phải bảo vệ Đông Phổ bằng bất cứ giá nào!» Đấy là mệnh lệnh kiên quyết của Hít-le.

«Cắt đứt tập đoàn quân ở Đông Phổ khỏi lãnh thổ chính của Đức và tiêu diệt tập đoàn quân đó!» - Đại bản doanh Bộ tư lệnh tối cao đã quyết định như vậy. Nhiệm vụ này được trao cho phương diện quân Bê-lô-ru-xi-a thứ 3 dưới sự chỉ huy của tướng IĐSê-nhia-khốp-xki và phương diện quân thứ hai do nguyên soái Liên Xô KKRô-cô-xốp-xki chỉ huy.

Cả hai phương diện quân này giải quyết một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn: «Phải cắn vỡ một hột hồ đào cứng». Từ những đụn cát của dải đất Cu-rít-nê-rung bên bờ biển Ban-tích cho đến tận bờ phải của dòng sông Vi-xla kéo dài một phòng tuyến dày đặc các công sự vững chắc. Hơn ba trăm ki-lô-mét hào chống tăng, cọc chống tăng, cạm bẫy xe tăng, hàng ngàn ki-lô-mét rào kẽm gai các nòng súng đại bác và súng cối chĩa ra tua tủa như lông dím; những làng xóm và điền trang của quý tộc đã được bố phòng kỹ và biến thành những pháo đài thực sự có tường dày bao bọc. Hàng năm sáu trăm quả mìn trên một ki-lô-mét vuông và những phát đạn bắn lén của bọn «sói thành tinh».

Đó là tất cả những gì đang đón đợi người chiến sĩ Xô-viết tại Đông Phổ.

Sau khi dừng lại ở biên giới Đông Phổ, quân đội Xô-viết bắt đầu tập trung sức lực để quyết tiến thần tốc về phía trước. Còn Kuê-níc-béc thì vẫn đang chuẩn bị cho ngày Chúa giáng sinh.

Theo lệnh của thủ lĩnh Đảng quốc xã và trưởng quân ủy phòng thủ Đông Phổ của ủy viên Đế chế ở U-crai-na và thủ lĩnh cơ quan dân sự vùng Bi-ê-lô-stốc người được thưởng huy hiệu vàng của Đảng xã hội dân chủ là E-ríc Kôc và nói một cách nôm na hơn, là của một tên đao phủ của các dân tộc, tòa thị chính thành phố Kuê-níc-béc đã quyết định làm lễ ăn mừng rộng rãi ngày sinh của chúa Ki-tô.

Theo ý định của những người cầm quyền ở Đông Phổ dưới quyền Hít-le thì điều đó có nghĩa là nâng cao tinh thần chiến đấu của binh lính và dân chúng, nghĩa là làm cho mọi người thấy rõ đất đai Đông Phổ là một pháo đài vững chắc và quân Nga đang áp sát biên giới, chẳng bao giờ có thể vượt qua được pháo đài kiên cố này.

Đồng thời, các thủ lĩnh quốc xã không phải chỉ hy vọng vào chúa trời. Khắp Đông Phổ đang khẩn trương chuẩn bị những công sự mới và hiện đại hóa những công sự cũ. Các đơn vị quân đội được bố trí lại ở những nơi, theo dự tính, là hướng tấn công chính của quân Nga, các đơn vị được bổ sung thêm lính và sỹ quan sinh quán ở Đông Phổ.

***

Vũ hội đêm giáng sinh dành cho các sỹ quan phòng vệ Kuê-níc-béc được tổ chức tại khách sạn «Phiên tòa đẫm máu». Tất cả các sỹ quan phòng vệ thành phố đều muốn đến dự, nhưng vì khách sạn không đủ chỗ nên phải phân phát vé theo danh sách, được lọt vào danh sách này không phải là dễ!

***

Tiếng động cơ đều đều như ru ngủ làm cho trong số hành khách có người đã bắt đầu ngủ gật. Người chỉ huy nhóm quân báo nhảy dù được Trung tâm phái đi để thi hành chiến dịch «Bông sen» là đại úy Pê-tra-zít-xki thay đổi tư thế ngồi. Anh duỗi chân phải đang bị tê cứng ra cho thoải mái hơn và lấy tay xoa chân. Sau đó anh liếc nhìn đồng hồ. Theo sự tính toán phỏng chừng của anh thì máy bay đã bay qua các nước cộng hòa ngoại Ban-tích và bây giờ đang bay trên biển Ban-tích giữa vịnh Bốt-nhi ở phía phải, và phía trái là miền bờ biển Đông Phổ. Pê-tra-zít-xki nhìn sang thành phố đối diện của máy bay, sau đó là Đông Phổ, anh cố hình dung những cánh đồng đã được cày cấy cẩn thận, những con đường trải nhựa rất cầu kỳ của người Đức, những nóc nhọn nhà thờ ở các thị trấn, những cồn cát vàng và những cây thông vươn dài ra những cành lá xanh tươi dọc hai bên bờ sông. Tất cả những cái đó anh đã được nhìn thấy trong nhiều bức ảnh mà anh và các bạn đồng sự thuộc ban của trung tá Cli-mốp thường phải nghiên cứu kỹ, vì đây là một trong những nhiệm vụ của họ. Thực ra trước chiến tranh đại úy đã có dịp qua lãnh thổ Đông Phổ, khi anh từ Béc-lin trở về Mát-xcơ-va. Nhưng từ cửa sổ xe lửa nhìn ra chẳng thấy được gì nhiều, nhất là khi xe lửa qua Đông Phổ vào ban đêm.

***

Vin-hem Ho-xtơ đến bên bàn của Hen-rích Phôn Sli-đên. Hắn chào hỏi, chúc mừng Vê-nhê nhân ngày lễ giáng sinh và cố gắng làm vẻ hết sức nhã nhặn xin được ngồi cùng bàn.

Trong lúc đó, trên sân khấu, một nữ ca sỹ có bộ mông to, không biết đến lần thứ bao nhiêu đang xây lưng lại phía khán giả và ngoáy bộ mông được bó chẽn trong chiếc quần nịt. Các sĩ quan lại thích thú trầm trồ tán thưởng «nghệ thuật» của cô ta.

- Anh không thích sao. Đại úy? - Ho-xtơ hỏi Vê-nhê. Vê-nhê nhún vai trả lời:

- Tôi không phải là kẻ đạo đức giả, ông Ho-xtơ ạ, nhưng tôi thích vũ Ba-lê hơn.

- Ba-lê à? - Ho-xtơ hỏi lại - Tôi lại có cảm nghĩ là anh thích cái kia hơn chứ - Hắn hất đầu về phía sân khấu.

- Tại sao vậy, thưa ông chỉ huy trưởng? - Đại úy Vê-nhê hỏi lại.

- Dẫu sao thì anh cũng đã đựợc giáo dục ở Tân-thế-giới kia mà, và theo như tôi biết thì cái nghệ thuật cổ điển đó không được ưa chuộng lắm.

- Tôi lớn lên ở châu Á, sau đó sống ở Ri-ô đơ Gia-nê-rô và học tập ít năm ở Mỹ. Nhưng ở Bra-xin và ở Hợp chủng quốc cũng không thiếu người hâm mộ môn nghệ thuật Ba-lê cổ điển. Vả lại, gia đình chúng tôi vẫn giữ được những truyền thống cũ tốt đẹp.

Người cha hiền từ đã quá cố của tôi thường cho rằng gia đình một người Đức bao giờ cũng vẫn là gia đình người Đức, ngay cả khi sống giữa những người E-xki-mô.

Ho-xtơ cười mỉa.

- Anh hãy thử nói cho biết, anh đã có dịp sống giữa bọn E-xki-mô hay chưa? Tôi hiểu là ở đó không có ai là đại diện cho nước Đại Đức cả, song anh cũng đi nghỉ hè ở A-lát-xca phải không, đại úy? khi anh đang học trường cao đẳng ở nước Mỹ ấy mà!

«Hắn muốn gì vậy?» - Vê-nhê nghĩ - «mình chẳng thích đối thoại như thế này, thật chẳng khác một cuộc thẩm vấn...»

Song khi nói thành tiếng, anh giả bộ dửng dưng, cố gắng không để lộ sự phật ý do Ho-xtơ gây nên.

- Nhiều người Đức đã học tập trong các trường cao đẳng ở Mỹ, ông chỉ huy ạ. Tôi không nghĩ rằng đây là một điều xấu. Tiếp thu kiến thức kỹ thuật của đối phương và sau đó dùng nó trong cuộc đấu tranh chống lại chính đối phương. Quốc trưởng đã chẳng dạy chúng ta như thế là gì. Còn nghỉ hè thì tôi nghỉ tại Tổ quốc, ở điền trang của chúng tôi. Dòng họ Phôn Sli-đên là những người Ba-va-ria chính cống, ông Ho-xtơ ạ.

- Xin đại úy thứ lỗi. Tôi không muốn làm anh phật ý. Thời gian gần đây thần kinh căng thẳng quá nên tôi đã bông đùa không phải lối. Cha anh là người Đức chân chính. Xin nâng cốc chúc mừng ông cụ - Ho-xtơ nói.

- Tôi rất sẵn lòng. Xin cảm ơn ông, ông chỉ huy ạ. - Vê-nhê cảm động run run nói.

- Chắc anh yêu ông cụ lắm? - Ho-xtơ hỏi, và không đợi trả lời, hắn nói tiếp, - tiện thể tôi xin nói thêm là anh đừng gọi xưng hô theo chức vụ của tôi nữa, bây giờ có phải lúc chúng ta làm việc đâu.

Hắn rót thêm rượu đầy hai cốc và lại nâng cốc:

- Hãy gọi tôi là Vi-li thôi. - Đột nhiên hắn nói bằng tiếng Anh - hoặc là Biu nếu như chúng ta gặp nhau ở nơi khác.

Ho-xtơ lại cười khẩy - Anh ngạc nhiên hay sao? Tôi cũng đã ở Mỹ quốc rồi mà. Mà anh nói đúng đấy, bọn I-ăng-ki cũng có cái gì đó học tập được. Vậy đó. Xin cạn chén - Ho-xtơ lại nói bằng tiếng Đức - Song đừng có ôm hôn nhau, tôi không thích cái tục lệ Đức này của chúng ta. Sau cốc rượu này anh có thể xưng hô với tôi theo cách thân mật hơn.

«Thế này là thế nào?» Vê-nhê nghĩ - «phải chăng chơi trò «mèo rình chuột chăng?». Hay là có sự trùng hợp ngẫu nhiên? Chắc gì loại người như Ho-xtơ lại thực hiện cuộc đối thoại vô bổ này!»

Với bản tính hay nổi nóng và ít điềm đạm ở vào tuổi thiếu niên và thanh niên, I-a-nút Xi-ra-rút-đin đặt cho mình mục tiêu là phải thay đổi tính cách của mình để trở thành một người biết tự kiềm chế và điềm tĩnh trong bất kỳ hoàn cảnh nào của cuộc sống. Anh hiểu là dòng máu đang chảy, trong huyết mạch của mình đôi khi có thể bắt anh quên đi cái bản năng tự vệ, nhất là lúc danh dự và phẩm giá người con trai của Ác-mét bị xúc phạm.

Điều này Xi-ra-rút-đin đã được Ác-vít Vin nói cho biết khi ông tán thành ý định của con nuôi muốn trở thành người chiến sĩ tình báo.

Hàng loạt biện pháp do anh tự vạch ra và kiên trì thực hiện đã biến anh thành một người dường như có tính cách khác hẳn.

Vê-nhê Phôn Sli-đên là một người Đức trầm tính ít lời, cần mẫn và chu đáo, chưa khi nào anh lớn tiếng khi tiếp xúc với những người dưới quyền, đối xử điềm tĩnh với bạn bè, luôn luôn đóng vai người hòa giải khi quan hệ giữa các bạn bè đã trở nên căng thẳng mà chuyện này thì thời gian gần đây thường xảy ra. Các sĩ quan quân đội Đức có nhiều nguyên cớ mất bình tĩnh và mất tự chủ.

Khi họ vừa cạn chén kết bạn xong thì Hen-mút chệnh choạng đi đến. Nhìn thấy tên chỉ huy trưởng Hơ-xtơ, hắn ưỡn thẳng người, cố gắng giữ tư thế này trong chừng mực có thể được.

- Anh Hen-mút - Vin-hem Ho-xtơ nói - thế nào tinh thần của anh bạn thân mến ra sao rồi?

- Tuyệt vời, thưa Sếp - Đi-tríc trả lời với giọng hơi suồng sã - tôi đến để nói với Vê-nhê là các bạn tôi đợi cậu ấy, song tôi lại không biết là Sếp cũng có mặt ở đây.

- Được rồi Hen-mút ạ! Anh có thể đi, còn tôi thì ngồi lại với đại úy ít phút, rồi đại úy sẽ đến với các anh sau.

Tên chỉ huy đội biệt động dập gót giày và lảo đảo quay đi, hắn sang phòng bên với các bạn của hắn.

Tiếng cười hô hố lại vang lên. Cả gian phòng hoan hô sự xuất hiện của nhân vật chính trong dạ hội hôm nay, ả mặc một bộ quần áo rất khiếm nhã, nếu không muốn nói là tồi tệ.

- «Yến tiệc trong thời kỳ dịch hạch» - Ho-xtơ nói.

Vê-nhê nhìn hắn ngạc nhiên.

- Tôi không hiểu, thưa chỉ huy... Xin lỗi, anh Vi-li.

- Người Nga có một nhà thơ dân tộc là Pút-skin, ông ta chẳng nổi tiếng lắm ở phương Tây, nhưng bọn Nga thì vô cùng kính trọng. Tôi đã đọc vở bi kịch «Yến tiệc trong thời kỳ dịch hạch» của ông ta. Chẳng hiểu vì sao tôi lại nhớ đến vở kịch đó vào chính cái lúc này. - Vin-hem Ho-xtơ nhìn Sli-đên dò xét. Còn Sli-đên dường như không nghe người bạn mới của mình đang nói chuyện, anh ngồi xoay nghiêng nửa người về phía Ho-xtơ, lơ đãng nhìn khắp gian phòng. «Hãy bình tĩnh Vê-nhê! Hãy bình tĩnh!» Vê-nhê thầm nhắc mình.

- Cậu có thích văn học Nga không? - Ho-xtơ hỏi nhỏ bằng tiếng Nga.

Vê-nhê Phôn Sli-đên không quay đầu lại - Cậu có thích văn học Nga không? - Ho-xtơ hỏi to bằng tiếng Đức.

Ho-xtơ nói tiếng Nga không chê vào đâu được trong từ «Li-chê-ra-tu-ra» hắn cố nhấn vần «a», và lối phát âm của hắn giống như người Mát-xcơ-va chính cống. Vê-nhê thấy dường như có một chiếc kim vô hình đang kẹp chặt lấy trái tim anh, hàng nghìn ước đoán đang lướt nhanh trong đầu anh. Có thể, Ho-xtơ là người của mình, nhưng không biết mật khẩu liên lạc chăng? Không, không có thể...! Nhưng dẫu sao thì... Hay đây là cái bẫy? Ho-xtơ là một tên sĩ quan của Giét ta-pô kia mà... Vậy thì hắn có thể biết gì về Sli-đên? Hay đã bị lộ ở một nơi khác? Thế thì từ đâu sợi dây xích lại lần tới chỗ Vê-nhê? Được, hỏi bằng tiếng Anh thì cũng dễ hiểu thôi. Mọi người đều biết là Vê-nhê đã học tập tại Mỹ... Vậy còn câu hỏi bằng tiếng Nga…

Vin-hem Ho-xtơ không nhận thấy sự bối rối của đại úy. Vê-nhê không để lộ sự lúng túng của mình. Họa chăng chỉ thấy anh có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng cái đó hoàn toàn dễ hiểu. Hãy thử nói với một người bằng thứ tiếng mà anh ta không biết ta sẽ thấy kết quả cũng tương tự!

«Cái đó là gì thế? Một sự kiểm tra chăng? - I-a-nút nghĩ - Có thể là ở đâu đó ta đã để lại dấu vết chăng? Hay toàn bộ cuộc đối thoại trong đêm giáng sinh này là sự linh cảm quỷ quái của Vin-hem Ho-xtơ, một con cáo già trong cơ quan an ninh? Trời, mình chẳng hiểu gì cả... nhưng bây giờ phải đề phòng cẩn thận. Thôi được chấp nhận thử thách, Vin-li ạ! Đến lượt mình cũng phải bắt mạch tên sĩ quan đặc nhiệm này của Buê-me. Chính Buê-me - một tên sĩ quan SS phụ trách các cơ quan tình báo ở Đông Phổ. Được! Được! Còn tên Ho-xtơ này không phải vô cớ hắn khơi gợi cái câu chuyện «dễ thương» vào đêm lễ Giáng sinh! Từ lâu Ho-xtơ đã để ý đến Phôn Sli-đên, một sĩ quan trẻ, trong một thời gian ngắn đã có thể khiến cho nhiều sĩ quan của đồn phòng thủ có thiện cảm với mình và cả tên trợ tá của hắn nữa: Tên Hen-mút Phôn Đi-tríc cũng rất khâm phục thằng kỹ sư trước kia làm việc cho hãng Krúp. Đương nhiên cần phải quan tâm đến cả hai. Ho-xtơ luôn để ý đến những ai gây ác cảm hoặc thiện cảm với mọi người xung quanh. Là một nhân viên mật vụ giàu kinh nghiệm, hắn cho rằng những người không nổi bật thì không biểu lộ những cảm xúc đặc biệt như ở những người khác, còn Vê-nhê Phôn Sli-đên trông bề ngoài thì có vẻ bình thường, vậy mà có tiếng là người tốt. Không, không. Cần phải xem xét tên này kỹ hơn nữa, vả lại «bắt mạch» Vê-nhê để phòng ngừa vẫn tốt thôi. Thế là hắn buông câu cho Vê-nhê bằng miếng mồi văn học Nga.

Viên đại úy quay sang phía Ho-xtơ, nhún vai nói:

- Tôi biết văn học Nga ít lắm. Tôi mới đọc đôi chút của Đô-xtôi-ép-xki, chẳng hạn như «Tội ác và trừng phạt». Khi được gọi vào lính tôi đã cố hiểu xem tất cả những cuộc đối thoại về tâm hồn Nga khó hiểu này có giá trị gì. Để chiến đấu có kết quả cần biết rõ kẻ thù. Có đúng vậy không hả Vi-li?

- Anh hoàn toàn có lý Vê-nhê ạ. Đáng tiếc là chúng ta hầu như không chú ý gì đến sự kiện này, bây giờ thì... Ho-xtơ phẩy tay - ta lại cạn chén nào Vê-nhê! - Hắn lại rót đầy cốc - Các sỹ quan như anh thật may mắn, chỉ việc làm chuyên môn của mình, và mọi việc ở các anh đều rõ ràng, dễ hiểu. Còn công việc của chúng tôi thật khó khăn, Vê-nhê ạ. Chúng tôi đang sống một cuộc sống hai mặt.

Vin-hem Ho-xtơ lặng im một chút, bỗng lại tiếp:

- Anh đã nghe câu chuyện thần thoại về I-a-nút chưa?

Vê-nhê chột dạ.

- Hình như trong thần thoại La Mã phải không?

- Phải, đấy là thần thời gian của người cổ La Mã. Vị thần này có hai bộ mặt. Bộ mặt hướng về quá khứ là bộ mặt già nua; bộ mặt kia hướng về tương lai là một bộ mặt trẻ. Người điệp viên cũng có hai bộ mặt, nhưng đáng tiếc là anh ta không được thấy tương lai.

- Hãy ngẩng cao đầu lên Vi-li ạ! Tôi tin vào thiên tài của Quốc trưởng, tin vào loại siêu vũ khí mà người đã hứa hẹn. Không nên suy nghĩ buồn như vậy.

- Về loại vũ khí này tôi biết rõ hơn anh, Vê-nhê ạ. Toàn bộ vấn đề là thời gian mà số phận còn dành cho chúng ta.

- Chúng ta hãy hy vọng, còn I-a-nút, theo tôi, tính chất hai mặt của vị thần này vẫn còn là ít đối với một điệp viên. Người điệp viên cần phải có bộ mặt thứ ba nữa.

- Bộ mặt thứ ba nào, Vê-nhê? - Ho-xtơ mỉm cười hỏi.

- Bộ mặt thật, - Vê-nhê Phôn Sli-đên trả lời.

«Bộ mặt thứ ba của I-a-nút. Đúng là một ý nghĩ không phải xoàng» - Anh nghĩ - «hãy thử xem mối quan hệ của mình với Ho-xtơ sẽ phát triển ra sao. Hiện giờ đối với hắn, ta vẫn là Vê-nhê Phôn Sli-đên, là người Đức miền Ba-va-ri-a. Có phải như thế không? Câu chuyện hắn nói về I-a-nút thật rất đáng ngờ. Nhưng nếu như... Phải ở đây có một cái gì đó... Cần phải xem xét lại giả thuyết về bộ mặt thứ ba. Nhưng chính ở đây mình thấy được chỗ bấu víu, và dựa vào đó để chơi một trò chơi với Vin-hem Ho-xtơ!

Trong lúc đó Ho-xtơ chăm chú nhìn đại úy:

- Anh nói cũng hay đấy! - Hắn nói chậm rãi - Vê-nhê, anh hãy kể cho tôi một cái gì đó đi. Anh là người từng trải. Anh đã từng sống ở nhiều nước rất khác nhau.

- Cũng chẳng nhiều hơn anh đâu, Vi-li ạ, thậm chí còn ít hơn nữa kia - Sli-đên trả lời hắn - Tiện thể ta hãy nói về công việc của anh - Vê-nhê tiếp tục nói - Nghề nghiệp của anh, theo như tôi được biết, là phải rèn luyện năng lực để phát hiện ra những sự việc mà người không am hiểu chẳng thấy có gì đáng chú ý. Có phải không?

- Dĩ nhiên - Ho-xtơ ngắt lời.

- Thế này nhé, tôi đã được nghe ở Béc-lin một câu chuyện về sự bại lộ của một điệp viên Nga. Hắn ngồi trong khách sạn với bộ quân phục sỹ quan Đức, bạn bè xung quanh đều cho hắn là một người Đức trăm phần trăm. Mọi người uống rượu vốt-ka Đức. Ngồi cùng bàn với hắn là một đồng nghiệp của anh, đó là một nhân viên phản gián biết rất rõ nước Nga và các tập quán của người Nga. Cũng hệt như chúng ta bây giờ chỉ khác là bên bàn của chúng ta không có một tên điệp viên Nga, Vi-li ạ... và sau ly rượu thường lệ tên điệp viên Nga trong bộ đồ sỹ quan Đức cầm miếng vỏ bánh mỳ đưa lên mũi ngửi. Một thói quen chỉ có ở bọn Nga mà thôi. Tên điệp viên kia làm việc đó theo bản năng. Nhưng nhân viên an ninh của chúng ta đã phát hiện ra được động tác đó. Tôi kể cho anh nghe câu chuyện vặt thôi mà. Một câu chuyện lý thú, có phải không, Vi-li? Mà sao lúc nào anh cũng cầm mẩu bánh mỳ trong tay thế?

Vin-hem Ho-xtơ nhìn những ngón tay mình, đúng là đang vân vê mẩu bánh mỳ. Hắn cười gượng, vứt mẩu bánh sang bên. - Vê-nhê, anh chúa hay bông đùa. - Ho-xtơ nói - Tôi sung sướng được quen thân với anh. Anh uống nữa chứ?

- Với anh thì lúc nào tôi cũng sẵn sàng! «Một sỹ quan bình thường của binh chủng kỹ thuật quân đội Đức - Ta cần phải như thế đối với mọi người xung quanh». Vê-nhê vừa nâng ly rượu vừa nghĩ vậy. «Giấu bộ mặt thật của mình trước con mắt của những người đặc biệt mẫn tuệ và có trực giác nghiệp vụ tốt, rõ ràng là một việc hết sức khó khăn. Thế mà tên Ho-xtơ này lại có giác quan điệp viên rất phát triển thì thật là ...» . Trong lúc đó tên Ho-xtơ cầm cốc, nốc sạch. Dường như hắn đọc được ý nghĩ của đại úy. Hắn trầm ngâm thốt lên:

- Như vậy, theo ý anh, I-a-nút có ba bộ mặt? Thú vị thật! Nếu như người điệp viên có ba bộ mặt, thì làm thế nào để biết được bộ mặt nào là bộ mặt thật. Bộ mặt thứ nhất, thứ hai hay thứ ba?

Phôn Sli-đên cười khẩy, anh hiểu là không thể đùa dỡn được với tên cáo già này, song anh vẫn không kìm nổi, đã thốt lên:

- Anh hãy tìm nó và lột nó ra.

***

Hoa tiêu ra hiệu cho những người lính biết là đã đến lúc nhảy dù. Mọi người nhất loạt đứng dậy, mặc dù họ biết rõ ai sẽ nhảy trước và ai sẽ nhảy sau. Đại úy Pê-tra-zit-xki giơ tay phải lên làm hiệu để mọi người chú ý, rồi lấy ngón tay chỉ vào người phụ tá của mình - Trung úy Xô-rô-kin có đôi vai rộng. Xô-rô-kin là người nhảy đầu tiên…

Các chiến sĩ lần lượt theo nhau rời máy bay. Đại úy Pê-tra-zit-xki là người kết thúc cuộc đổ quân của nhóm quân báo khi những giây phút tính toán chặt chẽ đã trôi qua thì chiếc vòm dù xám đồng màu với màn đêm đã phần phật trên đầu anh. Đại úy xoay lại khẩu súng máy đeo trước ngực và nhìn thấy xa xa ở phía dưới là mảnh đất không quen biết mờ mờ ẩn hiện.

***

- Anh biết rõ là phải đảm bảo an toàn cho chuyến hàng gì đấy chứ, Ho-xtơ?

- Không, thưa ngài, vì người đi hộ tống hàng đó là từ đây kia mà! - Vin-hem Ho-xtơ lấy ngón tay chỉ lên trần văn phòng của Sếp mình.

Han-xơ I-ô-han Buê-me - một sĩ quan cao cấp SS, là toàn quyền đặc biệt của thống chế, và những phái viên như vậy không thích chia sẻ bí mật với những người địa phương. Ho-xtơ cố mỉm cười.

- Theo ý tôi, anh sẽ hối tiếc vì không am hiểu đấy Ho-xtơ ạ!

Buê-me nói một cách khô khan, dù rằng cần phải vui sướng vì chuyện này. Trên nét mặt của Sếp đã biến đi nụ cười. Sếp im lặng chờ đợi, sau đó hỏi:

- Tất cả đã chuẩn bị cho việc khởi hành chứ?

- Thưa Sếp, đúng như vậy ạ. Thời gian khởi hành và hành trình đi Đăng-dích chỉ có tôi và người đó, hắn tên là... Crau-de, biết thôi ạ. Theo đúng chỉ thị thì nhiệm vụ của chúng tôi sẽ chấm dứt ở Đăng-dích. Tại đó việc vận chuyển sẽ theo hành trình mới và đoàn hộ tống sẽ là các đồng nghiệp chúng ta thuộc cơ quan an ninh của tướng quân thống đốc.

- Tốt - Buê-me nói - Tôi vẫn hy vọng như mọi khi. Anh sẽ tận tâm thực hiện tốt nhiệm vụ đặc biệt này chứ? Anh đi đi, Ho-xtơ ạ, và hãy cầu thượng đế hay ma quỷ gì cũng được, theo tôi thì hai việc đó đối với anh cũng đều như nhau cả, để các chuyến xe này đến nơi đến chốn được an toàn. Ít ra là đến được Đăng-dích.

***

«Tên SS này đã biết gì rồi» - Vê-nhê suy nghĩ trong khi từ công sở về nhà. «Hắn bày ra cho mình một buổi nói chuyện rõ ràng có tính chất khiêu khích... Song thái độ lại thân thiện cơ chứ! Anh không hiểu nổi. Trong thực tế hắn là con người như thế nào? Cần phải nhanh chóng hỏi Trung tâm. Hãy để họ thẩm tra kỹ lưỡng hồ sơ của Vin-hem Ho-xtơ».

- Vê-nhê! - Có tiếng gọi anh.

Đại úy ngoái đầu lại và nhìn thấy I-rơ-ma. Sau cái đêm ở biệt thư của Ghê-rơ-lắc họ đã gặp nhau nhiều lần nữa. Giờ đây I-rơ-ma được coi là một trong những người bạn gái của đại úy. Việc đó đã làm cho những người ái mộ I-rơ-ma không theo đuổi cô nữa: Các sĩ quan đồn phòng thủ biết Vê-nhê và tôn trọng anh, vả lại trong thực tế thì I-rơ-ma và Vê-nhê đã kết thân với nhau và thường đi đôi với nhau.

- Anh ghé chơi nhà em chứ? I-rơ-ma hỏi.

- Nếu không lâu lắm thì anh sẵn sàng. Sáng mai anh sẽ đi Pi-lau.

- Chúng ta đi nào. Em đã chuẩn bị cho anh một điều bất ngờ.

Điều bất ngờ đó hóa ra là cà phê nguyên chất.

- Em kiếm đâu ra của này thế, cô em bé nhỏ của anh? - Đại úy hỏi.

- Đây là điều bí mật! Em đun cà phê cho anh bây giờ đây, anh yêu ạ.

Chẳng mấy chốc trên bàn đã có hai tách cà phê bốc khói thơm phức. I-rơ-ma lấy trong tủ ra một chai cô-nhắc.

- Chúng mình uống một chút, Vê-nhê nhé. - Cô nói - Anh biết không, thời gian gần đây em thấy ghê tởm quá! Em ghét tất cả, chán ngấy tất cả, và sợ hãi nữa, Vê-nhê ạ, sợ hãi. Những trận ném bom... và bọn Nga - Em sợ chúng, Vê-nhê ạ!

- Đừng thế, I-rơ-ma. Đó là vì thần kinh của em bị suy nhược. Bọn Nga sẽ không đến đây, không đến được Đông Phổ này đâu. Đây là thành lũy của Đại Đức kia mà...

- Ở bên anh thì lúc nào em cũng thấy yên tâm. Anh vững vàng và đầy sức mạnh.

- Em hãy bình tĩnh. Thế em sợ cái gì ở bọn Nga ấy, hở cô em ngốc nghếch?

- Anh nói đúng, em chẳng làm gì xấu đối với họ. Nhưng còn những người khác! Anh cho là em không biết gì à? Những người từ mặt trận phía Đông trở về đã kể lại cho em nghe... Còn anh thì sao? Anh có sợ không, Vê-nhê?

- Anh chưa bao giờ ở mặt trận phía Đông - Phôn Sli-đên trả lời - Nói chung, anh không phải là một sĩ quan thực thụ. Anh là một kỹ sư bị bắt mặc quân phục.

- Anh kết bạn với Đi-tric, tên chó mật vụ ấy để làm gì? Hắn là một tên súc sinh, Vê-nhê ạ. Ôi, em căm thù tất cả bọn chúng biết chừng nào!

- Thôi đi, I-rơ-ma! Em uống một hớp đi.

- Em căm thù! Chúng đem bất hạnh đến cho đất nước chúng ta! Chính bọn chúng! Em căm thù cả cái mảnh đất này!

Vê-nhê ôm lấy đôi vai của I-rơ-ma và kéo về phía mình. Cô gục đầu vào ngực anh.

- Đừng nói thế I-rơ-ma. Em không được quyền nói như vậy, không được căm thù Tổ quốc, Tổ quốc không có lỗi. Tổ quốc và những con người mang tai họa đến cho người hoàn toàn không thể là một được, em ạ. Hãy bình tĩnh lại, cô gái ngốc nghếch ơi!

«Hắn cần cái gì? - Vê-nhê nghĩ - Tên Ho-xtơ đáng nguyền rủa đang cần cái gì?».

Người dịch: Nguyễn Thụy Láng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Xta-nhi-xlap Ga-ga-rin

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.