Những tiếng nổ lớn làm rung chuyển thủ đô đế quốc Anh. Đế chế đệ tam bị sụp đổ trước các đòn tiến công của Hồng quân Liên Xô, đang cố gắng cứu vãn lấy bản thân mình, hy vọng, sau lưng Liên Xô, hòa hoãn với các thành viên khác của mối liên minh chống Hít-le. Và muốn cho người Anh tỏ ra dễ dãi hơn, phát xít Đức đã quyết định «khích lệ» họ bằng trận mưa tên lửa «Fau».
Đâu đó trên những cồn cát vàng ở Hà Lan và trong các fi-ô u ám ở Na-uy, ngọn lửa rừng rực cũng đang giội xuống những mảnh đất nhiều đau thương. Và tên lửa đang mang đến cho người dân Luân-đôn sự tàn phá và chết chóc. Những chiếc tên lửa «Fau» ác độc chĩa hướng bay của mình không chỉ vào thủ đô nước Anh. Chúng đã rơi xuống Cô-ven-tơ-ri, Man-che-xtơ, Li-véc-pun và trong thời gian đầu chúng đã gây kinh hoàng cho những người dân, hạ giá cổ phần ở thị trường chứng khoán Luân-đôn, mặc dù ý nghĩa quân sự của những phương tiện trừng phạt này đã được cơ quan của Gơ-ben phóng đại quá mức.
Các phi công Anh đã khá nhanh chóng biết cách hạ rơi các tên lửa «Fau», khi chúng đến gần các mục tiêu đã được bọn Hít-le đánh dấu.
Song cơ quan tình báo các nước đang tham chiến với đệ tam đế chế cũng đã biết là các máy bay, trái phá và tên lửa chưa phải là những phương tiện cuối cùng ở trong kho vũ khí mà Hít-le hy vọng sẽ sử dụng để chiến thắng. Những tiếng la hét điên cuồng của bọn tuyên truyền quốc xã về loại vũ khí mới có sức mạnh ma quái, sẽ cứu sống nền đế chế ngàn năm và sẽ tiêu diệt tất cả mọi kẻ thù của nền đế chế đến mức «thế giới phải run rẩy», là hoàn toàn có cơ sở hiện thực. Ngay sau khi chiếm được Tiệp Khắc, khi bọn quốc xã đã có khả năng sử dụng U-ran, thì các nhà bác học làm việc trong lĩnh vực lý thuyết hạt nhân nguyên tử đã thấy rõ nhân loại đang đứng trước một nguy cơ như thế nào. Frăng-clin đê-la-nô Ru-dơ-ven, trước chiến tranh không lâu, đã nhận được một bức thư của nhà vật lý vĩ đại An-be Anh-xtanh báo trước cho Tổng thống Mỹ biết rằng: Ở nước Đức Hít-le, người ta có thể sẽ chế tạo được một loại bom có sức mạnh phi thường. Và loại bom đó thực tế đã được chế tạo. Lính biệt kích người Anh đã làm nổ tung nhà máy chế tạo nước nặng ở Na-uy. Bọn Đức đã xây dựng các nhà máy mới. Chúng chuyển công việc về lãnh thổ Đức. Ngoài Tiệp Khắc ra, bọn quốc xã đã nhận được nguyên liệu để chế tạo ra loại vũ khí khủng khiếp này thông qua các bàn tay trung gian thứ ba, thứ tư từ những địa phương khác. Chúng sử dụng rộng rãi các tình báo viên của chúng ở các nước trung lập để làm công việc đó.
Và khi các tên lửa đầu tiên xuyên qua tầng bình lưu thì ở cả Mát-xcơ-va lẫn Luân-đôn và Oa-sinh-tơn người ta hiểu, cái gì sẽ có thể xảy ra, nếu như các tên lửa này chứa đầy loại chất nổ có sức mạnh đặc biệt, mặc dù tác động của nó mọi người mới chỉ có thể phán đoán dựa theo các tính toán lý thuyết của các nhà vật lý.
***
Một chiếc xe ô tô hòm màu đen, các cửa bên và cửa sau che rèm kín mít chạy qua khu trung tâm Luân-đôn rẽ vào một khu phố, rồi dừng lại trước cổng ngôi biệt thự bốn tầng xây theo phong cách Vích-tô-ri-a. Cánh cổng mở ra và chiếc ô tô chạy vào sân. Người tài xế lễ phép mở cửa sau ô tô và đỡ khuỷu tay một ngài đứng tuổi, trông có vẻ phong nhã, mặc bộ quần áo lịch sự màu sẫm, đầu đội một chiếc mũ kiểu cũ đang từ ô tô bước ra.
Bên chiếc cửa lớn của ngôi nhà xuất hiện hai người đàn ông trẻ tuổi. Họ cúi đầu chào, dáng điệu của họ cho ta thấy họ rất kính trọng ngài phong nhã kia, rồi đi lại phía chiếc xe.
- Thưa ngài, chúng tôi rất sung sướng được đón tiếp ngài. - Một tên trẻ tuổi nói - Chúng tôi được giao nhiệm vụ theo hầu ngài, thưa ngài.
Ngài phong nhã đứng tuổi được hai người trẻ tuổi đưa vào trong ngôi nhà. Ngôi nhà này chẳng phải gì xa lạ. Nó chính là công thự của sếp trưởng cơ quan mật vụ Anh. «Xi-crít In-te-li-giân Xéc-vít» - cơ quan tình báo nổi tiếng của nước Anh. Nói cho đúng ra thì từ «In-te-li-giân xéc-vít» đã được dùng và cho đến nay vẫn đang được dùng với tư cách là tên gọi chung của một mạng lưới rộng rãi các cơ quan gián điệp và phản gián đủ loại của nhà nước và đế quốc Anh. Các cơ quan gián điệp và phản gián trung tâm đặt dưới sự điều khiển trực tiếp của nội các, thí dụ như Xi-crết xéc-vít - Cục cơ mật - là cơ quan trung tâm gián điệp mà hiện giờ người đứng tuổi đang đến gặp cục trưởng.
Ở Phô-rin Ô-phít - Bộ ngoại giao Anh có cơ quan tình báo chính trị, đó là Pô-li-ti-cơn in-te-li-giân đi-pát-mân. Đặc biệt phức tạp là hệ thống tình báo và phản gián quân đội. Ở đây có cả bọn tình báo hợp nhất trực thuộc hội đồng các tham mưu trưởng, có cả văn phòng tình báo hợp nhất, cả cục tình báo trực thuộc Bộ quốc phòng, các cục tình báo thuộc Bộ chiến tranh, Bộ không quân và Bộ tư lệnh hải quân. Để chống lại gián điệp của đối phương, có cơ quan phản gián Trung ương, Ban phản gián đặc biệt thuộc Xcốt- len I-a-rơ và Cục an ninh của Bộ cung ứng.
Hoạt động của Xi-crít Xéc-vít được giữ bí mật đặc biệt là vũ khí nguy hiểm và thâm độc của chủ nghĩa đế quốc Anh. Cục cơ mật này khoác lên mình một lớp màu bí ẩn hiểm độc. Theo tập quán, tên gọi của Sếp (Xi-crết Xéc-vít) chỉ có nhà vua và thủ tướng được biết mà thôi. Đúng là bóng hình thần bí của một người hiệp sĩ bí ẩn khoác áo và đeo gươm.
- Sức khỏe của cô cháu gái ra sao rồi, Hen-ri? Họ dọn trà ngay bây giờ. - Sếp nói.
- Cảm ơn. Mọi việc đều tốt đẹp, thưa ngài! - Người đứng tuổi phong nhã trả lời. Hắn ngồi trong chiếc ghế da cứng, người ưỡn thẳng không được tự nhiên.
Ngài phong nhã đứng tuổi này phụ trách cục tình báo Bộ không quân, biết Sếp từ thời còn học ở trường Ốc-pho. Hắn học trên Sếp một lớp, cho Sếp là một kẻ thích chơi trội và không thích phong cách của Sếp nói chuyện với hắn như nói với một người bạn cũ. Và giờ đây, với tất cả dáng điệu của mình, hắn muốn nhấn mạnh rằng hắn không có ý định nói về một điều gì đó mà không có liên quan đến công việc. Sếp rất hiểu điều đó, nhưng Sếp thích trêu chọc ông già Hen-ri hợm hĩnh về nguồn gốc xuất thân của mình. Sếp ngồi trong phần ánh sáng mở hắt ra từ chiếc chụp đèn mờ đục của cây đèn bàn và nghĩ rằng người bạn cũ, học cùng trường đại học với Sếp trước đây, nói chung không phải là một tình báo viên tồi, song ông ta không theo kịp thời đại mà giờ đây, thời đại của đại tá Lô-u-ren-xơ đã qua rồi và những phương pháp cũ thì hoàn toàn không còn hiệu lực nữa.
Trà đã được mang lên.
- Xin ngài chuyển đến các nhân viên trong cục của ngài lời cảm ơn của Thủ tướng. - Sếp chuyển sang giọng trịnh trọng: - Các tài liệu chụp bằng máy bay vùng X rất tốt. Chúng đã được các nguồn tin tình báo xác nhận. Đa-bliu[1] đề nghị sử dụng rộng rãi hơn nữa những chuyến bay con thoi của các máy bay oanh tạc của chúng ta để đạt được mục đích này.
- Chúng tôi đã áp dụng những phương sách theo hướng này thưa ngài.
- Tốt, bây giờ ta sang vấn đề chính, ông đã biết các văn kiện hội nghị Tê-hê-ran của tam cường rồi chứ?
- Ta xem lại một lần nữa cũng chẳng thừa đâu.
Sếp đưa cho giám đốc cục tình báo không quân một cuốn sách mỏng màu xanh. Hắn mở chỗ đã đánh dấu rồi đọc:
«Phiên họp thứ tư của hội nghị những người đứng đầu các chính phủ Liên Xô, Mỹ và Anh. Tê-hê-ran ngày mồng 1 tháng 12 năm 1943...
Sta-lin - «Người Nga không có những cảng không bị đóng băng ở biển Ban-tích. Bởi vậy người Nga cần có các cảng không bị đóng băng ở Kuê-níc-béc và Mê-mên và bộ phận lãnh thổ tương ứng của Đông Phổ. Hơn nữa về mặt lịch sử, đó là những vùng đất Sla-vơ từ xưa. Nếu người Anh đồng ý chuyển cho chúng tôi phần lãnh thổ đã định, thì chúng tôi sẽ thỏa thuận với phương thức mà ngài Sớc-sin đã đề nghị».
- Sớc-sin - «Đây là một đề nghị rất thú vị mà tôi nhất thiết sẽ nghiên cứu».
- Thế nào Hen-ri? - Sếp hỏi - Bây giờ ông đã nắm được ý kiến của tôi rồi chứ? Tôi cần phải báo cáo cho ông biết là đề nghị của Sta-lin đã được mọi người chấp thuận dứt khoát và không thay đổi. Người Nga nhận miếng mồi béo bở, nhiệm vụ của chúng ta là làm giảm giá trị của nó càng nhiều càng tốt. Hiện giờ chúng đang bị sa lầy ở vùng ven Ban-tích. Người Nga đã chính thức đề nghị ta giúp họ không quân oanh tạc. Đa-bliu của chúng ta đã thông báo ưng thuận về Mát-xcơ-va. Nhưng cần làm thế nào để phi công của không quân Hoàng gia ném bom xuống Kuê-níc-béc và ném thật chính xác. Ông hiểu chứ, Hen-ri?
- Tất nhiên, thưa ngài. Chúng tôi có sơ đồ các công sự phòng thủ của thành phố này. Chúng sẽ không bị thiệt hại…
- Rất tuyệt, ông bạn ạ. Đó chính là điều ta cần. Chúng ta vẫn giúp cho bọn Nga, và...
- Xin ngài tha lỗi, nhưng tôi có cảm nghĩ là bọn I-răng-ki sẽ khoái chí nắm lấy ý đồ này, vì như tôi được rõ thì bọn chúng sẽ tham gia vào việc «Trợ giúp» bọn Nga.
- Tôi muốn đề nghị ông chính về chuyện này đấy. Người của ta từ Đông Phổ báo tin về là người Đức đã bố phòng rất tốt. Bọn Nga sẽ phải gãy răng, bươu đầu sứt trán vì miền Đông Phổ này. Và khi chúng tới được đây thì Kuê-níc-béc chỉ còn như một chút hồi ức mà thôi.
❀ ❀ ❀
[1] Chữ cái đầu tiên của tên U-in-xtơn. Tên gọi quy ước của thủ tướng nước Anh U-in-xtơn Sớc-sin (chú thích của tác giả).