Ba Bộ Mặt Của I-a-nút

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 262 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
«Hãy Dành Cơn Động Kinh Cho Đàn Bà!»

❊ ❊ ❊

Y không còn hy vọng gì nữa khi biết tin quân Nga chiếm đường Prin-xết-xen. Tên hầu mang cà phê đen đến, tướng Li-át-sơ cố ra vẻ bình tĩnh nhấm nháp từng ngụm nhỏ. Uống hết hai tách cà phê còn bốc khói, viên tướng cho gọi tên sĩ quan tùy tùng, ra lệnh không cho ai được đến quấy rầy y, rồi đóng kín chiếc cửa bọc sắt của văn phòng đặt ngầm dưới mặt đất. Y ngồi viết khoảng nửa tiếng. Vào hồi mười một giờ, viên tướng bộ binh Ốt-tô Phôn Li-át-sơ bước ra phòng khách nhỏ, và nhìn thấy một sĩ quan SS cao lớn đầu đội mũ lưỡi trai rách bươm và có một vết máu trên má phải.

- Người này xin gặp Ngài. - Viên sĩ quan tùy tùng báo cáo.

Viên sĩ quan bị thương dướn thẳng người lên định dập hai gót giày vào nhau, nhưng đầu gối hắn khuỵu xuống chiếc ghế mà viên sĩ quan tùy tùng của tướng Li-át-sơ vừa kịp đặt cho hắn.

- Anh có thể ngồi. - Tướng Li-át-sơ nói.

- Thưa tướng quân. - Viên sĩ quan thốt lên giọng khàn khàn. - Tôi được ủy quyền báo cáo với ngài là ngài thủ lĩnh Đảng Vác-ne đang triệu tập một cuộc họp bàn về các vấn đề tiếp tục phòng thủ thành phố.

- Phòng thủ à? - Li-át-sơ cười phá lên - Thủ lĩnh Đảng, té ra là người điều khiển việc phòng thủ à? Vậy mà tôi cứ tưởng đấy chính là đặc quyền của tôi! Tôi cũng đang triệu tập một cuộc họp bàn về phòng thủ đây, vào hồi 13 giờ thiếu tá ạ, thiếu tá có thể báo tin này cho ông thủ lĩnh Đảng biết nhé.

***

Khi những người lính Xô-viết đầu tiên xuất hiện ở gần vườn bách thú thì thiếu tá Vê-nhê Phôn Sli-đên đang ở trong tòa nhà của rạp hát bị phá hủy gần hết. May mắn lắm anh mới thoát khỏi đồn «Ma-ri-en-béc» đã thất thủ: ở đó anh đã chứng kiến trận tấn công vào Kuê-níc-béc.

Suốt một ngày một đêm, Phôn Sli-đên đã uổng công, khi tìm mọi cách vào trung tâm thành phố để phá vỡ chiến dịch cuối cùng của bọn Hít-le, vì chiến dịch đó mà «bạn» anh, Hen-mút Phôn Đi-tríc đã phải trả giá bằng cuộc đời. Một quả đại bác nổ ngay vườn bách thú đã làm anh dập thương. Thế là tám tiếng đồng hồ rồi, anh phải nằm bẹp trên đống giẻ rách trong căn phòng của một quán rượu cũ cùng với hàng trăm binh lính và sĩ quan Đức đang lăm lăm súng máy trong tay chờ những toán lính Nga đầu tiên.

Không biết sự việc sẽ tiếp diễn ra sao, tiếng súng bắn nhau đã bắt đầu, thế mà Vê-nhê thì đi lại rất khó khăn. Nếu như anh không nhìn thấy vóc dáng vạm vỡ của Ho-xtơ.

- Ho-xtơ! Ho-xtơ! - Vê-nhê kêu hắn.

- Vê-nhê, anh làm gì ở đây hả?

Ho-xtơ cúi xuống và kéo anh đứng dậy.

- Anh có thể đi được không?

- Tôi cố thử xem, Vi-li ạ.

Ho-xtơ gọi một tên thượng úy bộ binh lại, dí sát mũi hắn một tờ giấy gì đó, rồi ra lệnh cử hai tên lính hộ vệ ngài thiếu tá. Tên thượng úy cằn nhằn than phiền về thương binh của hắn, rồi cũng phải tuân lệnh.

Vê-nhê quàng tay qua vai hai tên dân vệ già yếu sợ hãi nhìn tên Ho-xtơ cao lớn đang thúc chúng khẩn trương lên. Chẳng mấy chốc Vê-nhê cảm thấy sức khỏe gần như hồi phục. Nhưng anh vẫn tiếp tục dựa vào vai hai tên lính. Anh nghĩ rằng hiện thời cứ tỏ ra mình vẫn còn yếu thì lợi hơn.

Pháo binh đã ngừng hoạt động ở vùng này. Người Nga sợ pháo của mình sẽ sát thương chiến sĩ của chính mình. Xung quanh chỉ còn vang lên những tiếng nổ của lựu đạn, của súng máy tiểu liên, súng trường.

Tại Khu-phê-nan-lây ngổn ngang những chiếc xe đang cháy dở và những đống đổ nát của những ngôi nhà bị tàn phá. Một chiếc xe bọc thép màu xanh lá cây đang đợi họ. Tên lái xe nóng ruột ngó qua ngó lại, khi vừa nhìn tên Ho-xtơ và thiếu tá thì hắn mở máy luôn.

- Ta có thể chạy đến được một nơi an toàn nào không? - Phôn Sli-đên hỏi Ho-xtơ khi họ đã chui vào ca-bin.

***

...Chiếc xe bọc thép «bò» chậm chạp giữa biển lửa, trong những tiếng nổ, giữa cảnh đổ nát điêu tàn của thành phố Kuê-níc-béc.

Tên lái xe toát mồ hôi hột, điên tiết giật cần lái lia lịa, chiếc xe khi chồm sang trái, khi chồm sang phải, chạy ngoặt ngoẹo giữa những đống đổ nát.

Khi chiếc xe còn cách ga xe lửa phía bắc đã bị cháy rụi khoảng năm mươi mét thì từ phía sau toa xe điện bị lật đổ một tên SS nhảy bổ ra. Hắn kẹp khẩu súng trước bụng rồi lia cả băng đạn vào chiếc xe thiết giáp.

Tên lái xe từ từ nhổm khỏi ghế, hai tay đưa ra trước quờ quạng rồi ngã nhào xuống thành xe bọc thép. Ho-xtơ chộp lấy khẩu tiểu liên của lái xe, bắn vào tên SS lúc đó vẫn đương đứng thẳng người vừa la hét vừa vung vẩy đôi tay. Những viên đạn của Ho-xtơ bắn trúng chân tên SS. Tên này nhảy cẫng lên và quay tròn tại chỗ. Loạt súng thứ hai của Ho-xtơ làm hắn đổ vật xuống. Ho-xtơ quẳng súng xuống, hất tên lái xe ra ngoài rồi ngồi sau cần lái.

- Thiếu tá cầm súng đi, hôm nay có rất nhiều thằng điên! - Ho-xtơ hét to lên với Vê-nhê.

Nhưng họ không thể đi quá nổi trăm mét. Từ chiếc boong-ke bên đường, một thiếu niên gầy còm ốm yếu, tóc cắt ngắn, mặc chiếc áo khoác của lính dài lụng thụng xông ra. Tên này chạy xô đến, băng qua phía trước mặt chiếc xe, mất đà ngã nhào xuống. Vê-nhê chợt nhìn thấy tay nó ôm viên đạn trái phá.

-Bắn đi Sli-đên! Bắn đi! - Ho-xtơ khàn khàn thốt lên giọng sợ hãi, dường như hắn bị khản cổ.

Những viên đạn của Sli-đên găm xuống đường, cách tên lính nhãi con điên khùng đến một mét. Ho-xtơ giật cần lái cho chiếc xe chồm sang bên phải, hòng chạy trốn thần chết... Vê-nhê lại nâng nòng súng tiểu liên lên, kéo cò và nhìn thấy từ viên đạn trái phá phụt lên một ngọn lửa màu vàng.

***

- Tôi chưa có những quyết định dứt khoát!- Tướng Li-át-sơ nói. - Nhưng tôi cho rằng tiếp tục kháng cự là vô ích!

Y nói câu này tương đối nhỏ. Mặc dù từ phía trên vẫn dội xuống âm thanh của tiếng nổ, nhưng tất cả những người đang ngồi trong boong-ke vẫn nghe rõ lời nói của tên tướng. Thủ lĩnh Đảng En-xtơ Vác-ne đứng thẳng dậy, giơ tay ra phía trước.

- Đó là sự phản bội! - Hắn kêu lên. - Quốc trưởng của tôi...

Tiếng nói của tên thủ lĩnh Đảng khản đặc. Phôn Đin-clê giật giật vạt áo hắn, Vác-ne đột ngột quay ngoắt lại. Đúng lúc đó tướng Li-át-sơ bước ra vùng sáng do những chiếc đèn treo trên cao hắt xuống sàn bê-tông.

Mọi người im lặng. Một số tên trố những đôi mắt sưng húp vì mất ngủ và vì phải liên lục chiến đấu nhìn vào người chỉ huy đang đứng giữa, dường như hy vọng tìm thấy một tương lai sáng sủa trên gương mặt của viên tướng. Một số tên khác (có kẻ ngồi, kẻ đứng) đầu cúi xuống. Vê-nhê Phôn Sli-đên bỗng nhìn thấy Vin-hem Ho-xtơ đứng dậy và thận trọng đi qua sau lưng các sĩ quan, cũng là đại diện của chính quyền dân sự, ra cửa.

Ngày hôm qua anh và Ho-xtơ đã may mắn thoát khỏi bàn tay của tử thần. Tên lính nhãi con điên rồ và viên đạn trái phá đã nổ tung quá trên cao, và tử thần chỉ lướt lưỡi hái qua đầu họ. Chiếc xe bọc thép phải bỏ lại, nhưng Sli-đên và Ho-xtơ vẫn về được bản doanh mà không gặp rủi ro.

- Hãy dành cơn động kinh cho bọn đàn bà.

Không nhìn vào Vác-ne, Li-át-sơ nói. - Ngoài cuốn «Cuộc chiến đấu của tôi» nên xem cả Clau-dê-vit nữa. Kháng cự là vô ích. Ngài Vác-ne ạ.

Viên tướng chỉ huy Li-át-sơ chăm chú nhìn mọi người trong hầm khoảng một phút rồi lại tiếp:

- Xin các ngài hãy hiểu tôi cho đúng. Bọn Nga đã bao vây chúng ta. Họ cắt đứt quân đội phòng thủ của chúng ta với biển và các tập đoàn quân của chúng ta. Mưu toan phá vây của chúng ta đã thất bại! Các binh đoàn của tập đoàn quân số 1 cũng không thể chọc thủng vòng vây để đến cứu chúng ta. Quân Nga sẽ không chịu đình chiến dù chỉ trong một thời gian ngắn. Chúng làm chủ tình thế. Lối thoát duy nhất là đầu hàng! Hành động như vậy, chúng ta bảo vệ được dân Đức... một người Đức sống còn tốt hơn một người Đức đã chết.

- Xin lỗi tướng quân. - Tiến sĩ Hen-mút Vin, thị trưởng Kuê-níc-béc, ngập ngừng nói. - Có lẽ ta thử phá vây về phía Pi-lau có được không?

- Chúng ta tỉnh ra thì đã quá muộn! - Ốt-tô Phôn Li-át-sơ nói. - Bọn Nga đã chặn đường. Muộn rồi... Nhưng đầu hàng ngày hôm nay, chúng ta sẽ giữ được nước Đức của chúng ta cho mai sau.

Thủ lĩnh Đảng Kuê-níc-béc Vác-ne bỗng rút súng lục ra, đưa lên thái dương, nhưng hắn nhăn nhó, đau đớn vì viên sĩ quan tùy tùng của tướng Li-át-sơ đã - đánh bật khẩu súng khỏi tay hắn. Khẩu súng Pa-ra-ben-tum rớt xuống nền hầm kêu lên một tiếng khô khốc. Tướng Phôn Li-át-sơ quay về phía có tiếng động, chần chừ một chút, khinh bỉ nhìn tên thủ lĩnh Đảng, rồi nắm lấy cánh cửa bọc sắt của chiếc hầm tránh đạn phía trong.

- Đồ con chó, - Y nói một cách khinh bỉ - đồ nhãi nhép... khi anh hãy còn bĩnh ra quần thì ta đã chỉ huy một đại đội! Hen-ríc, kiếm cho hắn một liều thuốc an thần!

Người dịch: Nguyễn Thụy Láng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Xta-nhi-xlap Ga-ga-rin

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.