Ba Bộ Mặt Của I-a-nút

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 262 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Con Chủ Bài Cuối Cùng Của Vin-hem Ho-xtơ

❊ ❊ ❊

Khi Vê-nhê Phôn Sli-đên thấy Ho-xtơ biến khỏi boong-ke thì anh tự nhủ «Đã đến lúc». Thiếu tá đi ra phía cửa. Khi đã đứng trên khung cửa, quay đầu lại, anh thấy En-xtơ Vác-ne len lén giấu khẩu súng lục vào ngăn kéo chiếc bàn lớn bằng gỗ sồi. Tên thủ lĩnh Đảng quốc xã ở thủ đô Đông Phổ cho rằng nếu đầu hàng làm tù binh thì tốt nhất là không mang vũ khí theo người.

Trong hầm hoảng hốt và rối loạn.

...Thành phố vẫn đang cháy. Bây giờ là giữa trưa, nhưng thành phố mù mịt khói che mất cả mặt trời. Cảnh tranh tối tranh sáng lóe lên những tia chớp của tiếng nổ đang ngự trị trên bầu trời Kuê-níc-béc.

Vê-nhê chần chừ một thoáng, sau đó anh lao lên phía trước về phía một cây bị cụt ngọn, chính lúc đó, một trái đạn đại bác rơi vào trường đại học tổng hợp làm bắn vung vãi các mảnh kính cửa rơi xuống đất. Từ gốc cây này, Vê-nhê bò tới đống đổ nát của một dãy nhà, lăn qua bờ chiến hào, rơi xuống một chiếc tăng sê dẫn đến lối đi gần bị lấp kín vào một tầng hầm. Anh chui vào đây và thấy khoảng hai chục tên lính đang ngồi trên những chiếc ghế dài kê sát tường. Mặt chúng xám ngắt, nhem nhuốc vì bụi đất và ám khói. Trong một thoáng, anh có cảm giác dường như đấy là những thây ma do ai đó tinh nghịch đem đến đây, đặt ngồi trong tầng hầm tối tăm này. Nhưng những khẩu súng trường cặp giữa đầu gối chúng vẫn rung lên, và lúc đó anh mới hiểu rằng mình đang nhìn thấy những con người còn sống.

Liếc nhìn bọn lính, bọn chúng chẳng thèm để ý đến viên sĩ quan đang lần vào. Vê-nhê bước nhanh vào hầm nhà và suy nghĩ về tình trạng kỳ lạ là cảnh bị sốc hàng loạt. Anh cười gằn mỉa mai: «Chẳng có gì lạ cả... Bốn ngày «cử nhạc» như vậy rồi còn gì».

Khó khăn lắm anh mới qua được tầng hầm để sang phía bên kia của ngôi nhà bị phá hủy và nép mình vào những mảnh tường còn sót lại. Anh nhích gần đến ngôi nhà thờ của giáo phái Lu-the còn nguyên vẹn. Khi anh chỉ cách nhà thờ hơn trăm mét, thì bỗng phía bên phải vang lên một loạt súng máy. Vê-nhê nhào xuống đất rồi thận trọng ngoái đầu nhìn về nhía phát ra tiếng súng. Một tên lính cao lồng ngồng, mắt đờ dại, không mũ, không thắt lưng và lướng vướng trong chiếc áo ca-pốt dài lê thê màu xanh lá cây đang chạy trên mặt đường ngổn ngang xác chết. Hắn kéo theo sau một khẩu súng máy, cứ chạy được mươi mười lăm bước lại nằm xuống áp người vào khẩu súng mà bắn về phía hắn vừa từ đó chạy tới.

Một loạt đạn chút nữa thì chạm vào Vê-nhê. Thiếu tá nằm cạnh một chướng ngại vật chống xe tăng. Anh nghĩ, bây giờ mà mình bị trúng đạn thì thực là ngu xuẩn. Còn tên lính vẫn chạy trên mặt đường ngổn ngang xác chết, tay vẫn kéo lê khẩu súng máy, và hắn đã gần đến lâu đài của nhà vua. Nhưng trên bầu trời phủ đầy khói vang lên tiếng máy bay gầm rú ngày càng tăng. Một chiếc máy bay cường kích Xô-viết nhào xuống gần như chạm nóc nhà thờ, bắn súng liên thanh như vãi đạn xuống mặt đất. «Một cái chết ảm đạm!». Một ý nghĩ bi thảm vụt qua đầu Vê-nhê Phôn Sli-đên. Anh thấy tên lính mặc chiếc áo ca pốt dài lụng thụng chậm chạp giơ hai tay chới với, xoay người trên gót chân, rồi đổ xuống, và khẩu súng máy đổ lên người hắn.

***

Cũng vào lúc đó, Vin-hem Ho-xtơ đang ngồi dưới đáy một hố bom gần bờ sông Brê-ghên, suy nghĩ về lộ trình có thể dẫn hắn tới ngôi nhà thờ của giáo phái Lu-thơ. Cách đấy không xa, Thiếu tá Phôn Sli-đên đang nằm nấp sau một chướng ngại vật chống tăng. Một giờ trước, Ho-xtơ đã có mặt trong lâu đài nhà vua. Trong căn phòng tường bọc lụa xanh màu da trời, Han-xơ I-ô-han Buê-me, một nhân vật cao cấp của SS tại miền Đông Phổ này, đã nghe hắn báo cáo.

- Tình thế này không có lối thoát, thưa ngài, - Ho-xtơ nói. - Tôi vừa từ bản doanh tướng Li-át-sơ về đây. Tướng Li-át-sơ đã quyết định đầu hàng. Vác-ne và tiến sỹ Vin đang trong tình trạng hoảng hốt. Các đơn vị quân đội bị chia cắt không bắt được liên lạc với ban tham mưu.

- Ý kiến anh thế bào, Ho-xtơ?

- Chết vì Quốc trưởng - đó là một hạnh phúc, thưa ngài!

Buê-me cau mặt lại.

- Rót cho tôi cốc rượu, Ho-xtơ.

Một tiếng nổ mạnh làm rung chuyển tòa lâu đài, tên Buê-me nhìn Ho-xtơ với cái nhìn dò hỏi.

- Không, không sao, thưa ngài! - Ho-xtơ nói trấn an. Pháo binh tầm xa của bọn Nga, chắc là trái đạn cuối cùng của bọn chúng.

Buê-me dùng cả hai tay quăng những cuốn sách ra khỏi một chiếc tủ. Hắn đã vứt hết sách ở hai ngăn rồi, và rõ ràng đang bồn chồn, lo lắng, hắn bắt đầu lục tới ngăn thứ ba. Cuối cùng, từ bên trong vang lên tiếng kêu ken két, chiếc tủ từ từ dịch sang một bên, để lộ ra một lỗ hổng trên tường,

Phía sau là chiếc cầu thang xoáy trôn ốc. Chúng theo cầu thang xuống phía dưới một hồi lâu. Cầu thang dẫn đến một căn phòng có trần thấp. Phòng hoàn toàn trống rỗng. Trên ba bức tường thấy lờ mờ những chiếc cửa nhỏ. Chiếc đèn trần có chụp phẳng hắt ánh sáng mờ đục.

- Chuẩn bị xong tất cả rồi chứ, Ho-xtơ?

- Thưa đã!

- Đưa tôi chìa khóa. Còn chìa khóa khác nữa không?

- Chỉ tướng Li-át-sơ có chìa khóa.

- Cái tên đang muốn hàng bọn Nga ấy à? Và hắn sẽ đưa chìa khóa cho bọn chúng!

- Xin ngài cứ yên tâm, cái chính là mật mã. Mà mật mã thì chẳng ai biết ngoài tôi ra.

- Anh nói mật mã đi - Buê-me ra lệnh.

Ho-xtơ đến gần, ghé tai vào Buê-me nói nhỏ.

- Rõ rồi. Thế căn hầm thì sao?

- Ta có thể đi ngay bây giờ.

Chúng ra khỏi phòng, đi theo hành lang, rồi rẽ phải.

Tên thủ lĩnh SS dừng lại trước một cửa thấp hình vòng cung rồi mở khóa. Sau cánh cửa là một thư viện: những chiếc tủ kính cao để những cuốn sách mạ vàng sáng chói.

Chúng lại theo một hành lang khác nhỏ hẹp, cúi lom khom dùng đèn pin soi đường. Những tiếng nổ không thể vang đến được nơi đây. Ở đây bốc lên mùi ẩm mốc và mùi rong biển. Ho-xtơ ngạc nhiên. - «Biển còn cách xa đây kia mà. Sao ở đây lại có mùi rong biển?» - Hắn nghĩ.

Đi được khoảng bốn trăm mét - Ho-xtơ đếm bước - Buê-me ra lệnh cho Ho-xtơ dừng lại, sau đó hắn soi đèn lên tường.

- Đi thêm chút nữa. Khoảng mười lăm mét...

Chúng đi tiếp. Buê-me lại soi đèn lên tường. Ho-xtơ nhìn thấy một ngăn kéo sắt gắn vào tường cách nền độ mét rưỡi. Buê-me mở ngăn kéo, nắm lấy một cầu dao được giấu ở phía trong, và ấn mạnh xuống phía dướiỞ một nơi nào đó, phía xa xa đất rung lên. Và một làn sóng không khí ngột ngạt ập tới làm cho chúng suýt ngã.

- Không có đường lui nữa, Ho-xtơ ạ. - Buê-me nói.

***

Chiếc máy bay cường kích thứ hai lại bổ nhào bên cạnh ngôi nhà thờ khi Vê-nhê đến cổng chính của nó. Tòa nhà chao đảo, một đám bụi đỏ từ trên cao rơi xuống, Sli-đên đẩy chiếc cửa chạm trổ và bật chốt an toàn khẩu súng lục. Anh vào giáo đường với khẩu súng trong tay và quần áo thì bám đầy bụi đỏ từ trên nóc nhà thờ rơi xuống. Thiếu tá nhanh chóng tìm ra lối vào hầm. Anh quẳng các mảnh gỗ đậy cửa nắp, rồi thận trọng tháo ngòi nổ của quả mìn tiếp xúc mà anh đã được báo từ trước. Trong bóng tối, Vê-nhê tụt xuống theo các bậc cầu thang. Anh chưa bật đèn pin. Lấy tay rờ rờ trên vách tường bên trái tìm cầu dao, anh bật đèn. Những chiếc hòm ác qui còn mới tinh, ánh sàng tràn ngập cả căn hầm. Anh mở chiếc cửa thứ nhất bằng chiếc chìa khóa dài có những khấc rắc rối. Anh mỉm cười chợt nhớ là đã hai lần phải làm lại cái khuôn dập. Phía sau cánh cửa là một hành lang ngắn. Vê-nhê thận trọng nâng súng lên rồi mạnh dạn tiến về phía trước. Nhưng ở đây cũng chẳng có một ai. Cách anh độ năm mét có chiếc cửa thứ hai, thậm chí không có khóa. Nhìn qua cánh cửa, anh thấy một cái hầm hình vòm. Chiếc đèn trần sáng chói, chiếu rõ căn phòng trống rỗng.

«Có nghĩa là, chiếc cửa sắt bí mật đặt ở đây» - Thiếu tá nghĩ.

Vê-nhê đi tới nơi, dừng lại, ngắm chiếc cửa hình ô van. Ở các rìa mép cửa là những tay nắm có hình thù kỳ lạ, chẳng có một khe hở, chẳng có gì giống như một lỗ khóa. Chỉ ở chính giữa cửa có một vật như cái đĩa có lỗ giống như máy điện thoại.

- Gơ-nây-zê-nan, Gơ-nây-zê-nan. - Vê-nhê lầm bầm.

Anh đứng yên lặng trước cửa thép bí hiểm khoảng một phút, chăm chú nhìn chiếc đĩa tròn có các chữ cái và con số trong các hốc lỗ màu trắng.

- Gơ-nây-zê-nan. - Anh nhắc lại lần nữa và thận trọng sắp chữ cái của tên này trên chiếc đĩa.

«Giờ đến lượt những con số - Thiếu tá nghĩ - hai mươi tám - bốn mươi ba và ba mươi tư - tám mươi hai...» (28-43-34-82).

Khi thiếu tá Vê-nhê sắp đến con số cuối cùng và rút ngón tay ra khỏi hốc lỗ của chiếc đĩa, thì một tiếng chuông ngắn êm nhẹ vang lên, cánh cửa mở ra không một tiếng động.

***

- Giờ thì chúng ta đi ra ngoài đấy, Ho-xtơ. Hãy thận trọng! - Tên trùm SS nói như vậy.

Lối ngầm từ lâu đài nhà vua dẫn chúng tới một hầm trú ẩn đặt dưới một ngôi nhà ở bên bờ phải sông Prê-ghên. Từ hầm trú ẩn đó hai tên thoát ra đường bờ sông và chúng bắt đầu lọt vào một chiếc hầm bí mật do Ho-xtơ sắp đặt.

- Nhanh lên! Nhanh lên! - Tên Buê-me giục Ho-xtơ. - Tôi không muốn rơi vào tay bọn Nga.

- Xin ngài cho phép nói, nhưng còn chiến dịch «Đống lửa của những người Ni-bê-lung» thì sao ạ?...

- Đây không phải là việc của anh, Ho-xtơ ạ! Tôi đã có những dự kiến riêng của tôi. Đi nhanh lên! - Buê-me lại giục.

Chúng tụt xuống gần sát mép nước đang lấp lánh ánh sáng của những đám cháy gần đấy. Khắp nơi vang lên tiếng súng nổ, đạn rít trên đầu chúng. Mìn nổ ầm ầm. Lâu đài nhà vua không còn nhìn thấy rõ sau lớp khói đen đang bao trùm lên trung tâm thành phố. Xác người trôi lập lờ trên dòng sông.

«Chuyện gì xảy ra vậy?» - Ho-xtơ nghĩ rất lung. Phải chăng Buê-me đã từ bỏ chiến dịch «Đống lửa của những người Ni-bê-lung?». Đấy là lệnh từ trên xuống hay là sáng kiến của ông ta… Mình hiểu rồi: Ông ta muốn mua thiện cảm của bọn Nga bằng cái giá này đây, nếu chẳng may rơi vào tay họ... nhưng quỷ tha ma bắt, trước hết ta là I-rô-ket đã không nhận được lệnh thủ tiêu chiến dịch «Cây xương rồng»... Thật đáng tiếc, thưa ngài Buê-me, song từ phút này tôi không tiếp tục phục vụ ngài thêm nữa!

Từ phía bờ bên kia vẳng lại tiếng «U ra!».

- Khẩn trương lên, Ho-xtơ! - Buê-me quát.

Đi được khoảng dăm bước Ho-xtơ dừng lại.

- Nó đây rồi. - Hắn nói.

Ho-xtơ nâng nắp chiếc cửa sập của mạng ống thoát nước lên và bám vào các quai sắt để tụt xuống, Buê-me tụt xuống theo. Chúng lọt vào một phòng ngầm dưới đất. Dọc theo một bức tường có neo một chiếc tàu ngầm dài khoảng bốn mét.

Tên trùm SS của miền Đông Phổ đi lên trước. Đúng lúc hắn vừa nhấc chân đặt lên bong tàu thì Vin-hem Ho-xtơ giơ báng súng nện vào thái dương hắn. Han-xơ I-ô-han Buê-me từ từ quay người lại, ngơ ngác nhìn Ho-xtơ, bàn tay cầm chiếc cặp duỗi ra đưa lên thắt lưng, những ngón tay quờ quạng vào bao súng, rồi ngã sóng xoài trên boong tàu ngầm.

***

Tấm bảng điện chi chít các cầu dao chiếm gần trọn cả bức tường. Vê-nhê chăm chú xem kỹ tấm bảng điện rồi thọc tay vào túi lấy con dao.

Những chiếc cầu dao được nhóm lại theo các khu vực của thành phố. Đây là dòng chữ «Sa-lốt-tên-bua» - Và sáu cầu dao có dây dẫn đến các cơ cấu nổ sẽ làm tan tành khu vực này của Kuê-níc-béc. Còn đây là dòng chữ «An-stat», ở đây có tất cả những mười hai cầu dao!

Trên tấm bảng điện có chữ chỉ rõ các đồn bốt là mục tiêu quan trọng, mà theo đúng kế hoạch của chiến dịch «Cây xương rồng» và cũng là chiến dịch «Đống lửa của những người Ni-bê-lung», chúng phải được bay tung lên trời ngay lúc các chiến sĩ Xô-viết vừa chiếm được thành phố.

Thiếu tá Vê-nhê Phôn Sli-đên rút dao ra, cắt đứt những dây dẫn nối từ cầu dao đến các cơ cấu nổ.

Lâu đài nhà vua sẽ không bị tan tành, ga xe lửa trung tâm, nhà máy đóng tàu thủy và các bến cảng sẽ vẫn còn nguyên vẹn: các tia lửa sẽ không phóng vào các kho đạn của rất nhiều đồn bốt ở Kuê-níc-béc: rồi hàng nghìn binh lính Xô-viết vài giờ nữa sẽ ca khúc khải hoàn, sẽ thoát chết, bị thương hàng loạt người.

Thiếu tá Phôn Sli-đên đang bẻ gẫy những chiếc gai độc của «Cây xương rồng», đang dập tắt «Đống lửa của những người Ni-bê-lung», một đống lửa thật khủng khiếp.

- Anh không vội vã quá đấy chứ, Vê-nhê?

Câu đó được nói bằng tiếng Anh. Thiếu tá quay ngoắt lại, thọc tay phải vào túi ngực. Vi-hem Ho-xtơ đã đứng ngay giữa cửa.

Hắn mỉm cười ra vẻ thân mật, không nhận thấy những dây dẫn đã bị cắt đứt phía sau lưng Vê-nhê.

- Vả lại, cũng chẳng phải là Vê-nhê, mà là Hen-ri… Jôn hay là Ri-trúc… có phải không anh bạn đồng nghiệp?

Cho đến giây phút cuối cùng này Vin-hem Ho-xtơ vẫn tin rằng Vê-nhê Phôn Sli-đên là nhân viên cơ quan tình báo Mỹ, và khi bày ra trò chơi của mình, hắn đã cho rằng, chính Vê-nhê sẽ làm con mã, mà hắn Vin-hem Ho-xtơ sẽ đặt lên bàn cờ vào thời điểm quyết định cuối cùng. Giờ đây Ho-xtơ bỗng nhiên thấy thiếu tá Vê-nhê Phôn Sli-đên trong căn hầm này, bên cái bảng điện có đầy những cầu dao, thì Ho-xtơ hiểu rằng: hắn đã không đánh giá đúng Vê-nhê, hắn hiểu rằng Vê-nhê đã đi sâu vào điều cơ mật của chiếc cửa bí mật, nhờ sử dụng các đường dây bí mật riêng của mình.

Có thể là cái chết của Hen-mút Đi-tríc cũng nằm trong sổ quyết toán của anh chàng thanh niên khôn khéo này mà hắn đã nhắm đến từ lâu... Thế cũng được thậm chí lại càng tốt.

Có điều tuyệt diệu là họ đã gặp nhau ở chính nơi đây, nơi quyết định số phận của chiến dịch «Đống lửa của những người Ni-bê-lung». Mà phải, chính việc báo trước của Phôn Đin-clê đã khẳng định thêm cho Ho-xtơ là hắn đã xác định đúng bộ mặt thật của Vê-nhê Phôn Sli-đên; còn bây giờ thì Ho-xtơ chẳng ngạc nhiên khi bắt gặp thiếu tá Sli-đên trong căn hầm bí mật với tấm bảng điện kia.

... Tóm lại, Ác-vít I-a-nô-vích hoàn toàn đúng, khi ở Mát-xcơ-va ông đã nói với trung tá Cli-mốp rằng, nếu ủy nhiệm cho giáo sư I-ô-han Phôn Sya-nê-béc tại Béc-lin tổ chức công việc này thì giáo sư sẽ làm tất cả một cách chắc chắn và suôn sẻ.

Bộ mặt thứ ba của I-a-nút đã được tạo ra riêng cho Vin-hem Ho-xtơ, Ho-xtơ đã chấp nhận những luật chơi mà người ta đã ép hắn. Giờ đây, khi thấy thiếu tá bên chiếc cửa mở của căn hầm bí mật này, thì Vin-hem Ho-xtơ lại chân thành chào mừng Vê-nhê Phôn Sli-đên. Đó cũng là sai lầm cuối cùng của tên cào già SS này!

Hắn bước lên một bước và nói:

- Thật là thú vị nếu được biết anh sinh trưởng ở đâu nhỉ! - Ho-xtơ tiếp tục mỉm cười niềm nở hỏi - Anh từ Niu Je-xi, Ô-hai-ô hay từ Ô-cla-khô-ma?

- Tổ quốc của tôi là Đa-ghe-xtan. - Vê-nhê bình tĩnh đáp.

Bộ mặt dài của Ho-xtơ như dài thuỗn thêm ra. Nụ cười biến mất, Ho-xtơ đưa tay xuống rờ vào bao súng lục đã mở sẵn.

- Bang đó không ở Mỹ - Ho-xtơ thốt lên một cách thiếu tin tưởng.

- Bang đó ở nước Nga. Thưa ngài I-rô-két!

Ho-xtơ lao về phía Vê-nhê, nhưng ba viên đạn từ nòng súng của Vê-nhê đã quật hắn ngã xuống nền bê tông của chiếc hầm ngầm bí mật.

Thiếu tá quay lại với tấm bảng điện vội vã tiếp tục dùng dao cắt nốt những dây dẫn cuối cùng.

Vì vội vã, Vê-nhê không để ý đến một cái nút nhỏ, nên khuỷu tay anh đã vô tình đụng phải nó. Ở đâu đó, bên lối vào hầm ngầm có tiếng còi báo động rú lên.

Thiếu tá đứng lặng người bên bảng điện và nhìn tên Ho-xtơ đang nằm sấp bất động.

«Nếu như Ho-xtơ không phải chỉ có một mình, nếu có bọn SS chờ bên ngoài thì sao?».

Dùng dao ngoặc cắt luôn hai ba dây dẫn một lúc. Vê-nhê Phôn Sli-đên đã bảo vệ được cuộc sống cho vùng Rô-zên-nan. Chiếc bảng điện trước đây gọn gàng tề chỉnh là thế mà giờ đây đã rối tung các đoạn dây bị cắt.

Xong, thiếu tá cho dao vào túi, bước qua người Ho-xtơ và thận trọng bước về phía lối ra, tay lăm lăm khẩu súng lục.

Nhưng Vin-hem Ho-xtơ vẫn chưa phải là một thây ma. Tiếng còi rú lên làm hắn hồi tỉnh lại. Cuối cùng hắn đã hiểu tất cả.

Lấy hết sức tàn, Ho-xtơ nhổm người lên, dùng hai khuỷu tay bò đến chiếc bảng điện.

Sức đã kiệt, cái đầu nặng nề của hắn gục xuống.

Nhưng, trước khi chết, cũng như ngọn lửa, nó lóe lên một lần cuối rồi phụt tắt. Ho-xtơ nhấc cánh tay phải lên và kéo một chiếc cầu dao nhỏ cuối cùng khó có ai để ý thấy.

Con chủ bài cuối cùng ở trong tay Ho-xtơ, hắn đã quăng ra trước khi chết.

Thiếu tá Phôn Sli-đên qua khỏi chỗ ngoặt thì một làn sóng không khí đẩy bụi đá ập vào ngực anh, tường cửa hầm ngầm rung lên. Vê-nhê chạy bổ về phía trước - anh đã đụng phải bức tường bê tông dầy đặc chặn mất lối ra khỏi chiếc hầm bí mật!

Người dịch: Nguyễn Thụy Láng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Xta-nhi-xlap Ga-ga-rin

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.