Ba Bộ Mặt Của I-a-nút

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 262 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phát Súng Trong Xe Hơi

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau Vê-nhê Phôn Sli-đên và Phri-đríc Phôn Ghê-rơ-lắc thân mật chia tay với Nam tước mến khách. Lão bắt họ phải cầm theo hai chai rượu để nhấm nháp dọc đường.

Trong lâu đài ồn ào, náo nhiệt, vang lên tiếng búa gõ, tiếng gọi nhau í ới của đám thợ đóng hòm xiểng đựng những đồ vật quý giá trong các bộ sưu tập của Phôn Hôn-bắc.

«Hình như ông già đã thật sự thấy rõ là chẳng bao lâu nữa quân Nga sẽ đến. Phải lưu ý chuyện này» - Đại úy nghĩ.

Ban đêm tuyết rơi và trên con đường từ dinh thự của nam tước ra đến đường quốc lộ, tuyết đã bị những chiếc xe thổ mộ nghiền nát. Bây giờ thì đến lượt Phôn Sli-đên lái ô tô. Phri-đríc ngồi bên, người co ro vì rét, hắn kéo cổ áo lông lên che mặt.

Cuối cùng thì họ đã bỏ Prây-sít Ê-lau ở phía sau. Họ vượt lên trước đoàn xe tải quân sự chở đầy đạn được đang đi về Kuê-níc-béc. Vê-nhê ngoặt sang phải theo con đường dẫn vào một khu rừng vân sam rậm rạp.

Phôn Sli-đên không tắt máy, trong ca-bin ấm áp, và sau những ly rượu cô-nhắc đầu tiên, họ còn thấy ấm cúng nữa.

- Anh là một con người kỳ lạ, Vê-nhê ạ! - Đột nhiên Phri-đríc nói - Tôi biết anh đã lâu mà vẫn không sao đoán ra được...

- Liệu có cần phải như vậy không, Phri-đríc thân mến? - Phôn Sli-đên mỉm cười - Tôi chẳng phải là con người đáng chú ý đến mức để anh phải đau đầu suy nghĩ.

«Hắn nói thế ngụ ý gì? Hay là ta đã sơ xuất ở đâu rồi…» - Đại úy Sli-đên nghĩ.

- Anh rót thêm nữa đi - Phri-đríc nói.

- Cho anh thì tôi sẵn sàng, tôi thì xin chịu nếu như chúng ta muốn trở về đến Kuê-níc-béc nguyên vẹn - Phôn Sli-đên trả lời.

- Tùy anh, còn tôi thì uống nữa. Bộ da của tôi thì chắc gì còn hữu dụng cho ai! Đối với tôi nó lại càng vô dụng hơn. Giờ đây chúng ta còn cần cho ai nữa - Vê-nhê?

«Anh nhầm rồi, chàng trai ạ. Vê-nhê nghĩ. Bây giờ dường như anh đã trưởng thành để nghe nói chuyện nghiêm chỉnh được rồi đấy. Nhưng cần bắt đầu câu chuyện không phải là hôm nay, cũng không phải là đột nhiên. Mình hãy chờ đến lúc về tới Kuê-níc-béc. Có thể khai thác được một chút gì đấy ở cậu ta!»...

Anh hiểu rằng Phri-đríc, một sĩ quan tham mưu bình thường, cũng sẽ chẳng đem lại lợi ích thực tế nhiều nhặn gì. Song những suy tính của anh về con người này, không chỉ dừng lại ở mong muốn sử dụng hắn cho công việc của mình. Vê-nhê ưa thích Phri-đríc ưa thích trí tuệ sắc sảo không muốn cam chịu cái thường lệ và cái đã trở thành tập quán của hắn, anh ưa thích sự tốt bụng của hắn và những mưu toan muốn thoát khỏi cái hoàn cảnh mà hắn phải sống từ lúc chào đời. Nhưng đối với bản thân thì Vê-nhê vẫn chưa giải quyết xong nhiệm vụ chính. Anh chưa thể hoàn toàn tin tưởng để quả quyết rằng bức chân dung tâm hồn của Phri-đríc Ghê-rơ-lắc mà anh vẽ ra liệu có phù hợp với bộ mặt thật bên trong của viên thượng úy hay không.

Vê-nhê nghĩ: «Chúng ta hãy chờ đợi thêm một thời gian nữa. Tất cả chẳng phải đơn giản như vậy đâu»

Một nắm tuyết từ trên cây rơi xuống đất không một tiếng động, chiếc cành xanh tươi của cây vân sam lại vươn thẳng lên và rung rinh.

- Giá có thể vứt bỏ được như thế cái vật đang đè nặng trong tim! - Phri-đríc Ghê-rơ-lắc trầm ngâm thốt lên.

***

Duy-rích, một thành phố lớn nhất của Thụy Sĩ. Các khu phố nằm rải rác trên bờ hồ cùng tên, cạnh nguồn sông Lim-mát.

Ở Duy-rích, không hiếm các thắng cảnh, nhưng dù sao khách du lịch ít đến thăm viếng nó hơn so với Giơ-ne-vơ và Luy-xéc-nơ. Bây giờ vào những năm chiến tranh, đừng mong còn có khách du lịch.

Song các chủ khách sạn không bận lòng về chuyện đó. Những đồng ngoại tệ vẫn chạy vào túi họ như trước. Đó là tiền ở ví của những người lưu vong giàu có chạy trốn chế độ quốc xã. Bọn tay sai Hít-le trả cũng không đến nỗi tồi. Các điệp viên của chúng đầy rẫy trong thành phố. Thời gian gần đây ở Duy-rích thấy xuất hiện nhiều hơn những vị khách phong nhã, nhiều tiền và rất biết giá trị của mình, từ phía bên kia đại dương tới. Mà họ thì thừa tiền để trả.

En-vít Hô-li-đây, người mà tên gác cổng khách sạn ghi sổ với cái tên Ri-bây-rô Đờ Xăng-tốt, đang chậm rãi đi trên đường phố của Duy-rích, rồi hắn rẽ vào nơi gặp gỡ với một điệp viên của cơ quan mật vụ Đức.

Hai cơ quan tình báo - cả cơ quan của Hen-rích Him-le lẫn cơ quan của Uy-li-am Đô-nô-van. Qua ở Thụy Sĩ đặt cơ sở điệp viên ngầm của nó ở Béc-ne và do A-len Đa-lét cầm đầu, thông qua điệp viên người Đức này để tiến hành cuộc tiếp xúc hôm nay.

Kỹ nghệ gia chăn nuôi Bra-xin giả danh đi quanh tòa nhà mới của trường đại học tổng hợp Duy-rích và bất chợt nhìn thấy một người đàn ông có chiếc cằm bạnh, đội chiếc mũ kiểu ti-rôn, mặc áo bành tô ngắn, cổ áo bằng len đan.

Chắc là hắn biết En-vít qua các tấm ảnh. Khi En-vít bước ra và định qua đường đến bên chiếc ô tô đỗ bên lề đường, thì tên béo phệ rút điếu xì gà ra khỏi mồm, búng tàn xuống đất, mở cửa xe và thong thả ngồi xuống sau tay lái.

Thoáng nhìn số xe ô tô, Hô-li-đây đi vòng ra phía sau rồi dừng lại. Tên tài xế không ngoái đầu lại.

- Hôm nay mặt hồ nổi sóng. - Hô-li-đây nói nhỏ bắng tiếng Đức.

- Tôi thích cá hồi rán. - Tiếp theo là một câu trả lời bằng tiếng Pháp. - Mời ông ngồi vào xe nhanh lên. Ông đến chậm mất mười lăm phút.

- Ba mươi phút chứ. Ông Zô-dép. - Hô-li-đây chuyển sang nói tiếng Pháp. - Tôi hy vọng là việc kiểm tra đã kết thúc và chúng ta có thể đi.

- Chúng ta sẽ nói chuyện bằng tiếng gì? - Tên béo phệ vừa hỏi vừa mở máy.

- Thôi được, vì ông và tôi đang ở bắc Thụy Sĩ, mà ở đây chủ yếu nói tiếng Đức, nên chúng ta chẳng còn cách nào khác là chuyển sang nói tiếng Đức - En-vít trả lời - Việc này được coi như sự kính trọng đối với người Đức chiếm số đông ở đây.

- Ông nói đúng. - Người lái xe cười khẩy, - vậy ta đi ra hồ. Xem hôm nay có sóng lớn hay không.

Họ phóng xe nhanh qua những khu phố mới của Duy-rích mọc đầy những ngôi nhà nhiều tầng và những ngôi nhà kiến trúc hình tháp, rẽ đi rẽ lại, thay đổi hướng đi quay trở lại những đường phố mà họ vừa đi qua, đi ra ngoại ô, rồi cuối cùng lại ra phía hồ.

- Đáng lẽ chúng ta phải đến Vê-đen-xvin - Hô-li-đây nói khi Zô-dép dừng xe trên bờ cao của hồ. Hắn lùi xe lại, cho xe chạy áp vào con đường bên cạnh.

- Phải nhưng các dự định đã thay đổi. Chúng ta nói chuyện ở đây thôi. - Zô-dép vẫn ngồi, đôi tay đeo găng da không rời khỏi tay lái - ông Đờ Xăng-tốt ạ, những giới phán quyết mà ông đến đây để liên hệ đã ủy nhiệm cho tôi thông báo rằng... - Khi nói đến đây, Zô-dép ngước mắt lên nhìn chiếc mui vải bạt ô-tô và toàn bộ nét mặt hắn đã nói lên sự tôn kính sâu sắc đối với những «giới phán quyết» kia - ở đó đã quyết định tán thành đề nghị của các ông. Chúng ta nên thỏa thuận với nhau những chi tiết cụ thể, càng sớm thì càng tốt.

- Vì sao lại vội vã như vậy? Mới hôm qua, các ông còn cố ý kéo dài cuộc thương lượng để cố gắng tranh thủ thời gian, thế mà hôm nay... hay là bọn Nga đã cho các ông một cú đá đích đáng ở phương Đông rồi?

- Ông cũng đã biết việc đó? - Zô-dép nhìn En-vít Hô-li-đây giận dữ.

- Tôi là đồng nghiệp của ông, Zô-dép thân mến ạ - Hô-li-đây mỉm cười - Hy vọng rằng ông sẽ không coi tôi là anh giáo viên ở ký túc xá của các cô gái quý tộc chứ? Mà cũng có thể đó là nghề của ông, có phải không Zô-dép?

- Tôi không thể chấp nhận lời nói khinh xuất của ông được, ông Đờ Xăng-tốt ạ. Tình hình quá nghiêm trọng. Quân đội của chúng tôi đang gặp những khó khăn to lớn ở phía đông. Bộ chỉ huy đã rút các tập đoàn quân xe tăng số 5 - 6 từ mặt trận phía tây về, và như vậy là thu hẹp cuộc tấn công chống lại quân đội của các nước đồng minh. Đề nghị ông chuyển tin này tới Sếp của ông. Các ông hãy coi tin tức tôi vừa báo là điều bảo đảm đầu tiên cho sự cộng tác của chúng ta sau này. Ngày mai, vào buổi chiều, tại En-men, gần Luy-xéc-nơ, chúng tôi sẽ đợi người hoàn toàn có thẩm quyền của các ông, đủ để có thể thỏa thuận dứt khoát về các chi tiết và chấp nhận các điều kiện của chúng tôi.

- Hoàn toàn có thẩm quyền à? Những điều kiện của các ông à? - Hô-li-đây hỏi lại.

- Vâng, chúng tôi đồng ý về nguyên tắc, với những đề nghị của các ông, nhưng về chi tiết thì... ở đây cần phải suy nghĩ thêm.

- Được. Ông cũng sẽ có mặt ở nơi hẹn gặp chứ?

- Không. Một phụ nữ trẻ có mái tóc vàng, khoác áo lông màu lam. Cô ta đi một chiếc ô tô «Méc-xe-đéc» màu sáng đỗ cạnh trạm tiếp xăng ở khu vực phía nam Luy-xéc-nơ.

- Cô Ma-ta Kha-vi mới của các ông có đẹp không?

- Chuyện đó không liên quan đến công việc. - Zô-dép nói một cách khô khan. - Dẫu sao cô ta trông cũng khá dễ thương. Vậy nhé, một người đàn bà tóc vàng trong chiếc Méc-xê-đéc màu sáng, bên trạm tiếp xăng cạnh quán cà phê «Chú sáo ít nói». Mật khẩu «Thưa bà, nếu bà sợ buồn tẻ khi đi đường, xin bà cho tôi cùng đi đến Béc-ne». Câu trả lời là «Thế đâu xa hơn, Lô-dan-na hay Béc-ne?». Câu trả lời thứ hai là «Tôi sẽ giới thiệu với ông bác sĩ Đri-ten-bau».

***

Khi đại úy Vê-nhê Phôn Sli-đên và thượng úy Phri-đríc Phôn Ghê-rơ-lắc đã đi qua Luýt-vít Xvan-đê thì xe của họ bị một toán tuần tra SS, có đến mười tên, cầm đầu là một viên đội, bắt phải dừng lại.

Tên sĩ quan đủng đỉnh xem kỹ các giấy tờ. Vê-nhê thấy bạn mình hầm hầm nổi giận. Tên đội trưởng cảnh vệ cúi khom người nhìn qua cửa kính của ô tô để mở và hít hơi khịt mũi.

- Các ông vui chơi thoải mái chứ? - Hắn nháy mắt với thượng úy.

Phôn Ghê-rơ-lắc nheo mắt, khóe mép của hắn trễ xuống khinh bỉ.

- Đánh hơi là tính bẩm sinh của riêng ông hay nó gắn liền với danh hiệu sĩ quan SS của ông? - Phri-đríc hỏi.

Vê-nhê thấy nóng người. Anh thừa biết những lời nói ấy có thể dẫn đến đâu.

Tên đội trưởng cảnh vệ tái mặt, lùi lại. Cũng vừa lúc đó, từ phía sau nghe thấy tiếng phanh xe rít lên khó chịu và một chiếc ô tô hòm màu đen chạy lên đỗ ngang hàng với chiếc xe đang bị giữ.

- Có chuyện gì vậy? - Một giọng nói quen quen từ chiếc ô tô hòm vọng ra. Vê-nhê hiểu là lần này thì Phri-đríc khó thoát khỏi rầy rà vì lời nói hỗn xược của hắn.

Tên đội trưởng cảnh vệ vừa mở mồm định trả lời, thì đại úy Vê-nhê đã bật cửa xe ô tô nhảy xuống đường. Anh nhanh chân hơn tên SS, đến bên chiếc xe ô tô hòm, cúi xuống bên ô cửa kính đã hạ xuống một nửa.

- Anh Ho-xtơ đấy phải không?

- Ồ, đúng là đại úy Phôn Sli-đên! Chào Vê-nhê! Có chuyện gì xảy ra đấy? - Vin-hem Ho-xtơ chui ra khỏi xe.

- Anh chàng trẻ tuổi này tưởng lầm tôi và Phri-đríc là gián điệp Nga, hắn nói năng càn rỡ với thượng úy, và nói chung xử sự không xứng đáng với người sỹ quan đội SS danh tiếng.

- Nhưng xin ngài cho phép...

Tên đội trưởng tuần tra thở hổn hển vì uất ức nghe thấy lời nói dối trắng trợn của Vê-nhê.

Nhưng Ho-xtơ đã quát lên:

- Im ngay! Anh đã xúc phạm các sĩ quan ưu tú của quân đội Đức và đã xử sự như đồ con lợn. Chả lẽ Quốc trưởng và Đảng dạy anh như vậy sao?

- Chắc vì hắn ta quá trẻ thôi, anh Ho-xtơ ạ - Vê-nhê nói dàn hòa.

- Đi đi! - Vin-hem Ho-xtơ phẩy tay, - và đừng làm vướng mắt tôi nữa.

- Các anh cùng đi với tôi chứ? - Hắn quay sang hỏi Vê-nhê.

- Nhưng tôi đang đi với Phôn Ghê-rơ-lắc bạn tôi và hơn nữa... tôi phải lái ô tô. - Vê-nhê ngập ngừng đáp lời.

- Tôi rõ rồi - Ho-xtơ nói. Hắn đến bên chiếc xe của thượng úy. - Tôi mời anh và đại úy ăn trưa với tôi ở Kuê-níc-béc - Hắn nói, còn Phri-đríc vẫn lơ đãng nhìn về phía trước.

- Các anh đi xe cùng tôi, còn xe của các anh thì người phó của tôi sẽ đưa về thành phố.

- Cảm ơn ông - Phôn Ghê-rơ-lắc nói. - Nếu Vê-nhê muốn đi cùng ông, có nghĩa là cần phải như vậy. Tôi thì thế nào cũng được, và bởi vậy tôi đi cũng được,

Phri-đríc nhổm dậy khỏi ghế ngồi, sờ soạng tìm quả đấm cửa xe rồi loạng choạng đi vài bước trên đường.

- Chúng tôi vừa đến thăm ông bác của Phri-đríc. - Vê-nhê nói để chặn trước câu hỏi của Ho-xtơ và vì anh sợ Phri-đríc trả lời không đúng chỗ.

- Ở nhà Nam tước Phôn Hôn-bắc? - Ho-xtơ hỏi và quay về phía Phri-đríc, hắn nói tiếp. - Bác anh là một người tuyệt vời, thượng úy ạ.

- Thế ư? - Phôn Phri-đríc nói và chui vào chiếc xe hòm của Ho-xtơ.

Trên đường đi đôi ba lần họ gặp các đội canh gác SS và các đoàn xe dài dằng dặc. Lái xe và hành khách đều bị kiểm tra giấy tờ.

- Có chuyện gì thế? Sao nghiêm ngặt như vậy? - Vê-nhê hỏi Ho-xtơ.

- Sao cơ? Anh không biết à? - Ho-xtơ quay đầu hỏi.

- Thế chúng tôi cần phải biết cái gì? - Phri-đríc ngồi phía sau hỏi lại.

- Bọn Nga đã chọc thủng phòng tuyến từ Ban-tích đến Các-pác - Ho-xtơ nói - Các trận đánh đang diễn ra ở đây. Chúng ta đang cố thủ quyết liệt. Nóng bỏng nhất là vùng Pin-can-lê-na. Chúng ta đang động viên mọi lực lượng dự trữ. Chắc là ở ban tham mưu người ta đợi các anh từ lâu.

- Phải, tôi về ban tham mưu ngay bây giờ. - Vê-nhê thốt lên.

- Đến tối, tôi sẽ đến đón anh, Phôn Sli-đên ạ. Thế còn thượng úy, thượng úy sẽ làm gì? - Ho-xtơ hỏi.

Phri-đríc không trả lời. Vê-nhê quay lại phía sau, (anh ngồi cạnh Ho-xtơ) và thấy khuôn mặt nhợt nhạt của Phri-đríc, thấy mắt hắn bị che phủ một lớp màng mờ đục.

- Anh khó chịu phải không, Phri-đríc? - Vê-nhê lo lắng hỏi. - Chúng ta sắp đến rồi, hãy cố gắng chịu đựng.

- Bọn Nga đã ở Đông Phổ. - Vê-nhê nghe rõ tiếng thầm thì của Phri-đríc. - Lịch sử đang tái diễn...

Chiếc ô tô hòm phóng nhanh trên các đường phố Rô-đen-na. Khi nó vượt qua chiếc cầu bắc ngang sông Phrê-ghên và đi qua lâu đài An-stát, đến đồi Pa-ra-đên-plát thì ở ghế sau vang lên một tiếng súng.

Người dịch: Nguyễn Thụy Láng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Xta-nhi-xlap Ga-ga-rin

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.