Ở đây tất cả đều được xây dựng chắc chắn và kiên cố. Các hỏa điểm kiên cố bằng xi măng cốt thép tua tủa họng súng máy. Các ụ súng được che chắn bằng ba lớp bảo vệ. Các công sự làm bằng gỗ súc to đến một người ôm và hàng cây số dây thép gai. Các chiến hào với vách thành dựng đứng và những cọc chống tăng nhọn hoắt giống răng nanh của những con quỷ dữ và cả đất nữa, đất cũng như chứa đầy cạm bẫy và xa lạ. Mỗi mét đất ở đây đều có vết đạn, đều ẩn giấu cái chết. Thần chiến tranh đã nói chuyện với bọn Đức đến hai tiếng đồng hồ. Và đã hai tiếng đồng hồ rồi, các pháo thủ tính sổ nợ máu với Hít-le về tội ác mà bọn chúng đã gây ra trên nước Nga. Đất, đá, cây cối, sắt thép và cả những mảnh thân thể của con người bay tung lên không trung. Sự im lặng đã đến. Cái im lặng khủng khiếp. Sau đó ở phía đông vang lên tiếng kêu ve ve... Tiếng kêu đó cứ lan ra, to lên, biến thành tiếng ầm ầm như sấm... và từ mặt đất bỗng vọt lên, về phía trước những đốm lửa nhỏ bé, nhưng hợp lại một khối thì chúng biến thành một sức mạnh vô địch. Những người lính Nga bám sát hàng rào lửa, xông vào quân thù.
Tham gia tấn công có cả bộ binh lẫn xe tăng. Hơn hai mươi sư đoàn bộ binh và mười lữ đoàn xe tăng đã giáng thẳng vào tuyến phòng thủ thứ nhất của bọn Hít-le. Đòn tấn công được thực hiện đồng thời trên một trận tuyến rộng hàng trăm ki lô mét... Đây là một sức mạnh không gì kiềm chế nổi. Nó được nuôi dưỡng bởi các nhà máy ở U-ran, bởi những giọt nước mắt của những người vợ lính, và bởi lòng căm thù thiêng liêng của con người Xô-viết. Dường như không gì có thể đứng vững nổi trước đòn tấn công đầu tiên này.
Nhưng, tuyến phòng thủ thứ nhất vẫn đứng vững! Hồng quân đã tấn công dữ dội vào bê tông và dây thép gai của địch. Các đội quân bị đánh lui, nhưng rồi lại tiếp tục tấn công với lòng căm hận thần thánh không gì kìm hãm nổi. Ngày tấn công thứ nhất đã kết thúc, Hồng quân chỉ chiếm được vài nghìn mét miền đất Phổ. Phương diện quân Bê-lô-ru-xi-a thứ ba tiến về Gum-bin-nên, nhưng các pháo đài Pin-ka-lê-na chặn mất đường tiến công của nó. Bọn Đức vẫn còn mạnh và chúng đã hoàn hồn. Chúng tập hợp quân hậu bị và mưu toan phản công. Hồng quân Liên Xô tiến lên phía trước càng khó khăn hơn, cần phải giành thế chủ động mở rộng lỗ thủng, đẩy chúng lùi xa hơn nữa.
Một ngày nữa lại trôi qua.
«Giờ thì đã đến lúc!» - Sê-nhia-khốp-xki quyết định tung quân đoàn xe tăng vào trận đánh. Tiếng động cơ gầm rú đinh tai nhức óc. Những chiếc xe với tiếng xích rít lên nghiền nát công sự Đức, trần công sự bay tung, vỡ vụn. Các khẩu súng máy bắn chĩa vào bộ binh phải im bặt. Các chiến sĩ xe tăng của tướng Buốc-đây-nui chọc thủng tuyến phòng thủ thứ hai. Những ngày đầu là những ngày ác liệt nhất. Tin báo tử đã từ miền đất Phổ bay về với nhiều người mẹ, người vợ ở nước Nga. Nhưng sau năm ngày như vậy, đến ngày 18 tháng giêng năm 1945 tập đoàn quân của tướng Lu-trin-xki đã tiến được tới cửa ngõ thành phố Gum-bin-nên.
Cứ điểm Bai-trên là một trái hồ đào còn rắn hơn. Và thế là nó đã bị nhổ bật ngày 21 tháng giêng năm 1945, ngọn cờ đỏ đã phất phới tung bay trên bầu trời Gum-bi-nên.
Sang ngày hôm sau, các đội quân của phương diện quân Bê-lô-ru-xi-a thứ ba đã tiến vào In-tếch-búc - một thành phố nằm trên đường đi Kuê-níc-béc.
Lịch sử đã tái diễn. Một trăm tám mươi bảy năm trước đây, bá tước A-pơ-rac-xin, vị thống soái chỉ huy quân đội Nga, đã cưỡi ngựa trắng long trọng tiến vào thành phố này... Hồng quân tiến về phía Tây. Sau 13 ngày tiến công, đến ngày 26 tháng giêng năm 1945, người lính phương diện quân Bê-lô-ru-xi-a thứ ba đã đếm được 120 ki-lô-mét đường tiến quân gian nan vất vả. Phòng tuyến Đai-me đứng chặn trên đường tiến của họ. Bờ sông dốc đứng là một bức tường thành vững chắc. Sau Đai-me, chỉ còn 30 ki-lô-mét nữa là đến Kuê-níc-béc.
***
Tên lính gác so vai vì lạnh cóng, hắn đặt khẩu súng kíp ở tay phải xuống, xoa tay vào nhau, dậm chân tại chỗ, cố làm cho máu được lưu thông và người ấm thêm đôi chút. Mới rồi hắn vừa tròn mười chín tuổi, nhưng Ru-đôn Crăng tự coi mình là lính cựu, vì hắn đã chiến đấu hai năm đã bị thương ở Hung-ga-ri, và từ đấy hắn được về Tổ quốc, nhưng cũng chưa kịp về thăm người cha, ông già Crăng.
Còn bây giờ thì ở nơi chôn rau cắt rốn, trong ngôi nhà gần Lau-xbéc của hắn, người Nga đã đến rồi. Họ đã đến gần Kuê-níc-béc. Crăng xin về đơn vị chiến đấu, nhưng người ta bắt hắn phải vật vờ đứng gác bên một kho lúa mì, làm cái việc mà một lão già nào đó trong đội dân vệ cũng làm được.
Hắn lại cầm lấy súng và đi đi lại lại, nóng ruột chờ đổi gác để được về sưởi ấm và ăn một suất súp nóng đậu Hà-lan.
Thời gian trội qua chậm chạp. Từ biển Ban-tích, sương mù xám nặng nề dồn về. Hắn muốn được hút thuốc, muốn được sưởi ấm, muốn được ở bên cạnh mọi người. Ru-đôn Crăng cũng sẽ không từ chối một ly rượu cho ấm người.
Bỗng nhiên hắn cảm thấy hình như có những bóng đen thoáng qua phía sau kho. Hắn cảnh giác đề phòng, tiến lên mấy bước. Xung quanh lại yên lặng, hắn lại thấy an tâm. Hắn suy nghĩ không biết đến lần thứ bao nhiêu rồi là phải đề nghị được chuyển đến một nơi có công việc thật sự cho một người lính của Quốc trưởng. Hắn lại nghĩ đến ga-men súp đậu Hà-lan nóng hổi và bốc mùi thơm ngon, vừa đúng lúc đó thì bất chợt, hắn thấy người ớn lạnh. Toàn thân hắn cảm thấy cái giá lạnh của lưỡi dao bằng thép đâm vào tim. Hắn thở dốc, kinh ngạc, rồi quỵ xuống. Tim hắn đã ngừng đập, nhưng óc hắn còn làm việc, và Ru-đôn Crăng còn nghĩ nốt được chuyện món súp nóng đậu Hà-lan. Hắn cứ quỳ như thế, vai tựa vào tường, đầu gục xuống ngực, đôi mắt dại đờ, cán dao găm thòi ra phía dưới xương bả vai.
***
Đêm đó, dân chúng Kuê-níc-béc tỉnh dậy vì có những tiếng nổ. Họ quen với những tiếng nổ to hoặc nhỏ, nhưng tiếng nổ đêm nay có cái gì thật đặc biệt... Mặt đất rung chuyển vì tiếng nổ dữ dội. Sau những bức tường đổ sập của nhà kho lúa mì Kuê-níc-béc, một ngọn lửa khét lẹt bốc lên cao.
Dân chúng thành phố đang bị bao vây chỉ nghe thấy một tiếng nổ, có lẽ cũng chẳng mạnh hơn tiếng nổ của các trái bom phá… Người dân Kuê-níc-béc chẳng hiểu gì, nhưng do bị ám ảnh bởi một nỗi lo lắng mơ hồ, nhiều người thức đến sáng. Và đến sáng thì kịp hiểu ra rằng kho lúa mì ở Kuê-níc-béc đã bị phá sập, ngọn lửa đã thiêu hủy một lượng dự trữ lớn lúa mì.
***
Kính gửi ngài thanh tra cảnh sát và SĐ, ngài cục trưởng an ninh SS Han-xơ I-ô-han Buê-me.
BÁO CÁO CỦA TRƯỞNG PHÒNG II GIÉT-TA-PÔ RÚY-BÉC
Xin báo cáo với các ngài về những hành động điều tra đầu tiên do tôi thực hiện để xác định nguyên nhân và những kẻ chủ mưu phá hoại ở kho lúa mì.
Chúng tôi đã xác định được rằng: khoảng từ hai đến ba giờ sáng, một số tên không rõ là ai đã giết các lính gác bảo vệ lối vào kho, ở phía ngoài là binh nhì Crăng và bên trong kho là binh nhất Stắc và một lính SS Cu-béc.
Tiếng nổ phát ra cùng một lúc ở bốn điểm khác nhau cho phép xét đoán là bọn hung thủ đã sử dụng hệ thống cơ chế nổ đồng bộ.
Liền ngay sau tiếng nổ là đám cháy. Mọi mưu toan dập tắt đám cháy đều bị chặn đứng bởi hỏa lực súng máy rất mạnh của bọn lạ mặt vẫn còn lưu lại nơi phá hoại. Kết quả là phía chúng ta đã thiệt hại mười tám người, trong số đó có một đội trưởng SS Kháp-nhê, sáu người bị thương nặng.
Tiếng súng kéo dài cho đến khi mái kho lúa mì bị hỏa hoạn sập xuống mới chấm dứt.
Sau khi dập tắt được đám cháy, dưới đống đổ nát của tòa nhà đã tìm thấy bốn xác người. Hiện đang tìm hiểu bốn xác này.