Mọi việc diễn ra đúng như lời tên Zô-dep nói với Hô-li-đây. Trạm tiếp xăng, một người đàn bà sang trọng ngồi trên xe và cuộc đối thoại ngu xuẩn được mệnh danh là «phương cách nhận biết», hay đơn giản hơn là mật khẩu.
En-vít Hô-li-đây được chở đi cách điểm hẹn chừng 20 ki lô mét - xe dừng lại trước cổng sắt nặng nề của một biệt thự tường quét vôi màu hồng.
Có hai người đã đứng đợi ở cổng. Một đứng nguyên tại chỗ, còn một người đến bên chiếc ô tô hòm và mở cửa.
- Xin mời ngài! - Hắn nói với Hô-li-đây bằng tiếng Anh với giọng lơ lớ.
Người ta đưa En-vít vào một phòng khách rộng hầu như trống rỗng, nếu không kể đến một chiếc bàn to, nặng nề kê ở giữa phòng và một loạt ghế tựa có lưng ghế cao chạm trổ, xếp gọn quanh chiếc bàn. Đứng cạnh cửa sổ có rèm tối che kín một nửa là một người mặc com lê màu xám kẻ sọc, mái tóc rậm hoa râm, mũi khoằm, cặp môi mỏng dính, cằm trễ xuống và bên trái có một nốt ruồi to.
- Tôi sung sướng được gặp ngài - Hắn nói bằng tiếng Anh.
- Cảm ơn ngài - En-vít trả lời bằng tiếng Đức thận trọng chìa năm đầu ngón tay ra bắt tay con người vừa chào hắn.
- Mời ngài vào phòng làm việc của tôi - chủ nhân nói - ở đây không được ấm cúng lắm và ngoại cảnh không làm cho con người xích gần lại với nhau mà chúng ta thì lại cần sự gần gũi về tinh thần, có phải vậy không ông bạn đồng nghiệp?
- Ồ, vâng, tất nhiên - Hô-li-đây nhã nhặn tán thành. Hắn nghĩ thầm trong bụng: «Rõ ràng việc ngài làm thật là tồi, nếu ngài muốn tỏ ra lịch thiệp hơn người Pháp». Song hắn vẫn nói: «Xin sẵn sàng, thưa ngài».
- Tổi là bác sĩ Dên-khốp, anh bạn đồng nghiệp ạ - chủ nhân mỉm cười - Ngài có thể gọi thân mật là «bác sĩ» như cách nói ở nước các ngài. Tôi rất muốn, dù là ở đây, ngài vẫn cảm thấy như ở nhà mình.
- Ngài rất lịch thiệp, thưa bác sĩ! - Hô-li-đây trả lời.
Hắn mỉm cười với bác sĩ Dên-khốp và bước theo vào phòng làm việc.
- ...Thế có nghĩa là... chúng ta đã thỏa thuận. Tên gọi chung của chiến dịch là - «cây xương rồng». Ở nước chúng tôi nó được mã hóa theo một tên gọi khác. Chúng tôi sẽ thực hiện chiến dịch bằng lực lượng của mình. Đây là khoản ứng trước thứ hai trong tổng số những khoản phải trả mà chúng tôi - những người chiến bại - có trách nhiệm phải thực hiện. Nước chúng tôi hy vọng rằng những người chiến thắng sẽ rộng lòng với đồng nghiệp của mình, vì chúng ta có một kẻ thù chung.
- Điều đó là tốt, và cũng là đúng nữa... Nhưng chúng tôi đang lo ngại chuyện khác! - Hô-li-đây nói - Chúng tôi được biết là bộ chỉ huy tối cao của bộ binh các ngài đang tích cực tham gia vào việc thành lập các nhóm biệt kích sẽ hoạt động ở hậu phương của quân đội chúng tôi. Điều đó hoàn toàn không thể dung thứ được, bác sĩ Dên-khốp ạ!
- Thưa ngài Đờ Xăng-tốt, ngài được thông báo chưa đầy đủ, chưa chính xác. - Dên-khốp từ tốn ngắt lời người đối thoại - Vâng, trước đây ý nghĩ này đã nảy sinh trong đầu óc của những người đứng đầu tình báo quân đội. Nhưng sau đó sáng kiến này được chuyển qua những người có thẩm quyền hơn.
- Và tất nhiên họ là người của Thống chế?
- Có thể, - Dên-khốp bình tĩnh trả lời. - Dù sao tôi cũng có thể tuyên bố là ở các miền đất phía tây, các toán «Véc-vôn-phơ» sẽ không hoạt động. Tất cả các toán đó đang được tập trung về phía Đông.
- Đó là giải pháp đúng đắn nhất. Tôi thiên về ý cho rằng chiến dịch «Véc-vôn-phơ» đang được những bàn tay đáng tin cậy thực hiện. Liệu có khả năng để chúng tôi được trực tiếp sử dụng các toán quân đó ở phía đông hay không? Trong tương lai, tất nhiên là...
Bác sĩ Dên-khốp nhìn ông khách của mình với một sự thích thú và tôn kính.
- Đúng là khí thế Mỹ, thưa ngài Đờ Xăng-tốt.
- Tôi là công dân nước Bra-xin, thưa ngài bác sỹ - En-vít Hô-li-đây mỉm cười nói.
- Tất nhiên, tất nhiên. Tôi thường được tới thăm đất nước tươi đẹp của ngài. Ngài biết không, ý kiến đó làm tôi thích thú đấy. Nhưng thực đáng tiếc, các cấp khác sẽ có những kết luận thực tiễn.
En-vít Hô-li-đây gật đầu tán thưởng.
- Còn về đề nghị trao cho các ngài toàn bộ hoặc một bộ phận điệp viên của chúng tôi cài lại trên lãnh thổ Xô-viết hoặc trên đất Đức bị bọn Bôn-sê-vích chiếm đóng, thì cũng đáng tiếc là, tôi không được ủy quyền nói chuyện về vấn đề này. Song tuyên bố của ngài tôi sẽ đệ trình lên cấp trên.
Và En-vít lại gật đầu.
- Về những khả năng sử dụng các binh đoàn «Véc- vôn-phơ» tôi sẽ xin giới thiệu với ngài sau bữa cơm. Bây giờ xin mời ngài tới phòng ăn, ở đó có những công việc lý thú hơn đang chờ đợi chúng ta.
***
Đầu tháng 2 năm 1945, Han-xơ I-ô-han Buê-me, một sĩ quan SS cao cấp từ Béc-lin trở về với bộ mặt âu sầu và tức giận. Hắn mắng nhiếc, xỉ vả bọn dưới quyền suốt nửa ngày trời. Khắp các phòng ban của cơ quan phản gián quân đội SĐ, Giét-ta-pô và cảnh sát hình sự đâu đâu người ta cũng xì xào về nguyên cớ đã làm Sếp của chúng phải phiền muộn.
Vừa tới sân bay Buê-mê đã cho người đi tìm Ho-xtơ và ra lệnh cho tên này không phải đến cơ quan, mà đến biệt thự riêng của hắn ở đường Lui-dên-nam. Bọn cảnh vệ kiểm tra giấy tờ của Ho-xtơ. Sau khi chào lại bọn chúng, Ho-xtơ đi theo một con đường hẹp hai bên trồng hai hàng cây thấp, giờ đang bị tuyết phủ để vào nhà.
Van-te - thư ký riêng của Buê-me đón Vin-hem Ho-xtơ ngay ở cửa ra vào.
- Chào ông Ho-xtơ - Van-te vừa nói vừa bắt tay chặt Ho-xtơ - Sếp chờ ông đã hai mươi phút, con ông thì hãy sẵn sàng...
- Tôi luôn luôn sẵn sàng - Ho-xtơ ngắt lời - Luôn sẵn sàng, Van-te thân mến ạ. Sẵn sàng tất cả, thậm chí cả việc nghe Sếp quở trách nữa.
Nhưng chẳng có một lời quở trách, mặc dù Buê-me trông rất âu sầu và có lẽ Ho-xtơ chưa bao giờ lại thấy Sếp như vậy. Trong phòng làm việc tại nhà riêng của chủ nhân ngôi biệt thự, sàn được trải bằng thảm Ba-tư. Ở bốn góc phòng có các tượng điêu khắc cổ đại, trên các khoảng trống giữa các tủ và trên một bức tường trống treo các bức tranh, nguyên bản của các họa sĩ theo trường phái Fla-măng và của Đuy-rê. Trong giới SS thì Buê-me được coi là một người chuộng mốt. Hắn ngồi trong chiếc ghế bành thấp bọc da, uể oải vẫy tay ra hiệu cho Ho-xtơ đang đứng nghiêm chào từ ngoài cửa, ngồi xuống cạnh.
- Mời anh ngồi, Ho-xtơ, và đóng giúp cửa lại - Buê-me nói - Trên máy bay gió lùa thật đáng sợ, và tôi không muốn nhà cũng có gió lùa.
Là một tên gián điệp lão luyện, thông minh, Ho-xtơ biết rất rõ là phải xử sự như thế nào với cấp trên, ngay cả khi cấp trên tiếp hắn ở nhà riêng. Hắn thận trọng tiến đến chiếc ghế bành giống như chiếc ghế Sếp đang ngồi và ngồi ghé bên mép ghế.
Buê-me cười mỉm.
- Ngồi như vậy thì anh không được thoải mái đâu Ho-xtơ ạ, mà cuộc nói chuyện của chúng ta sẽ lâu đấy. Anh ngồi lại cho thoải mái hơn đi - Hắn đưa tay chỉ vào chiếc bàn con, thấp nhỏ, bày đầy những chai rượu và các món ăn.
- Anh ăn đi, Ho-xtơ! Trước khi bắt đầu nói chuyện cần phải chuẩn bị không phải riêng cái đầu mà cả dạ dày nữa.
- Tôi sẵn sàng phục vụ ngài và quốc trưởng, thưa Sếp! - Ho-xtơ hơi nhổm người lên và nói.
- Uống li rượu Mác-ten đi, anh Ho-xtơ. Bọn Pháp sống buông thả nhưng rượu của chúng thì không đến nỗi tồi.
- Nếu ngài cho phép, tôi thích uống Uýt-ky hơn.
- Ồ, Ho-xtơ, hóa ra anh lại ưa chuộng Uýt-ky!
- Thưa ngài, biết làm sao được, tôi đã sống một thời gian dài ở Mỹ, mà ở đấy thì họ uống Uýt-ky như uống sữa và uống sữa thì như uống Uýt-ky.
- Anh đã từng làm việc ở Mỹ là một điều rất hay. Đó là một trong những điều kiện khiến tôi đã chọn chính anh đấy. Thôi được, anh uống Uýt-ky đi, cái chai kia kìa, ở mép bàn ấy, còn tôi thì tự cho phép mình một ly Cô-nhắc.
Ho-xtơ nhìn Sếp chờ đợi.
- Ho-xtơ à, công việc, thật khó xử, và đối với riêng tôi cũng chẳng thú vị gì. Tôi sinh ra ở đây, mỗi viên đá, mỗi cái cây ở cái thành phố này cũng thân thiết đối với tôi. Tôi không phải là người đa cảm, Hơ-xtơ ạ, và anh đã nhiều dịp để tin chắc điều này trong suốt thời gian chúng ta cùng làm việc với nhau, nhưng ở Đức chúng ta, tình cảm yêu Tổ quốc phát triển mạnh hơn so với bất cứ một dân tộc nào.
Chúng ta mạnh chính vì tình yêu đó. Và tất nhiên, tôi không thể vui mừng khi ngôi nhà này, ngôi nhà mà chúng ta đang ngồi đây, sẽ tan thành tro bụi khi chính tay tôi phải làm công việc đó. Nhưng cần thiết phải như vậy. Anh là người biết rõ học thuyết của Fri-đríc Nít-sơ, tôi xin nói thẳng, anh không phải là một người đần độn như những tên làm rác bẩn Đảng ta. Anh có nhớ Nít-sơ đã kêu gọi con người thượng đẳng không dừng bước bất kỳ một hy sinh nào để đạt được mục đích của mình không? Anh Ho-xtơ ạ, anh sẽ là người duy nhất chia sẻ với tôi trách nhiệm đối với phương sách đã được lựa chọn. Vả lại, - Buê-me tiếp - Như anh biết đấy, chính tôi cũng chỉ là một nấc của chiếc thang dài dẫn lên trời... Nhưng anh sẽ đốt ngòi nổ đấy, Ho-xtơ ạ.
- Ngòi nổ ạ?
- Đúng vậy, Ho-xtơ thân mến của tôi. Anh biết là ở đây, mọi người đã hoảng loạn như thế nào khi bọn Nga chút nữa thì lọt được vào thành phố khi chúng truy kích các sư đoàn rút lui của chúng ta chứ? Một số người đã tỏ ra có tinh thần cứng rắn còn Ê-ríc Kốc với bọn tùy tùng, các quan chức tòa thị đã chạy trốn như những con chuột chạy trốn khỏi con tàu đang bị đắm...
- Tên Zi-lin-xki đã bị chúng tôi xử tử - Ho-xtơ nói.
- Các anh đã làm đúng. Tôi chỉ tiếc một điều là Quốc trưởng đã không treo cổ, như người đã hứa, tên Kốc đần độn kia...
- Ông thủ lĩnh đảng Vác-ne là một người quốc xã chân chính.
- Phải, chính ông ta giờ đây đang ở đỉnh cao của tình thế. Còn Ê-ríc thì phải lui vào bóng tối, mặc dù hắn vẫn tiếp tục nhặng xị như một con lừa. Nhưng chúng ta đã nói chuyện lạc hướng mất rồi. - Buê-me nói tiếp - bọn Nga đang ở chân tường Kuê-níc-béc. Không được để chúng chiếm lần thứ hai. Ngày 11 tháng giêng năm 1758, ngày bọn Nga kéo vào Kuê-níc-béc, không khi nào được lập lại nữa. Chúng ta sẽ để lại cho bọn Bôn-sê-vích cả một bãi hoang tàn và xác chúng sẽ chất lên thành núi! Người Đức sẽ chiến đấu đến người cuối cùng, rồi sau đó sẽ bước lên dàn hỏa, ở đó các đội quân Nga sẽ bị thiêu cháy.
- Tôi bắt đầu hiểu ngài, thưa Sếp!
- Giá như anh có thể nói điều này sớm hơn. - Buê-me làu bàu và rót rượu vào cốc mình - Tôi trao cho anh, anh Ho-xtơ, nhiệm vụ chuẩn bị một chiến dịch bí mật với một cái tên gọi theo mã số là «Đống lửa của những người Ni-bê-lung».
***
Tháng 3 năm 1945, trời mưa rả rích. Không khí ẩm ướt của biển Ban-tích dồn những đám mây nặng nề về tụ trên bầu trời của đất Phổ, và đổ xuống những cơn mưa mùa xuân nặng hạt. Chiến trường biến thành những bãi sình lầy. Dưới đáy các chiến hào và tăng xê nước lạnh lũng bũng, đen ngòm.
Ngày 13 tháng 3, những người lính Nga đã mở một đợt tấn công mới có tính chất quyết định. Trong hai tuần lễ, họ chiến đấu không nghỉ để chiếm các vị trí của khu công sự Hai-xbéc-xki. Cuối cùng thì Dôi-ti-râu bị thất thủ. Một vài ngày sau đó xe tăng Nga đã chạy trên các đường phố của thành phố Li-út-vích-xốt. Tập đoàn quân Hai-xbéc-xki được thành hình trong tháng giêng gồm 150 nghìn quân lính và sĩ quan đã bị tiêu diệt.