Ba Bộ Mặt Của I-a-nút

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 252 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chuyến Hàng Quỷ Quái Của Tàu «Thuya-rin- Ghen»

❊ ❊ ❊

Con tàu bị đập mạnh vào sườn trái. Viên chỉ huy khó khăn lắm mới đứng vững nổi và nắm chặt lấy lan can.

«Chạy trốn các tàu ngầm của bọn Anh và Nga để rồi lại rơi vào cơn bão biển ở ngay cửa ngõ Phi-lau này đây!» - Viên thuyền trưởng đau khổ cười, mỉa thầm chính mình.

- 20 độ sang phải! - Hắn quát to vào tai tên giúp việc đang cúi xuống chờ lệnh.

Nghe rõ lệnh, tên giúp việc chuyền tay nắm lấy tay vịn để về buồng lái. Một tên giúp việc khác ngó ra nói gì đó, nhưng gió thổi bạt tiếng hắn đi. Viên thuyền trưởng cũng hiểu là hắn kêu cái gì và cố gắng không bám lấy tay vịn, đi đến buồng lái.

Trong buồng lái viên thuyền trưởng mỉm cười khi nhìn thấy trong tay tên thủy thủ một cái ấm cà phê đang bốc hơi, đung đưa theo nhịp tròng trành của con tàu. Cà phê thật đúng lúc. Viên thuyền trưởng nghĩ rằng, đun được cà phê trong lúc này quả thật chẳng dễ hơn việc lái con tàu chở món hàng quỷ quái trên biển cả trong điên cuồng và đầy rẫy tàu ngầm địch. Chiếc tuần dương hạm loại nhẹ của thủy quân Đức mang tên «Thuya-rin-ghen» đã bị tơi tả khá nhiều bởi các cơn bão biển và bởi các cuộc ném bom của quân đội đồng minh. Nó đã lẩn tránh được các tàu ngầm Anh ở biển Bắc và tàu ngầm Nga ở biển Ban-tích và đang mở hết tốc lực lao nhanh về phía cảng Pi-lau. Đây là cảng cuối cùng trong danh sách những nơi ẩn nấp mà bản chỉ dẫn bí mật đã đề ra cho viên thuyền trưởng.

Mười hôm trước đây, Ốt-tô Phôn Slê-sin-ghê, thuyền trưởng tuần dương hạm «Thuya-rin-ghen» được triệu hồi từ Ki-lơ, nơi tàu hắn đang đậu, về dinh tổng trưởng SS Hen-rích Him-le ở Béc-lin. Tổng trưởng tiếp riêng hắn nhưng về lý do triệu hồi thì chẳng hé răng lấy một lời ngoài những câu chung chung là hắn, Ốt-tô Phôn Slê-sin-ghê, phải thấy hạnh phúc được thực hiện một nhiệm vụ có tầm quan trọng quyết định số mệnh của đại Đức. Viên thuyền trưởng nhận các chỉ thị tại một ban của Cục an ninh, ở đó người ta giới thiệu cho hắn một người bảo vệ đặc biệt, một sỹ quan SS là Ghê-rơ-man Grau-de. Tên SS này có nhiệm vụ hộ tống Ốt-tô trong chuyến đi. Giờ thì Grau-de đang ngủ say như chết trong ca bin riêng của hắn. Ghê-rơ-man Grau-de từ lâu đã nguyền rủa số phận và các cấp chỉ huy đã lôi hắn khỏi Bra-xin êm đềm, ấm áp, khỏi thủ đô Ri-ô nắng chói chang và vô tư lự để đưa hắn đến những miền quỷ quái này với những chiếc máy bay lúc nào cũng chực từ trên không đâm bổ xuống, còn dưới làn nước xanh của biển Ban-tích và biển Bắc thì lại có những chiếc tàu ngầm địch đang chạy dọc ngang lùng sục, luôn sẵn sàng phóng ngư lôi vào mạng sườn.

Sau vụ tai nạn của chiếc tàu ngầm «Van-ki-ri-a», Béc-lin đã quyết định chuyên chở Ni-ken bằng con đường hết sức phức tạp và không được an toàn. Ghê- rơ-man Grau-de và bác sỹ Dên-khốp được gọi từ Ri-ô đơ Gia-nê-rô về thủ đô đại Đức. Tại đây bác sỹ Dên-khốp nhanh chóng nhận nhiệm vụ đi công tác tại nước Thụy sỹ trung lập. «Thế là cái anh chàng công tử bột này lại gặp may. Một lần nữa hắn lại được rời đến nơi cách xa với chiến tranh!». Ghê-rơ-man nổi giận khi biết chuyện này. Còn hắn, Ghê-rơ-man, thì nhận được lệnh ở lại Béc-lin với tư cách là sỹ quan đặc biệt thực hiện những chiến dịch hết sức tế nhị tại những nơi có chiến sự nóng bỏng nhất. Bác sỹ Dên-khốp đã đi Thụy sỹ. Grau-de nghe tin Dên-khốp sẽ phải thực hiện một sứ mệnh phức tạp là tiếp xúc với các tổ chức bí mật của những nước đối địch với nước Đức. Song đây chính là sự bảo đảm vững chắc để được sống sót trong trường hợp xảy ra một tai họa, nhất là đối với những ai có quan hệ với các cơ quan tình báo của Đại Đức. Thật ra, Ghê-rơ-man Grau-de đã được thăng cấp. Sau chuyến đi công cán tại I-ta-li-a, ở đó hắn khó khăn lắm mới thoát khỏi bàn tay của du kích, còn bây giờ thì hắn đang áp tải món hàng quỷ quái trên chiếc tuần dương hạm «Thuya-rin-ghen». Khi chiếc tuần dương hạm còn đang ở ngoài khơi, hắn chẳng có việc gì để làm. Và để cho những ý nghĩ đen tối khỏi lẩn quất trong đầu, hắn đã uống rượu li bì không biết chán.

Chiếc tuần dương hạm rời Ki-lơ theo hướng đến eo biển Đan Mạch. Tại Xca-ghê-rắc, Phôn Slê-sin-ghê mở phong bì công văn và được biết thêm hướng đi tiếp tục của con tàu hắn đang chỉ huy. Còn phải mở thêm ba phong bì công văn như thế nữa rồi cuối cùng tàu đến được một cảng nhỏ ở Na-uy.

Việc chất hàng tương đối nhanh chóng, và chiếc tuần dương hạm «Thuya-rin-ghen» lên đường theo hướng đi Hăm-buốc. Nhưng ngay khi còn ở ngoài khơi, Ghê-rơ-man Grau-de đã trao cho viên thuyền trưởng phong bì công văn ra lệnh cho tàu chạy đến Ki-lơ bằng đường eo biển Đan Mạch. Một giờ sau khi phải thay đổi hướng đi, tuần dương hạm khó khăn lắm mới thoát khỏi một phi đội máy bay của Anh. «Thuya-rin-ghen» được một dải sương mù cứu thoát. Nó đã kịp ẩn sâu vào dải sương mù này. Ngày hôm đó Ghê-rơ-man Grau-de đã uống rượu say khướt. Đó là lần đầu tiên hắn uống rượu trên tàu, từ đó hắn không ngừng nốc rượu. Và chính lúc đó hắn đã ba hoa nói lộ với viên thuyền trưởng món hàng được bảo quản trong chiếc bụng thép của chiếc tuần dương hạm «Thuya-rin-ghen».

- Phía trước có đất liền! - Tên giúp việc kêu lên.

- Trời phù hộ chúng ta rồi. - Viên thuyền trưởng nói. - Đấy là Pi-lau... hãy xin phép đi qua rào chắn.

***

Những tin tức về tên chỉ huy bến cảng ở Kuê-níc-béc do Phi-se cung cấp đã buộc Vê-nhê Phôn Sli-đên phải quyết định. Các chuyến hàng chở Ni-ken đã về cảng Kuê-níc-béc an toàn và loại quặng quý này được chở từ Phổ về miền trung và miền tây nước Đức. Còn anh, I-a-nút đáng tin cậy mà mọi người đang chờ ở anh bản sơ đồ vận chuyển các con tàu, thì lại đang ăn không ngồi rồi và chè chén, nhậu nhẹt với một bọn cặn bã. Nhưng chẳng bao lâu Vôn-phơ-găng Phi-se đã cho I-a-nút biết rằng: Vào thời thanh niên, tên chỉ huy bến cảng ở Kuê-níc-béc đã có những tư tưởng dân chủ. Hắn tham gia một số cuộc đấu tranh chống đối lại chính phủ. Chuyện xảy ra lâu lắm rồi, trước khi Hít-le lên cầm quyền, nhưng tội lỗi của hắn bọn Giét-ta-pô vẫn biết. Tên chỉ huy bến cảng nhiều lần đã tỏ ra trung thành và tận tụy với công việc của quốc trưởng. Thậm chí hắn đã gia nhập Đảng quốc xã. Nhưng cho đến nay hắn vẫn cảm thấy chưa tin tưởng. Hắn sống một mình, và đưa cả gia đình về với cha mẹ vợ ở Ba-va-ria. Trong nhà chỉ còn lại có một mụ già hầu cơm nước.

Hôm nay hắn về nhà muộn. Ăn tối xong, hắn cho mụ già Lui-dơ đi ngủ, còn hắn ngồi hút thuốc lá một mình bên chiếc lò sưởi âm ỉ than hồng.

Một ngày lộng gió và lạnh lẽo, viên chỉ huy bến cảng run lên vì rét. Bây giờ thì hắn đang khoan khoái bởi hơi ấm từ than hồng tỏa ra. Bỗng hắn giật bắn người. Một bàn tay nào đó đang đập liên hồi vào cánh cửa ra vào. Tên chủ nhà chạy ra tiền sảnh. Đáp lại câu hỏi của hắn là tiếng trả lời:

- Giét-ta-pô!

Tay run rẩy, hắn cố kéo then chắc cửa ra, cánh cửa bật mở, chút nữa va vào hắn. Một viên sĩ quan Đức mặc áo ca-pốt có cổ lông, đội mũ lưỡi trai kéo sụp xuống che lấp nửa khuôn mặt, bước nhanh như gió vào phòng.

- Anh là...? - Hắn gọi đích danh tên họ của viên chỉ huy cảng - Hãy chuẩn bị nhanh lên!

Viên chỉ huy quân cảng chạy cuống lên khắp phòng vớ vội lấy một số đồ vật. Trên người hắn chỉ có độc nhất chiếc áo dài mặc ở nhà và chiếc quần dài, song người khách đêm khuya đã đưa cho hắn bộ quân phục để trên chiếc ghế bành, gỡ chiếc áo bành tô trên mắc xuống dúi vào tay hắn và chụp mũ vào đầu hắn - chiếc mũ lưỡi trai có gắn hình «con cua» - rồi dí mũi súng lục vào lưng, bắt hắn đi ra cửa.

Đến bậc cửa, tên chỉ huy quân cảng bị xảy chân chút nữa thì té ngã. Tên Giét-ta-pô đỡ lấy vai hắn, khẽ nói.

- Hãy cẩn thận hơn! Khéo gẫy cổ! Nó hãy còn hữu dụng cho mày đấy! - Tên chỉ huy quân cảng hiểu rõ ý nghĩa độc ác của những lời nói đó, và mất hết tinh thần. Trước cửa hàng rào có một chiếc ô tô con. Tên sĩ quan Giét-ta-pô và tên chỉ huy quân cảng ngồi vào hàng ghế sau. Chiếc xe rồ máy, lao nhanh vào bóng đêm hun hút của thành phố Kuê-níc-béc.

- Vậy là anh chối không liên lạc với bọn điệp viên Anh phải không? - Tên Giét-ta-pô hỏi.

- Vâng... vâng, tất nhiên đó là một sự hiểu lầm thôi ạ! - Viên chỉ huy quân cảng lắp bắp trả lời.

Họ chỉ có hai người ngồi trong một căn phòng làm việc, sau khi đi quanh quẩn hồi lâu trên các đường phố không rõ tên trong đêm tối. Viên chỉ huy bến cảng đã được đưa về một nơi mà có lẽ hắn sẽ chẳng bao giờ thoát ra nổi, hắn cũng chẳng hiểu hắn đang ở đâu nữa.

- Chúng tôi được biết anh đã trao cho bọn Anh sơ đồ vận chuyển các hàng từ Tu-cu đi... - Tên Giét-ta-pô nói - Các chuyến hàng chở quặng Ni-ken.

- Thật vô lý làm sao! Có người đã vu oan cho tôi, thưa ngài...

Tên chỉ huy quân cảng quên kính ở nhà và hắn phải nheo cặp mắt cận thị để cố nhìn cho rõ cấp hiệu trên bộ quân phục của tên Giét-ta-pô.

- Đấy là điều vu cáo thưa ngài, tôi rất dễ chứng minh chuyện này.

- Anh hãy chứng minh xem.

- Vấn đề là ở chỗ, tôi không thể chuyển được đồ thị này bởi vì nó không có...

- Anh hãy nói rõ thêm. - Vê-nhê Phôn Sli-đên, người đóng giả vai sĩ quan Giét-ta-pô cố sức nén xúc động hỏi với giọng dửng dưng.

- Chuyện xuất phát của từng chuyến hàng thì có được báo trước, song các chuyến hàng đó đến đây chẳng theo một nề nếp nào cả. Đôi khi chúng tôi biết được chuyện xuất phát khi việc đã rồi, lúc con tàu đang trên đường đến Kuê-níc-béc. Tôi nghĩ rằng các ngài cũng biết rõ điều đó, thưa ngài sĩ quan.

- Im ngay! Tôi hỏi anh lần cuối cùng, anh được bọn tình báo Anh mua từ lúc nào? Liên lạc với ai? Họ, tên, mật khẩu, địa điểm gặp gỡ bí mật. Nếu còn ngoan cố, tôi sẽ chuyển anh cho bọn chuyên môn lấy khẩu cung. Bọn Anh tuyển mộ anh lúc nào? Trả lời đi!

Tên chỉ huy quân cảng nhổm người lên, rồi bỗng nhiên ngã phịch xuống ghế bành. «Thật phiền cho mình quá!» - Vê-nhê nghĩ và bước lại gần tên chỉ huy quân cảng Kuê-níc-béc. Anh vỗ vỗ vào hai má hắn, và tên này mở mắt ra, sợ hãi nhìn Phôn Sli-đên.

- Đứng dậy! - Phôn Sli-đên nói rồi chìa tay ra. Tên chỉ huy quân cảng đứng dậy và nhìn Vê-nhê, nhưng chớp chớp mắt vì ánh sáng chói của chiếc đèn pin chiếu thẳng vào mặt hắn.

- Nhân danh tổng trưởng SS tôi cảm ơn anh vì sự cương quyết và lòng trung thành của anh với các lý tưởng của quốc trưởng - Vê-nhê nói, - Anh hãy bỏ qua màn kịch nhỏ này, vì bọn gián điệp Anh quả thực đang chú ý đến anh. Chúng tôi được biết là trong các nhân viên của anh hiện có người của chúng. Chúng toan làm tổn hại uy tín của anh. Nhưng chúng tôi đã kiểm tra lại tất cả và đi đến kết luận rằng anh là một người trung thành phục vụ nước Đại Đức.

- Cảm ơn ông! Điều này tôi thật không ngờ tới. - Viên chỉ huy quân cảng bàng hoàng khẽ nói.

- Chiến tranh là chiến tranh. - Vê-nhê nói. - Nhưng điều đó chưa phải là tất cả, chúng tôi quyết định cử người đi theo mỗi chuyến vận chuyển, người đó sẽ bảo đảm các yêu cầu của cơ quan an ninh. Để làm được việc đó chúng tôi cần biết rõ thời hạn xuất phát của các đoàn vận chuyển từ Tu-cu.

- Tôi có thể chính thức thông báo về cơ quan các ông...

- Không, không! Làm thế nguy hiểm lắm. Cho đến bây giờ, chúng tôi vẫn chưa biết trong số những cộng sự của anh ai là điệp viên của Anh. Chúng ta hãy quy ước với nhau thế này: Anh sẽ không báo cho một ai biết về các thời điểm xuất phát. Anh hiểu không. Anh sẽ báo tin này cho chúng tôi theo cách sau đây. Tôi sẽ gọi điện cho anh. Mật khẩu: «Vi-li nói đây. Khi nào Ghơ-rết-ta sẽ đến». Đó chính là tên vợ của anh, đúng không? Nếu trong phòng có người thì anh hãy trả lời: «Chút nữa anh hãy gọi». Nếu có mình anh, anh hãy truyền tin theo mật mã về thời gian xuất phát của chuyến tàu kế tiếp. Mật mã tôi sẽ đưa cho anh sau. Về chuyện không để người khác nghe trộm điện thoại của anh, chúng tôi đã lo liệu.

Vê-nhê đi đến két sắt, mở cửa, lấy ra và đặt trước mặt viên chỉ huy quân cảng một tờ đánh máy chữ bên trên có một dấu triện oai vệ của Cục an ninh Đức quốc xã.

- Nhất thiết anh không được tiết lộ cho bất kỳ một ai về sự việc ngày hôm nay. Anh hãy tự hiểu lấy: «Im lặng là vàng!». Nhiều khi sự im lặng là cả cuộc đời đấy! Một lần nữa anh hãy bỏ qua việc làm hôm nay của chúng tôi, nó đã làm cho anh phải lo lắng. Cho phép tôi mời anh một ly cô-nhắc…

***

Người con gái lớn của tướng Vin-xơ là In-đra đến bên cha, nhìn vào mắt ông, nói:

- Cha ạ, con biết là con không có quyền hỏi việc đó... nhưng cha hãy nói cho con chỉ một lời thôi: Xê-ri-ô-gia ra sao? Cha có biết tin tức gì về anh ấy không?

Ác-vít I-a-nô-vich nắm lấy vai con.

- Cứ cho là đúng như vậy đi - ông nói.

- Anh ấy ra sao hở cha?

Vin thở dài:

- Nó đang gặp khó khăn, con ạ, đang gặp khó khăn. Xê-ri-ô-gia mệt mỏi rồi, nó chẳng nói gì về việc ấy. Nhưng ở đâu đó, giữa những hàng tin tức báo về của nó, cha có cảm tưởng là hiện giờ nó đang gặp khó khăn. Con có hiểu không? Bây giờ nó cũng như thần Ăng-tê ấy. Nó cần phải bám vào đất mẹ, đất mẹ sẽ truyền cho nó sinh lực. Nhưng cha không thể cho phép nó làm chuyện đó, hơn nữa, có lẽ chính nó cũng không thể cho phép mình làm như vậy... Thực ra cũng chẳng còn bao lâu nữa.

- Con hiểu, thưa cha, chỉ tiếc là cha không thể viết thư cho anh con biết là cả nhà ta yêu anh ấy và mong đợi anh ấy trở về biết chừng nào.

Tướng Vin-xơ mỉm cười:

- Chuyện ấy thì chúng ta sẽ có dịp chuyển cho nó biết. Cha đành phải sử dụng chức vụ của mình vậy.

Ngày hôm sau ông gọi trung tá Cli-mốp đến gấp. Ác-vít I-a-nô-vích nói:

- Có tin tức quan trọng của I-a-nút đây, anh Cli-mốp ạ. Anh ta báo tin là chuyến hàng mà chúng ta đang quan tâm đã đến Pi-lau. Chiếc tuần dương hạm «Thuya-rin-ghen» đã khôn khéo lọt qua mọi trở ngại và đã chở các nguyên liệu từ Na-uy đến. Giả định rằng bọn Đức đang muốn chở tất cả các hàng đó qua Ba Lan về sâu trong nội địa nước Đức. Đồng chí hãy nghiên cứu kỹ các tài liệu này rồi chúng ta cùng nghĩ cách ngăn chặn bọn Đức thực hiện các kế hoạch của chúng. Đồng chí hãy ngồi cho thoải mái và suy nghĩ đi. Tôi dành cho đồng chí ngồi đây 20 phút đấy!

Ác-vít I-a-nô-vích chìa cho Cli-mốp chiếc cặp hồ sơ mà ông đã đọc qua rồi rời phòng làm việc.

Khi ông trở lại thì Cli-mốp đang đứng giữa phòng với quyển sổ ghi chép trong tay. Anh đang dùng bút chì vẽ những hình khó hiểu. Chiếc cặp hồ sơ đựng tài liệu đã được gập lại đặt trên bàn của viên tướng.

- Đồng chí quyết định rồi chứ A-lếch-xây Nhi-cô-lai-ê-vích? - Đại tướng Vin-xơ hỏi với giọng vui vẻ. - Tôi muốn biết những ý định nào đã đến với đồng chí.

Cli-mốp mỉm cười:

- Có ý định gì đâu, thưa đồng chí Ác-vít I-a-nô-vích! Thật ra ở đây có một số dự kiến, nhưng tôi không biết là ý đồng chí như thế nào...

- Cậu hãy trình bày đi, hỡi anh chàng khiêm tốn!

Ác-vít I-a-nô-vích bắt đầu xưng hô «cậu» một cách thân mật.

- Tôi cho rằng bọn Đức sẽ chuyển hàng bằng đường bộ. Dùng không quân là một việc rất phức tạp, và chăng, bây giờ đường bay trên không rất không chắc chắn. Trong trường hợp này chúng ta cần phải liên lạc với các đồng chí Ba Lan, tăng cường cho họ một bộ phận của ta, vào thời điểm cần thiết ta sẽ cho nhảy dù xuống. Hoặc có thể cử một người nào đó là người của ta ở Đông Phổ bắt liên lạc với du kích Ba Lan và cả bộ phận sẽ được thả dù xuống. Theo phương án này thì việc tiêu diệt cả chuyến hàng không thành vấn đề nữa. Dẫu sao thì chúng ta cũng sẽ cho máy bay tới đón bộ phận này, nghĩa là...

- Tôi hiểu, Cli-mốp ạ. Ta hãy chuẩn bị cả hai phương án. Chậm nhất là ngày mai, đồng chí sẽ trình bày cho tôi biết kế hoạch tỉ mỉ của hai chiến dịch này. Hãy trao đổi với các bạn đồng nghiệp trong ban của đồng chí, hãy suy nghĩ thật tốt các phương án. Còn ngày mai, từ sáng tôi sẽ đợi đồng chí ở đây. Đồng chí hãy mang theo các tài liệu này. Ông với tay cầm chiếc cặp hồ sơ trên bàn và chìa cho Cli-mốp.

- Song chưa hết đâu. Chiến dịch tìm hiểu đồ thị vận chuyển các chuyến hàng Ni-ken đến đâu rồi?

- I-a-nút báo tin là không có đồ thị vận chuyển nào hết! Thời gian xuất phát của mỗi chuyến tàu từ Tu-cu về Kuê-nic-béc được ấn định một cách tùy tiện, không theo một nguyên tắc nào cả....

- Hoàn toàn không đúng với bản tính của bọn Đức.

- Chúng đã rút được kinh nghiệm, nếu như không có đồ thị vận chuyển thì I-a-nút phải báo tin về từng chuyến tàu một.

- Chuyện này phức tạp đây. - Tướng Vin-xơ nói.

- Tất nhiên - Cli-mốp tán đồng. - Bởi vậy anh đã báo trước. Khả năng có thể có chiếc lọt được về Kuê-níc-béc. Còn vừa rồi thì I-a-nút đã báo tin về việc xuất phát từ Tu-cu của chiếc tàu tiếp theo.

- Các thủy thủ đã được báo tin chưa?

- Tất nhiên ạ, các thủy thủ đang chờ lệnh.

Người dịch: Nguyễn Thụy Láng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Xta-nhi-xlap Ga-ga-rin

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.