Ba Bộ Mặt Của I-a-nút

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 252 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Những Con Quỷ Xuất Hiện Trong Đêm

❊ ❊ ❊

- Anh mới đến chỗ chúng tôi chưa lâu phải không, đại úy?

- Thưa đúng vậy, từ đầu tháng 8. Tôi từ vùng sông Ranh đến đây. Kỹ sư thiết bị cho một nhà máy ở Phổ. Tôi đã được đào tạo...

- Đủ rồi, Phôn Sli-đên. Tôi đã xem giấy tờ của anh. Mời anh lại gần đây.

Tướng bộ binh Ốt-tô Phôn Li-át-sơ, tư lệnh quân khu I ở Đông Phổ, một người đường bệ, hơi cao, bắt đầu phát phì, song biết cách khéo léo che giấu điều này, nhẹ nhàng bước đi trên thảm, quay trở lại chiếc bàn, cầm lấy chiếc bao có gắn xi.

- Đại úy Phôn Sli-đên! Tôi trao cho đại úy một nhiệm vụ tối mật. Tất nhiên đại úy đã biết là quân Nga đang ở sát biên giới. Một vài tháng nữa có thể chúng sẽ tràn vào lãnh thổ chúng ta. Theo lệnh của thống chế Him-le thì tại những vùng chúng ta bỏ lại, phải thành lập những nhóm «sói thành tinh» đó là những người du kích Đức của chúng ta. Hiện nay, các ngài trong SĐ, Giét-ta-pô, Đảng và Đoàn thanh niên Hít-le đang nghiên cứu. Quân đội cũng được lệnh chi viện cho họ, đặc biệt là cho họ vũ khí và đạn dược cần thiết. Đại úy là một sĩ quan có kinh nghiệm của bộ phận quân khí và đại úy sẽ làm công việc này tốt hơn mọi người khác. Li-át-sơ chìa cho Phôn Sli-dên chiếc bao: Ở đây có các quyền hạn của đại úy, các chỉ dẫn, danh sách các bộ phận mà đại úy sẽ tới đó lấy vũ khí. Đại úy dưới quyền điều khiển của Phân cục trưởng Ho-xtơ. Đại úy đến ngay Giét-ta-pô đi, người ta đang đợi đại úy đấy. Đại úy có ô tô không?

- Thưa tướng quân, ô tô của tôi đang sửa chữa.

- Hãy chọn lấy một chiếc của tôi mà đi.

***

Chiếc ô tô chuyển bánh qua khỏi cổng Bộ tham mưu, tăng tốc và lướt nhanh qua An-stát.

Khu Trung tâm Kuê-níc-béc đã biến thành nơi đổ nát sau những trận ném bom mùa hè của không quân Mỹ-Anh, các bức tường xiêu vẹo, biến dạng, các cửa sổ trống hoác và bụi gạch đỏ như những vết máu loãng phủ lên mặt đất. Vê-nhê Phôn Sli-dên đến đây giữa lúc các trận oanh kích diễn ra ác liệt nhất, anh ta đã phải nếm cảnh hàng mấy trăm chiếc máy bay liên tục bổ nhào gieo chết chóc.

Các đường phố đã được dọn sạch và chiếc Méc-xê-đéc màu đen nhanh chóng chạy tới quảng trường. Vòng qua Noóc-ban-khốp[1] chiếc xe rẽ vào một ngõ hẹp giữa ngôi nhà quét vôi màu hoàng yến của cảnh sát hình sự và khu nhà có vẻ như cau có của các cơ quan tư pháp Đông Phổ. Cho xe chạy thêm khoảng trăm mét nữa, Han-xơ, một anh chàng lái xe khỏe mạnh, binh nhất trong đội bảo vệ riêng của Tư lệnh, phanh gấp xe lại trước ngôi nhà của Cơ quan an ninh Đức quốc xã.

- Cho xe vào sân chứ, thưa ngài đại úy?

- Chẳng cần đâu. Hãy đợi tôi ở đây.

Phôn Sli-đên mở cửa xe, với lấy cái xắc trong đựng hồ sơ, tiến đến cổng vào. Ra đón Sli-đên là một chỉ huy Phân cục tác chiến, đầu đội chiếc mũ lưỡi trai có chỏm cao.

- Đại úy Phôn Sli-đên? - Hắn hỏi nhát gừng.

Cả hai đi qua cổng vào, có lính cầm tiểu liên gác, đi ngang qua một tiền sảnh hẹp, lên tầng hai và đi một hồi lâu trên các hành lang dài đầy sĩ quan SS mặc quân phục màu đen, và những nhân viên Giét-ta-pô mặc quần áo dân sự.

Đến một cửa vào có bọc lớp vải sơn đen, viên sĩ quan dẫn đường ra hiệu cho đại úy Sli-đên dừng lại. Bên trong là một phòng tiếp khách có hai chiểc ghế đi-văng dài, hẹp và một chiếc bàn viết nhỏ. Ngồi sau chiếc máy chữ đặt trên bàn là một phụ nữ còn trẻ mặc đồng phục SS.

Tên chỉ huy đưa đường hé cửa, sau đó mở rộng ra, rồi mời Sli-đên vào. Hắn bước lên phía trước, dừng lại dập gót giày, giơ tay làm động tác chào.

- Mời đại úy vào - Phân cục trưởng Phân cục tác chiến Ho-xtơ đứng dậy khỏi bàn và bước về phía Vê-nhê - Đại úy mang theo hồ sơ chứ?

- Thưa ngài Phân cục trưởng Phân cục tác chiến, có ạ!

- Đại úy đưa đây. Đại úy có thể ngồi! – Hắn chỉ cho Sli-đên chiếc ghế bành, sau đó trở lại bàn bóc xi gắn, rút ra một vài tờ giấy đánh máy chữ, đưa mắt liếc nhanh tờ thứ nhất, ngó nhìn tờ cuối, đặt các tờ giấy ra mép bàn rồi quay lại viên đại úy đang ngồi trên ghế.

- Đại úy cứ ngồi - Ho-xtơ nói khi thấy Vê-nhê toan đứng bật dậy. - Tướng quân đã chỉ thị cho đại úy có phải không, đại úy Phôn Sli-đên?

- Mới chỉ rất chung chung thôi, thưa ngài.

- Mới chung chung thôi à! - Ho-xtơ cười mát. - Các chi tiết tôi sẽ đảm nhận.

Hắn ngồi xuống ghế, kéo những tờ giấy trong bao hồ sơ do Vê-nhê mang đến rồi bắt đầu chăm chú đọc từng tờ một. Sau đó, hắn lựa một vài tờ trong số đó, rồi bấm chuông gọi người phụ nữ trẻ ở phòng tiếp khách vào.

- Ê-len, hãy vào sổ rồi chuyển lại cho viên sĩ quan này kèm theo giấy biên nhận. Đây là bản dành cho đại úy. - Hắn nói tiếp. - Sau chiến dịch, đại úy giao lại cho văn phòng của tôi, còn bây giờ đại úy hãy chú ý nghe đây. - Hắn nói khi Ê-len ra khỏi phòng - Đại úy thuộc quyền điều khiển của tôi trong vòng 4 - 5 ngày, có thể một tuần lễ. Không mang gì theo cả. Tất cả mọi thứ đã được chuẩn bị xong. Chúng ta lên đường thôi. Đại úy có xe ô tô chứ?

- Báo cáo có ạ, xe của tướng quân Li-át-sơ.

- Chúng ta sẽ cùng đi một xe. Đại úy đợi tôi ở phòng đợi.

- Xin vâng lệnh, thưa ngài. - Vê-nhê đứng dậy. - Cho phép tôi đi chứ ạ?

Ho-xtơ đi cùng với Sli-đên về phía cửa.

- Hen-mút, - hắn bảo tên chỉ huy Phân cục tác chiến vừa đứng bật dậy khỏi chiếc đi-văng trong phòng khách: hãy trả lại chiếc xe của đại úy. Anh ấy sẽ đi cùng chúng ta. Rồi đến đón tôi ngay.

Vê-nhê ngồi trong phòng khách, thỉnh thoảng liếc nhìn người phụ nữ trẻ đánh máy chữ ngồi sau chiếc bàn viết. Cô ta đánh máy rất nhanh, chẳng hề chú ý đến viên sĩ quan lạ. Tên chỉ huy Phân cục tác chiến xuất hiện và lặng lẽ đi vào phòng Ho-xtơ. Quan sát kỹ người phụ nữ mặc bộ đồng phục SS, Vê-nhê cố gắng đoán xem cô ta là người như thế nào, chiếc chìa khóa nào có thể mở cửa đi vào trái tim phụ nữ, để sử dụng chủ nhân của nó vào công việc của mình không. Viên đại úy cho rằng nếu lôi kéo phụ nữ vào công việc anh ta đang làm thì thật là nguy hiểm. Vê-nhê hoàn toàn không hạ thấp giá trị các ưu điểm của phụ nữ, song anh ta cũng không tin tưởng vào sự chung thủy chỉ đặt trên cơ sở tình cảm mà thôi. Chuyện này luôn luôn làm cho công việc rắc rối thêm và đòi hỏi những sự chi phí quá đáng về tinh thần. Mà đại úy lại không có quyền làm chuyện xa xỉ ấy.

Dẫu sao cũng nên tìm hiểu ma-đam này là người như thế nào, anh ta nghĩ, và nói chung nhiệm vụ tướng quân giao đã đến rất kịp thời.

Phân cục trưởng phân cục tác chiến xuất hiện từ phía phòng làm việc, người mang chiếc áo khoác dài nhấp nhánh. Vê-nhê Phôn Sli-đên đứng dậy.

- Ta đi thôi, đại úy.

Cả hai đi nhanh qua các hành lang dài. Trong tòa nhà chẳng còn ai, dường như một giờ trước đây đã không có những tên SS mặc quân phục đen và những nhân viên mặc quần áo dân sự mà Sli-đên đã thấy.

Chiếc Méc-xê-đéc đỗ trong sân trông giống chiếc xe đã chở đại úy đến, nhưng ngồi sau tay lái là một tên lính tóc hung mặc bộ quân phục đen. Tên sĩ quan SS quen thuộc đã đứng bên cạnh.

- Hen-mút Phôn Đi-tríc, - hắn nói và chìa tay cho Vê-nhê.

Sli-đên tự giới thiệu và tên sĩ quan SS ngồi vào ghế cạnh lái xe.

- Mời đại úy ngồi, Ho-xtơ ra hiệu chỉ vào chỗ ngồi cạnh mình.

Chiếc Méc-xê-đéc chạy ra đường Hên-đên, rẽ sang trái, và đến chỗ ngoặt thì Sli-đên nhìn thấy một ô tô tải phủ kín chạy theo xe mình.

***

Từ lâu ông già Crăng đã có ý định đi Lan-xbéc để mua thuốc hút của người anh em họ có một cửa hàng nhỏ ở ngay ngã ba con đường qua thành phố. Ban ngày công việc nhà làm lão chẳng lúc nào được rảnh tay. Chỉ có một người đàn ông trong nhà, các nàng dâu chẳng được tích sự gì, bà già thì hình như ốm không dậy nổi. Thuê một công nhân nông nghiệp Nga hoặc Ba Lan ở sở lao động ở Kuê-níc-béc rồi sau đó phải nuôi y thì ông già Crăng không đủ tiền, mà những người làm việc như vậy cũng không vừa ý ông. Mẹ của ông trước kia xuất thân là người Sla-vơ vùng Ma-đu-ra. Đôi khi Crăng vẫn nhớ mình chỉ là người Đức một nửa thôi, nhất là gần đây.

Mặt trời mùa thu đã xuống thấp gần đường chân trời, khi ông chuẩn bị xong để lên đường. Từ ấp đến Lan-xbéc theo đường cái ít nhất cũng đến tám cây số, nhưng nếu đi tắt theo đường rừng thì không quá sáu cây số.

- Tôi đến Van-te đây. Nếu bị trễ tôi sẽ ngủ lại đấy đêm nay. Đêm nay nhớ canh chừng con bò chửa, Lu-i-da nhé! Ông già nói với cô con dâu - một phụ nữ cao, gầy, có bộ mặt âu sầu và đôi mắt đờ đẫn. Đôi mắt cô ta đã trở nên dửng dưng sau khi Cuốc, con trai của Crăng, bị bặt tin gần Sta-lin-grát.

Crăng đi khoảng ba trăm mét rồi băng qua đường cái rẽ vào con đường nhỏ dẫn vào rừng cây xanh xanh ở phía xa.

Khi lão đến gần, hàng cây đầu tiên dường như đón chào lão. Trời lấm tấm mưa. Mặt trời đã khuất. Những đám mây tím nhạt bao phủ đầy trời. Lão nghĩ là mình đã không chọn đúng ngày để đi thăm người anh. Sau đó, chợt nhớ ra là suốt ngày lão đã bị khổ sở vì không có thuốc hút, lão lại dấn bước.

Trời tối mau. Mưa đổ xuống không ngớt. Vừa đến con đường mòn, lão đã nghe thấy có tiếng động cơ ô-tô. Thoạt tiên, lão ngạc nhiên, vì từ lâu chẳng ai dùng đến con đường này nữa. Rủi ro đã ập đến bất ngờ! Mưa làm cho con đường mòn quay ngoắt sang phải rồi chạy xiên xuống phía dưới lầy bùn.

Lão Crăng bị trẹo chân đúng ở chỗ ngoặt đó, lão phải bò từ con đường mòn lên đám cỏ úa, mò đến bên một cây du cao, ngòi xuống cạnh gốc cây. Duỗi chiếc chân tê dại, rồi xoa bóp.

Trời đã tối hẳn, mưa vẫn tiếp tục rơi. Bỗng nhiên lão nghe thấy tiếng người. Có tiếng răng rắc của cành cây gãy, tiếng chửi rủa giận dữ. Trên con đường mòn xuất hiện bốn hình người.

Lão Crăng muốn kêu nhờ giúp đỡ, nhưng trong thâm tâm như có tiếng nói nhắc nhở lão rằng đừng để lộ sự có mặt của mình ở đây là khôn ngoan hơn cả.

Bọn người lạ đến gần và Crăng nhận rõ họ đang còng lưng xuống vì các bao, hòm nặng đè trên vai. Đi phía trước là ba người. Người đi sau cùng trong ba người này, khi đến ngang chỗ lão thì ngoảnh đầu lại rồi tiến lên đuổi kịp người đi trước, kéo tay áo hắn, nói với hắn một câu gì đó, còn tay thì hua hua về phía trước, lão thấy ngờ ngợ, dường như giọng nói của ai đó nghe quen quen. «Đúng rồi, ông ta là thủ lĩnh trưởng của Đảng ở ấp ta!» Lão nghĩ vậy.

***

Một mảng đất nhão rơi khỏi vách boong-ke lăn xuống rồi bắn tung trên các chiếc hòm đặt ở phía dưới.

- Phải che đậy tất cả lại. - Vê-nhê Phôn Sli-đên nói.

- Ở đây chúng ta chưa kịp làm ván che như thường làm, ta sẽ phủ bằng vải bạt vậy. Bởi vì các hòm rất chắc chắn không lo đâu. ông thủ lĩnh này, tên ông là gì nhỉ? - Tên sĩ quan SS vừa trả lời và hỏi tên Đảng trưởng địa phương.

- Han-xơ Huýt-te. Thưa ông sĩ quan.

- Tại sao không chuẩn bị được một cái boong-ke cho ra hồn?

- Chúng tôi nhận được lệnh muộn quá, thưa ông.

- Quỷ bắt các anh! Đấy không phải là lời biện bạch.

- Thôi. Hen-mút ạ, - Phôn Sli-đên nói - ông ta quả thật chẳng có lỗi. Vả lại chúng ta còn có các tù binh. Sẽ làm lại cơ mà!

Trong những ngày này, bọn chúng đã gắn bó với nhau và trong lúc rỗi rãi, đã có lần chúng nhậu nhẹt với nhau do Ho-xtơ khoản đãi ở dinh cơ trong rừng của Đôm-bôi, chúng đã xưng hô thân mật «anh, tôi» với nhau.

- Tôi đã bị ướt sũng như chuột lột…

Phôn Đi-tríc không kịp nói hết câu thì một chiếc bạt nặng, phải hai người tù khiêng lặc lè mới nổi, va vào chân Hen-mút, làm hắn suýt nữa lăn xuống hố.

Vê-nhê nắm được vạt áo khoác của hắn. Hen-mút khó khăn lắm mới đứng thẳng được dậy. Hắn vội rút súng lục.

- Đồ ngu xuẩn!

- Không nên... Dừng lại, Hen-mút!

Sli-đên tóm lấy tay tên sĩ quan SS - không nên gây tiếng động trong rừng làm mọi người chú ý! - Sli-đên bình tĩnh nói. Các tù binh buông tấm bạt và đứng ở mép hố gườm gườm nhìn những tên sĩ quan.

Đi-tríc khoát tay cho một tên SS. Tên này gào lên:

- Làm đi, làm đi! - vừa gào hắn vừa chĩa súng máy vào đám tù binh nhảy xuống boong-ke. Tên SS lùa thêm hai người nữa xuống. Cả ba bắt đầu lấp những chiếc hòm đặt ở phía dưới boong-ke.

- Đời là thế đấy! - Hen-mút làu bàu - ở Tổ quốc mình mà mình phải sợ không dám bắn vào bọn Nga đê tiện, như anh thấy đấy, để khỏi gây ra sự chú ý vì có tiếng súng nổ.

- Biết làm thế nào được, Hen-mút thân mến! - Sli-đên nói - Trong những công việc như công việc này của chúng ta thì tốt hơn hết là hết sức thận trọng. Tôi không dám dạy khôn anh đâu.

- Anh nói đúng, đại úy ạ. Anh làm một hớp chứ? Ta làm một hớp cho ấm người!

***

- Béc-lin gọi ngài, thưa ngài!

Han-xơ I-ô-han Buê-me, cục trưởng cục an ninh Đông Phổ giật mình vì chuyện bất ngờ này. Hắn khó chịu nhìn tên sĩ quan tùy tùng đứng trước mặt. Buê-me lắc lắc đầu để xua đuổi những ý nghĩ đen tối đã làm hắn phải bận tâm trước lúc tên láu cá, xu nịnh này xuất hiện.

Cách đây không lâu hắn buộc phải gạt bỏ viên sĩ quan tùy tùng cũ của mình do việc mưu sát quốc trưởng vào ngày 20 tháng 7. Còn tên sĩ quan tùy tùng mới này hắn vẫn chưa quen. Ngay trước khi cuộc mưu sát Hít-le do tên đại tá cụt tay Stan-phen-béc chủ mưu, tên thủy sư đô đốc Ca-na-rích khôn ngoan cũng đã bị đánh bật khỏi chức trùm tình báo quân đội và hoàn toàn bị thống chế Him-le đè bẹp, cơ quan «Áp ve» đã mất người cầm đầu. Ngài thống chế đã thuyết phục được Hít-le hợp nhất Giét-ta-pô, SĐ, Áp-ve và cảnh sát hình sự làm một. Như vậy, thống chế nắm trong tay toàn bộ những lực lượng bí mật của quốc gia, còn hắn - Buê-me, được bổ nhiệm đứng đầu lực lượng thống nhất đó ở Đông Phổ. Buê-me còn được giao phụ trách cơ quan Áp-ve địa phương, trong những cơ quan này không được gọi là Áp-ve nữa. Ngài thống chế quan tâm đến cả việc diệt trừ ngay cả cái tên gọi cơ quan của tên thủy sư đô đốc đã bị ngài đánh bại. Nhưng giờ đây, cơ quan phản gián quân đội ở Kuê-níc-béc vẫn đặt dưới sự chỉ huy của Phôn Điu-khéc, kẻ được lên «thủy sư đô đốc đen» ưa thích, song đã may mắn thoát nạn. Điu-khéc cũng được sự sủng ái của cả Hít-le nữa, hắn đối xử với Buê-me quả thật là đê tiện.

- Ông sẽ nói chuyện với thống chế, - nghe thấy một giọng nói xa xôi ở trong ống nghe. Buê-me thấy tưng tức ngực. Him-le không phân phát những lời khen qua điện thoại.

- Ông Buê-me đó à? - Hắn nghe thấy tiếng nói của Him-le - Tôi muốn biết lệnh ra ngày 6 tháng 8 được thực hiện ra sao.

- Thưa thống chế, mọi việc đã được hoàn tất. - Buê-me trả lời - Hôm nay viên trưởng sĩ quan được ủy nhiệm đặc biệt, ông phân cục trưởng Vin-hem Ho-xtơ đang kết thúc công việc chủ yếu. Ngày mai, chúng tôi sẽ gửi báo cáo đi cùng với giao thông viên riêng.

- Có thể ngay ngày hôm nay thì tốt hơn, ông Buê-me ạ, ở đấy ông cũng biết rõ hơn ai hết là thời gian không chờ đợi. Tài sản mới của các ông ra sao?

«Ông ta đang hỏi về cơ quan phản gián quân đội đây! - Trong óc hắn lóe lên ý nghĩ - Than phiền về Điu-khéc chăng? Nếu như sự phỏng đoán của ta là chinh xác?» Buê-me nhớ đến những mối ngờ vực của mình và nói.

- Mọi việc đều ổn thỏa cả, thưa thống chế, với tài sản mới thì tất cả đều ổn thỏa cả ạ.

- Thế thì tốt. Điều cuối cùng là: không cần giao thông viên riêng. Chính ông sẽ đến Béc-lin báo cáo, Quốc trưởng của chúng ta muốn tự mình thấy rõ chất lượng công việc đã làm.

Chiếc ống nghe vang lên vo vo, rồi sau đó là sự im lặng. Tên cục trưởng SS Han-xơ I-ô-han Buê-me đưa ống tay áo quân phục lên lau những giọt mồ hôi lạnh trên trán.

***

Chúng đã làm việc sang tuần thứ hai. Đã hai tuần rồi đêm đêm chúng không được ngủ. Ho-xtơ cùng với tên trợ lý Hen-mút, đại úy Phôn Sli-đên là đại diện của quân đội và một phân đội SS canh gác các lực lượng lao động - đó là các tù binh Nga. Ở mọi địa điểm, Ho-xtơ đều liên lạc với các tên coi rừng. Để liên lạc với chúng, Bây-gân Đôm-bôi, tên giám đốc kiểm lâm Đông Phổ đã cho người của hắn đi theo. Đôi khi chính hắn đưa các sỹ quan Đức vào rừng.

Ho-xtơ chẳng cho họ nghỉ ngơi lấy một giờ. Chính hắn đôi lúc cũng lưu lại thị trấn mà cử Hen-mút vào rừng. Trong thời gian này đã hai lần Ho-xtơ về Kuê-níc-béc. Hành trình tương đối phức tạp.

Từ Kuê-níc-béc, cả toán đi Vit-ten-béc. Sau đó đến Ta-rau, Crôi-búc và Lăng-xbéc. Tên giám đốc kiểm lâm đã tổ chức một bữa tiệc linh đình thết đãi các sĩ quan tại dinh cơ của hắn gần Lăng-xbéc. Trong bữa tiệc có cả các bà các cô. Buổi tối hôm đó Hen-mút và Vê-nhê nhớ lại những tình tiết thú vị. Khi họ trở về Lăng-xbéc, Vin-hem Ho-xtơ lại phái Đi-tríc vào rừng, còn hắn chuẩn bị về Kuê-níc-béc.

- Các bạn ơi, chỉ còn đêm nay là đêm cuối cùng, sáng ra các bạn sẽ được về nhà rồi! – Hắn nói.

***

Công việc xây hầm boong-ke đã hoàn tất. Đi-tríc vẫy gọi tên đội trưởng đội SS lại và hỏi:

- Các anh sẽ xử bọn tù binh ra sao?

- Tôi không nhận được chỉ thị cụ thể nào cả, thưa ngài sĩ quan. Tôi được lệnh thực hiện mọi chỉ thị của ngài.

- Thủ tiêu bọn tù binh, xóa sạch dấu vết. Hãy sử dụng chiếc hố không làm boong-ke được, rõ chưa?

- Thưa rõ.

- Hen-mút này, nhưng mình lại nghe thấy ngài Ho-xtơ nói bọn tù binh sẽ được đưa về phía Tây kia mà - Phôn Sli-đên nói.

- Theo tôi, đưa chúng về chầu trời là tốt nhất! - Nói rồi Hen-mút khoát tay cho tên đội trưởng canh gác.

- Anh đi đi!

- Tôi thiết nghĩ hiện nay, hơn bao giờ hết, đang cần thêm những cánh tay lao động, Hen-mút ạ. Tuy nhiên, anh cũng biết rồi đấy - Vê-nhê nói rồi xoay lưng lại, cất bước đi trên con đường mòn.

Đi được khoảng trăm bước, anh rùng mình khi nghe thấy ở phía bên phải những tràng súng máy khô khốc phá tan cảnh yên lặng trong rừng. Tiếng người kêu thét lên trong khu rừng vắng lặng, rồi bị những tiếng súng tiếp sau át đi. Vê-nhê Phôn Sli-đên áp chặt trán vào lớp vỏ nhăn nhúm của một cây thông già.

❀ ❀ ❀

[1] Nhà ga phía Bắc ở Kuê-níc-béc (chú thích của tác giả).

Người dịch: Nguyễn Thụy Láng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Xta-nhi-xlap Ga-ga-rin

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.