Bão Thép

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37

❊ ❊ ❊

Vẫn chưa nghĩ ra được giải pháp nào thì chiến sĩ thông tin ngồi bên máy số 3 nói như reo lên:

- Thấy rồi! “Xê 8” liên lạc về rồi.

Ngộ lao ngay đến bên cạnh người chiến sĩ. Biết ý định của thủ trưởng người chiến sĩ lột ngay bộ cáp đeo trên đầu đưa cho anh. Chẳng cần mật ngữ, Ngộ nói luôn:

- 73 gọi 08! Các anh đang ở đâu?

Từ tít xa là giọng của đại đội trưởng đại đội 8:

- Báo cáo 73! Do công binh đánh dấu đường không rõ, chúng tôi bị lạc nên phải quay lại. Hiện giờ mới đến rãy cao su.

Chỗ đó thì Ngộ biết, như vậy họ còn cách vị trí điều chỉnh cuối cùng khoảng sáu ki- lô- mét. Anh dằn giọng:

- 08 nhanh chóng tăng tốc độ. Đến nơi bắt liên lạc với bộ binh và bước vào chiến đấu ngay.

Tiếng đại đội trưởng 8:

- Rõ ạ!

Đúng lúc đó, các máy lần lượt báo cáo ba hướng còn lại đã đến vị trí quy định, đã gặp bộ binh và đang hiệp đồng lần cuối. Từ máy hữu tuyến, Thắng cũng đã báo cáo về đã quay về đến đài quan sát kỹ thuật. Ngộ thở ra một hơi nhẹ nhõm. Như thế cũng tạm được.

Trời đã sáng hẳn. Những đám sương mù đang tan dần dưới ánh nắng của mặt trời. Có vẻ như việc quan sát thuận lợi hơn nên pháo của ta đã bắt đầu chuyển làn vào phía trong và bắn khá tập trung vào khu vực sư bộ 23 và tiểu khu Đắc Lắc. Tuy nhiên, một tốp máy bay A37 đã xuất hiện trên bầu trời. Sau một vài vòng lượn chúng lao xuống cắt bom ở hướng tây bắc thị xã.

8 giờ 30 phút, chiến sĩ thông tin ở máy số 1 ngẩng lên:

- Báo cáo, “xê 4” bắt đầu xung phong đánh Ngã Sáu.

Ngay sau đó, chiến sĩ ở máy 1 giọng vui mừng:

- Báo cáo, “xê 8” đã bắt liên lạc được với bộ binh.

Ngộ gật đầu, lẩm bẩm: “Tốt lắm”. Nhưng anh lại thoáng lo: “Chắc thằng này vẫn đang cơ động nên bị máy bay phát hiện và ngăn chặn. Hướng này gay go đây”.

Chiến sĩ máy số 2 giật giọng:

- Báo cáo, “xê 9” bắt đầu xung phong nhưng cửa mở chưa thông.

Suy nghĩ một thoáng, Ngộ dằn giọng:

- Lệnh cho “xê 9” chiếm địa hình có lợi, dùng hỏa lực chi viện bộ binh mở cửa.

Người chiến sĩ cúi xuống gọi một hồi vào tổ hợp. Ngộ nâng ống nhòm nhìn về hướng thị xã. Ở đó, hai chếc xe tăng của đại đội 9 đang bắn từng phát chắc nịch vào hàng rào phòng thủ phía tây khu kho Mai Hắc Đế. Đây là kho hậu cần cho cả quân khu Hai của địch nên rất rộng, một chiều của nó dài hơn 2 ki- lô- mét, chiều rộng cũng phải hơn một ki- lô- mét, xung quanh có đến 15 lớp hàng rào thép gai đủ các kiểu, phía ngoài cùng lại có một cái hào chống tăng rộng hơn ba mét mới được đào nữa. Sau mỗi phát bắn những đoạn rào thép gai lại bung lên. Thấp thoáng một số bóng bộ binh ôm thủ pháo lao lên.

Hơn 9 giờ, mặt trời đã lên cao rải xuống mặt đất cái thứ nắng vàng như mật. Rất nhiều đám cháy đã xuất hiện rải rác trong thị xã. Thêm một tốp máy bay nữa xuất hiện. Chỉ sau một vòng lượn chúng đã sà xuống căt bom ngay trước đội hình của tiểu đoàn 3. Nhưng rồi chúng lại phải vọt lên cao vì những loạt đạn cao xạ bất ngờ quất vỗ mặt. Ngộ mừng thầm: “Như thế là cao xạ đã theo kịp và triển khai được đội hình chiến đấu”. Thật lòng, nếu không được bảo vệ trên không thì những con voi sắt sẽ trở nên rất yếu ớt trước lũ giặc trời này.

9 giờ 50 đại đội 4 báo cáo đã chiếm được Ngã Sáu, đang phát triển sang Tiểu khu Đắc Lắc. Bên hướng tây nam, đại đội 7 đã chuyển sang xung phong nhưng cửa mở chưa thông, đã đưa 2 xe lên bắn trực tiếp chi viện bộ binh mở cửa. Đồng chí trợ lý tác chiến nhanh chóng đánh dấu vị trí các đơn vị vào bản đồ.

Cùng lúc đó, đại đội 9 báo cáo “Cửa mở đã thông, đại đội đã chuyển sang xung phong”.

5 phút sau, chiến sĩ ngồi ở máy 2 giật giọng:

- Báo cáo, “dê 3” báo cáo về, địch cho xe tăng ra bịt cửa mở. Xe đại trưởng 9 trúng đạn, mất liên lạc.

Ngộ liếc nhìn tham mưu trưởng Từ. Không chần chừ, Từ nói luôn:

- Lệnh cho anh em tản ra, chiếm địa hình có lợi, tập trung diệt xe tăng địch rồi mới chuyển sang xung phong.

11 giờ, đại đội 4 báo cáo đã chiếm được tiểu khu Đắc Lắc, ta bị cháy một xe. Ngộ quay về phía Từ:

- Mục tiêu tiếp theo của thằng này là cái gì?

Liếc qua tấm bản đồ, Từ ngước lên:

- Khu hành chính ngụy quyền và quân cảnh.

Ngộ gật gù:

- Hướng này có vẻ thuận lợi đây, cứ để nó tiếp tục phát triển theo kế hoạch.

Chiến sĩ ngồi máy số 2 bỗng reo lên:

- Báo cáo, anh Hướng đã liên lạc về. Hiện đại đội trưởng đại đội 9 đã chuyển sang xe khác. Đang tập trung hỏa lực diệt tăng địch.

Ngộ cao giọng:

- Lệnh cho “xê 9” nhanh chóng xung phong theo kế hoạch.

11 giờ 20 phút, tiểu đoàn 3 báo cáo đã chiếm được kho Mai Hắc Đế, đang củng cố lực lượng để đánh sang sư bộ 23. Một kho đạn trong khu kho Mai Hắc Đế bốc cháy, những tiếng nổ loạn xạ từ hướng ấy vọng về. Lửa khói bao trùm cả khu kho rộng lớn và bề thế.

Từ hướng tây nam, đại đội 7 báo cáo đã đánh chiếm được khu tiếp liệu, khu hậu cần. Chợt nhớ hướng đại đội 8 không thấy động tĩnh gì, Ngộ đến bên máy số 1:

- Gọi “xê 8”, yêu cầu báo cáo về ngay!

Người chiến sĩ nói một thôi, một hồi những con số và chữ cái, một lát sau anh ngẩng lên:

- “Xê 8” báo cáo, máy bay đánh trúng đội hình, hai xe bị hỏng, đại trưởng bị thương, bộ binh phải lùi ra nên chưa xung phong được.

Ngộ lẩm bẩm: “Mũi chủ yếu mà thế này thì…” rồi anh nghiêm mặt:

- Lệnh cho chính trị viên lên thay đại trưởng, củng cố lực lượng và bàn với bộ binh nhanh chóng xung phong để hỗ trợ cho các hướng khác.

11 giờ 30, đại đội 8 bắt đầu xung phong.

Ngay sau đó tiểu đoàn 3 báo cáo đã chiếm được khu truyền tin.

12 giờ, đại đội 8 đã chiếm được khu thiết giáp, đang đánh sang khu pháo binh.

12 giờ 10 phút, đại đội 7 báo cáo đã đánh đến khu truyền tin, đã bắt được liên lạc với tiểu đoàn 3. Ngay sau đó, trung đoàn trưởng bộ binh ra lệnh cho đại đội 7 đánh vào khu hậu cần và quay trở ra chốt giữ ở buôn A Lê 2.

Quá trưa, tiếng súng lắng đi một lúc rồi lại rộ lên. Nghe rõ cả tiếng pháo xe tăng bắn dồn dập.

15 giờ 40 phút, máy số 2 như reo lên:

- Báo cáo, “dê 3” đã chiếm được sư bộ 23.

Như không tin vào tai mình, Ngộ và Từ đều xúm lại bên chiếc đài vô tuyến điện. Ngộ lột phăng bộ cáp trên đầu người chiến sĩ chụp lên đầu mình, anh bóp công tắc phát rồi nói như hét vào tổ hợp:

- 73 gọi 03! Báo cáo cụ thể tình hình về ngay, 47!

Tiếng của đại đội trưởng Hướng vọng về như từ rất xa:

- 03 báo cáo! 03 đã chiếm được sư bộ sư đoàn 23. Hiện đang tổ chức lùng sục tàn quân, bắt tù binh, thu vũ khí. 47!

Ngộ ngẩng lên nhìn Từ, mặt tham mưu trưởng lộ vẻ băn khoăn:

- Sao có vẻ dễ dàng thế nhỉ? Hay là bọn chúng bỏ căn cứ chạy ra ngoài cả rồi? Cẩn thận không lại trúng kế không thành của chúng.

Ngần ngừ một lát Ngộ dằn từng tiếng chẳng kể gì đến mật ngữ nữa:

- Anh Hướng, đề nghị anh kiểm tra lại và báo cáo thật chính xác đấy có phải sư bộ 23 không?

Tai nghe bặt đi một hồi rồi mới thấy tiếng Hướng:

- Báo cáo, tôi vừa hỏi lại đồng chí tiểu đoàn phó bộ binh, đồng chí đó khẳng định đây là sư bộ 23.

Ngộ gắt lên như hai người đang đứng đối diện nhau:

- Còn anh nhận thấy thế nào?

Tiếng Hướng khàn đặc:

- Bản thân tôi thì cũng thấy… có vẻ như thế. Xung quanh khu doanh trại là tường xây, trên tường có chăng dây thép gai, dưới chân tường có một hàng rào bùng nhùng, vài chục mét lại có một tháp canh. Ngoài cổng đề Quân lực Việt Nam cộng hòa, chữ rất to. Trong đó, toàn bộ nhà cửa xây rất kiên cố, có cả hầm ngầm nửa nổi, nửa chìm. Giữa sân là một cột cờ cao phải đến mấy chục mét.

Ngộ ngẫm nghĩ: “có cái gì đó chưa chắc chắn lắm”, anh hỏi lại:

- Thế có bắt được thằng tù binh nào không? Hỏi nó xem sao?

Tiếng Hướng:

- Báo cáo, bọn chúng chống trả rất quyết liệt, sau đó bỏ chạy tán loạn. Anh em bộ binh người ta đang đi truy quét. Hiện chưa bắt được tên nào cả. Bây giờ xin thủ trưởng cho chỉ thị nhiệm vụ tiếp theo.

Ngộ suy nghĩ rất nhanh, theo đúng kế hoạch thì đây là mục tiêu chủ yếu của trận đánh. Bây giờ đã chiếm được rồi thì phải giữ cho chắc mà thôi. Vì vậy, anh bóp công tắc phát:

- Bây giờ anh tổ chức cho bộ đội chốt giữ tại chỗ và truy lùng tù binh. Hết sức cảnh giác đề phòng địch phản kích nhé.

Chưa thấy Hướng trả lời thì trong tai nghe thấy vọng lại mấy tiếng nổ rất to rồi im hẳn. Ngộ dương ống nhòm nhìn về phía đông, một tốp máy bay đang liều lĩnh lao xuống cắt bom ngay ở trung tâm thị xã. Anh thầm nghĩ: “Đúng là chúng đã bỏ chạy và gọi máy bay đến đánh thẳng vào sở chỉ huy rồi”. Đứng cạnh Ngộ, tham mưu trưởng Từ cũng cùng chung ý nghĩ:

- Chắc đấy là sư bộ 23 rồi anh ạ. Có lẽ chúng nó chạy ra ngoài rồi gọi máy bay đến hủy diệt đây mà. Anh báo cáo về mặt trận đi!

Vẫn còn bán tín bán nghi nên Ngộ ngần ngừ một lát mới cầm tổ hợp hữu tuyến. Đầu dây bên kia vẫn là trưởng phòng tăng Doãn:

- A lô! Tôi, Doãn nghe đây!

Ngộ chậm rãi:

- Báo cáo anh, anh em “dê 3” báo cáo về đã đánh chiếm được sư bộ 23. Hiện máy bay địch đang đánh phá dữ dội vào khu vực đó. Xin chỉ thị tiếp theo của mặt trận.

Tiếng Doãn như reo mừng:

- Chiếm được sư bộ 23 rồi à- Trong ống nghe nghe rõ tiếng cười nói râm ran của nhiều người- Tốt lắm! Bộ tư lệnh chiến dịch biểu dương các cậu đấy. Còn nhiệm vụ tiếp theo là truy bắt tàn binh, củng cố công sự, hầm hào đề phòng địch phản kích. Bằng giá nào cũng không cho chúng chiếm lại. Rõ chưa?

- Rõ!- Ngọ thẫn thờ buông máy. Trong thâm tâm anh vẫn có cái gì đó cấn cá mà không rõ nguyên nhân.

Trời đã sâm sẩm tối. Trên bầu trời bốn chiếc A37 vẫn đang quần lượn, thỉnh thoảng lại chúi xuống ném một quả. Pháo đã thôi không bắn vào thị xã nữa. Chỉ còn tiếng súng bộ binh là chính nhưng những đám cháy ngày càng lan rộng và tạo thành những cột khói lớn. Trên hướng đông bắc, đại đội 4 đã làm chủ khu hành chính ngụy quyền nhưng đang được điều quay ra sân bay để phối hợp với tiểu đoàn đặc công tiêu diệt nốt đám biệt kích đang bám trụ ở đấy. Ở hướng tây nam, đại đội 7 đã về chốt giữ tại bản A Lê 2. Còn trên hướng tây bắc, quân ta cũng đã làm chủ hậu cứ thiết đoàn 8 và trận địa pháo, đang củng cố trận địa đánh địch phản kích. Như vậy, theo báo cáo của các đơn vị thì những mục tiêu chủ yếu trong thị xã đã nằm trong sự kiểm soát của ta. Tuy nhiên, quân địch vẫn lợi dụng các công trình kiến trúc và ngõ ngách của đường phố để chống trả quyết liệt. Chúng đã gọi máy bay đánh thẳng vào nội thị. Chắc chắn chúng đang hy vọng vào viện quân từ các hướng đổ về.

Tại sở chỉ huy trung đoàn H73, trung đoàn trưởng Ngộ đã gọi trợ lý kỹ thuật Thắng lên gặp, anh đang yêu cầu các trợ lý tác chiến nắm lại số xe bị lầy, bị hỏng và đánh dấu vị trí lên bản đồ để giao cho Thắng dẫn tổ bảo đảm kỹ thuật đi khắc phục. Đúng lúc đó, trưởng phòng tăng mặt trận Trần Doãn và một cán bộ lạ mặt xuất hiện trước cửa hầm. Vừa đưa tay bắt tay Ngộ và Từ anh tuôn luôn một mạch:

- Đây là anh Trị, cán bộ tác chiến của mặt trận. Các anh cho kiểm tra lại ngay xem sao. Cấp trên cho biết đại tá Vũ Thế Quang, tư lệnh phó sư 23 vẫn ở sở chỉ huy sư đoàn, kênh liên lạc giữa hắn với tư lệnh quân đoàn Phạm Văn Phú vẫn duy trì thường xuyên. Ngay trước khi tôi chạy xuống đây hắn còn điều động liên đoàn biệt động quân 21 từ Đạt Lý về tăng cường bảo vệ sở chỉ huy cơ mà. Thế mà các anh lại báo cáo đã chiếm được trung tâm chỉ huy của sư bộ là nghĩa làm sao?

Cả trung đoàn trưởng Ngộ và tham mưu trưởng Từ cùng ngây mặt ra. Những cấn cá từ lúc nghe tin đó lại trỗi dậy. Đúng là có cái gì đó quá dễ dàng đối với tiểu đoàn 3. Không nói không rằng Ngộ đến bên chiếc máy vô tuyến điện số 2, người chiến sĩ thông tin biết ý gỡ ngay bộ cáp nghe đưa cho thủ trưởng. Ngộ không thòng cáp vào đầu mà cầm ở tay để mọi người cùng nghe rồi bóp phát, cao giọng:

- 73 gọi 03! 73 gọi 03! Nghe rõ trả lời!

Không phải là tiếng tiểu đoàn trưởng Đề mà là tiếng đại đội trưởng đại đội 9:

- 03 gọi 73! 03 nghe rõ!

Chẳng mật ngữ gì, Ngộ độp luôn:

- Anh Đề đâu? Tình hình thế nào?

Tiếng của Hướng khản đặc:

- Báo cáo, anh Đề bị thương. Hiện nay máy bay vẫn ném bom dữ dội vào khu vực chúng tôi chốt giữ. Đơn vị đang tập trung bắn máy bay và củng cố công sự đề phòng địch phản kích. Hết!

Cả mấy người có mặt cùng ngơ ngác nhìn nhau. Một phút sau Doãn thốt lên:

- Có lẽ nhầm rồi, các anh ạ! Chỗ các cậu ấy chiếm được chưa chắc đã là trung tâm chỉ huy của sư bộ 23.

Tham mưu trưởng Từ cũng gật đầu:

- Ngay từ đầu tôi cũng đã nghi nghi vì thấy “thằng” d3 chiếm nó có vẻ dễ dàng quá. Từ lúc các cậu ấy bắt đầu đánh đến lúc báo cáo về chiếm được sư bộ 23 chỉ khoảng chưa đầy một tiếng thôi. Sao mà nhanh thế được?

Lại im lặng hàng phút. Cuối cùng Doãn quyết định:

- Ta phải đến tận nơi kiểm tra xem sao!- Nhìn một lượt trong hầm chỉ huy, Doãn quả quyết- Anh Ngộ ở lại đây trực, còn anh Từ đi với chúng tôi.

Biết Doãn cùng nhóm cán bộ từ mặt trận xuống bằng xe con nên trung đoàn trưởng Ngộ tỏ vẻ ngần ngại:

- Không được! Các anh không được đi! Máy bay nó đang đánh dữ lắm. Lại còn bộ binh nó tản mát khắp nơi. Cái xe kia thì đi thế nào vào được đấy.

Doãn vẫn bình thản:

- Đi được chứ! Anh em người ta đi được thì mình cũng đi được thôi.

Vẫn lặng im theo dõi câu chuyện từ nãy giờ, Thắng đột ngột lên tiếng:

- Thủ trưởng để tôi chở vào cho. Đằng nào tổ bảo đảm kỹ thuật của tôi cũng phải vào trong ấy để khắc phục xe hỏng mà.

Mắt trung đoàn trưởng Ngộ sáng lên:

- Phải đấy! Có thế mà không nghĩ ra.

Doãn cũng gật đầu:

- Tốt lắm! Cậu về chuẩn bị đi, mười lăm phút nữa ta xuất phát.

★ ★ ★

Chiếc xe dắt BTS-4 của Thắng hôm nay phải chở khá đông người. Ngoài ba cán bộ cấp trên anh vẫn phải đưa tổ thợ đi cùng để thực hiện nhiệm vụ sửa chữa, cứu kéo xe hỏng. Nhìn mấy chiếc máy bay vẫn đang quần lộn trong ánh chiều tà và những đám khói lửa vẫn đang nghi ngút trong tiếng súng loạn xạ của hai bên, Thắng bảo:

- Đề nghị các thủ trưởng và anh em ngồi hết xuống dưới lòng xe. Chật một tý nhưng an toàn. Còn Độ, cậu lắp đạn vào và sẵn sàng bắn 12 ly 7 nhé.

Trưởng phòng Doãn cẩn thận hỏi lại:

- Đồng chí đã biết đường chưa?

Mặc dù chưa rõ đường sá thế nào nhưng Thắng cứng cỏi:

- Tôi cứ đi theo vết xích của tiểu đoàn 3 chắc chắn sẽ đến.

Tham mưu trưởng Từ vẫn chưa yên tâm:

- Cờ giải phóng đâu? Cắm lên đi không quân ta lại bắn nhầm thì gay.

Thấy cũng có lý, Thắng bảo Nhuần lấy lá cờ giải phóng lồng vào ăn- ten đài vô tuyến điện. Nhìn quanh một lượt thấy mọi người đã vào vị trí, anh nói nhỏ:

- Ta đi, các thủ trưởng ạ!

Chiếc xe dắt mình cắm đầy lá ngụy trang từ từ rời căn hầm ở chân điểm cao Chư Ebua xuyên qua những rãy cà phê hoa đang nở trắng lao về phía thị xã. Chừng hai mươi phút sau đã thấy rõ vị trí cửa mở ở sườn phía tây của khu kho Mai Hắc Đế. Dấu tích trận kịch chiến lúc trưa ở đây còn nóng hổi. Ngay trước cửa mở, dưới con hào chống tăng là chiếc xe của đại đội trưởng Hướng nằm chình ình, nửa bên phải thân xe và tháp pháo ám khói đen kịt. Thắng dừng xe, quan sát một lát rồi nói:

- Chắc chỉ bị cháy tổ dầu ngoài. Nhưng sao lại phải bỏ lại đây nhỉ? Có lẽ bị cả động cơ.

Vẻ sốt ruột, trưởng phòng Doãn giục:

- Cứ chạy đi đã. Lúc nào quay ra các cậu khắc phục sau.

Thắng lại vào số và tăng ga. Chiếc xe chồm lên lao qua cửa mở vào phía trong. Ngay bên trong cửa mở là xác một chiếc M41 và một chiếc M113 cháy đen thui. Tham mưu trưởng Từ vẫn kịp đếm số hàng rào, anh thốt lên kinh ngạc:

- Những mười lăm lớp rào, các anh ạ!

Trị chắc lưỡi:

- Đây là tổng kho dự trữ của cả quân khu Hai cơ mà.

Con đường trục giữa kho khá tốt nên Thắng tăng tốc độ. Hai bên, những dãy nhà kho vẫn đóng cửa im ỉm. Phía trước, một nhà kho đang cháy đùn ra những ngọn khói đen đặc, thỉnh thoảng lại có một quả đạn nổ. Loáng thoáng bóng các chiến sĩ bộ binh chạy qua, chạy lại, nhiều người vẫy tay reo mừng. Trên xe, mọi người cũng hoan hỉ vẫy tay đáp lại. Thắng vẫn giữ tốc độ cao, lá cờ giải phóng bay phần phật.

Ra khỏi cổng phía đông khu kho, phía trước là một con đường nhựa khá rộng. Phía bên tay phải đường là những dãy nhà một tầng, lợp tôn nhưng không một bóng người. Một vài ngôi nhà cháy dở, vẫn còn vương vít khói. Phía trước, những tiếng nổ liên hồi của súng bộ binh vọng về. Trời đã tối hẳn. Thắng tấp xe vào một bên đường rồi đứng hẳn lên quan sát, trên con đường vẫn còn hằn rõ những vết xích xe tăng. Anh vào số, bật đèn ngụy trang và đi tiếp. Đường khá tốt nhưng Thắng vẫn chạy từ từ để còn quan sát vết xích.

Qua một ngã ba, nhà cửa đã dày đặc hơn, có nhiều ngôi nhà hai, ba tầng. Phía bên trái là một khu doanh trại với bờ tường xây, trên đó có cắm cọc sắt chăng dây thép gai. Dưới chân tường có một hàng rào bùng nhùng. Lác đác những cái tháp canh, một vài chiếc đã bị bắn sập. Đi thêm chừng năm trăm mét nữa thì thấy một cổng bê tông to nằm thụt vào sau hàng rào, hai bên là hai chòi canh đã bị bắn sập. Chiếc cổng cũng đã sập một bên trụ, tấm biển nặng nề trên có dòng chữ “Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa” chúc nghiêng sang một bên. Những dấu xích xe tăng hằn rõ trên đường vào cổng. Thắng dừng xe nghiêng ngó, Từ chỉ vào phía cổng:

- Chắc “nó” ở trong này rồi.

Nhìn kỹ những vết xích trên mặt đường, Doãn gật đầu:

- Đúng vậy! Cho xe vào đi!

Thắng tiếp tục cho xe chạy. Ngay bên trong cổng là một khoảng sân rộng. Sừng sững phía cuối sân là một ngôi nhà hai tầng bằng bê tông cốt thép bề thế và vững chãi nhưng đã bị sạt một góc, chắc là do pháo bắn thẳng của xe tăng. Phía sau đó là khá nhiều nhà một tầng, có mấy cái nửa nổi, nửa chìm. Nhiều ngôi nhà đã bị sập. Bao xung quanh dọc theo hàng rào là những công sự bê tông và xếp bằng bao cát. Mấy cái hố bom toang hoác còn ám khói, chắc là vừa bị đánh lúc chiều. Chiếc xe vẫn từ từ bò sâu vào khuôn viên sau ngôi nhà hai tầng. Mấy cán bộ trên xe đều đứng hẳn dậy tò mò nhìn bốn xung quanh. Hình như có cái gì đó không giống một trung tâm chỉ huy cho lắm. Chợt một ánh đèn pin lóe lên rồi vẩy lên, vẩy xuống vài lần. Thắng hiểu đó là tín hiệu chỉ huy của quân ta rồi nên dừng xe và tắt máy. Một bóng đen tiến lại gần, rồi tiếng Hướng:

- Sao các ông liều thế? Tôi mà không gàn thì lính tôi nó cho một phát rồi?

Thắng nhảy xuống xe bắt tay bạn, anh nhe hàm răng trắng bóng ra cười:

- Sợ quái gì! Lính của cậu có bắn chắc quái gì đã trúng.

Đến lúc này Hướng mới nhìn thấy trên xe có cả trưởng phòng Doãn và tham mưu trưởng Từ, anh chạy vội lại:

- Thủ trưởng và các anh vào đây.

Đến lúc này Doãn mới nhìn thấy cái xe tăng lù lù đỗ ngay cạnh một công sự bê tông, xung quanh chất đầy bao cát chỉ hở độc cái tháp pháo lên. Doãn bước xuống, anh theo Hướng vào công sự. Trong đó, một ngọn đèn bằng ống thịt hộp đang leo lét cháy, khói nghi ngút. Nhìn quanh một lượt, anh ôn tồn:

- Đây là đồng chí Trị, trợ lý tác chiến mặt trận. Đồng chí cho mời anh Đề và tiểu đoàn trưởng bộ binh lên đây cùng làm việc.

Hướng lắp bắp:

- Báo cáo thủ trưởng, đồng chí tiểu đoàn trưởng bộ binh đã hy sinh khi chúng tôi đánh vào đây. Còn anh Đề bị thương đã được đưa về tuyến sau. Trước khi đi, anh Đề đã giao cho tôi phụ trách.

Doãn hơi ngạc nhiên vì tin này giờ anh mới biết, anh gật đầu:

- Không sao! Thế thì đồng chí báo cáo tình hình đi!

Nuốt nước bọt mấy cái Hướng mới nói được:

- Báo cáo thủ trưởng, chúng tôi đã thực hiện đúng kế hoạch đề ra. Sau khi đánh chiếm được kho Mai Hắc Đế thì chúng tôi chuyển sang đánh chiếm khu trung tâm truyền tin. Tiếp theo, chúng tôi tiến công vào sở chỉ huy sư đoàn 23 này từ khoảng 15 giờ. Sau khi chiếm được, theo lệnh của trung đoàn chúng tôi đã bố trí đội hình sẵn sàng đánh địch phản kích. Về tổn thất trong chiến đấu thì một xe tăng bị cháy, một xe tăng và hai xe thiết giáp bị máy bay đánh hỏng. Về người, cả ta và bộ binh hy sinh năm đồng chí, bị thương gần chục người, trong đó có đồng chí tiểu đoàn trưởng. Hiện tại, tinh thần bộ đội rất phấn khởi, sẵn sàng chiến đấu tốt. Báo cáo hết!

Doãn hất hàm:

- Đạn dược thế nào?

Hướng lại nuốt nước bọt mấy cái:

- Báo cáo, đạn mới tiêu hao khoảng một phần hai cơ số.

Trầm ngâm một lát Doãn mới thủng thẳng:

- Đồng chí cho hỏi, căn cứ vào đâu mà các đồng chí cho rằng đây là sư bộ 23?

Thấy Hướng cứ nuốt nước bọt liên tục, Thắng đưa cho bạn cái bi- đông. Hướng ngửa cổ nhấp mấy ngụm, giọng anh đỡ khản hơn:

- Báo cáo các thủ trưởng, trước khi chúng tôi đánh vào đến đây thì đồng chí tiểu đoàn trưởng bộ binh khẳng định đây đã là sư bộ 23. Đồng chí ấy còn nói là đã trinh sát thực địa vào sát đây một lần rồi. Bọn tôi thì không được đi trinh sát trước nhưng thấy nhà cửa kiên cố, lại có cái cột cờ cao ngất trước sân thế kia, những nhà xung quanh thì tua tủa đầy giàn ăn ten nên cũng đoán đây là trung tâm chỉ huy của chúng.

Có lẽ được các thành viên xe Hướng báo nên chính trị viên Thịnh và đồng chí tiểu đoàn phó bộ binh đã có mặt. Nghe câu trả lời của Hướng đồng chí tiểu đoàn phó bộ binh giải thích rõ thêm:

- Hôm chúng tôi đi trinh sát, đồng chí trung đoàn trưởng có chỉ vào chỗ này và bảo đó là sở chỉ huy của sư đoàn 23, cứ lấy cái cột cờ kia mà làm chuẩn. Vì vậy, hôm nay chúng tôi cứ lấy nó làm chuẩn để đánh thẳng vào. Vào đến đây, trông cơ ngơi nó đàng hoàng thế này chúng tôi nghĩ chắc là nó rồi.

Doãn không nói gì, anh mở tấm bản đồ tỷ lệ lớn ra cái sạp nằm rồi đăm đăm nhìn vào đó. Mãi sau anh mới chậm rãi:

- Có lẽ chúng ta đã nhầm, các anh ạ!

Tất cả các khuôn mặt nghệt ra. Tất cả các cặp mắt đều mở to hết cỡ. Phải hàng phút sau Hướng mới cất được tiếng, giọng như hụt hơi:

- Nhầm ạ? Nhầm thế nào được?

Doãn vẫn thận trọng:

- Tôi cũng chưa dám chắc vì bản thân tôi cũng không nắm được thật cụ thể. Tuy nhiên, nếu căn cứ vào bản đồ này thì khu vực chúng ta đang ngồi mới chỉ là một góc của sư bộ 23 thôi.

Cả mấy cán bộ cùng nhìn ra ngoài, Thịnh buột miệng:

- Một góc thế nào thủ trưởng. Tôi thấy chỗ này cũng to đấy chứ.

Doãn vẫn bình thản:

- Thị xã này có đặc điểm là lính đông hơn dân, các công trình quân sự nhiều hơn nhà dân và công sở ngụy quyền- Anh chỉ tay vào một khu vực tô màu xanh đậm giữa tấm bản đồ- Các anh nhìn đây này, cái sư bộ 23 nó chiếm cả một khu vực lớn như thế này cơ mà. Theo tôi ta đang nằm ở đây, tức là cũng đã ở sư bộ nhưng chưa phải là trung tâm của nó.

Đúng lúc ấy, ở ngoài cửa hầm có tiếng ồn ào. Thì ra quân ta vừa bắt được một tên tù binh. Đó là một tên lính còn rất trẻ, hắn bị thương ở chân nên không chạy được và nấp trong một góc công sự. Cặp mắt trưởng phòng Doãn sáng hẳn lên, anh cao giọng:

- Đưa ngay nó vào đây!

Tên tù binh khập khiễng lê cái chân bị thương mới được băng bó qua loa vào công sự, Doãn chỉ cho nó ngồi vào một góc sạp. Thấy mọi người đều chăm chú nhìn mình, tên tù binh khép nép ngồi thật gọn vào góc. Doãn độp luôn:

- Anh tên gì, cấp bậc, chức vụ?

Tên tù binh lễ phép:

- Dạ, tôi tên Dũng, binh nhì, là y tá ạ.

Doãn hất hàm:

- Anh làm việc ở đâu?

Tên tù binh:

- Dạ, tôi làm việc ở tiểu đoàn quân y ạ.

Doãn vẫn tỏ ra bình thản:

- Anh cho biết sư bộ sư đoàn 23 ở chỗ nào?

Tên tù binh có vẻ hơi sửng sốt:

- Dạ, chính các ông đang ngồi ở sư bộ sư đoàn 23 rồi đấy ạ.

Đến lượt Doãn sửng sốt:

- Đây đã là sư bộ 23 à?

Tên tù binh gật đầu:

- Đúng vậy! Đây là tiểu đoàn quân y trực thuộc sư đoàn 23.

Thì ra là vậy. Tuy nhiên, biết là cách gọi của mình và địch khác nhau nên Doãn nhấn mạnh:

- Tôi muốn nói trung tâm chỉ huy của sư đoàn 23 ở đâu?

Tên tù binh gật đầu ra ý hiểu:

- Dạ, chắc ông muốn hỏi chỗ các ông thiếu tướng Lê Trung Tường và đại tá Vũ Thế Quang làm việc phải không- Thấy Doãn gật nhẹ đầu, hắn chỉ ra phía cửa công sự, nơi đó ở xa xa có một ngọn đèn đỏ vẫn nhấp nháy sáng- Vậy thì đó là trung tâm hành quân, nó nằm ở chỗ ngọn đèn đỏ đang nhấp nháy kia kìa. Cũng gần đây thôi, cách đây chỉ vài trăm mét.

Tất cả những người có mặt trong hầm đều thở ra. Đúng là nhầm thật. Tuy nhiên, ta cũng đã tiến sát đến hang ổ đầu não của chúng. Doãn chỉ vào điểm tô xanh đậm trên tấm bản đồ:

- Có phải nó nằm ở chỗ này không?

Tên tù binh gật đầu:

- Đúng ạ!

Trưởng phòng Doãn ngồi im một lát, chừng như trong đầu anh đang dự kiến một cái gì đó. Cuối cùng anh mở cuốn sổ tay ra, rút cây bút trên túi áo ngực đưa cho tên tù binh và nghiêm giọng:

- Anh vẽ cho tôi sơ đồ trung tâm hành quân vào đây!

Tên tù binh có vẻ hơi lúng túng, có vẻ như hắn là lính mới, lại là y tá nên việc vẽ bản đồ, sơ đồ gặp khó khăn. Thấy vậy, Doãn nhỏ nhẹ động viên:

- Anh cứ bình tĩnh. Không cần đẹp, chỉ cần vẽ chính xác hệ thống tường rào, công sự, các ngôi nhà chính và nhất là có hầm ngầm không, nó ở chỗ nào?

Tên tù binh cầm cái bút hý hoáy một lúc rồi cũng vẽ được cái sơ đồ khu vực bộ tư lệnh sư đoàn 23. Để cho hắn giải thích một hồi về các hình vẽ, Doãn mới nhẹ nhàng:

- Anh có biết lực lượng phòng thủ trong đó thế nào không?

Tên tù binh suy nghĩ một lát rồi nhăn trán:

- Dạ, bình thường thì ở đây ngoài các phòng ban trực thuộc bộ tư lệnh thì chỉ có hai đại đội, một đại đội cảnh vệ, một đại đội tổng hành dinh lo việc phục vụ và hậu cần. Còn hôm nay chắc quân số sẽ tăng thêm vì lính ở các nơi khác dồn về.

Chừng như không nén được, Hướng nhìn thẳng vào mặt tên tù binh dằn giọng:

- Anh nói sao? Tiểu đoàn quân y mà quân lại đông thế à- Thấy Doãn nhìn ra vẻ không hài lòng, anh phân trần- Thủ trưởng ạ, chúng nó chống cự như lính chiến thực thụ chứ đâu có phải lính chuyên môn.

Tên tù binh tỏ vẻ sợ hãi, hắn co rúm người lại:

- Dạ, thưa các ông! Đó là lính từ trại Mai Hắc Đế chạy về và lính bên trung tâm hành quân họ sang đây ngăn chặn các ông đấy chứ. Còn chúng tôi bị đưa đi tăng phái gần hết rồi, ở đây còn hơn chục người, súng cũng chẳng đủ thì đánh các ông sao được ạ.

Có lẽ thấy cũng đã đủ nên Doãn gật đầu:

- Thôi, cảm ơn anh- Anh chỉ tay vào Hướng, Thịnh- Các anh cho anh ta ra ngoài, băng bó cho anh ta và cho anh ta ăn uống cẩn thận.

Đợi tên tù binh ra khuất sau cửa hầm, trưởng phòng Doãn mới chậm rãi:

- Các anh đã nghe và biết rồi. Như vậy, chính xác là quân ta đã có sự nhầm lẫn- Thấy Hướng cúi mặt buồn bã, anh hạ giọng- Tuy nhiên, lần đầu tiên đánh vào một thị xã lớn như thế này thì nhầm lẫn cũng là thường. Điều quan trọng là ta đã tiến đến sát nách trung tâm đầu não của địch. Các hướng kia cũng đã phát triển đến gần đây. Bọn chúng đã như cá nằm trên thớt rồi. Chỉ cần một trận nữa thế nào ta cũng diệt gọn chúng.

Hướng vẫn băn khoăn:

- Thủ trưởng thông cảm, thấy anh em bộ binh họ nói như đinh đóng cột nên chúng tôi cũng tin như vậy…

Doãn mỉm cười:

- Tớ đã nói rồi. Mới có một ngày mà vào được sát nách nó là tốt lắm rồi. Các cậu đừng băn khoăn gì nữa, cứ chuẩn bị cho tốt. Ngày mai ta dấn thêm một trận nữa là nó đi đời nhà ma thôi mà- Anh nhìn đồng chí tiểu đoàn phó bộ binh- Sở chỉ huy trung đoàn có gần đây không?

Tiểu đoàn phó bộ binh gật đầu:

- Báo cáo, gần ạ. Các anh ấy đang ở khu hậu cần, cách đây chỉ vài trăm mét.

Doãn gật đầu:

- Đồng chí đưa tôi và anh Trị đến đó ngay bây giờ- Anh quay sang Hướng, Thịnh- Các cậu cho anh em ăn uống, nghỉ ngơi để bảo đảm sức khỏe mai đánh tiếp. Tớ sẽ sang bên đó một lúc nữa sẽ trở lại đây phổ biến chi tiết kế hoạch.

Thị xã chuyển dần vào đêm. Từ trong sở chỉ huy sư đoàn 23 và một số điểm khác thỉnh thoảng một phát pháo sáng lại được bắn lên tỏa ra thứ ánh sáng nhợt nhạt, ma quái. Ngọn đèn đỏ phía trung tâm hành quân vẫn nhấp nháy như thách thức. Hướng đứng nhìn nó mà trong bụng thấy tức anh ách: “Tại sao lúc chiều mình lại không phát hiện ra nó nhỉ?”.

Trận tiến công vào Bộ tư lệnh sư đoàn 23 sáng ngày 11 tháng Ba được bắt đầu bằng những loạt đạn pháo tầm xa 130 ly của mặt trận. Đã có phần tử bắn được kiểm nghiệm từ hôm trước nên pháo bắn rất chuẩn. Cả khuôn viên Bộ tư lệnh sư đoàn 23 khói lửa mù mịt. Những chớp lửa nháng lên liên hồi kỳ trận. Những tiếng nổ nối nhau như sấm rền. Một vài đám cháy đã bốc lên.

Ngay từ khi pháo bắt đầu bắn Hướng đã lệnh cho toàn đại đội vào xe, sẵn sàng xuất kích. Theo kế hoạch, các anh sẽ tiến công vào Bộ tư lệnh sư đoàn 23 từ phía tây, qua cổng phụ của nó. Đêm hôm qua, anh và đồng chí tiểu đoàn phó bộ binh đã vượt qua khu vực tiểu đoàn quân y để sang trinh sát cái cổng này. Thực chất, đây chỉ là một cổng dành cho người đi bộ. Nó chỉ rộng độ hơn một mét nhưng đã bị chặn lại bằng hàng loạt cự mã và kéo thêm rào thép gai. Cái khó khăn của các anh là hiện tại lực lượng bộ binh không mang theo bộc phá nên sẽ không mở được cửa mở. Bàn đi tính lại mãi Hướng quyết định sẽ dùng pháo xe tăng bắn trực tiếp để phá hủy hai trụ bê tông và mấy chiếc cự mã chắn đường, còn dây thép gai thì sẽ cho xe tràn qua để đi. Kể ra như thế cũng khá nguy hiểm, nhất là mấy chiếc xe thiết giáp mà bị dây thép gai cuốn vào bánh chủ động sẽ rất khó khăn, lôi thôi có khi còn bị đứt xích. Tuy nhiên, cũng chẳng có cách nào khả dĩ hơn.

6 giờ 30 phút, pháo dừng bắn. Bầu không gian vừa ngập tràn tiếng nổ bỗng tĩnh lặng lạ lùng. Từ trong tai nghe, Hướng nghe rõ tiếng tham mưu trưởng Từ:

- 02 gọi 73! 100, 47!

Chưa trả lời ngay, Hướng cúi xuống hô nhỏ:

- Nổ máy, tiến!- Nghe tiếng động cơ khởi động rồi Hướng mới bóp công tắc về phát- 09 nhận đủ.

Theo đúng kế hoạch đã thống nhất đêm qua, các xe của đại đội Hướng sau khi vượt qua khu đất trống phía sau tiểu đoàn quân y đã dàn thành một hàng ngang và tập trung bắn vào cửa mở. Bốn nòng pháo 100 ly liên tục khạc lửa. Với khoảng cách chưa đầy 100 mét, tiếng nổ đầu nòng và tiếng nổ của đầu đạn gần như chồng lên nhau. Hai cái trụ bê tông sụp đổ ngay loạt pháo đầu tiên. Mấy cái cự mã cũng tung lên rồi đổ nghiêng ngả. Chỉ có bọn dây thép gai là ngoan cố. Sau mỗi phát đạn chúng cũng tung lên nhưng rồi lại rơi xuống đúng chỗ cũ. Tuy nhiên, cửa mở cũng đã thành hình.

Chừng như đã phát hiện ra hướng tiến công từ phía này của quân ta nên bọn địch bắt đầu bắn ra dữ dội. Từ những công sự phía sau bờ rào và mấy ngôi nhà phía trong đạn chống tăng M72 và đạn súng bộ binh đan thành một lưới lửa trước cửa mở. Trên đầu, một tốp A37 xuất hiện, chỉ sau một vòng lượn chúng đã nhào xuống ném bom vào xung quanh khuôn viên của sư bộ 23 bất chấp đạn cao xạ nổ như hoa cà hoa cải xung quanh. Một viên đạn chống tăng bay xẹt qua tháp pháo xe Hướng, anh vội hô pháo thủ:

- Thể, bắn cái lô cốt bên trái!- Ngay sau đó anh lên đài- 09 chú ý! Tập trung hỏa lực diệt các công sự đầu cầu.

Có lẽ quân ta đều đã quan sát được tình hình nên Hướng chưa dứt lời đã thấy mấy ánh chớp lóe lên ở cái công sự bên trái. Tiếng súng từ đó bắn ra im bặt. Pháo thủ Thể quay tiếp sang cái công sự bên phải. Lại một loạt tiếng nổ dậy lên, cái nắp công sự bay đâu mất. Một vài bóng rằn ri chạy vụt về dãy nhà phía trong. Từ đó, các loại súng vẫn bắn ra xối xả. Theo tên tù binh cho biết thì đây là dãy nhà của đại đội cảnh vệ. Với khoảng cách này M72 khó mà bắn trúng được các anh nên Hướng lên đài:

- 09 chú ý! Tập trung diệt địch trong dãy nhà phía trước yểm hộ tôi xung phong!- Ngay sau đó anh chuyển về liên lạc nội bộ- Pháo thủ, dãy nhà phía trước, hành tiến bắn! Lái xe, tăng tốc độ vượt cửa mở!

Khi chiếc xe chưa kịp tăng tốc thì từ đầu hồi phía nam dãy nhà bỗng xuất hiện hai chiếc thiết giáp M113. Chúng vừa chạy vừa bắn như điên dại về phía cái cửa mở vừa mới hình thành. Một phát đạn chống tăng đỏ rực bay xẹt qua trước mũi xe Hướng trúng vào xe bên cạnh, tổ dầu ngoài lập tức bốc cháy. Biết bọn này định bịt cửa mở nên ngay lập tức Hướng hô:

- Pháo thủ, diệt ngay xe thiết giáp bên phải!

Một phát đạn nổ gần như ngay sau khẩu lệnh, một chớp lửa nháng lên ngay đầu chiếc xe chạy trước. Nó khựng lại và bốc cháy. Vừa thấy chiếc chiếc đi đầu trúng đạn, chiếc đi sau quay đầu chạy luôn. Quân ta bắn theo mấy phát nhưng chúng đã nhanh chóng khuất dạng sau dãy nhà phía tây nam căn cứ. Đến lúc này, từ dãy nhà của bọn vệ binh tiếng súng vẫn bắn ra từng chập. Hướng quyết định cho đại đội xung phong, anh lên đài:

- 09 chú ý! 09 yểm hộ cho 91 xung phong, 47- Dứt lời, anh chuyển về nội bộ- Lái xe, tăng tốc độ vượt cửa mở!

Như một chiếc lò xo bị nén chặt nay được bung ra, chiếc xe chồm lên lao về phía trước ngay tức khắc. Khẩu pháo 100 ly liên tục hộc lên từng phát chắc nịch. Khẩu đại liên phía trước của lái xe cũng nổ từng loạt dài tạo thành một hình rẻ quạt sáng rực ngay trước mũi xe. Các xe phía sau cũng vừa chạy vừa bắn. Hỏa lực địch từ trong dãy nhà bắn ra yếu hẳn. Có vẻ như bọn chúng đã bỏ vị trí chạy vào sâu hơn hoặc đang ẩn nấp trong đó để đợi thời cơ đánh vào sườn quân ta. Một thoáng suy nghĩ lướt qua óc Hướng, cần phải húc sập dãy nhà để chôn luôn bọn địch đang nấp trong đó, anh dằn giọng trong ống nói:

- Thể, quay pháo ra sau! Lái xe, húc thẳng vào dãy nhà!

Chiếc xe lại chồm lên. Khi khẩu pháo vừa quay lại được phía sau thì nó đã áp sát ngôi nhà. Một tiếng “Rầm” nổi lên. Chiếc xe dường như bị khựng lại trong tích tắc nhưng rồi nó lại chồm lên. Bức tường gạch đổ sập, vỡ vụn. Mái nhà sụp xuống trùm kín cả xe. Nhưng không gì có thể cản được đà lao tới của nó. Chiếc xe vẫn lao về phía trước kéo theo cả một đống vì kèo, xà gồ làm cả dãy nhà sụp xuống. Ra khỏi đống đổ nát của dãy nhà Hướng ngỡ ngàng vì khuôn viên rộng lớn của căn cứ địch. Có dễ phải bằng chục cái sân bóng đá ghép lại. Đến lúc này Hướng cũng thấy các hướng kia đang tiến công mãnh liệt vào sư bộ địch nhưng đang gặp khó khăn. Từ phía cổng chính, thấp thoáng mấy chiếc xe tăng đang nã pháo vào căn nhà chỉ huy đường bệ và các công sự hai bên cổng. Tuy nhiên, chắc lực lượng phòng thủ ở đây mạnh hơn nên quân ta vẫn chưa xung phong được. Từ phía nam, tiếng nổ cũng liên tục dội về nhưng quân ta vẫn chưa vượt qua được hàng rào vì còn vướng bọn cố thủ ở dinh tỉnh trưởng. Lúc này, chỉ có hướng tây của các anh là đã đột nhập được vào trong. “Có lẽ cần nhanh chóng tìm và diệt các hầm ngầm mới nhanh chóng kết thúc trận đánh được”- Hướng nghĩ thầm trong bụng. Vừa moi óc nhớ lại bản sơ đồ mà tên tù binh đã cung cấp hôm qua vừa mở cửa để xác định phương hướng thì một tiếng nổ lộng óc ngay bên cạnh làm Hướng phải sập vội cửa lại. Vừa may, đất đá đổ lên nóc xe rào rào. Lại một tiếng nổ nữa bên trái xe. Hướng đoán trong lúc tuyệt vọng, bọn chỉ huy địch đã rút vào hầm ngầm cố thủ và gọi máy bay đến đánh trực tiếp vào ngay khuôn viên, anh vội lên đài:

- 09 chú ý! Tìm chỗ ẩn nấp, tập trung bắn máy bay, 47!- Chuyển về nội bộ, Hướng hét- Pháo hai, lên bắn máy bay! Lái xe, tìm chỗ ẩn nấp!

Chiếc xe lùi lại áp sát vào dãy tường nhà. Cửa pháo hai đã bật mở. Pháo hai Vinh vừa nhô đầu lên đã kéo ngay một loạt 12 ly 7. Các xe bên cạnh cũng bắt đầu bắn. Mấy khẩu 12 ly 7 trên các xe thiết giáp phía sau cũng đã lên tiếng. Hai chiếc A37 và một chiếc L19 vẫn đang bay vòng tròn trên bầu trời thị xã. Dường như chúng đang rình rập có cơ hội là lao xuống. Không thể lơ là với bọn này, nhưng cũng cần phải truy quét địch ngay, Hướng lên đài gọi tiểu đoàn phó bộ binh:

- 24 chú ý! Cho bộ binh xuống xe tìm diệt hầm ngầm địch!

Từ phía sau, bộ binh rời xe thiết giáp túa ra như một đàn ong vỡ tổ. Họ lẩn nhanh vào các khu nhà. Từ trong đó tiếng súng AK lác đác nổi lên. Trên các xe, mấy pháo hai vẫn lăm lăm ôm khẩu 12 ly 7 canh chừng hai thằng giặc trời. Từ hướng cổng chính, hai chiếc xe tăng đã vào được bên trong. Những bóng áo rằn ri chạy tán loạn về phía sau ngôi nhà chỉ huy. Đoán là hầm ngầm của địch ở khu vực đó, Hướng đứng hẳn lên tháp pháo để nhìn nhưng không thấy gì cả vì khuất tầm nhìn. Lúc này, từ phía nam xe tăng ta cũng đã đột nhập được vào khuôn viên sư bộ. Trong tai nghe của Hướng vang lên tiếng tham mưu trưởng Từ:

- 09 chú ý, tìm diệt ngay hầm ngầm địch ở phía sau sở chỉ huy, 47!

Hướng bóp công tắc phát:

- 91 nhận đủ! 09 chú ý! Cơ động về phía sau khu nhà chỉ huy, 47- Vừa dứt lời anh quay về nội bộ- Lái xe, rẽ trái về khu nhà cao tầng.

Chiếc xe cua một góc 90 độ rồi men theo dãy nhà một tầng chạy về phía bắc. Vừa đi hết dãy nhà đã thấy sừng sững phía trước ngôi nhà hai tầng trung tâm hành quân. Ngay đằng sau ngôi nhà lớn đó là ba đống bao cát lù lù, trong đó có một đống đã bị hất tung tóe, chắc là trúng bom. Hướng đoán đó chính là hầm ngầm của địch. Anh nhổm người lên và hô lái xe:

- Chạy về phía mấy đống bao cát kia.

Từ ba phía, quân ta đã tràn ngập khuôn viên Bộ tư lệnh sư đoàn 23 ngụy. Dường như bọn chúng đã rút xuống hầm ngầm và bỏ chạy hết nên không còn thấy có sự kháng cự nào đáng kể. Khi xe của Hướng còn cách cái hầm đầu tiên chừng hơn trăm mét thì một thằng A37 liều lĩnh lao xuống. Pháo hai Vinh kéo một loạt đạn dài, chiếc máy bay vội vọt lên nhưng từ bụng nó hai quả bom đã kịp rời ra lừng lững rơi xuống. Hai anh em Hướng vừa thụp đầu xuống thì một quả bom nổ ngay trước mũi xe anh, mảnh bom chém vào thành xe chan chát. Chừng như đã hoàn thành nhiệm vụ, hay biết rằng mọi sự cố gắng đều vô ích mấy chiếc máy bay lượn một vòng rồi mất hút về phía bắc. Chiến trường trở lại tĩnh lặng không ngờ, chỉ còn lác đác một vài loạt súng AK lẻ tẻ.

Cho xe dừng lại cạnh đống bao cát thù lù, Hướng đứng dậy nghiêng ngó. Nếu đúng dưới này là một chiếc hầm thì quả thật là nó rất to, mỗi chiều phải mấy chục mét. Cánh bộ binh đã truy quét xong ở mấy dẫy nhà phía sau nay cũng đã tụ tập bên cạnh hai chiếc hầm còn lại. Một ai đó kêu lên:

- Cửa hầm đây rồi.

Hướng nhảy xuống xe chạy tới chỗ tiếng kêu. Trước mắt anh là một đoạn hào gấp khúc chữ chi, có mấy bậc xi măng dẫn xuống một cánh cửa thép đóng chặt. Thì ra đây chỉ là loại hầm nửa nổi nửa chìm, trên nóc hầm bê tông địch xếp bao cát lên để chống pháo của ta. Một cán bộ bộ binh bắn một loạt AK vào cửa hầm rồi chụm tay lớn tiếng gọi hàng. Tuy nhiên, cánh cửa sắt vẫn không nhúc nhích. Ai đó bảo:

- Cho nó một phát B40 là xong.

Hướng cũng đã nghĩ đến việc dùng pháo xe tăng phá cửa nhưng rồi anh thấy không được vì đoạn hào bê tông gấp khúc chữ chi nên che mất hoàn toàn cánh cửa. Ngay cả B40, B41 cũng không bắn được vào đó. Mấy anh em đang lúng túng thì một chiến sĩ bộ binh đứng trên nóc hầm hô lớn :

- Báo cáo các thủ trưởng ! Ở đây có lỗ thông hơi này.

Đồng chí đại đội trưởng bộ binh nhảy ngay lên nóc hầm, ghé miệng vào lỗ thông hơi anh hô vọng xuống:

- Anh em binh sĩ cộng hòa, chúng tôi đã làm chủ Bộ tư lệnh sư đoàn. Anh em muốn sống thì ra hàng mau!

Lời gọi hàng được nhắc đi nhắc lại hai, ba lần. Một phút im lặng trôi qua. Bỗng cánh cửa hầm hé mở. Một lá cờ trắng làm bằng chiếc áo lót cột vào đầu cây gậy tre thò lên qua khe cửa. Rồi cửa hầm mở ra, gần hai chục tên cả sĩ quan và lính giơ hai tay quá đầu lốc nhốc chui ra. Một tên dáng chừng là sĩ quan tình nguyện đi gọi hàng ở hầm thứ hai. Chẳng biết anh ta nói những gì nhưng chỉ một lát sau hơn hai chục tên ở hầm thứ hai cũng ra hàng.

Đồng chí trung đoàn trưởng bộ binh lúc này cũng đã có mặt, nhìn thẳng vào đám tù binh anh hỏi lớn:

- Trong các anh, ai là Vũ Thế Quang?

Im lặng. Mãi một lúc sau một tên hơi có vẻ đứng tuổi giơ tay. Chờ người cán bộ gật đầu, anh ta mới dám nói:

- Dạ, thưa các ông, đại tá Quang và đại tá Luật tỉnh trưởng đã rời sở chỉ huy lúc 8 giờ 15 phút rồi ạ.

Anh cán bộ trung đoàn cau mày:

- Sao anh biết? Mà anh là ai, tại sao anh lại không đi theo đại tá Quang?

Tên tù binh cúi mặt:

- Dạ, thưa ông, tôi là sĩ quan trực ban trung tâm hành quân. Khi thấy chiến xa các ông chuẩn bị xông vào thì đại tá Quang đã liên lạc với Bộ tư lệnh quân đoàn cho phi cơ đến oanh tạc vào Bộ Tư lệnh sư đoàn để ngăn chặn. Nhưng không may, một quả bom rơi trúng hầm đặt máy móc nên sau đó mất liên lạc hoàn toàn. Lúc đó là hơn 8 giờ, đại tá Quang bàn với đại tá Luật một hồi rồi cùng rút ra ngoài. Còn tôi cùng với các anh em đây- Hắn chỉ vào những người bên cạnh- Chúng tôi không đi theo vì tôi biết có đi cũng không thoát.

Anh cán bộ gật đầu:

- Các anh nghĩ đúng đấy! Trước sau chúng tôi cũng bắt được đại tá Quang và đại tá Luật- Anh quay lại phía các cán bộ chỉ huy bộ binh và xe tăng lúc này đã tập trung cả ở phía sau mình- Sau đây, các đồng chí tổ chức củng cố các vị trí đã chiếm được, tiếp tục truy quét tàn binh và sẵn sàng đánh địch phản kích.

Từ ngoài đường phố bỗng vọng vào tiếng loa phóng thanh thông báo thành lập ban quân quản thị xã và yêu cầu đồng bào trở về nhà ổn định cuộc sống, kêu gọi binh lính và công chức ngụy quyền ra trình diện chính quyền cách mạng.

★ ★ ★

Khi cuộc tiến công vào Bộ tư lệnh sư đoàn 23 bắt đầu thì cũng là lúc cái xe dắt của Thắng đã quay ngược trở ra con đường hành quân đêm trước của tiểu đoàn 3. Mãi gần trưa các anh mới đến bìa một rãy cà phê, nơi có chiếc thiết giáp K63 bị hỏng đang nằm đó. Đêm hôm trước, trên đường hành quân vào đến đây thì nó bị hỏng động cơ. Để kịp thời có mặt tham gia chiến đấu ban chỉ huy tiểu đoàn 3 đã quyết định để nó lại khắc phục sau, chỉ để lại kíp xe và một tổ bộ binh ở lại bảo vệ. Nhìn những gương mặt thiểu não vì không được tham gia chiến đấu của anh em trong kíp xe Thắng tươi cười động viên:

- Thôi, không việc gì phải buồn. Không đánh trận này thì đánh trận khác.

Cậu trưởng xe trẻ măng phụng phịu:

- Vẫn biết là như thế nhưng nằm đây suốt từ hôm qua đến giờ chán lắm. Cứ tưởng các anh đi tuốt đến Sài Gòn bỏ bọn em lại đây thì sống bằng gì.

Thắng bật cười vì sự hồn nhiên của người lính trẻ:

- Từ đây đến Sài Gòn còn dài lắm- Anh khoát tay- Thế từ hôm qua đến nay các cậu đã làm những gì rồi?

Chiến sĩ lái xe lanh chanh:

- Bọn em đã giở hết cách rồi mà nó vẫn ì ra không chịu nổ. Chắc là hỏng bơm cao áp anh ạ.

Chỉ huy cho cái xe dắt nép vào dưới một khóm cà phê um tùm cho đỡ nắng xong, Thắng gọi Độ còi cùng lên kiểm tra. Hai anh em xem xét một lúc rồi xác định đúng là hỏng bơm cao áp thật. Rất may, trên chiếc xe dắt có một cái bơm cao áp dự phòng nên Thắng quyết định bắt tay vào thay bơm ngay. Công việc cũng không có gì quá phức tạp nên tầm quá trưa đã cơ bản xong. Lau qua đôi bàn tay lấm lem dầu mỡ vào lá cờ ba sọc mới nhặt được hôm qua trong tiểu đoàn quân y, Thắng bảo cậu lái xe:

- Vào xe, bơm dầu đi! Khi nào tớ ra hiệu thì nổ máy nhé!

Độ còi thu dọn mớ dụng cụ cho vào túi rồi đứng dạy vươn vai cho đỡ mỏi, chợt cậu ta hớt hải nói thầm:

- Có địch, anh Thắng ạ!

ài cuốn để đầu giường ngủ... Số sách này phần lớn là do ông sưu tầm, cóp nhặt suốt mấy chục năm qua, đặc biệt là trong các cuộc đi học nước ngoài và những lần làm việc với chuyên gia bạn. Ngoài ra là sách mua, sách xin bạn bè, đồng đội và s
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nguyễn Khắc Nguyệt

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.