Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 76
Chương 76

❊ ❊ ❊

BỆNH NHÂN TRONG TÌNH TRẠNG NGUY KỊCH. Cô ấy có thể chết... Ai cũng biết cô ấy là một nữ thánh.

Ba tiếng đồng hồ sau đó tôi ngồi trong phòng đợi, một mình và không nghe thêm được lời nào về Kayla. Những điều trớ trêu đáng lo ngại choán hết tâm trí tôi: hai đứa con tôi ra đời tại Bệnh viện St. Anthony. Maria được chứng tử tại đây. Và bây giờ là Kayla.

Sau đó Annie Falk lại đến bên tôi, ngồi quỳ trên một gối và nói với một giọng êm ả, kính cẩn, cái giọng làm tôi sợ hơn bất cứ thứ gì lúc đó.

“Đi với tôi, Alex. Đi nào. Nhanh lên. Tôi đưa anh đến chỗ cô ấy. Cô ấy vừa được phẫu thuật xong.”

Lúc đầu, tôi cứ nghĩ Kayla vẫn còn ngủ trong phòng hồi sức, nhưng nàng cựa quậy khi tôi đến gần. Mắt nàng mở ra, và nàng nhìn tôi - một thoáng sau nàng nhận ra tôi.

“Anh Alex à?” nàng thì thầm.

“Anh đây, chào em,” tôi thì thầm đáp lại và nhẹ nhàng ấp lấy tay nàng trong đôi tay tôi.

Nàng có vẻ rất bối rối và thất thần trong giây lát; rồi nàng nhắm nghiền mắt lại. Những giọt nước mắt lăn xuống má nàng, và tôi gần như phát khóc, nhưng tôi nghĩ nếu Kayla trông thấy tôi như thế nàng có thể hoảng sợ.

“Ổn rồi,” tôi nói. “Mọi chuyện qua rồi. Em đang bình phục.”

“Em đã... rất sợ,” nàng nói, nghe như giọng một thiếu nữ, một nét khả ái ở Kayla mà tôi chưa thấy bao giờ.

“Anh cá là em phải sợ rồi,” tôi nói, đoạn tôi kéo một chiếc ghế lại, vẫn không buông tay nàng. “Em tự lái xe đến đây sao?”

Nàng mỉm cười, dẫu rằng mắt nàng vẫn hơi đờ đẫn. “Em biết phải mất bao lâu xe cứu thương mới đến được khu này mà.”

“Ai đã làm thế với em?” tôi hỏi. “Em có biết nó là thằng nào không, Kayla?”

Thay vì trả lời, nàng lại nhắm mắt. Bàn tay kia của tôi siết lại thành nắm đấm. Có phải nàng biết kẻ tấn công mình nhưng sợ phải nói ra không? Có phải Kayla bị đe dọa không được nói?”

Chúng tôi im lặng trong giây lát - cho đến khi nàng cảm thấy sẵn sàng nói thêm. Tôi không thể ép buộc nàng làm vậy, như đã làm với Mena Sunderland đáng thương.

“Một nhà gọi em đến thăm bệnh,” cuối cùng nàng nói, mắt vẫn nhắm nghiền. “Chị gái hắn gọi. Hắn nghiện. Hắn đang cố cai nghiện tại nhà. Khi em đến đó, hắn đã gần như mất trí. Em không biết hắn nghĩ em là ai. Hắn đâm em...”

Giọng nàng nhỏ dần. Tôi vuốt tóc nàng và áp mu bàn tay tôi vào má nàng. Tôi đã thấy sự sống mong manh ra sao, nhưng đó không phải là điều bạn có thể quen được, nhất là khi đó là người bạn quan tâm tới, đó là người thân của bạn.

“Anh ở lại với em chứ, Alex? Cho đến khi em ngủ? Đừng đi nhé.”

Lại là giọng nói của một cô bé. Với tôi, Kayla chưa khi nào có vẻ dễ tổn thương như chính lúc này, trong khoảnh khắc ngắn ngủi tại phòng hồi sức. Trái tim tôi tan nát vì nàng và vì những gì đã xảy ra khi nàng đang cố làm một việc tốt ở ngoài kia.

“Tất nhiên rồi,” tôi nói. “Anh ở ngay đây. Anh sẽ không đi đâu cả.”

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.